Chương 31: Thân phận của Kỳ Kỳ

Xách túi lớn túi nhỏ đứng trước cửa nhà Nhậm Hàn, ta

cảm thấy mình quả thật không tự biết xấu hổ.

Một giây trước còn đề phòng chưa nhìn thấy hắn đã trốn

mất, một giây sau nghe nói hắn bị thương đã mua sắm nọ kia lắc mông chạy đến

đây. Haizz haizz haizz, thật ra cũng vì ta là đầu sỏ gây nên chuyện, tự cảm

thấy rất rất áy náy, cho nên sau khi tan ca liền bất giác đi tới siêu thị, nghĩ

hắn ở nhà một mình, chân thì gãy, mà tên bệnh nhược thụ này lại còn có tiếng là

kén ăn, không chịu ăn mỳ ăn liền, miến ăn liền hay fastfood, thế nên kìm lòng không

đậu bèn mua một đống xà lách lớn chuẩn bị đem đến nấu cơm cho hắn.

Tuy rằng tay nghề của bổn tiểu thư không được tốt

nhưng vẫn còn có thể cố nấu một bữa cơm. Với suy nghĩ như thế, ta khấp khởi

trong lòng gọi taxi đến nhà hắn, để rồi phát hiện ra bản thân đã sai hoàn toàn.

Run rẩy đứng trước cửa, ta thấy mình ngu khó đỡ.

Tại cửa, người đẹp đang ngậm đôi đũa cùng ngỡ ngàng

nhìn ta, rồi lại liếc mắt ngó Nhậm Hàn đang ngồi trước bàn cơm, nửa cười nửa

không, “Sao cô lại đến nữa?”

Một câu, đánh ta bay lên chín tầng mây, hận không thể

lập tức đạp mây bay đi. Đảo mắt xem tình hình trong phòng, chỉ thấy Nhậm Hàn và

người đẹp này một nhà hòa thuận đang cười nói, vui vẻ ăn cơm, mùi thơm nồng

đượm ngọt ngào của món cháo đậu đen bay từ trong phòng ra, tâm trạng của Nhậm

Hàn thậm chí còn đang rất tốt, vừa ngồi ăn cháo vừa xem tivi.

Ngay cả người mù cũng có thể nhìn ra, bởi vì Nhậm Hàn

bị thương, người đẹp này đặc cách về nhà chăm sóc, còn nấu món cháo thơm ngào

ngạt vô cùng thích hợp cho bệnh nhân ăn. Vậy thì ta còn ở đây làm cái gì?

Ta im lặng, đang do dự xem nên nói “Vào nhầm nhà” hay

là “Sếp cử tôi đến thăm hỏi Phó tổng Nhậm một chút” thì hay hơn, tiểu người đẹp

đã tinh mắt tia được thứ ta cầm trên tay, phì cười tại trận, “Chân giò đông

lạnh? Chuẩn bị ăn chân bổ chân?”

Dứt lời, Nhậm Hàn trong phòng mặt mũi lạnh lùng âm u

như trời sắp mưa, trầm giọng nói: “Kỳ Kỳ, đừng phá nữa.”

Người đẹp Kỳ Kỳ nghe vậy, nhún vai, kéo ta vào nhà,

đóng cạch cửa lại. Ta đứng tại chỗ, tay chân luống cuống, ngắc ngứ thật lâu,

cuối cùng đan đan ngón tay tủi thân nói: “Là bác gái bán chân giò ở siêu thị

nói ăn chân giò thì chân nhanh khỏi.”

Kỳ Kỳ lại phì cười, “Bác gái bán Coca nói uống Coca

chân khỏi nhanh, cô cũng mua à?”

Ta gai gai sống lưng, đứng chết trân tại chỗ, quả thực

ta cũng mua Coca Cola.

Nhậm Hàn lạnh nhạt liếc ta một cái: “Cô đến làm gì?”

Quá lạnh nhạt, quá lạnh nhạt a, ta hét lớn trong lòng,

vì cái gì mà ta vẫn còn có vẻ hào hứng trước điệu bộ mạnh mẽ chèn ép người của

tên Nhậm Hàn kia? Lẽ nào ta thật sự thích bị ngược đãi?

Ta còn chưa kịp mở miệng, Nhầm Hàn đã đặt thìa xuống

nói: “Có việc phải đến tận cửa nhờ tôi sao? A, thật là hiếm có, không biết

chuyện gì khiến cho cô Bạch Ngưng đây phải gấp gáp như vậy?”

Ta dừng lại một chút, phản ứng này chứng tỏ Nhậm Hàn

vẫn còn cay cú vụ ban sáng, giận ta không nhìn ra hắn bị thương, ngược lại luôn

miệng nhờ hắn giúp. Là vậy có phải không? Bên này ta vẫn đang âm thầm tính

toán, chợt Kỳ Kỳ đột nhiên tăng tiếng tivi, trên màn hình đang chiếu một bản

tin giải trí.

MC nghiêm trang nói: “Theo một nguồn tin đáng tin cậy,

ngôi sao ca nhạc Anh Kỳ và chủ tịch Nhậm của tập đoàn giải trí Hoa Thần có quan

hệ vô cùng thân mật, thời gian trước có paparazi chụp được ảnh hai người thân

mật tay trong tay tại một biệt thự ở Nhật Bản. Nhiều người hoài nghi ngôi sao

ca nhạc này trước khi nổi tiếng đã được chủ tịch Nhậm lớn hơn mình ba mươi tuổi

bao nuôi. Mặt khác…”

Thế giới này, quả thật không có chỗ nào không buôn

chuyện. Ta yên lặng ngả mũ kính phục vị paparazi kia, nhìn tấm ảnh trên màn

hình, rõ ràng một già một trẻ đã vô cùng cẩn thận, nào là kính râm nào là mũ

che nắng, nhưng vẫn bị paparazi túm được.

Hử? Hử? Đợi chút, cô ngôi sao ca nhạc Anh Kỳ này ———–

Ta trợn mắt nhìn lại màn hình, sau đó quay đầu nhìn

người đẹp Kỳ Kỳ đang mặt mũi khó chịu, giật mình tỉnh ngộ. Khó trách lần đầu

gặp Kỳ Kỳ ta đã cảm thấy quen mặt như vậy, thì ra là ngôi sao ca nhạc a. Lại

yên lặng, ta ngả mũ kính phục gen của nhà họ Bạch.

Kỳ Kỳ tắt phụp tivi, ném điều khiển, lầm bầm một câu

rồi đi về phòng của mình. Phút chốc, ta cảm thấy mình thật không nên xuất hiện

ở đây, nhưng bây giờ lùi không được, tiến cũng không xong, chỉ có thể nhìn Nhậm

Hàn đang thản nhiên vênh váo tiếp tục ăn cháo.

Ta nhìn hắn, “Anh không vào an ủi đi?”

Nghe xong lời này, Nhậm Hàn liếc mắt, vẻ mặt cười trên

nỗi đau khổ của người khác, “Đáng đời.”

“Hả?” Đây là lời mà bạn trai như ngươi nên nói sao?

Nhậm Hàn hớp một thìa cháo, nhướng mày nói tiếp: “Lúc

trước tôi đã bảo đừng có vào ngành giải trí, bảo là ngành ấy phức tạp, không

nghe. Đáng đời!”

Dứt lời, cánh cửa phía sau cạch một tiếng, Kỳ Kỳ mặt

mũi khó chịu lại xuất hiện, nhưng mà lần này đổi sang mặc một bộ đồ thể thao,

trên mặt cũng có thêm một chiếc kính râm. Kỳ Kỳ bĩu môi, “Em đi sang chỗ bố.”

Dứt lời liền hùng hổ bước ra khỏi cửa.

Ta líu lưỡi, chỉ chỉ Nhậm Hàn đang bình chân như vại,

“Anh không đuổi theo à?”

Nghe vậy, ánh mắt Nhậm Hàn lạnh lùng như rắn độc định

cắn người, trừng mắt, “Tôi còn không muốn gãy nốt chân kia.” Ta câm nín không

biết nói gì, nghĩ đến nguyên nhân bị tai nạn của Nhậm Hàn, lại càng chột dạ. Có

nhất thiết phải lúc nào cũng nhắc như thế không? Vò đầu một lúc, ta lại nhớ đến

một vấn đề vô cùng quan trọng, không khỏi bật miệng nói, “Ha ——– Phó tổng Nhậm

anh thật đúng là rộng lượng, thấy bạn gái của mình với lão già đầu hói thân mật

một chỗ mà vẫn không nổi giận, hắc hắc hắc ———”

Được rồi, ta thừa nhận, ta cũng có chút ý cười trên

nỗi đau khổ của người khác. Dù sao nghĩ đến Nhậm Băng Sơn và ngôi sao ca nhạc

ăn cơm cùng nhau, ta cũng cảm thấy khó chịu. Giờ nghe ngôi sao ca nhạc ngoại

tình, quả thật ta vô cùng sung sướng.

Bên này, Nhậm Hàn nghe xong câu nói của ta, im lặng,

buông bát, cụp mắt thở dài.

“Bạch Ngưng, lão già đầu hói cô vừa nói, là cha tôi.”

“Hắc… khụ khụ!” Ta bị nước miếng của mình làm sặc đến

chết đi sống lại, cuối cùng cười không nổi. Motif film tình cảm kinh điển? Hai

cha con cùng tranh đoạt một cô gái? Hoặc thậm chí là motif hổ báo hơn một chút!

Thật ra Kỳ Kỳ chính là mẹ kế của Nhậm Hàn, hai người sống cùng một mái nhà, kết

quả lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tình cảm tăng dần, lửa gian tình bùng cháy.

Ta còn đang đắm chìm trong yy vô tận, Nhậm Hàn lại

buông một câu đánh sập hoàn toàn giấc mộng đẹp của ta. Hắn nói: “Còn nữa, Kỳ Kỳ

là em gái ruột của tôi.”

“…” Rốt cuộc ta không còn cười nổi nữa, tội nghiệp

ngồi bên cạnh Nhậm Hàn, thái độ ăn năn.

Quả nhiên, ta không thể sánh bằng gia đình thượng lưu

chân chính, nhà họ Bạch chúng ta, bố là đại gia mới nổi, mẹ là phu nhân của đại

gia mới nổi, ta là con gái của đại gia mới nổi. Nhưng Nhậm gia, bố là chủ tịch

của tập đoàn giải trí, mẹ là giám đốc công ty địa ốc, con trai là phó tổng giám

đốc tòa soạn, con gái là ngôi sao ca nhạc, đây thật đúng là không có cách nào

sánh bằng.

Nhậm Hàn thấy thế cười lạnh lùng, “Tôi giải thích xong

rồi, bây giờ tới lượt cô.”

“Hử?” Giải thích cái gì? Ta chớp mắt, nhìn Nhậm Hàn

đang cười âm trầm đen tối,ta có một dự cảm xấu không nói nên lời.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.