Chương 16: Ba nó

“Phim kinh dị, được không?”

“Tôi ghét phụ nữ hét chói tai.”

“Phim đại họa?”

“Tất cả đều là kỹ xảo máy tính, có cái gì hay?”

“Phim đấu súng?”

“Sốt cà chua đổ đầy người giả làm người chết, ghê

tởm.”

“Phim nghệ thuật, không có vấn đề gì chứ?”

“Ngủ ở trong rạp, tôi sợ tối.”

Điểm bán vé rạp chiếu phim, ta cào điên cuồng lên

tường. Hiếm khi người vắt cổ chày ra nước là ta chịu mời ai đó đi xem phim,

không ngờ đối phương còn hạch sách như vậy.

Cào loạn một hồi, ta nghiến răng nghiến lợi, “Rốt cuộc

anh muốn xem cái gì?! “

Người bán vé tươi cười cũng dần dần cứng ngắc, “Hay là

hai vị đi chọn cho kỹ rồi lại tới xếp hàng?”

“Đúng rồi!” Bác gái phía sau giận dữ kêu gào, “Các cô

các cậu chọn đi chọn lại tới bao giờ nữa?”

Ta buông tay, ý bảo tình huống gấp gáp, “Sếp, rốt cuộc

xem phim nào đây?”

Nghe vậy, Nhậm đại công tử không nhanh không chậm vuốt

cằm, từ từ nói: “‘Cừu vui vẻ và sói xám – Hổ con dũng cảm’ đi.”

Choáng váng ba giây, ta tự nói với bản thân: Thế giới

to lớn, không chuyện lạ nào không có.

Hóa ra đàn ông cũng thích cừu vui vẻ.

Bước vào phòng chiếu, đã có rất nhiều phụ huynh mang

theo trẻ nhỏ ngồi vào chỗ.

Nhìn đám trẻ chạy tới chạy lui trong phòng chiếu, ta

cảm thấy kỳ diệu. Vì còn chưa bắt đầu chiếu, trong đại sảnh vẫn vang lên OST

(nhạc chủ đề) của phim. Nhớ tới tiếng chuông di động của Nhậm Hàn, ta không kìm

nổi hỏi.

“Phó tổng Nhậm bình thường anh vẫn thích xem cừu vui

vẻ?”

Nhậm Hàn liếc mắt, “Ra ngoài công ty không cần gọi tôi

là Phó tổng Nhậm.”

Ta nghẹn họng, yếu ớt nói: “Nhậm Hàn.”

Nhậm Băng Sơn hài lòng nhướng mày, còn chưa kịp nói

chuyện, một người đẹp đội nón đồ chơi cừu vui vẻ đã hướng chúng ta đi tới, nhìn

trái ngó phải xem xét, kỳ quái hỏi: “Xin hỏi chỉ có hai vị đến xem phim thôi

sao?”

Ta chớp mắt, không rõ ý tứ của người đẹp.

Người đẹp thấy vậy quơ quơ n cái mũ trên tay, giải

thích: “Là như thế này, trong dịp này rạp chiếu phim chúng tôi kỷ niệm một năm

khai trương, chỉ cần các bạn nhỏ đến xem ‘Hổ con dũng mãnh’ đều có thể nhận

được một chiếc mũ quả dưa cừu vui vẻ, xin hỏi hai vị ——-”

Ta đảo mắt nhìn lại, quả nhiên những người khác cơ bản

đều là người một nhà mang cục cưng đến xem phim, ta cùng Nhậm Hàn ở trong này

ngược lại trở thành quái vật, đang muốn giải thích, lòng bàn tay ta nóng lên,

bàn tay đã bị ai đó nắm lấy.

Nhậm Hàn nói: “Bé được bà nội đưa đi mua bỏng rồi, có

thể đưa mũ cho chúng tôi trước được không?”

“Dạ được.” Người đẹp nghe vậy, tươi cười đưa chiếc mũ

cho Nhậm Hàn, trước khi rời đi còn quay lại nói, “Hai vị thật là có hiếu, không

chỉ mang theo bé đến xem phim, còn đưa cả cha mẹ đi nữa! “

Người đẹp đi xa, ta triệt để xấu hổ.

“Nhậm Hàn, anh lừa người ta như vậy không hay lắm đi?”

“Cô gọi tôi là gì?”

Nhìn Nhậm Băng Sơn vẻ mặt biến đổi, ta nhất thời không

biết nên nói gì, “Không phải anh bảo tôi gọi anh bằng tên hay sao?”

Nhậm Hàn không nói, trực tiếp đem chiếc mũ chụp lên

đầu ta, nheo mắt lại nhìn màn hình phía xa nói: “Trước khi ra khỏi rạp, tôi là

ba của con em.”

Ta không muốn một ông xã lạnh lùng như băng, rồi sinh

ra một đứa con mặt lạnh.

“Nhà anh có trẻ con?”

“Không có.”

“Thế vì sao còn lừa lấy mũ cừu vui vẻ?”

“Nhìn nhân viên làm việc đội rất đáng yêu.”

“…”

Phim đã bắt đầu chiếu trong nháy máy, ta đi đến một

kết luận: Nhậm Băng Sơn chính là một ông chú rất kỳ quái thích phim hoạt hình,

thích thu thập đồ chơi trẻ con.

Phim đã chiếu được một nửa, ý chí ta đã rã rời. Không

phải vì phim không hay, mà vì nghĩ đến người ngồi bên cạnh là một ông chú kỳ

quái bn th, ta không nhịn được lạnh run từng đợt, vì thế kiên quyết lấy cớ

ra ngoài hít thở.

Không nghĩ tới là, người còn chưa đi tới toilet, trước

mặt lại đột nhiên nhảy ra một bóng người. Ta thấy hắn đứng chắn đường, cũng

không nghĩ nhiều, cúi đầu đi tới nói: “Xin lỗi, làm phiền anh nhường đường một

chút.”

Lời vừa dứt, chợt nghe trên đầu truyền đến từng trận

cười quái dị, ngẩng đầu liên nhìn, oan gia ngõ hẹp.

Đối phương cười gian, “Còn nhớ anh không, cô em?”

Ta líu lưỡi, “Trông có chút quen mặt.”

Lời nói chưa dứt, đối phương bùng nổ, “Cái gì mà có

chút quen mặt, con bà nó, nhìn cho rõ, đêm đó cướp ví của cô em là đại gia ta!!

Ta chết cứng tại chỗ, tiến lùi không xong. Hiện nay,

lòng người quả thật dễ thay đổi, làm cướp mà còn càn rỡ như thế.

“Cái gì bị giựt tiền, gần đây tôi không có bị cướp,

chắc chắn là chú nhận nhầm người rồi.” Dứt lời, ta liền xoay người muốn chạy.

Còn chưa kịp xoay người, trước mắt ánh sáng lóe lên một cái, một con dao sắc đã

kề lên cổ ta. Thượng thiên tại thượng (Trời ở trên cao),lần này quả

có thông minh hơn, tên côn đồ nghiệp dư không ngờ biết mang theo dao, mà đau

đớn là, bây giờ mọi người hầu như đều ở trong phòng chiếu, không có ai đi ra.

Lối vào toilet lại được xây dựng cực kỳ kín đáo, hiện tại không có ai phát hiện

ra tình huống ở đây.

Ta đây là cái vận khí gì a! Một tuần bị cướp hai lần,

đều là một người.

Nghiệt duyên a!

Ta lệ chảy đầu hàng, “Chú à, làm sao mà anh lại ưu ái

tôi đến vậy? Tiền mới bị chú cướp hai ngày trước, bây giờ tôi không một xu dính

túi a! Hơn nữa, túi của tôi vẫn còn ở trong phòng chiếu.”

Nghe xong lời này, tên lưu manh hừ hừ nói: “Ông đây

hôm nay không cướp bóc, chủ định tìm mày báo thù. Vừa rồi ở cửa rạp chiếu nhìn

thấy mày, lại thấy bên cạnh mày có một thằng con trai nên không dám xuống tay,

vốn nghĩ phải chờ đến tối mới có thể xử mày, không ngờ được mày lại đến tận

cửa.”

Ta nghe gã lưu manh cười gian, nhất thời buồn vui lẫn

lộn. Buồn là, xem ra thằng cha lưu manh này đã nhận ra ta. Vui là, xem ra đêm

đó hắn không phải là không muốn cướp sắc, chỉ là không nhìn được rõ, trải qua

mấy tối dằn vặt nhung nhớ, chúng ta vừa gặp lại hắn liền lập tức “theo đuổi”

kịch liệt. Xem ra bổn tiểu thư vẫn còn có chút sắc đẹp, ít nhất mê hoặc hai tên

lưu manh vẫn có dư. Nhưng mà, cảm giác bị người lấy dao theo đuổi như vậy vẫn

là không được hay cho lắm.

Bên này ta còn đang do dự tìm cách khuyên gã lưu manh

“Phóng hạ đồ đao, lập địa thương thảo”, bên kia trong mắt gã lưu manh đã dấy

lên ngọn lửa hừng hực: “Nói! Vì sao đêm đó rõ ràng cái gì tao cũng chưa cướp

được, mày báo cảnh sát lại cố ý nói mất cái máy chụp ảnh? Làm đồng lõa của tao

nói tao nuốt riêng! Cục cảnh sát cũng tuyên truyền khắp nơi, nói tao cướp máy

ảnh, mày làm như vậy không phải là hủy đi danh dự của tao sao? HA!”

Một lượt nói chuyện này, ta mới hiểu được bản thân lại

làm khổng tước đa tình.

Thì ra, gã lưu manh thật sự là muốn báo thù, không

phải định theo đuổi ta.

Ta yên lặng rơi lệ, nhất thời không biết nên giải

thích với gã lưu manh như thế nào, chỉ có thể chống đỡ tự nhắc nhở bản thân

bình tĩnh: “Chú à chú không nên kích động, để dao xa tôi một chút. Nếu chú thật

sự thích máy ảnh, hôm nay tôi vừa mua một cái mới, tặng cho chú.”

“Ông phỉ nhổ vào!” Gã lưu manh dậm chân hung hăng văng

tục, càng nói càng nổi khùng, “Ông đây không cần máy ảnh của mày, ông cần danh

dự! Mày nói mày đường đường là một cô gái không ngờ lại nói dối, mày có biết

trộm cũng có quy tắc không? Mày có biết xã hội đen bọn tao coi trọng nhất chính

là tình nghĩa huynh đệ không? Bây giờ tao bị mày hại khiến cho các huynh đệ đều

không tin tao, người trong xã hội đen cũng khinh bỉ phỉ nhổ. Tao mặc kệ, bây

giờ mày phải theo tao đến đồn cảnh sát, nói rõ ràng mọi việc ra.”

“Hả?” Ta nghiên đầu trợn mắt, “Đến đồn cảnh sát với

chú?” Lời thoại này, hình như là ta nên nói mới đúng?

Gã lưu manh nghiệp dư cũng nhận thức được câu này đại

khái có chút không đúng, vì thế tiếp tục phun ra mấy câu thoại điên cuồng: “Dù

sao… dù sao trong sạch của tao đều bị hủy trong tay mày, mày phải chịu trách

nhiệm! Chịu trách nhiệm hoàn toàn!”

Ta kinh hãi, tròng mắt thiếu chút nữa rơi ra, “Bị cướp

đoạt, còn muốn phải chịu trách nhiệm hoàn toàn?!” Đại ca a, lời này của ngươi

tại sao càng nói càng kỳ quái, người không biết còn cho rằng đêm đó ta hấp diêm

ngươi. Bên này ta cùng tên lưu manh nghiệp dư chiếp chiếp quác quác, cò kè mặc

cả thương lượng xem chịu trách nhiệm như thế nào, chỉ thấy thoáng chốc, gã lưu

manh thân hình xiêu vẹo, tiếp đó ngã xuống.

Ta tập trung nhìn kỹ, mới phát hiện có người từ phía

sau đánh về phía ông chú lưu manh, nhờ đó mới giúp ta thoát khỏi nguy hiểm.

Nhưng mà thằng cha lưu manh cũng không phải vô tích sự, có kinh nghiệm lần

trước, lần này con dao liền phát huy tác dụng, ngã xuống đất một cái, tiện đó

xoay người một vòng dưới sàn, con dao trong tay vung tới khua lui, ta nhìn mà

kinh hồn vỡ mật.

“Con bà nó, mày đánh lén, đồ không biết xấu hổ.”

“Phù phù, con bé lừa đảo kia đứng im không được cử

động, mày phải đến đồn cảnh sát với tao.”

Ta kinh hồn choáng váng, nghiêng đầu nhìn lại, người

cùng lưu manh đại thúc ẩu đả loạn xạ kia, không ngờ là Phó tổng Nhậm Hàn!

“Nhậm, Nhậm ——”” Ta chưa nói xong, chỉ thấy con dao

của lưu manh đại thúc như ánh chớp vung lên, không kịp sợ hãi gào lên nhắc nhở,

con dao kia đã đâm về phía Nhậm Hàn. Sau một phút động ngột tĩnh lặng, ta chỉ

nghe thấy một tiếng rn r kìm nén của Nhậm Hàn. Lúc đó, ta sợ tới mức hoàn

toàn ngây ngốc, chỉ nghe chính mình gọi to một tiếng, “Ba nó ——“

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.