Chương 65: Kết thúc : seventh chord

Edit

  • Beta: An Dung Ni

“Mã

Tu Hòa, Cố tiểu thư, lần này gặp mặt, tôi thua tâm phục khẩu

phục.

Vĩnh

biệt.”

Trong

trí nhớ của Cố Thất Hải chỉ có những lời này, sau đó là tiếng súng

vang

lên.

Tiếng

súng vang vọng trong tai của Cố Thất Hải, cô còn nghe được tiếng

hít

mạnh của Hà Diễn, mà Mã Tu Hòa vốn đứng cạnh cô…. Đã biến

mất.

Sau

khi X đưa ra lời cáo biệt thảm thiết, Mã Tu Hòa đã đánh gục X

xuống

mặt

đất, hai người giằng co dữ dội trên mặt đất. Dường như X đã hạ quyết

tâm

muốn chêt,

không chút do

dự bóp cò

súng, Mã Tu

Hòa nhanh như

chớp lao

đến

đè mạnh X xuống đất, trong một giây mà tiếng súng vang lên ấy, mũi

súng

đang

chỉ về phía Mã Tu Hòa.

Đại não

Cố Thất Hải

dường như trống

rỗng, khi cô

hoàn hồn lại,

Mã Tu

Hòa đang

nằm trên mặt

đất, đưa lưng

về phía cô,

mà súng cũng

không nằm

trong

tay X.

X

bình yên vô sự kinh ngạc nhìn Mã Tu Hòa.

Máu

đỏ tươi chậm rãi chảy ra từ chỗ Mã Tu Hòa đang nằm.

Cố

Thất Hải chạy đến, ôm lấy Mã Tu Hòa, anh

vẫn còn mở mắt, nặng nề

thở

dốc, khuôn mặt vốn tái nhợt giờ thấm đầy mồ hôi.

Cố

Thất Hải nhanh chóng tìm được chỗ đang chảy máu trên người Mã

Tu

Hòa, trên

đùi anh có

một vết thương

nhỏ dài, miệng

vết thương không

sâu,

cũng

không trúng đạn. Khi súng bị cướp cò, anh đã nhanh nhẹn né tránh,

viên

đạn

chỉ sượt qua đùi anh.

Cố

Thất Hải nén nước mắt, xé ga giường, băng bó sơ qua miệng vết

thương

cho

anh.

Tu Hòa khẽ cắn môi, mượn sức Cố Thất Hải ngồi dậy, quay đầu nhìn

X

vẫn

còn chưa hoàn hồn.

“X,

anh đã suýt chết một lần, mạng lúc này của anh là do tôi cứu, trước

khi

anh

chưa chuộc được tội, tôi sẽ không để cho anh chết dễ

dàng.”

X

nhìn Mã Tu Hòa một lượt, chua sót mỉm cười trấn an anh: “Anh vẫn là

thiên

địch của tôi như ngày nào.”


Sau

đó không lâu, trời lại bừng sáng.

Dường như

ông trời linh

nghiệm, mưa to

suốt bốn ngày

liền cuối cùng

cũng

chịu ngừng.

Mặc

dù phải trả giá rất nhiều, nhưng một loạt án mạng ở biệt thự cầu

vồng

đã

chấm dứt, bi kịch cũng không bao giờ lặp lại nữa.

Cố

Thất Hải ôm Mã Tu Hòa đang bị thương, lặng lẽ rơi lệ.

“Khóc

cái gì, chỉ là một vết thương nhỏ thôi.” Mã Tu Hòa vươn tay, lau

đi

nước

mắt trên mặt cô.

“Em

biết.” Cố Thất Hải ôm chặt Mã Tu Hòa, “Nhưng khi tiếng súng

vang

lên,

nghĩ đến việc mất anh, cả thế giới của em dường như sụp đổ hoàn

toàn.”

“Anh

không ở cạnh em, em vẫn có thể tự lo mọi chuyện đâu vào đó.

Thất

Hải,

em quả nhiên là một người xuất sắc.”

“Chuyện

này không giống anh, khi ấy em vẫn tin

rằng anh không phải là

hung

thủ, nên liều mạng điều tra để làm sáng tỏ chân tương.” Cố Thất Hải

khịt

mũi,

thu lại vẻ yếu đuối, nói như đóng đinh vào cột: “Mã Tu Hòa, nếu như

về

sau

anh còn dám gặp chuyện không may, em tuyệt đối sẽ không tha cho

anh.”

“Được

rồi, anh đồng ý.” Mã Tu Hòa dịu dàng hôn mặt cô. “Em ở đâu,

anh

sẽ

ở đó.”

Trời

đã sáng hoàn toàn, lúc này ở phía xa có tiếng vù vù vang lên mỗi

lúc

một

lớn. Cố Thất Hải vén rèm cửa, thấy Hà Diễn mang theo năm người

vừa

nãy

chạy trối chết trở về. Hà Diễn ngẩng đầu, nét mặt vui vẻ, cậu hét lớn

với

Cố

Thất Hải trong biệt thự: “Trực thăng đến rồi!”

Tu Hòa ngối trên giường nở nụ cười: “Cuối cùng Phó Cảnh Diệu

cũng

đến

đây.”

Khi

trực thăng hạ cánh xuống bãi đất trống

phía trước biệt thự, đúng

như

lời

Mã Tu Hòa, Phó Cảnh Diệu mặc cảnh phục nhảy xuống. Anh thấy Mã

Tu

Hòa

bị thương, vội vàng bước đến, “Tu Hòa, cậu không sao chứ?”

Tu Hòa hời hợt nói: “Chỉ là trầy da thôi.”

Cố

Thất Hải đỡ Mã Tu Hòa, hỏi Phó Cảnh Diệu: “Sao anh lại đi trực

thăng

đến

đây?”

“Buổi tối

đầu tiên mấy

người đến biệt

thự, trước khi

Tu Hòa bị

thu điện

thoại

cậu ta đã gửi cho anh một tin nhắn, nói nếu ba ngày sau vẫn không có

tin

tức

gì của hai người, thì lập tức đến đây cứu viện, nhưng mấy ngày nay

thời

tiết

cực kì xấu, bọn anh không có cách nào phái người lên núi. Đến rạng

sáng

hôm

nay, mưa lớn mới ngừng, cảnh cục liền cho một chiếc trực thăng đến

đây

trước,

may qua hai người vẫn không sao.”

“Không

phải không có việc gì, có ba mạng người tôi không bảo vệ tốt.”

Tu

Hòa trầm giọng bổ sung.

Phó

Cảnh Diệu nghe xong, tâm trạng cũng trở nên phức tạp. Trận chiến

với

X

này, tuy rằng phải trả giá rất đắt, nhưng anh tin rằng Mã Tu Hòa cũng đã

cố

hết

sức.

Cố

Thất Hải nói: “Nhưng mà chúng tôi đã biết được thân phận của X,

anh

ta

đang ở bên trong…”

Cố

Thất Hải vừa nói được nửa câu, cảnh sát đến cùng Phó Cảnh Diệu

cũng

dẫn

X ra ngoài biệt thự, X đeo còng tay, ánh mắt bình tĩnh. Khi đi qua Mã

Tu

Hòa

và Cố Thất Hải, hắn lặng lẽ gật đầu với hai người.

Sau

khi cảnh sát đưa X lên trực thăng, Mã Tu Hòa nói: “Anh ta đã nhận

tội

rồi.”

“Tôi tin

cậu.” Phó Cảnh

Diệu nhìn vết

thương trên đùi

của Mã Tu

Hòa,

“Những

cảnh sát khác vẫn còn đang trên đường lái xe tới, cậu bị thương,

giờ

cũng

lên trực thăng để xuống kia điều trị đi.”

Cố

Thất Hải sợ anh cậy mạng, cũng nói thêm: “Những chuyện khác cứ

yên

tâm

giao cho bọn em.”

Tu Hòa nhìn dáng vẻ gấp gáp của hai người, cũng không muốn

khiến

bọn

họ phải lo lắng thêm, hơn nữa sao anh có thể không tin tưởng vợ và

bạn

thân

mình?

Tu Hòa ngồi lên trực thăng, trước khi cất cánh, Cố Thất Hải vẫn

luôn

nhìn

chằm chằm vào anh. Tiếng cất cánh của trực thăng quá lớn, hơn nữa

cách

cánh

cửa cabin, căn bản là anh không nghe nổi được cô đang nói gì, nhưng

lời

của

cô giống như xuyên qua mọi chướng ngại, tiến thẳng vào trái tim

anh.

nói: “Chờ em.”

------_

Cố

Thất Hải thay Mã Tu Hòa cung cấp tình hình ba vụ án mạng tại biệt

thự

cầu

vồng với cảnh sát, bên cạnh đó cả chuyện

một năm trước bảy người Tào

Tân

Lỗi hợp mưu lại để sát hại Lô Thải Hồng,

lúc này cảnh sát dựa theo các

manh

mối Cố Thất Hải cung cấp để điều tra lại mọi chuyện, bốn người còn

lại

cũng

chủ động đầu thú về hành vi phạm tội năm đó.

Chân

Mã Tu Hòa bị thương cũng không ảnh hưởng đến gân cốt, nhưng

vẫn

cần

khoảng 1 tháng để hồi phục. Khi dưỡng thương, anh vẫn cố hết sức để

báo

cáo

tình hình với cấp trên cùng Phó Cảnh Diệu, không lâu sau, những vụ

án

của

X sáu năm trước chưa được giải quyết cuối cùng cũng được làm sáng

tỏ.

Về phần

X, hắn làm

đúng theo lời

giao ước với

Mã Tu Hòa và

Cố Thất

Hải,

thừa nhận tất cả các hành vi phạm tội của mình. Dưới sự điều tra cật

lực

của

cảnh sát, cuối cùng cũng tra ra được thân thế bí ẩn của

hắn.

X

tên thật là Tất Nguyên, 32 tuổi, là người thành phố Hương, từ nhỏ đã

thành

tích xuất sắc, thiên phú hơn người, nhưng sau khi tốt nghiệp trung

học

hắn

lại không học đại học, cùng năm đó, mẹ hắn

đột ngột qua đời, hắn

cũng

mất

tích, không có bất kì ai biết hắn đã đi đâu.

Theo

khẩu cung của X, mùa hè năm ấy hắn đã tự tay g**t ch*t mẹ

mình,

dựng thành

cái chết ngoài

ý muốn thành

công, sau đó

hắn liền bắt

đầu con

đường

phạm tội của mình.

Sau đó cảnh sát

điều tra kĩ hơn những chuyện liên quan

đến Tất Nguyên

năm

đó thì biết được, cha của Tất Nguyên đã bỏ rơi hai mẹ con hắn từ khi

hắn

học

tiểu học, mẹ hắn vì không thể chấp nhận được sự phản bội này, nên

ngoài

mặt thì

quan tâm Tất

Nguyên, nhưng sau

lưng thì lấy

danh nghĩa ‘yêu’

để

ngược

đãi, trói buộc hắn trong một thời gian dài. Có lẽ do lớn lên trong

hoàn

cảnh

khác thường như vậy, nên mới sa chân vào con đường sai

trái.

Nhưng

mà, một ngày sau khi tuyên bố sự kiện của biệt thự cầu vồng,

cục

cảnh sát

thành phố Nam

đột nhiên có

hai người trung

niên đến đầu

thú, hai

người

là cha mẹ của Lô Thải Hồng đã chết một năm trước.

Cha

mẹ Lô Thải Hồng nói rõ, là hai người tự mình

ủy thác X hỗ trợ

điều

tra

chân tướng cái chết của con gái, đồng thời phải trừng phạt nghiêm khắc

tên

sát

nhân vẫn còn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luận kia. Đối với việc tự thú

của

mình, cả

hai người đều

nói thẳng là

vì muốn cảnh

sát có thể

giảm nhẹ hình

phạt

cho X, vì hắn là ân nhân của hai người, nếu không có X, có lẽ cả đời

này

bọn

họ cũng không thể thoát nổi khỏi nỗi ám ảnh về cái chết của con gái

mình.

Sự

xuất hiện của cha mẹ Lô Thải Hồng liền khiến cho dư luận xôn xao,

các

ý

kiến chia ra làm hai phe lớn, có người cho rằng dù là xuát phát từ lý do gì

đi

chăng

nữa, X vẫn là một tội phạm giết người máy lạnh, phạm vào tội

không

thể

tha thứ. Mà cũng có người lại cho rằng chẳng qua là X đang giúp những

người

yếu đuối cùng đường giết người xấu, những người xấu này

cũng mang

trên

mình tội chết, nên tội mà X gây ra, cũng có thể xem xét để giảm

án.

Khi

dư luận đang xôn xao bàn tán về X, Phó

Cảnh Diệu gọi cho Cố Thất

Hải

và Mã Tu Hòa, trước khi có kết quả xét xử, X yêu cầu được gặp hai

người

một

lần.

Tu Hòa và Cố Thất Hải đồng ý.

Đã

lâu không nhìn thấy X, Mã Tu Hòa và Cố Thất Hải có chút kinh

ngạc.

Sự kiện

biệt thự cầu

vồng đã kết

thúc một thời

gian, mái tóc

đen của X

hoàn toàn

biến mất, da

hắn cực kì

tái nhợt, cả

người dường như

gầy đi một

nửa,

nhìn dáng vẻ mặt tù phục của hắn có vẻ cực kì nghèo khó, nhưng khi

thấy

Tu Hòa và Cố Thất Hải bước đến, hai mắt hắn sáng lên.

X

đeo còng ta, chỉ vào đầu mình: “Ung thư não, giai đoạn

cuối.”

Tu Hòa hỏi: “Từ bao giờ?”

“Chẩn

đoán chính xác là vào nửa năm trước, dù có dùng hết các biện

pháp

đi

chăng nữa cũng chẳng sống được bao lâu.” X cười nhạt, “Quả nhiên là

làm

chuyện xấu

thì sẽ gặp

quả bảo, nhân

quả luân hồi,

nhưng tôi không

hề hối

hận.”

“Nên

khi sắp đặt vụ án ở biệt thự cầu vồng, anh cũng muốn lợi dụng vụ

án

ấy

để dẫn đường cho tôi trở thành người kế thừa?”

X

nở nụ cười: “Anh đoán được?”

Tu Hòa nói: “Trong bức thư anh gửi tôi, có một câu tôi vẫn luôn để

ý,

‘so

với việc nói quan hệ của chúng ta là thiên địch, tôi thấy, nên là ánh sáng

cái

bóng thì đúng hơn’. Sáu năm qua tôi vẫn luôn cố gắng bắt anh, nhưng

anh

lại

phủ nhận quan hệ thiên địch của chúng

ta, ngược lại anh cường điệu

hóa

quan

hệ giữa ánh sáng và bóng. Bóng được tạo

nên từ ánh sáng, ánh sáng và

bóng

luôn đi cùng nhau, không có bóng cũng không có cái gì gọi là ánh

sáng,

ngược lại, không có ánh sáng thì cũng sẽ không có bóng. Mà vụ án biệt

thự

cầu

vồng lại càng chứng tỏ được rằng quan hệ

giữa hai ta là hỗ trợ lẫn nhau,

một

khi anh mất, tôi nên bổ sung vào vị trí ấy.”

X

cười mà không nói, coi như thừa nhận cách nói của Mã Tu

Hòa,

Tu Hòa thay đổi dáng ngồi, lưng đã thẳng lại càng thẳng hơn. Anh

nhìn

X đang ngồi

đối diện, chậm rãi mà quyết đoán

nói: “Nhưng tôi vĩnh viễn

sẽ

không

trở thành người kế thừa anh.”

Câu

trả lời của Mã Tu Hò dường như đã nằm sẵn trong dự kiến của X,

hắn

cũng

không hề nổi giận vì chuyện này, hắn bình tĩnh nói: “Trước kia

đúng là

như

Cố tiểu thư nói, mỗi người dự thi ở biệt thự cầu vồng, trừ bỏ bảy tên

phạm

nhân

kia, mỗi người đều có một vai diễn tương ứng. Trong lúc anh và tôi so

tài

trí,

bản lĩnh và các phương diện khác sàn sàn như nhau, thì tôi thật sự hy

vọng

anh

có thể tiếp nối ý chí của tôi, cho nên mới để cho Cố tiểu thư, Hà Diễn

Thượng

Dũng đến, tất cả đều là để hủy diệt anh. Nhưng dù là chứng cứ hay

luận

đều bất lợi với anh, thì tình cảm và niềm tin của Cố tiểu thư đối với

anh

vẫn trước

sau như một,

hai người đã

khiến cho tôi

cảm nhận được

thư tình

cảm

mà tôi chưa bao giờ tin vào, trên thế giới này nhất định còn tồn tại

người

giống

hai vị, tôi nghĩ, chuyện cũ của X, có thể kết thúc tại đây được rồi.”

Hắn

ngừng

lại một chút, giọng nói trở nên thoải mái hơn “X không cần người kế

thừa.”


X

cũng hứa với Cố Thất Hải và Mã Tu Hòa, ở

phần cuối cuộc đời

mình,

hắn

sẽ cố gắng phối hợp hết sức với cảnh sát, nói hết những lần phạm tội

của

mình trong

suốt sáu năm

qua cho cảnh

sát, thời gian

chuộc tội của

hắn, giờ

mới

bắt đầu.

Trên

đường về nhà, Cố Thất Hải giúp Mã Tu Hòa chầm chậm đi bộ,

nắng

chiều

rực rõ, kéo dài hai chiếc bóng đan vào nhau của hai người. Cố Thất

Hải

nhìn

xuống chân hai người, nhẹ nhàng hỏi: “Đã xong?”

đang nói về một loạt vụ án liên quan đến X.

“Phải, đã xong.” Mã Tu Hòa nói chắc chắn, giống

như đêm hỏa hoạn

hai

người gặp nhau lần đầu, giọng điệu chắc chắn của anh khi nói ra suy

luận

của

mình, nhưng mà so với lúc ấy, bây giờ

giọng anh còn mang theo sự dịu

dàng

chỉ thuộc về cô.

Tu Hòa nói: “Thất Hải, từ ngày đầu tiên chúng ta quen nhau, anh

chưa

bao

giờ nghĩ sẽ có ngày như hôm nay, dù cho anh có phá được bao nhiêu vụ

án

đi

chăng nữa, anh cũng không thể biết trước được ngày mai sẽ xảy ra

chuyện

gì,

có lẽ sau này chúng ta sẽ còn gặp phải chuyện nguy hiểm hơn lần

này.”

“Em hiểu,

em cũng đã

chuẩn bị tâm

lý rồi.” Cố

Thất Hải quay

đầu nhìn

anh,

“Mặc dù em có chút nhát gan, nhưng vì anh, dù thế giới đáng sợ đến

mấy,

em

cũng nguyện ý bước vào.”

Tu Hòa nhéo nhéo mặt cô, “Anh tuyệt đối sẽ không rời bỏ

em.”

“Em

cũng sẽ đuổi kịp theo bước chân của

anh.” Cố Thất Hải đắc ý, “Qua

vụ

án này, thám tử thực tập là em đây hẳn là có thể tốt nghiệp được rồi

chứ?”

“Biểu

hiện lần này của em đúng là rất tốt, nhưng mà để tốt nghiệp thì

còn

thiếu

một việc.”

“Việc

gì?”

“Hối

lộ thầy giáo, em không biết luật lệ này sao?” Mã Tu Hòa trêu

cô.

Cố Thất

Hải dựa theo

ý anh, hỏi “Em nên hối lộ

thế nào thì

mới có thể

thuận

lợi tốt nghiệp đây?”

“Nể

mặt em, em chỉ cần cho anh tiếp cận thân mật, sao cho vào sâu nhất

được

rồi.”

Thân

mật….. Vào sâu nhất….

Không

phải là….

Cố

Thất Hải đỏ mặt, giả bộ đấm mạnh vào ngực Mã Tu Hòa, anh cười

một

chút,

nắm nay cô, ôm vào lòng.

Anh

nói bên tai cô: “Chờ chân anh khỏi hắn, anh sẽ nhận hối

lộ.”

“…..

Vậy chân anh phải nhanh khỏi đấy.”

Tu Hòa nhíu mày, giờ mười đầu ngón

tay đan vào nhau của hai

người

lên,

dịu dàng đặt xuống đó một nụ hôn.

Cố

Thất Hải cười cười, nắm chặt tay anh.

Khi đi sang

đường, Cố Thất Hải đột nhiên nhớ

tới một chuyện, “Tu

Hòa,

nếu

vụ án của X đã kết thúc, vậy tập hồ sơ trong thư phòng có thể kết án

được

rồi

đúng không?”

“Ừm.”

“Để

em viết giúp anh nhé.”

Mã Tu

Hòa nhìn Cố

Thất Hải đang

hào hứng, không

do dự đáp “Được,

nhưng

tiều đề của hồ sơ nên sửa lại.”

“Sửa

thành gì?”

“Seventh

Code (vụ án thứ bảy)”

Nếu không

có em, vụ

án dài đằng

đẵng này cũng

sẽ không thuận

lợi kết

thức, mà

bên cạnh dáng

người cô độc

của anh cũng

sẽ không có

bóng dáng

của

em.

Cố

Thất Hải nghe vậy, có chút ngạc nhiên, nhưng không hỏi nguyên

nhân

của

cái tên ấy, ngược lại còn hào hứng hơn.

“Cứ yên

tâm giao cho

em.” Cô nói

với dáng vẻ

‘việc nhân đức

không

nhường

ai’

Sau

khi Cố Thất Hải được Mã Tu Hòa đồng ý, vài ngày tiếp theo cô đều

nhốt

mình trong thư phòng, chăm chú ghi lại các sự kiện ở biệt thự cầu

vồng,

những chuyện sau này liên quan đến X,

hoàn toàn không để ý đến bất kì

chuyện

nào khác. Ngay cả Mã Tu Hòa nóng lòng muốn thân thiết với cô

cũng

không

được bước vào.

Thừa

dịp hôm nay Cố Thất hải đi làm ở phòng tranh, Mã Tu Hòa lén

vào

thư

phòng. Trên bàn lớn xếp đầy một đống tài liệu và ảnh chụp, chính giữa

tập

hồ sơ mà mấy ngày nay Cố Thất Hải đang liều mạng ghi chép

lại.

Tu Hòa cầm lên xem một lúc, hồ sơ Cố Thất Hải làm mặc dù

không

hoàn

hảo lắm, nhưng những phần quan trọng

đều được ghi lại đầy

đủ, sẽ có

một

ngày cô nhất định sẽ làm tốt hơn thế này nhiều.

Tu Hòa bật cười, anh khép lại tập tài liệu, lúc này mới để ý đến tiêu

đề

của

hồ sơ.

“Seventh

Chord (Hợp âm thứ bảy)”

Tu Hòa ngớ người, rồi lập tức hiểu ra.

Hai

từ này phát âm có chút giống nhau, thảo nào cô nghe nhầm.

Tu Hòa tìm giấy bút, định viết lại từ đúng cho Cố Thất Hải thấy lỗi

sai

này.

Nhưng anh vừa đặt đầu bút xuống, đột nhiên lại dừng tay.

Không,

cô không viết sai.

Đây

là vụ án mà bọn họ cùng phá án, cứ giữ nguyên theo ý cô

đi.

Giống

như tương lai của hai người.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.