Chương 26: Tiến thoái lưỡng nan

Edit: Tử Đằng

Beta: An Dung Ni

Mã Tu Hòa ở đồn cảnh sát xem video theo dõi ở ngã tư cả ngày, xem đến

nỗi mắt muốn dính vào cả màn hình, cuối cùng, vất vả lắm mới

phát hiện được

hai tình nghi

xuất hiện gần phạm vi hoạt động của Viên Từ Lâm,

Phó Cảnh

Diệu lập tức mang hai người tình nghi ấy về đồn cảnh sát điều

tra.

Nghi can thứ nhất chính

là người tài xế vừa bị Viên

Văn Thao đuổi

việc

cách đây không

lâu, nguyên nhân

là do tới muộn, người

tài xế này

ghi hận

trong lòng, muốn tranh luận về nó một phen, không ngờ lại bị

bảo vệ bên cạnh

Viên Văn Thao cảnh cáo vài lần, dù thế nào cũng không thể đến

gần Viên Văn

Thao được, vì thế hắn ta đem mục tiểu chuyển đến con gái

Viên Từ Lâm của

Viên Văn Thao. Người tài xế này mới bắt đầu theo dõi Viên Từ

Lâm trong vài

ngày, nhưng không nghĩ lại bị cảnh sát phát hiện nhanh như

vậy. Nhưng trải

qua một cuộc điều tra, chứng cứ không đủ đành phải thả hắn

ta ra.

Nghi can còn lại chính là cháu gái của nạn nhân Đặng Hải Long trong vụ

án mạng của người hâm mộ, là một sinh viên đại học, vì cô ta cảm thấy cái

chết của ông nội mình

chắc chắn có

liên quan đến

Viên Từ Lâm,

liền quyết

định tự mình theo dõi Viên Từ Lâm, hy vọng có thể tìm được

manh mối về sự

thật sau cái chết của

ông nội. Nhưng,

cô sinh viên

này hoàn toàn

khác với

người hâm mộ mà Viên Từ Lâm

đã miêu tả trước đó, nên cảnh sát

lại trở về

với hai bàn tay trắng.

Như vậy, những manh mối khó lắm mới phát hiện được đều bị

chặt đứt, Mã

Tu Hòa mang cả thể xác và tinh thần mệt mỏi của mình rời khỏi

đồn cảnh sát,

trở về nhà, nhưng chuyện mà anh không muốn nhất lại xảy ra trước

mặt anh.

Trên tầng chật kín người vây xem, có vài người là hàng xóm,

còn lại không

biết từ đâu đến. Hàng xóm cũ của anh, Tiêm Tiêm dường như

đã xảy ra cãi vả

với Viên Từ Lâm, lúc này mọi chuyện đã trở nên căng thẳng,

mà Cố Thất Hải

thì đang đứng ở một bên cùng Hà Diễn, vẻ mặt rất lo lắng,

muốn ra tay ngăn

cản, nhưng lại không tìm thấy cơ hội nào.

Mã Tu Hòa vội đi vượt qua

đám người. Nhưng

ngay sau đó,

Tiêm Tiêm

dường như phát

điên lên, dùng hết sức

cho Viên Từ

Lâm một bạt

tai, mạnh

đến mức ngay cả mình cũng té sang một bên, Viên Từ Lâm bị

đánh mạnh như

vậy liền ngã xuống đấy, không cẩn thận đụng vào bồn hoa,

nháy mắt chậu hoa

vỡ thành nhiều mảnh, bùn đất và máu dây đầy ra sàn nhà.

Cả tầng đang cãi nhau ầm ĩ, bỗng nhiên im lặng.

Cố Thất Hải hoảng sợ,

đỡ Viên Từ Lâm dậy, Viên Từ Lâm bị một cái tát

của Tiêm Tiêm làm cả một bên má bị sưng lên, đầu tóc bù xù,

khuôn mặt được

trang điểm kĩ càng cũng trở nên lem luốc. Cố Thất Hải nhìn

thấy bàn tay đẫm

máu của Viên Từ Lâm,

liền khăn giấy

trong túi ra

lau cho cho

cô ta, nhưng

trong đám người chật

chội đột nhiên có một bóng người lao ra,

kéo Viên Từ

Lâm khỏi lòng cô.

Mã Tu Hòa nhanh nhẹn dùng khăn băng bó vết thương cho Viên

Từ Lâm,

thuận tiện bế cô ta lên, vẻ mặt nghiêm túc xoay người đi,

lúc xoay người anh

phức tạp nhìn Cố Thất Hải một cái, nhưng không nói gì, đi thẳng vào thang

máy.

Sau khi Mã

Tu Hòa mang

Viên Từ Lâm bị thương

đi, người vây

xem ở

tầng 11 cũng bắt đầu giải tán, Hà Diễn đỡ lấy Tiêm Tiêm

cũng bị thương, ánh

mắt vẫn nhìn theo Cố Thất Hải, cô có vẻ vẫn còn hốt hoảng,

nhưng vẫn nhanh

chóng lấy lại tinh thần, đỡ Tiêm Tiêm về nhà mình.

Mặc dù vết

thương Tiêm Tiêm

không nghiêm trọng

như Viên Tử

Lâm,

nhưng Cố Thất Hải vẫn cẩn thận xử lý vết thương cho cô.

Nhìn thấy trời dần

tối, Tiêm Tiêm lau khô nước măt, tạm biệt Cố Thất Hải và Hà

Diễn: “Em về

nhà chăm sóc em trai trước, thật xin lỗi, để cho anh chị

chê cười rồi.”

“Em đừng tự trách mình quá.” Cố Thất Hải mở miệng, mới phát

hiện giọng

nói mình có

chút khàn khàn,

“Nhất định sẽ

có cách cầm

di vật của

dì ấy về

thôi mà.”

Tiêm Tiêm gật đầu, kiên quyết nói: “Em nhất định sẽ không bỏ

cuộc.”

Tiêm Tiêm Tiêm,

trong nhà lại trở nên

yên tĩnh, đánh

nhau với Viên Từ

Lâm, tạo nên trận ầm ĩ này là Tiêm Tiêm, nhưng Cố Thất Hải

cảm thấy lương

tâm của mình bị người nào đào đi mất rồi.

Hà Diễn nói: “Thì ra vị thiên kim trên báo kia lại là hàng

xóm của em.”

“Cô ấy vừa chuyển tới hôm qua.”

Hà Diễn không muốn nhắc tới Mã Tu Hòa, vì anh không muốn

khiến Cố

Thất Hải càng trở nên

đau lòng. Trong lúc hỗn loạn ấy,

anh đứng ngay cạnh

Cố Thất Hải, nên đại

khái anh có thể hiểu được suy nghĩ của

cô. Tuy Mã Tu

Hòa đưa Viên Từ

Lâm đi là không sai, nhưng chuyện tình cảm

lại không thể

nói rõ ra

như vậy được,

biết rõ đấy

là chuyện đúng,

mọi người lại cố tình

không tin, hiểu rõ người này sai nhưng mọi người lại một

lòng một dạ đi theo.

Rõ ràng người Cố Thất Hải gặp trước là anh, nhưng trái tim

cô lại hướng

về Mã Tu Hòa.

Có lẽ nếu chấp nhận buông tay thì sẽ tốt hơn, nhưng đáng tiếc mọi người

lại đều ích kỉ như nhau.

“Thất Hải, nếu không, em chuyển đi nơi khác đi.”

Cố Thất Hải quay đầu, kinh ngạc nhìn Hà Diễn.

Hà Diễn nói: “Anh không muốn nhìn thấy em khóc.”

“Em không khóc.” Cố Thất Hải biện minh, nói đến chữ cuối

cùng, giọng cô

có chút nghẹn ngào.

“Anh biết buông tha người trong lòng là chuyện vô cùng khó,

vì ngay cả

anh cũng không thể làm

được. Nhưng người trong lòng em không

ở đây, vậy

thì anh sẽ cùng em, chậm rãi quên đi anh ta, chậm rãi vui vẻ,

dù là bao nhiêu

năm đi chăng nữa, cả đời này anh đều thuộc về em.”

Lời tỏ tình đột ngột

này khiến Cố Thất Hải đỏ mặt,

cô nhìn ra được Hà

Diễn có tình cảm với mình, nhưng không nghĩ tới anh lại

thâm tình như vậy.

Tim Cố Thất Hải đập liên hồi, cô nhìn vào mắt Hà Diễn, anh

không giống Mã

Tu Hòa, cho dù vào lúc nào đi nữa, anh vẫn không bước đến gần,

sự thâm tình

của anh cũng từng chút thấm vào trong không khí.

Hà Diễn đến gần Cố Thất Hải, vươn tay, nhẹ nhàng ôm lấy bờ

vai cô, để cô

yên tâm dựa vào lòng ngực của mình.

“Thực ra, anh cũng không định tỏ tình với em sớm thế này,

nhưng nhân dịp

em còn quay đầu lại nhìn anh, anh quyết định sẽ không đợi

thêm nữa.” Anh nở

nụ cười dịu dàng,

“Thất Hải, anh thích em, anh cũng có thể làm chỗ dựa cho

em.”

——

Gần mười hai giờ khuya, Cố Thất Hải nghe được tiếng động ở

ngoài hành

lang, nghe tiếng bước chân, cô cũng biết là Mã Tu Hòa đã trở

về.

Tuy Mã Tu

Hòa không nhìn

thấy được cô,

nhưng cô vẫn

buông cọ vẽ

xuống, nín thở.

Nghe được tiếng anh đóng cửa lại.

Cho đến khi không còn thấy bất kỳ tiếng động gì của anh, cô

thở một hơi,

nhưng một giây sau, di động cô vang lên.

Người gọi chính là Mã Tu Hòa.

Cố Thất Hải lo lắng cầm

điện thoại lên, chần chừ một lát mới nghe máy,

giọng của Mã Tu Hòa có chút mệt mỏi, “Vẫn chưa ngủ sao?”

“Sao anh biết?”

“Con cú mèo này, ngày nào cũng kiên trì vẽ từ tối đến rạng

sáng, mưa gió

cũng không chịu

thay đổi.” Mã

Tu Hòa tựa hồ như

đang rót nước,

chậm rãi

uống vài hớp, di động vẫn luôn đặt bên tai, Cố Thất Hải thậm

chí có thể nghe

thấy tiếng anh uống nước.

Cố Thất Hải nhớ lại kết cấu nhà của Mã Tu Hòa, dò lần một hồi

cũng chỉ

cách anh một bức tường, Cô dựa vào tường, nói: “Viên tiểu

thư thế nào rồi?”

“Anh đã mang cô ta đến bệnh viện, vết thương không có gì

đáng ngại, chỉ

có khuôn mặt sưng lên, vài ngày sau sẽ khỏi, anh đã chở cô ta về lại biệt thự

nghỉ ngơi rồi.”

“Cô ấy sẽ truy cứu Tiêm Tiêm sao?”

“Anh nghĩ sẽ không đâu.” Mã Tu Hòa muốn nhắc đến lúc ở bệnh

viện, anh

phải mất bao

nhiêu công sức, mới thuyết

phục được Viên Từ Lâm bỏ qua

chuyện của Tiêm Tiêm.

“Tiêm Tiêm cũng không cố ý, mặc dù chuyện này là do cô bé

sai.”

“Sự cố phát sinh lần này tương đối nghiêm trọng, em nói với

Tiêm Tiêm, di

vật của mẹ cô ấy, anh sẽ cố gắng nghĩ cách lấy về.”

“Lại làm phiền anh rồi.”

“Tại sao em muốn giải thích?”

Cố Thất Hải trầm mặc.

Mã Tu Hòa nhẹ nhàng

ho một tiếng,

giọng nói vô

cùng nghiêm túc “Có

chuyện, anh muốn nói với em một chút.”

“Chuyện gì?”

“Tuy em với Viên Từ Lâm mới quen biết nhau vài ngày, nhưng trải

qua hai

ngày ở chúng,

anh nghĩ em

không hợp với

tính cách Viên Từ Lâm,

cô ta là

người rất dễ phát sinh va chạm, nếu có thể, anh hy vọng em

có thể cố gắng

đừng tiếp xúc với cô ta.”

Cố Thất Hải giật mình, “Nhưng, bây giờ cô ấy tới đây, rất

khó có thể tránh

mặt nhau…” Nói tới đây, Cố Thất Hải bừng tỉnh, nơi lồng ngực,

một trận đâu

âm ỉ nổi lên.

Anh cũng muốn cô đi sao?

Thực ra, Mã Tu Hòa cũng không muốn như vậy, so với việc Cố

Thất Hải

rời đi, anh đang suy nghĩ làm thể nào để có thể khiến Viên Từ Lâm rời khỏi

đây. Hôm nay,

Viên Từ Lâm

cùng Tiêm Tiêm

phát sinh tranh

chấp lớn như

vậy, mà người vây xem ngoại trừ người trong tiểu khu còn có

người bên ngoài,

thậm chí còn có người chưa từng thấy bao giờ, dựa theo những

vụ án từ trước

đến nay của người hâm mộ, dường như hắn ta luôn quan sát

Viên Từ Lâm ở

mọi nơi. Mã Tu Hòa không thể bảo đảm, việc Việc Từ Lâm hôm

nay có truyền

đi hay không,

hay người hâm mộ có

vây vào xem

không, nên sau

khi mang

Viên Từ Lâm đến bệnh viện, anh lập tức cho Phó Cảnh Diệu

sai người bảo vệ

Tiêm Tiêm, hy vọng có thể phòng ngừa vụ án nảy sinh trên

người cô bé.

Vừa nghĩ tới nhất thời anh do dự sẽ sơ ý để những người vô tội khác lâm

vào nguy hiểm, lồng ngực anh có chút tự trách.

Nhưng Mã Tu Hòa không nói, Cố Thất Hải cũng có thể cảm nhận

được tâm

trạng của anh. Cô bụm mặt, cố gắng che dấu tâm tình của

mình.

Một lát sau, Mã Tu Hòa nghe thấy cô trả lời.

“Em sẽ suy nghĩ.”

Giọng nói của cô vô cùng nhẹ nhàng, giống như

đang tự nhủ với mình.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.