Chương 343: Vì họa được phúc (33)

Phùng Tổng vốn rất cởi mở, từ từ trở nên có chút đọng lại, sau đó thu liễm trở về, ngay lúc trên mặt của ông không có nụ cười chút nào, khóe

môi Đường Thời mới nhẹ nhàng giật nhẹ, nở một biểu tình tự tiếu phi

tiếu, anh ngồi ở chỗ của mình như cũ, nhìn Phùng Tổng, giọng nói rét

lạnh: “Chú Phùng, mời ngồi.”

Phùng Tổng và Phùng Y Y ngồi xuống đối diện Đường Thời, khả năng bởi

vì vừa rồi Đường Thời quá mức lạnh lùng, không khí trong phòng bao, hơi

có vẻ hơi đình trệ.

Đường Thời ngược lại giống như không có chuyện gì, bưng ấm trà trên

bàn lên, rót ba chén trà, đẩy trén thứ nhất đến trước mặt Phùng Tổng:“Chú Phùng, uống trà.”

Biểu cảm trên mặt Phùng Tổng, lúc này mới hơi giãn ra một ít: “Cảm ơn.”

Đường Thời cong cong khóe môi, không nói gì, đẩy chén thứ hai lên

trước mặt Phùng Y Y, sau đó, lúc này anh mới nhấc mắt, liếc mắt nhìn

Phùng Y Y một cái, nói hai chữ: “Uống trà.”

Từ việc ở Hồng Viên qua đi, Phùng Y Y và Đường Thời không còn có bất

kỳ qua lại nào, cô ta vẫn cho là mình ở chỗ Đường Thời, thật sự không

còn có chút hy vọng.

Tuy nhiên lại không ngờ tới, nay thư ký Trưởng gọi điện thoại, lại

cho cô ta và cha đến gặp Đường Thời, nói là đã lâu không gặp, ôn chuyện

một chút.

Ôn chuyện một chút... Ba chữ này, giống như một hồi mưa xuân, chiếu

vào trong lòng khô héo của cô ta đã lâu, khiến lòng cô ta,có dấu hiệu

nhảy lên một lần nữa.

Phùng Y Y vươn tay, cầm chén trà Đường Thời đưa cho mình, đè nặng

kích động trong lòng, rũ mi mắt, nhẹ giọng nói dịu dàng: “Cảm tạ anh

Thời.”

Đường Thời lại không có nói tiếp, trên mặt cũng không có bởi vì Phùng Y Y kêu “anh Thời” mà hiện lên không vui chút nào, chỉ là bưng lên ly

trà cuối cùng, không nhanh không chậm uống một hớp, sau đó đặt chén trà

xuống,mang hợp đồng hợp tác tới trước mặt Phùng Tổng, trực tiếp thẳng

vào vấn đề nói: “Đây là hợp đồng, Phùng Tổng nhìn một chút có vấn đề gì

hay không.”

Hợp đồng này, ở quy định, hai công ty đã có người phụ trách liên hệ

qua, phiên bản điện tử đã xem lướt qua, xác định không thành vấn đề mới

đóng dấu, cuối cùng chính thức lưu trình, cho nên hợp đồng sẽ không xảy

ra vấn đề gì, thế nhưng Phùng Tổng vẫntỏ ý xem qua hợp đồng một lần, sau đó Phùng Tổng ngẩng đầu, nói với Đường Thời: “A Thời, hy vọng xí nghiệp Phùng thị và Xí Nghiệp Thịnh Đường hợp tác, vui vẻ trước sau như một.”

Đường Thời cong khóe môi, không nói gì, thần thái có vẻ hơi lười

biếng, dựa lưng lên trên ghế sa lon một chút: “Chú Phùng mấy năm này,

thật ra càng kiếm càng nhiều.”

Phùng Tổng cười nói: “Đây còn không phải phúc của Thịnh Đường.”

”Sao có thể là phúc của Thịnh Đường, là chú Phùng có bản lĩnh.” Đường Thời khẽ cười, anh mắt chuyển lên trên mặt của Phùng Y Y, giọng nói rất buông lỏng: “Thịnh Đường cho Y Y chút tiền lương, ở đâu có thể để cho Y Y vừa ra tay chính là hai trăm ngàn...”

Đường Thời giống như cố ý, cắn nặng hai chữ cuối cùng: “USD.”

Trong giọng nói lười nhác của Đường Thời, thực sự không cách nào phân biệt ra rốt cuộc trong lòng anh đang nghĩ cái gì, cho nên khiến người

cảm thấy thực sự như là bình thường, Phùng Tổng thả bút trong tay vốn

đang chuẩn bị ký tên, liếc mắt cười cới Phùng Y Y bên cạnh, giọng nói

không có trách cứ chút nào nói: “Y Y mấy năm nay đúng là bị tôi làm hư,

xài tiền bậy bạ, cứ bộ dạng này, làm sao mà lập gia đình?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.