Chương 22: Ướt nhanh như vậy! H

Hoa Ly càng thêm tức giận, bây giờ nàng nhìn thấy hắn đều không thể nén nổi phiền muộn. Trong một tháng này quan hệ hai người vẫn như tấm băng mỏng như trước. Nguyên Đình rất ít khi đặt chân tới Minh Hoa cung, khiến nàng buông được gánh nặng, còn nghĩ quãng đời sau này dễ dàng sống rồi.

“Ngươi ra ngoài, ra ngoài!”

Nàng ngồi dậy đẩy hắn, Nguyên Đình thuận thế siết chặt đầu vai nàng, tháo sợi dây bạc buộc tóc nàng ra, mạnh mẽ chôn mặt mình vào cần cổ nàng, hít một hơi thật sâu mái tóc đã xõa xuống của nàng. Hương thơm nhàn nhạt khiến cho lục phủ ngũ tạng hắn đều say rồi.

“A Ly không thích ở đây, vậy chúng ta đổi sang nơi khác.”

Giọng nói hơi khàn đè nén sự nguy hiểm, ôm lấy nữ nhân đang sợ hãi gào thét kia lên. Đế vương trẻ tuổi bước lớn vào trong nội điện, màn che hơi lay động, hắn giẫm lên thảm trải sàn mềm mại, mục đích lại không phải là giường lớn rồng bay phượng múa kia.

“A! Buông ta ra!”

Đá văng ghế trước bàn trang điểm, Nguyên Đình đặt Hoa Ly ngồi lên trên. Đây là nơi nàng ngày ngày trang điểm, sau lưng nàng dựa sát vào bảo kính mà nước ngoài tiến cống. Tấm kính to lớn vô cùng rõ ràng, là vật báu hiếm thấy trên thế gian.

“Được rồi, ở đây đi, A Ly có thích không?”

Hoa Ly trừng mắt, ngồi trên mặt bàn cứng rắn lạnh lẽo, trong đôi mắt xinh đẹp ấy là nước mắt cũng là băng. Đẩy đôi tay đang thăm dò của Nguyên Đình ra, giận giữ thở gấp: “Lúc nào cũng luôn làm nhục ta, Nguyên Đình, ngươi có còn là người nữa không?”

Nàng cực kì kháng cự chuyện vợ chồng với hắn, thứ nhất là ghê tởm hắn, thứ hai đương nhiên là không muốn mang thai đứa con thứ hai của hắn. Chuyện này Nguyên Đình rõ ràng nhất. Hai tay hắn chế ngự hai bên người nàng, bộ dáng vuốt cằm cười trầm thấp vô cùng nham hiểm, trong đôi mắt ấy là sự lãnh khốc lạnh lẽo.

“Làm nhục nàng? Ta hận không thể thao nàng tới tận trời xanh, dùng sức lực mạnh mẽ khiến nàng thoải mái gọi là làm nhục sao?”

Hắn bỗng nhiên ép sát, Hoa Ly không khỏi giơ tay ra đẩy lồng ngực hắn. Năm ngón tay tinh tế nắm chặt lấy vạt áo của hắn, khuôn mặt ửng đỏ hung hăng nhìn chằm chằm hắn, “Câm miệng!”

Cánh môi ửng đỏ đang run rẩy, Nguyên Đình không nhịn được muốn hôn nó. Hoa Ly liền trốn tránh, đầu cúi gằm xuống. Cằm bị Nguyên Đình dùng tay nắm chặt, nụ hôn nóng rực mang theo tức giận xâm nhập, khuấy đảo khoang miệng ướt nóng, lưỡi nhỏ mềm mại bị Nguyên Đình bá đạo cuốn lấy, cảm giác không thể hít thở khó chịu khiến nàng chẳng còn sức giãy dụa.

“Huhuhu!”

Hắn nâng cao cằm nàng lên, mạnh mẽ ép nàng nuốt lấy nước bọt. Hơi thở hai người cứ như vậy náo loạn liền kề. Nụ hôn triền miên càng ngày càng kịch liệt, sự cưỡng ép mạnh mẽ khiến Hoa Ly dường như muốn ngất đi.

Đợi tới khi hắn thả lỏng, nàng yếu ớt dựa vào gương run rẩy. Cánh môi đỏ tươi ướt át như được bôi một lớp mật ong, vô lực mềm mại, hai gò má phấn hồng như ánh bình minh trong tuyết.

Cổ họng Nguyên Đình trượt lên trượt xuống, phía dưới sớm đã khô nóng trướng lớn khó chịu. Hắn ôm Hoa Ly xuống khỏi mặt bàn, quay người nàng úp sấp trên mặt bàn.

“A Ly, cho trẫm đi.”

Hoa Ly ghé vào mặt bàn lạnh lẽo, đã từ bỏ việc kháng cực rồi. Bất luận nàng làm cái gì cũng không thể từ chối hắn được. Vậy thì cứ như thế đi…

Trong gương phía trước phản chiếu tất cả mọi thứ, hắn chưa hề cởi bỏ y phục của nàng, từ phía sau vén lên váy nàng, kéo quần mình xuống, vội vàng cắm ngón tay vào trong cơ thể nàng.

“Ô ~~~”

Vách thịt chặt chẽ bị hắn mở rộng đè ép, cảm giác vừa đau đớn vừa trướng lớn vô cùng uất ức. Hoa Ly nhắm chặt hai mắt, lòng đã nguội lạnh rồi.

Hoa động rất lâu không có người chạm vào chặt chẽ đến đáng sợ. Ngón tay mạnh mẽ xâm nhập được một nửa, khấy động huyệt thịt non nớt. Nguyên Đình không chịu được nhất chính là biểu cảm tuyệt vọng của Hoa Ly như thế này. Hắn không chịu nổi giận giữ và ấm ức, trong lòng đau đớn không thôi.

“Nàng cắn tay của trẫm rồi, thả lỏng chút… không thích trẫm thao nàng như vậy sao?”

Hắn lại cắm thêm một ngón tay nữa, hai ngón tay cắm vào tận sâu bên trong mở rộng nó ra, khuấy đảo dâm thủy vách thịt co rút. Hoa Ly cắn chặt môi, cả người đều căng cứng. Nàng không nhìn hắn, cũng ép bản thân mình không để ý tới hắn.

Nhưng càng nhịn càng không thể nhịn được, hắn vậy mà lại dùng hai ngón tay khuấy động xoay tròn trong hoa kính của nàng, mật huyệt mẫn cảm của nàng làm sao mà chịu đựng được. Hoa nguyệt bị căng cứng trướng lên run rẩy, hoa mật theo bản năng tiết ra theo sự khấy động của hắn.

Trong phút chốc, mặt Hoa Ly liền trở nên trắng bệch, cố gắng nhẫn nhịn tiếng rên rỉ.

Nguyên Đình lạnh lùng bôi dâm thủy khắp huyệt khẩu, hoa huyệt gắt gao hút lấy ngón tay hắn. Hắn chậm rãi cắm vào rồi nhanh chóng khấy đảo vách thịt, dùng ngón tay cái ma sát miệng cánh hoa. Chỉ thấy mông tròn dưới lớp váy lụa mỏng vểnh lên đang không ngừng run rẩy, hắn vừa đảo lộng, vừa quỳ thấp xuống, nhìn thấy miệng hoa phấn nộn không ngừng tiết ra dâm thủy óng ánh, cách môi hơi cong lên.

“Ướt nhanh như thế này rồi còn không muốn để trẫm thao?”

Lời nói dâm dục kích thích Hoa Ly cắn chặt môi, khoái cảm đáng sợ nhanh chóng ập tới, nước mắt chảy xuôi theo gò má, làn da trắng nõn lại nổi lên màu hồng như hoa đào.

Bỗng nhiên, hắn rút ngón tay ra ngoài, nâng lên cặp mông phấn nộn của nàng tách ra hai bên, huyệt nhi ướt đẫm không ngừng vang lên tiếng nước, hơi thở phả vào, hắn vậy mà lại dùng miệng ngậm lấy nó.

“Aaaaaaaaaaaa… Đừng mà!”

Như thế này khiến Hoa Ly triệt để hoang mang rối loạn rồi!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.