Chương 41: Băng nhi, mau tỉnh

-" Không ,

Phong Thần , ta chỉ lấy chút xíu xiu máu thôi mà , chàng sẽ mau chóng

khỏi , có được hay không ?"-Bách Lệ Băng vừa nghe thấy hắn nói thế ,

lòng hốt hoảng vội vàng nhao đến , mắt ngân ngấn nước nhìn hắn càng làm

cho hắn từng giận đến đau lòng hơn

-" Nữ nhân ngu ngốc , ta

...sao có thể để ....tên kia lấy máu nàng được "- Lòng hắn đau đớn từng

hồi , hắn hứa sẽ bảo vệ nàng mà cuối cùng thành nàng liều mạng cứu hắn . Lấy máu trong tim , quá nguy hiểm , chỉ cần một sơ sót nàng sẽ ...hắn

không dám nghĩ tiếp

-" Này , tại sao ta không lấy được , đừng

quên ta là ai nha ! "- Vô Dược lên giọng nói , tên khốn Mạc Phong Thần

này cũng khinh thường hắn quá đi

-" Không cần , ngoan , nghe lời

ta ..khụ ..khụ "- Vừa nói dứt câu trong họng dâng lên một luồng máu tanh , Bách Lệ Băng thấy hắn tiếp tục nhổ ra máu , nước mắt lập tức rơi ,

nghiến răng nghiến lợi nói

-" Mạc Phong Thần , chàng thế mà còn

dám nói không với chả sao , không nói nhiều nữa , việc cahnfg kệ chàng , việc ta tự ta lo , máu ta ta cho ai là quyền của ta "- Bách Lệ Băng

không khách khí chống đối lại hắn . Chàng ngày một yếu , nếu nàng còn

tiếp tục lâu la cãi nhau với chàng thì không biết đến bao giờ đành liều

mạng nói , mặc kệ lúc hắn tỉnh rồi xử nàng ra sao

-" Bách Lệ Băng "- Mạc Phong Thần không thể không tức giận trước lời nói ngỗ ngược của

nàng , cơn tức giận động đến tâm can khiến hắn lại không cầm được ho

liên tục .

Bách Lệ Băng trừng mắt nhìn , một cước kéo tên Vô Dược đang đứng trơ mắt nhìn kia đi . Trước khi kịp bước đi đã lại bị Mạc

Phong Thần tức giận túm tay lại , lần này nàng cố gắng nuốt nước mắt làm liều ôm lấy hắn rồi nhẹ nhàng nói

-" Phong Thần , ta không sao

đâu , chàng đừng lo rồi chàng sẽ mau chóng khỏi , hai chúng ta lại bên

nhau có phải không , ta còn muốn xuất cung đi chơi nữa , chàng hứa sẽ

dắt ta đi chu du thiên hạ mà , chàng không được nuốt lời "- Nói rồi vẫn

không kìm được nước mắt , kéo vạt áo rúc vào lòng hắn , ôm chặt hắn một

hồi lâu vẫn không thấy người nói gì .

Vừa ngước lên đã thấy đôi mắt sâu như đáy bể chứa chất bao yêu thương dành cho nàng cùng vời đó là tiếng cười khổ của hắn

-" Bách Lệ Băng , xong lần này , nàng biết tay với trẫm "- Bây giờ hắn có

thể nói được gì đây , Băng nhi của hắn quá kiên cường quá ngang bướng .

Nàng đã muốn cứu hắn như thể lẽ nào hắn không nhận để rồi chết đi trước

mắt nàng , liệu hắn lỡ lòng để một mình nàng bơ vơ trong cung cấm này

hay sao ? Liệu hắn lỡ lòng rời bỏ nàng đi hay sao ? Để rồi chính hắn mới là người khiến cho người cho nàng đau khổ .

Băng nhi, ta biết làm sao đây ?

-" Nhớ nhẹ tay thôi nhé , ta sợ đau "- Nàng dụi dụi người vào trong lòng

hắn vời nhẹ nhàng đánh ngất hắn đi trước khi hắn còn trừng mắt tức giận

với nàng . Chàng cứ yên tâm , ta sẽ chẳng sao cả đâu , rồi chàng sẽ rất

nhanh chóng khỏi

Ám vệ đứng bên xung quanh không khỏi xúc động

trước mối tình cảm động của chủ nhân với hoàng hậu , đây đúng là vị

hoàng đế chung tình nhất lịch sử nha !

-" Đâu phải hai ngươi sẽ

không gặp lại nữa mà làm gì cứ như sắp sửa vào địa ngục đến nơi vậy"- Vô Dược đứng bên cạnh khoanh tay bĩu môi nói , hai người này đúng là đủ

sến mà .

-" Câm miệng , nào lấy máu nhanh lên "- Nàng bày ra bộ

dáng của người sắp sửa ra chiến trường nhìn chằm chằm hắn ta , bàn tay

vẫn đang nắm chặt lấy bàn tay chàng , đột nhiên , có dự cảm chẳng lành , người lạnh toát ...

-" Gượm đã..ngươi ..định lấy bằng cách

nào.?"- Tại sao trước giờ nàng vẫn chưa nghĩ đến vấn đề này nhỉ , muốn

lấy máu tim không phải là lấy từ...trước ngực sao ?

-" Còn làm sao nữa , ngươi không nhanh chóng thoát áo cởi dây lưng ra đi "- Vô Dược

nói với giọng tỉnh bơ con nai ngơ , nhưng thực ra nghe kĩ thì thấy rõ

ràng vẻ thích thú trong đó .

Xung quanh một mảnh yên tĩnh , phải nói là rất lạnh .

Ám vệ thầm kêu than , thôi xong bây giờ hoàng hậu , à mà gọi là Dạ Băng đi làm thế nào bây giowf

" Bộp , bộp "- Ngươi dừng ngay cái ý nghĩ dơ bẩn đó đi "- Bách Lệ Băng

không khách khí giơ tay gõ lên đầu tên Vô Dược kia hai nhát đau điếng vì cái tội háo sắc .

-" Nha , nữ nhân khốn kiếp này , ngươi lại

đánh mỗ , nhào vô , ta đánh với ngươi trận nữa "- Vô Dược nhảy xồm lên , đỉnh đầu bốc khói , từ trước đến nay chưa ai dám động đến hắn mà nữ

nhân này từ khi gặp đã đánh hắn bao nhiêu lẩn rồi

-" Bớt giận ,

bớt giận , ta sẽ đền cho ngươi sau "-" Thấy hai quả táo tàu sưng vù trên đầu hắn , nàng có hơi áy náy đành xin lỗi kẻo hắn bỏ đi thì to chuyện . Thấy nàng như vậy , nam tử tóc trắng mới bắt đầu xẹp hỏa , khoang tay

nghiêm nghị

-" Không còn cách nào khác sao ?"- Nàng làm sao

nguyện ý cởi áo trước mắt tên này , chàng mà biết không xơi tái nàng

không phải là người nữa mà

-" Không còn thời gian không còn nhiều đâu đó "- Vô Dược tốt bụng nhắc nhở , thực ra có cách không cần cởi áo

vẫn có thể lấy máu được nhưng cách đó còn nguy hiểm hơn rất nhiều

-" Đừng nói thế chứ , ta biết còn có cách khác mà "- Không phải nàng không biết , nàng thừa biết còn có cách khác , vì sao , vì vẻ mặt của tên kia rất gian

-" Nhưng cách đó rất nguy hiểm , ngươi chịu được không

?"- Vô Dược cũng hơi hơi lo lắng cho nàng , chẳng qua vì hắn sợ sau khi

tên khốn Mạc Phong Thần kia tỉnh lại biết chuyện nữ nhân của hắn cởi áo

trước mặt hắn , không giết hắn mới là chuyện lạ

-" Ta chịu được "- Bách Lệ Băng cắn răng nói .

Sau khi nghe Vô Dược nói những thứ cần chuẩn bị , nàng sai ám vệ đi lấy về còn bây giờ là lúc lấy máu.

Ngay trong căn phòng này , nến được thắp sáng khắp nơi , ngồi đối diện với

giường hắn là nàng đang ngồi , hai chân khoang lại còn tên Vô Dược thì

ngồi sau , kiểu dáng giống như chuẩn bị chuyền công lực vậy đó . Hai

chân mày của nàng nhíu chặt lại , người có hơi run run , khuôn mặt hồng

hảo lúc nào bây giờ trắng bệch còn tên kia cũng hơi căng thẳng , hắn có

thể đảm bảo là nàng không chết nhưng có khả năng mất hơi nội lực võ công ..

-" Ngươi chuẩn bị tốt rồi chứ ?"- Vô Dược lên tiếng hỏi nàng , từ trước đến nay hắn chưa từng gặp bất cứ nữ nhân nào như nàng , cái gì cũng không cần chỉ một lòng một dạ yêu nam nhân của mình . Hắn tự nhủ , tên khốn Mạc Phong Thần này tốt số thật .

-" Rồi "- Nàng hít một

hơi rồi thả lòng toàn thân lập tức sau lưng bùng lên một luồng khí lực

nóng ran lan tỏa khắp sống lưng nàng rồi lại từ từ lan ra khắp cơ thể ,

mắt nàng không tự chủ cũng không thể mở nổi , luồng khí nóng ấy không

dừng lại mà cứ như sâu bọ bây lên người nàng , chỗ nào cũng có , ri rít

khiến nàng cảm thấy nó đang từ từ gặm nhấm nàng khiến nàng đau đớn từng

thân .

Rồi một luồng khí khác lại trào dâng , nàng cảm nhận được

nó đang dần dần truyền đến trái tim trước ngực nàng , vô cùng lạnh như

muốn đóng băng tim lại . Một lần nữa luồng khí nóng lại tràn vào trong

tim , nóng và lạnh đang đánh chiến nhau trong tim nàng , một khí lực cực kì lớn đột nhiên ập đến . Bách Lệ Băng run rẩy toàn thân đau đớn lập

tức mở trừng mắt , một luồng máu tanh trào lên từ tim đau đớn tột cùng .

Vô Dược thở một hơi nhanh chóng cầm một bát đến trước miệng nàng , dòng

máu trong tim thế nhưng lại từ miệng mà ra . Nhìn thần sắc của nàng tái

nhợt đến nỗi không còn một giọt máu , không hiểu sao hắn thấy đau nhói

trong lòng .

Cầm bát máu trong tay , Vô Dược hơi xúc động , nàng

bị tổn thương có hơi nặng , võ công đều mất hết hiện giờ đang nhất lịm

đi , khóe miệng còn đọng lại những giọt máu tanh .

Vô Dược thở

dài một hơi rồi đứng lên , hắn chỉ tốn một chút sức lực mà thôi không

bằng một góc so với nàng . Để bát máu trên tay xuống rồi nhẹ nhàng ôm

nàng đến bên giường , nhét vào miệng nàng một viên thuốc thì lúc này sắc mặt nàng mới hồng hào lên một chút nhưng bên trong có lẽ tổn thương hơi nghiêm trọng hơn hắn tưởng .

Ám vệ lúc này mới từ từ bước vào ,

nhìn Dạ Băng nằm trên giường trong lâu không khỏi xót xa , Dạ Băng thật

sự yêu chủ nhân . Tấm lòng của Dạ Băng khiến bọn họ phải cảm động sâu

sắc , trong lòng càng tôn kính nàng hơn.

Vô Dược cầm bát máu đi

đến chỗ Mạc Phong Thần , bắt đầu nắm cổ tay hắn điều hòa kinh mạch , lấy từ bên trong tay áo một bộ kim châm , rút từng châm nhỏ như sợi tóc ra

đâm vào mạch trên cổ tay trái hắn một cái, ở bên phải một cái . Ám vệ

theo dõi từng động thái một , chỉ sợ xảy ra điều gì sơ xuất . Còn bên

nàng thì đã sai Tiểu Hằng lo rồi .

-" Cái tên này , mệnh cũng lớn

quá đi "- Vô Dược không khỏi cảm thán một câu , nếu chậm một ngày nữa có lẽ hắn đã chẳng ra hình người nữa rồi , độc phát tán quá nhanh may mà

kịp thời giải được .

Vấn đề bây giờ là làm sao mà cho hắn uống máu đây ?

-" Này , các ngươi cậy miệng hắn ra để ta cho hắn uống "- Vô Dược liếc mắt nhìn mấy tên ám vệ vô dụng bên cạnh , cần phải nhanh chóng để hắn uống

máu thì mới có thể lập tức khỏi , võ công cũng sẽ có khả năng khôi phục , nếu không thì đừng nói đến võ công ngay cả thân thể cũng suy nhược luôn

Tất cả nhìn nhau , làm sao có thể bảo họ đi ra cạy miệng của chủ nhân được cơ chứ ?

-" Chẳng lẽ để ta à , các ngươi muốn hắn chết hay sao , phí cả máu của

nàng "- Vô Dược tức giận quát , mấy tên này cũng đủ vô dụng đi

-" Để ta "- Giọng nói yếu ớt từ phía sau lưng vang lên , quay lại thì đã

thấy thân thể mảnh mai yếu ớt của nàng đang cố gắng bám tay Tiểu Hằng

đứng dậy , từ nét mắt có thể cho thấy nàng kiên cường như thế nào . Vừa

rồi bị Vô Dược dùng nội công truyền vào tim để lấy máu đã khiến nàng yếu đi rất nhiều mà bây giờ nàng đã có thể tỉnh dậy đòi tự thân vận động

rồi

-" Ngươi còn chưa khỏe thì muốn làm cái gì ?"- Vô Dược nhíu

mày nói , nữ nhân này quá cố chấp , ngang ngược , chưa bao giờ hắn thấy

một nữ nhân nào lại như vậy , nói bảo đây là mẫu nghi một nước đánh chết hắn cũng không tin nếu không tận mắt nhìn thấy .

Bách Lệ Băng

chẳng nói chẳng rằng , một mạch đi đến giường hắn mặc cho ám vệ cũng

Tiểu Hằng hết sức ngăn cản vẫn cứ thích làm theo ý mình . Thấy gương mặt tuấn tú của hắn đang dần dần có khí lực , nàng vô cùng vui mừng , sai

người nâng hắn dậy để tiện cho nàng .

-" Cho chàng uống bát máu

này nữa là xong phải không ?"- Bách Lệ Băng khàn khàn giọng hỏi , nếu

đúng như vậy , nàng gắng gượng một chút nữa có là gì ?

-" Đúng ,

ngươi muốn làm sao thì làm , cứ cho hắn uống là được "- Thực chất , hắn

không có công gì trong việc giải độc , thuốc giải hắn không có mà là lấy từ máu nàng , độc trong người hắn ta chỉ cần một lượng máu vừa đủ để

tiêu tán độc dược là có thể khỏe lại . Độc này gọi là nguy hiểm chẳng

qua là rất khó xác định lúc là phát độc mà tìm người có máu tương thông

lại càng khó. Vô Dược hắn chẳng qua chỉ điểm mà thôi .

-" Vậy thì các người ra ngoài đi "- Ở trong này , nàng không tiện hành động .

Tất cả thức thời lui cả ra , Vô Dược không hề có ý định đấy vẫn chôn chân

đứng nhìn nhưng cuối cùng vẫn bị nàng uy h**p trừng mắt mà lui ra .

Trong phòng bây giờ chỉ còn lại nàng và hắn đối diện nhau , Mạc Phong Thần

thì nhắm mắt dựa đầu giường , nàng mặt mũi chẳng còn chút huyết khí ,

môi tái nhợt cầm bát máu , nín thở ngậm một ngụm rồi nhẹ nhàng cúi xuống dán lên môi hắn cố gắng luồn lách để có thể dẫn máu vào trong miệng .

Đôi môi tái nhợt lúc này vương những giọt máu đỏ tươi mê hôn , từng ngụm từng ngụm dán lên môi hắn , dẫn từng giọt máu vào . Bây giờ chỉ còn

cách này thôi , sức nàng một yêu đi rồi .

Máu tanh thật , nàng

chưa từng biết máu nó lại tanh đến như thế cho đến lúc này . Nàng dùng

miệng bón cho hắn từng ngụm từng ngụm cuối cùng cũng xong . Qủa nhiên

lợi hại , lúc này thân thể của hắn đột nhiên trở lại bình thường , kinh

mạch vô cùng khỏe mạnh , sắc mắt cũng trở nên bình thường. Đó cũng là

lúc nàng trút được nỗi sợ hãi trong lòng , toàn thân được thả lỏng , ngả vào lòng hắn nhẹ nhàng thở một hơi

-" Phong Thần , hứa là chàng

không phạt ta đó "- Nàng nắm lấy bàn tay hắn , ngoắc vào ngón út như làm cam kết hứa hẹn rồi cũng không chịu nữa , sức chống đỡ không còn lập

tức lâm vào trạng thái mê man

Bên ngoài , ai nấy lo lắng khốn cùng , quan thái y cũng biết truyện lập tức được triệu đến , quân thân tất

cả đều quỳ trước cung . Vận mệnh quốc gia bây giờ phụ thuộc vào tình

hình bên trong kia .

Mạc Diệp Thân trong lòng cũng như lửa đốt ,

đi qua đi lại mặc dù Vô Dược nói không có vấn đề gì nhưng hắn vẫn sốt

ruột . Còn nam tử tóc trắng lúc này rất nhàn hạ thản nhiên bỏ qua mấy

ánh mắt quái dị của đám người kia ngồi ăn hoa quả .

-" Rốt cuộc

hoàng thượng ra sao rồi ? "- Một vị quan đại thần nóng vội thưa , long

thể của hoàng thượng không tốt tại sao giờ này họ mới biết

-" Yên tâm , không sao đâu , cái các ngươi cần lo có lẽ là hoàng hậu thì hơn

"- Vô Dược nói , đột nhiên bật dậy , lao nhanh ra ngoài không biết là đi nơi nào để lại một đám người trố mắt nhìn nhau

" Nàng làm sao ?" Mạc Diệp Thâm lo lắng nghĩ ngợi

Thời gian trôi qua , tất cả vẫn như trạng thái ban đầu quỳ bên ngoài đã qua

ba canh giờ rồi mà vẫn chưa có động thái gì mà tên Vô Dược kia lại biến

mất tăm không thấy bóng dáng

Ám vệ cuối cùng không thể chờ đợi

đang định vô phép mở cửa đi vào thì đã nghe thấy tiếng gầm vang lên từ

bên trong cho thấy có một nỗi tức giận đến nỗi long trời nở đất khiến

người ta hoảng sợ

-" Bách Lệ Băng , nàng mau tỉnh dậy cho trẫm ,

có nghe thấy không . Đáng chết , Băng nhi , nàng mau tỉnh dậy "- Tiếng

gầm rú vang trời còn không phải Mạc Phong Thần thì còn ai vào đây

Khốn kiếp ,hắn vừa mở mắt tỉnh dậy thì đã bắt gặp bộ dáng yếu ớt của nàng

đang tựa trên ngực hắn , trong miệng còn thoang thoảng mùi máu tanh .

Cúi xuống nhìn kỹ hơn thì thấy gương mặt nàng lúc này đã không có một

khí sắc mà trắng bệch , đôi môi thì còn vương máu tanh cho thấy rõ vừa

rồi nàng đã làm gì . Hắn cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể , mọi hoạt động quay trở về trạng thái bình thường như chưa từng bị trúng độc gì

,độc này đúng là cổ quái . Mạc Phong Thần ôm chặt nàng vào lòng , viền

mắt có hơi đỏ sâu thẳm như muốn giết người , cảm nhận được toàn thân

nàng lạnh toát , hắn càng tức giận hơn , Băng nhi của hắn quá mức ngốc

nghếch khiến cho hắn phải đau khổ ,à

Ám vệ nghe được tiếng nóng

giận của chủ nhân lập tức chạy vào , quân thần lập tức cũng theo đuôi đi vào , đầu tiên là Mạc Diệp Thâm . Vừa vào họ đã lập tức hoảng sợ khi

thấy đế vương của họ đang tức giận ôm hoàng hậu , bộ dáng như muốn ăn

tươi nuốt sống . Họ còn tưởng nhìn thấy màu đỏ huyết trong mắt hăn vậy , thật khủng khiếp mà

-" Băng nhi , nàng mau tỉnh dậy cho trẫm "-

Mạc Phong Thần tức giận ôm ghì lấy nàng nhưng không mạnh mà nhẹ nhàng

như sợ làm tổn thương nàng . Bây giờ hắn chỉ muốn một điều , Băng nhi

của hắn hãy mở mắt , linh hoạt nhìn hắn , cười với hắn , trách móc hắn

cũng được đừng yếu ớt im lìm nằm một chỗ như thế

-" Hoàng thượng , thân thể hoàng hậu không tốt để thần kiểm tra "- Thái y run như cầy sấy bước lên ,trong lòng nghi hoặc không biết hoàng hậu đã làm gì đến nông

nỗi này

-" Cút , gọi tên khốn Vô Dược ra đây "- Mạc Phong Thần

gầm lên , tất cả đều tại tên khốn kia , trước kia hắn đã từng tha cho

hắn ta một mạng , không ngờ lần này lại để cho Băng nhi lấy máu .

Mọi người trơ mắt nhìn nhau , họ không biết nam tử tóc trắng đó đâu nữa .

-" Ta đây , ta đây , cho nàng uống viên thuốc này nghỉ ngơi vài ngày là

khỏi "- Qủy thần , chẳng biết nam tử tóc trắng xuất hiện từ nơi nào ném

cho hắn một viên thuốc rồi nói .Vô Dược hắn vừa mới xuất quỷ nhập thần

đi tìm điều chế thuốc cho nàng , nhanh đến nỗi mà có thể thấy được trên

trán còn lấm tấm mồ hôi

Mạc Phong Thần nhíu mày , sát khí giảm

xuống hơn phân nửa , mọi người mới dám thở nhẹ một cái , hoàng thượng

nổi giận cũng quá đáng sợ .

-" Ngươi còn không đi "- Mạc Phong Thần lại nhíu mày liếc xéo Vô Dược , tên này còn ở đay làm cái gì còn không mau chóng đi .

-" Nè , nữ nhân của ngươi đồng ý cho ta làm quan đại thần rồ đó , dù gì ta cũng cứu ngươi cơ mà , đúng là vong ơn bội nghĩa "- Vô Dược tỏ vẻ buồn

rầu cảm khái , mọi người trừng mắt ,ngoài hoàng hậ ra họ chưa thấy ai

dám xưng hô với hoàng thượng như thế

-" Không muốn chết thì đừng nhiều lời "- Mạc Phong Thần sát khí đằng đằng nói

-" Được rồi , ta không đòi hỏi nhiều , cho ta chỗ ở , ta ở đây chơi mấy

ngày rồi đi , cũng tiện xem tình hình của nàng thế nào đã "- Vô Dược

thong thả nói , trong cung xem ra cũng có nhiều điểm thú vị , hắn ở lại

chơi vài ngày cũng không tồi .

Mạc Phong Thần đặt nàng xuống giường , cho tất cả quân thần lui xuống , buổi triều ngay mai ai muốn tấu gì thì tấu sau .

Lần này , ngược lại là hắn ngồi bên giường bàn tay to lớn ấm áp v**t v*

khuôn mặt của nàng , nắm lấy tay nàng áp vào má mình . Đôi mắt lạnh tanh khát máu lúc nào bây giờ trầm ngâm nhìn nàng , có chút xót xa không thể tả , bộ dáng của hắn bây giờ vô cùng yên lặng , vô cùng lạnh lùng nhưng chỉ có trời mới biết , hắn đang đau khổ thế nào .

Băng nhi, nàng mau tỉnh dậy , tỉnh dậy rồi ta sẽ không phạt nàng , có được hay không !

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.