Chương 19

Tiểu Lan và Tiểu Trúc nhìn Hoàng thượng có vẻ nén giận rời đi liền không hẹn mà cùng nhìn về

phía tiểu thư nhà mình, nay đã thành Hoàng hậu nương nương nhưng vẫn

chẳng có chút thay đổi nào, vừa đúng lúc gặp nàng cũng nhìn về phía hai

người. Dạ Diễm Hương thấy hai nữ tỳ nhìn mình như thế liền thở dài một

cái rồi nói -“Ai... Ta biết những lời ta vừa nói với Hoàng

thượng có phần không giống với lời nói của ta lúc bình thường. Ai nói

đại thiếu gia của các muội ghé thăm làm tâm tình của ta có chút kích

động lại buồn bực. Đúng lúc Hoàng thượng lại chọc ngoáy ta làm ta không

nhịn được nói vài lời thật lòng...Được rồi, hai muội đừng có nhìn như

thế. Ta biết lời đó tuy thật lòng nhưng cũng khó nghe, không nên nói ra. Các muội nên đi thay y phục đi. Bị nhăn hết rồi kìa!”

Nghe

Hoàng hậu nương nương kết thúc câu nói, các thị vệ đang dọn dẹp hiện

trường đều không hẹn nhau mà nhìn trang phục của chính mình rồi đồng

loạt đỏ mặt xấu hổ. Hai cô nương gia nhà người ta tuổi còn trẻ mà võ

công kinh người. Hỗn chiến một hồi hai cô nương ấy vừa đánh vừa bảo vệ

chủ mà chỉ bị nhăn y phục trong khi bọn họ không có người nào quần áo

còn nguyên vẹn cả, y phục người nào người ấy cũng bị chém vài nhát. Cũng may là họ còn không có ai bị thương, nếu không thật là mất hết mặt mũi. Lại nói, cũng may bình thường các nàng nể phục hai cô nương này mặt mày mỹ miều nhưng tính nết đoan trang, phải lễ nên chưa bao giờ khinh bạc

hay trêu trọc các nàng, nếu không với võ công của các nàng thế này, cái

đầu bọn họ chắc đã dọn nhà. Lại nói nữa, vị Hoàng hậu nương nương lại

đúng là khác người. Nàng bĩnh tĩnh đến lạ, khi Hoàng thượng đến cũng

không giống các nữ nhân khác giả vờ làm chim nhỏ nép vào lòng Hoàng

thượng thì thôi lại còn nói chuyện cứng rắn có phần làm Hoàng thượng

nghẹn họng. Dạo này Hoàng thượng gần như là độc sủng Hoàng hậu nên nàng

sinh kiêu chăng? Nhìn thái độ của Hoàng thượng lúc dời đi, sắp tới vị

Hoàng hậu đến từ giang hồ này chắc chắn sẽ không có những ngày tháng tốt đẹp như vậy nữa đâu. Sự sủng ái của các bậc đế vương vốn cũng chỉ như

mưa mùa hè mà thôi, mưa to đấy nhưng lại tạnh ngay. Nay vị Hoàng hậu lại không biết sống chết mà chọc giận Hoàng thượng chắc chắn sẽ không được

sủng ái nữa. Nữ nhân sống trong hậu cung mà không được sự sủng ái của

quân vương thì cũng chỉ có được một kết cục buồn mà thôi. Vị Hoàng hậu

này lại xuất thân hèn kém, kết cục so với người khác càng chỉ có thể gói gọn trong chữ “thảm”. Trong lòng đám thị vệ không ngừng cảm khái cho

Hoàng hậu cũng không ngừng tay dọn dẹp hiện trường. Dọn dẹp nhanh còn đi chịu tội vì để thích khách tấn công vào tận trong nhà Hoàng đế thế này! Bọn thích khách này càng ngày càng to gan rồi. Mấy tên còn sống cứ đợi

đó, bọn chúng sẽ phải nếm gấp 5, gấp 10 lần những gì mà bọn họ phải chịu phạt sắp tới!

Choang! Lan phi hất

văng hết những ấm tách trên bàn xuống đất làm chúng vỡ tan thành hàng

trăm mảnh. Trời đất, mỗi mảnh đều trị giá rất nhiều tiền nha! Đó là đồ

cổ đó nha! Nhưng lúc này Lan phi cũng không còn tâm trí đâu mà để ý mình vừa hất vỡ bộ ấm tách cổ giá trị nhất của mình. Bộ ấm tách nàng chỉ

dùng để nghênh đón Hoàng thượng. Thất bại! Thích khách thích sát Hoàng

hậu thế mà lại thất bại. Không những thế lại bị chết quá nửa. Số còn lại thì bị bắt. Nàng không sợ bọn chúng khai ra bởi bọn chúng không hề biết nàng cùng gia tộc của nàng đứng sau tổ chức của bọn chúng nhưng bọn

chúng chính là những tinh anh được gia tộc nàng bí mật bỏ biết bao tiền

tài và công sức mới đào tạo được. Đợt này cũng vì quá sốt ruột mà nàng

cùng phụ thân mới quyết định sử dụng chúng nhưng thật không ngờ không

những không đạt được mục đích g**t ch*t con tiện nhân kia mà còn bị

thiệt hại lớn đến vậy.

Nói đến con tiện nhân kia càng làm

cho nàng tức đến nghẹn thở. Tiện nhân đó nói đến xuất thân không có xuất thân, nói đến thế lực không có thế lực, nói đến nhan sắc không có nhan

sắc, nói đến tài nghệ không có tài nghệ thế mà đường đường chính chính

làm Hoàng hậu. Còn nàng là con của Thái sư đương triều, lại được mệnh

danh là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, kinh thành đệ nhất tài nữ nhưng chỉ

lại được làm Phi. Nếu không có nàng ta thì ngôi vị Hoàng hậu chắc chắn

thuộc về nàng. Dù phải theo di chiếu của Tiên đế thì vị trí đứng đầu tứ

phi khi không có Hoàng hậu cũng sẽ thuộc về nàng. Nhưng tất cả vì nàng

ta xuất hiện mà tuột khỏi tay nàng. Nàng hận con tiện nữ đó. Thấy nàng

ta bị Hoàng thượng bỏ lại một mình trong đêm tân hôn mà đến đây với

mình, nàng vốn định đả kích nàng ta một phen để lập uy với nàng ta nhưng lại bị nàng ta ném cho một cú sét làm nàng chưa kịp nói với nàng ta một lời khó nghe. Nàng ta thế nhưng đem quyền lực của Hoàng hậu trao cho

nàng. Dù nhiều nghi ngờ nhưng nàng cũng vẫn nhận lấy. Nàng sợ bị làm tốt thí liền cùng cha và gia tộc dừng mọi hoạt động để chờ đợi xem nàng có

thêm hành động gì mới để biết được âm mưu của nàng ta. Đợi lại đợi cứ

thế mà trôi qua một tháng. Nàng đã bắt đầu thừa nhận nàng ta chỉ là một

nữ nhân vô dụng, không có chí khí chỉ biết hưởng thụ cuộc sống xa hoa

trong cung. Trong một tháng này, Hoàng thượng cũng không thèm ngó ngàng

gì đến nàng ta. Nàng ta cũng không dám đến làm phiền Hoàng thượng. Cũng

coi như nàng ta biết thân biết phận. Hoàng thượng biết nàng ta trao

quyền cho nàng nhưng cũng không có ý kiến gì xem như đã ngầm thừa nhận

vị trí của nàng. Vì thế nàng cũng không thèm đụng đến nàng ta nữa. Hoàng thượng đã thừa nhận quyền lực của nàng thì cứ để nàng ta ngồi trên Hậu

vị hữu danh vô thực đó một thời gian đi. Chẳng mấy lúc mà nàng sẽ hất đổ nàng ta thôi. Nhưng đột nhiên Hoàng thượng lại bắt nàng trao lại quyền

lực cho tiện nữ đó. Tiện nữ đó nhận lại ngay nhưng lần này nàng ta thế

mà giao hết việc cho nàng và ba vị khác, còn nàng ta và Hoàng thượng

tiêu dao khoái hoạt. Không biết con hồ ly tinh đó làm cách nào mà Hoàng

thượng đầu tiên là tối nào cũng ngủ lại chỗ ả rồi dần dần lại ở đó cả

ngày lẫn đêm. Hoàng thượng chưa từng đối xử với nữ nhân nào như thế cả.

Hơn một tháng qua Hoàng thượng đã độc sủng Hoàng hậu. Hoàng thượng lúc

nào cũng rời khỏi Phượng cung trong trạng thái mệt mỏi rất giống túng

dục quá độ. Nàng hận, nàng hận. Tại sao Hoàng thượng lại đối xử như thế

với nàng ta mà lại không hề chạm vào nàng từ sau lần duy nhất đó. Nàng

có gì thua kém ả chứ? Rõ ràng là nàng chỉ hơn thôi. Nàng lại không thể

để hương liệu tránh thai ở chỗ nàng ta như đối với các phi tử khác vì

nàng ta cự tuyệt tiếp xúc với các phi tử lại chẳng hề bước chân ra khỏi

Phượng cung. Cơ hội cho nàng ra tay mà không để lại dấu vết là hoàn

toàn không có. Cứ như vậy chắc chắn nàng ta sẽ có long chủng. Có trong

bụng nàng ta đã có rồi ấy. Như vậy, như vậy… Nàng không thể để chuyện đó xảy ra nên đã bàn với phụ thân sử dụng thích khách làm một lần cho

xong. Kết quả trộm gà không được lại mất nắm gạo. Hừ, nàng không cam

lòng. Phải có cách nào đó khiến cho nàng ta ra khỏi Phượng cung. Chỉ cần nàng ta ra khỏi Phượng cung, tiếp xúc với người khác thì nàng sẽ có

biện pháp không dấu vết khiến nàng ta phải gánh một tội danh gì đó, có

thể không mất mạng nhưng ngôi vị Hoàng hậu chắc chắn là không thể ngồi

nữa. Lan phi đi đi lại lại trong phòng suy tính. Nếu có ai nhìn thấy

nàng lúc này thì không một ai có thể nhận ra Lan phi xinh đẹp, ôn nhu,

uyển chuyển thường ngày. Giờ đây khuôn mặt mỹ miều của nàng đã hoàn toàn vặn vẹo, ánh mắt nàng vì ghen tức mà âm u, không còn vẻ long lanh động

lòng người nữa. Một ý nghĩ vụt qua đầu nàng, ánh mắt sáng lên. Ừ, cái ấm sắc thuốc đó cũng nên đáp lại ân tình của nàng rồi. Xem ra cái ấm sắc

thuốc đó cũng không hoàn toàn vô dụng như nàng tưởng! Hừ, Dạ Diễm Hương, xem ngươi còn có thể trốn ở Phượng cung mà tránh gió tránh bão không?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.