Chương 1

"Đoàng!". Một tiếng súng khô khốc vang lên. Một tiếng duy nhất!

Nàng mở to mắt nhìn người nổ súng vào trái tim mình. Người nổ súng thấy được bóng dáng lạnh lùng của mình phản chiếu trong tròng mắt của nàng nhưng

làm hắn thấy kinh ngạc và có chút chột dạ là hắn chỉ thấy trong mắt nàng một mảnh trong suốt. Không có ngạc nhiên, không oán hận, không có tiếc

nuối. Đôi mắt của nàng cho hắn cảm giác nàng đã biết trước hắn - em trai ruột của nàng sẽ bắn phát súng này kết thúc cuộc đời của nàng, như thể

nàng đã chờ được giây phút này từ trước. Gặp quỷ! Là hắn nghĩ nhiều rồi. Hắn lắc đầu như trống bỏi phủ nhận suy nghĩ vừa rồi của mình. Nếu nàng biết trước, với cách làm việc của nàng còn không đem hắn giết trước cả

trăm lần chứ làm sao mà chờ hắn hành động lại còn để hắn hành động thành công được. Ném đi tia chột dạ cuối cùng, hắn cười to sung sướng: "Thế

là tất cả đã thuộc về ta!"

Nếu ai đó hỏi nàng, bị chính em trai ruột mình bắn vào tim, nàng có thấy đau không, đau trên thân xác

và đau tận tâm hồn? Thì câu trả lời của nàng là "Không"! Tại sao thân

thể nàng không cảm thấy đau ư? Vì viên đạn c*m v** tim nàng chuẩn xác

đến mức lấy mạng của nàng ngay lập tức mà nàng chẳng kịp cảm nhận đau

đớn. Điều đó cho thấy em trai nàng đã ngắm chuẩn và ra tay tuyệt tình

thế nào. Nàng chỉ kịp mở to mắt nhìn người em trai cùng cha, cùng mẹ một lần cuối cùng. Nàng cảm thấy kỳ lạ. Nàng chết rồi nhưng sao nàng vẫn ý

thức được em trai nhìn vào mắt nàng mà kinh ngạc và chột dạ. Nàng hiểu

vì sao hắn kinh ngạc. Hắn kinh ngạc vì hắn không tin được sao nàng lại

bình tĩnh nhận viên đạn đó. Chắc hắn cũng đoán là nàng biết hắn sẽ bắn

nàng. Nhưng thấy hắn lắc đầu nàng biết hắn không tin. Nàng cũng biết vì

sao hắn chột dạ vì như tất cả mọi người đều biết cách làm việc lạnh lùng và tàn nhẫn của nàng. Nàng chưa bao giờ để cho địch thủ của mình có

đường lui. Ai chống lại nàng đều có kết quả thê thảm, không có ai là

ngoại lệ, kể cả hắn. Nếu nàng biết hắn sẽ không thể bước vào cánh cửa

văn phòng nàng nửa bước thì đã chết rồi. Nhưng sự thật là nàng biết tất

cả. Cả cuộc đời nàng phấn đấu không ngừng vì cha mẹ, vì người em này mà

cùng người ta tranh giành tất cả, khoác lên người danh tiếng lạnh lùng,

ác độc, tuyệt tình nhưng đổi lại là bản báo cáo của thám tử rằng đối thủ nặng ký nhất của nàng đang sử dụng con gái để thổi gió bên gối người

thân duy nhất còn lại của nàng sau khi cha mẹ mất đi, em trai của nàng

để giết nàng. Thám tử nói chưa biết là hắn có đồng ý làm hay không. Lúc

đọc báo cáo nàng nghĩ: Hắn sẽ đồng ý làm. Không biết rõ ràng tại sao

nhưng trực giác của nàng cho nàng câu trả lời chắc chắn như vậy đó. Như

thế hắn vẫn luôn muốn nàng biến mất vậy. Và mọi sức lực của nàng theo đó mà cạn kiệt. Ngã ngồi trên ghế ở văn phòng thị trưởng. Nàng thấy vô

cùng mệt mỏi. Sức sống của nàng như bị rút cạn đi. Nàng bỗng hoang mang

vì sao nàng sống và sống vì điều gì? Mọi thứ bỗng trở nên vô nghĩa với

nàng. Tương lai như chìm trong sương mù. Và nàng nghĩ: “Có lẽ nên thành

toàn cho hắn và kết thúc cuộc sống mệt mỏi của chính mình”. Vì thế nàng

vẫn luôn chờ đợi hắn bắn phát đạn này cho đến tận ngày hôm nay.

Kỳ lạ chưa, không phải nàng chết rồi sao mà sao nàng vẫn nghe hắn cười to

và nói: "Thế là tất cả đã thuộc về ta!" Ừ, tất cả những gì từng thuộc về nàng, giờ đây đã thuộc về hắn vì hắn là người thân duy nhất của nàng.

Nhưng bị người thân duy nhất trên đời sát hại mà sao nàng không thấy tâm hồn bị thuơng tổn, bị đau đớn? Đó là bởi vì trái tim của nàng, tâm hồn

của nàng đã khô kiệt cái cảm xúc gọi là đau đớn do tổn thương tình cảm

từ rất lâu rồi. Nàng tự thắc mắc, chuyện đó xảy ra từ bao giờ nhỉ? Chính nàng cũng không trả lời được. Nàng bỗng muốn thử tìm câu trả lời trong

30 năm của cuộc đời mình. Năm nàng 3 tuổi thì bộc lộ trí thông minh của

mình. Cha mẹ cho nàng đi trắc nghiệm IQ và phát hiện ra rằng nàng là

người duy nhất trên thế giới sở hữu IQ 200. Cha mẹ thật sung sướng, hạnh phúc vì có con như vậy nhưng những ngày khổ cực của nàng cũng bắt đầu.

Cha mẹ bắt nàng đi học thật nhiều thứ, đủ mọi lĩnh vực ngành nghề. Nàng

nghĩ mình sẽ thật cố gắng để cha mẹ thương nàng nhiều hơn nữa nên nàng

cố gắng học hết và lúc nào nàng cũng là người xuất sắc nhất. Nhưng theo

vòng quay học tập hối hả, nàng chỉ thấy những chữ, những số, những lời

thúc giục học tập thêm nữa, thêm nhiều nữa của cha mẹ chứ chẳng cảm thấy tình thương của cha mẹ nữa. Nàng cứ điên cuồng học tập mà quên đi mục

đích vì sao nàng học. Nàng trở thành thiên tài toàn diện, không gì không biết, không gì không giỏi. Rồi cứ thế, theo lẽ tự nhiên, nàng vận dụng

những gì nàng học được tiến vào thuơng trường, giúp doanh nghiệp của cha bành trướng ra khắp thế giới. Rồi lại theo nguyện vọng của cha mà gia

nhập vào chiến trường chính trị. 30 tuổi nàng chính là nữ thị trưởng duy nhất và trẻ tuổi nhất trong lịch sử chính trị thành phố và có khả năng

nàng sẽ tiến vào chính quyền trung ương. 30 tuổi trong mắt mọi người

nàng là người phụ nữ có tiền, có quyền thế nhưng không ai biết nàng

không có tuổi thơ, không có tình thương, không có bằng hữu. Từ năm 3

tuổi đó, cha mẹ chỉ điên cuồng thúc giục nàng học tập, rồi khi nàng đủ

khả năng thì thúc ép nàng kiếm thật nhiều tiền. Nhiều tiền rồi thì cha

mẹ lại muốn có thật nhiều quyền lực trong tay mà đẩy nàng ra làm chính

trường (chiến trường chính trị). Những cảm xúc mơ mộng của thiếu nữ chưa bao giờ được này nở trong tim nàng mà thay vào đó là những âm mưu, thủ

đoạn trong cuộc chiến tranh giành lợi ích, tiền tài trên thương trường

và cuộc chiến tranh giành quyền lực trong chính trường. Cứ thế mà trong

đầu, trong tim nàng chỉ có tiền và quyền. Nàng cũng không tin một ai

ngoài tiền và quyền! Nghĩ đến đây nàng bỗng giật mình: À, hóa ra ngay từ đầu nàng đã không có tình cảm chứ không phải là do trái tim nàng bị khô kiêt tình cảm. Từ đầu trái tim nàng đã trống rỗng như thế đó!

Trong mơ hồ nàng lại ý thức được em trai của nàng đang tạo hiện trường

giả như nàng bị ám sát, rồi khóc sụt sùi gọi người đến. Ồ, nước mắt của

em ấy thật sự chảy ra kìa! Thế nhưng hắn thật sự có thể làm cho nước mắt chảy ra vì nàng! Dù là giả dối nhưng vậy cũng được đi. Ít ra trong mắt

người ngoài thì nó có tình cảm thật sự với người chị luôn mang khuôn mặt lạnh lùng này. Chỉ có nàng biết nó căm ghét nàng bao nhiêu bởi vì hắn

đã dùng cây súng mà nàng tặng để bắn vào trái tim của chính người chị đã cùng lớn lên và nuôi nấng nó 10 năm. Tại sao hắn lại căm ghét nàng thế

nhỉ? Nàng không phải trời sinh lạnh lùng thương trường và chính trường

đã rèn luyện nên bộ mặt của nàng như thế nhưng nàng cũng rất thương hắn

mà.Dù nàng ghen tị hắn được trọn vẹn tình thương của cha mẹ nhưng nàng

thì chẳng được chút nào. Cha mẹ lúc nào cũng giục nàng học tập, kiếm

tiền, tranh giành quyền lực nhưng lại để nó sống một cuộc sống thoải

mái. Nghe bác sĩ nói đến lúc chết vì tai nạn xe, cha mẹ vẫn chỉ gọi tên

nó. Nhưng nàng vẫn quan tâm và chu cấp đầy đủ cho nó mà. Chẳng lẽ thật

sự tại vì như một người bạn của hắn nói hắn không chịu được là một người đàn ông mà phải sống dưới cái bóng của chị ư? Thật nông cạn mà! Hắn

không thể hiểu được tình thương của nàng sao? Nhưng dù ghét thì cũng là

tình thân ruột thịt, sao hắn có thể quyết định bắn vào tim nàng nhỉ? Vì

hắn nghe lời cô gái hắn yêu mà người con gái đó là con gái của đối thủ

nặng ký nhất của nàng hay như hắn vừa nói là muốn tất cả của nàng? Hay

vì cả hai. Thế đó tình thân ruột thịt chẳng thắng được sức cám dỗ của

mấy tỉ đô la trong tay nàng, chẳng thắng được lời nói bên gối của mỹ

nhân.

Ý thức của nàng cứ bồng bềnh, bồng bềnh. Nàng đột nhiên

nhìn được thi thể của chính mình đang được đặt lên giường và nhận ra

mình đang ở trạng thái linh hồn. Nàng không nhịn được mà nghĩ: 30 năm

cuộc đời, nàng có thật nhiều thứ mà người ta mơ ước: trí tuệ siêu

quần,tiền tài, quyền lực, danh vọng...nhưng lại không có được tình thân, tình yêu cũng chẳng có được một ai là bằng hữu chân chính. Những mối

quan hệ của nàng chỉ xoay quanh hai chữ “lợi ích”. Nàng tổng kết: mình

sinh ra trong quyền lực, lớn lên trong quyền lực, vì quyền lực mà sống

và cũng vì quyền lực mà chết đi! Nàng thật đơn độc, thật cô đơn! Bỗng

trong không khí xuất hiện một đốm sáng trắng, nó lớn dần lên và hình

thành một cơn lốc xoáy cuốn lấy linh hồn nàng vào đó. Nàng nhìn lại em

trai đang gục khóc trên thi thể mình mà khóe miệng cong lên khó dấu một

nụ cười thỏa mãn, lạnh nhạt cười một tiếng rồi nhắm mắt lại: “Đi thôi,

đi đến nơi mình phải đến!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.