Chương 2: Tin Nhiếp chính vương có thể trường sinh?

Lại đây?

Quân Khanh vừa nghe thấy lời ấy, không khỏi nhíu nhíu mày, trong đầu hiện lên

một ít hình ảnh ngổn ngang, nhưng lại cảm thấy không thể bắt được điểm then

chốt nào. Ngẩng đầu lên nhìn xa xa, vừa thấy cái này càng làm cho nàng ngơ

ngẩn.

Con ngươi sắc bén, lưu quang chợt lóe, nàng nhớ tới trước kia, thời điểm lúc

đang làm nhiệm vụ , cái bệnh tham tài , háo sắc của nàng giống như lại tái phát

. . . Khặc khặc, điều tra, thu thập toàn bộ thông tin về các Đảo Quốc nên mới

ra tay với tên Bá tước Anh Quốc kia.

Nhưng cuối cùng sự việc cũng không được tốt như trong tưởng tượng. Cái tên hồ

ly xảo quyệt kia, cũng có thể xuống tay ngoan độc như vậy, cho dù đồng quy vu

tận, cũng không muốn cho bon họ thực hiện được

Thế là mọi chuyện diễn ra! Đến cuối cùng, không biết đời trước là mình đã tạo

nghiệt gì mới phải chịu cảnh chết không toàn thây! Chết không toàn thây! Chết

không toàn thây!. . .

Nàng nhớ lại tốt xấu gì mình cũng là đặc công đỉnh cấp của CIA, được khen là

”Ám Dạ quân vương”, nàng chưa bao giờ nghĩ tới vừa nhắm mắt lại, mở

mắt ra thì đã xuyên qua rồi...

Nàng xưa nay đều là một người yêu mạng! xuyên không, Tá Thi Hoàn Hồn, việc này

giống như là đang chay theo trào lưu vậy đó, lại đúng lúc mình gặp được mà

thôi. Nếu trời cao đã cho mình một cơ hội bắt đầu lại từ đầu, thì cho dù làm gì

đi nữa thì mình cũng phải nắm thật chắc cơ hội này.

Kẻ nào ức h**p ta, ta sẽ trả lại gấp trăm lần!

Trước mắt, mặc kệ chuyện này như thế nào, coi như mình mượn dùng thân này đi,

phần đại ân này dù sao cũng sẽ tính toán hoàn trả lại.

Có điều, khi nghĩ đến đây, Quân Khanh nhất thời có chút đau đầu.

Thân thể này vốn là Thất tiểu thư của phủ Tả Tướng Thiên Diệu hoàng triều,

trùng tên trùng họ với nàng. Có điều cô ta quá ngu ngốc, thực sự là làm người

quá mức thât bại. Cô ta như vậy mà có thể bình an lớn lên ởphủ Thừa

Tướng đến mười sáu năm, quả thật không thể không bái phục!

Ví như, nếu hôm nay không phải bị quản gia cho hay trong phủ thiếu tiền thiếu

lương, thì ngày mai đi ra ngoài sẽ bị vận xui quấn quanh người. Thân thể này có

thể nói thực sự là cái tán tài đồng tử từ đầu đến chân. Đến nay, hơn một nửa

phủ Tả Tướng hầu như đều dựa vào bên nhà ngoại của nàng, phủ Định Quốc Công

chống đỡ lấy.

Nhưng không ngờ được có vài người một mực muốn tìm chết, cũng thật thương cảm

cho trí thông minh của thân thể này, còn có thể xui xẻo đến mức ra ngoài đường

thì bị xe tông, uống nước thôi mà cũng có thể mắc kẻ răng.

Thân thể này ở Thiên Diệu hoàng triều thực sự là một hoa si*,môt người đại ngu

ngốc, qua lời đồn đại lâu ngày danh tiếng nàng ta có thể sánh ngang với Nhiếp

chính vương quyền khuynh triều chính, sát phạt tàn nhẫn kia.

Hoa si*: cái này là ta gọi, QT dịch là “ mê

gái” , góc là “花痴” : Dịch tiếng Anh thì là Anthomaniac – một

người có một niềm đam mê quá mức với hoa. Dịch từng chữ thì là 'hoa', còn là

ngu ngốc, ngốc nghếch, ngớ ngẩn. Bởi vậy ở đây còn có nghĩa là 'spoony': dại

dột trong tình yêu, say mê với một người nào đó, tình yêu ám ảnh.(có ai giúp ta

không....)

Ngay lúc đó, Quân Khanh không thể không nhổ một ngụm nước bọt, Diệp Thanh Vãn

Đại tiểu thư phủ Tả Tướng cơ trí cộng với vẻ mặt xinh đẹp cùng tồn tại thật

đúng là em gái Bạch Liên Hoa mà, thế mà lại đi tinNhiếp chính vương

có thể trường sinh! việc như vậy mà cũng nghĩ ra được.

Thuận lý thành chương đi xúi dục thân thể này chỉ cần có thể cầu được một bức

họa của nhiếp chính vương liền có thể trừ tà!

Vớ vẩn! Mẹ kiếp, thật vớ vẫn!

Diệp Thanh Vãn thật sự coi nàng là Hầu Tử mang ra khi dể sao? Muốn cho mình trở

thành nữ nhân duy nhất phủ Tả tướng dám tới triêu chọc trên đầu của Nhiếp chính

vương, người không cho phép bất kỳ ai khiêu khích quyền uy của hắn, sau đó danh

chính ngôn thuận mượn tay người khác đến diệt trừ mình.

Sau đó, nếu như đoán không lầm, cô ta sẽ giả từ bi mèo khóc chuột một hồi, khi

mục đích được thành công cô ta sẽ mượn cơ hội này ngồi lên thượng vị.

Đến lúc đó, cô ta sẽ là viên ngọc xinh đẹp không chút tỳ vết, còn có thể được

toàn bộ dân chúng Thiên Diệu nhiệt liệt ủng hộ. Mà chính mình thì lại trở thành

khối đá kê chân cho cô ta bò lên cao, với trí thông minh ít đến đáng thương của

thân thể này, giải thích không được sẽ bị vạn dân thóa mạ, với ý đồ sử dụng thủ

đoạn như vậy, đây mới thực sự là không biết liêm sỉ! tuyệt đại yêu phi!

Ah. .! lại nói tiếp, cõi đời này có khả năng vẽ giống người thật thì không có

một nghìn cũng có mười nghìn, nhưng sao nàng(nguyên chủ) một mực lại lựa chọn

đi đến Vạn hoa lầu này, lại còn cùng Thừa Ảnh kéo lên quan hệ. Như vậy, chuyện

này... là tác phẩm của ai?

Nghĩ đến đây, Quân Khanh không khỏi cười lạnh, đuôi lông mày hơi nhíu, bờ môi

công lên một vệt trào phúng, lại làm ra vẻ mặt hết sức phẫn hận , “Đại tỷ,

ngươi đến rất đúng lúc! Gia bắt được! Là hắn, chính là hắn! Chính là hắn muốn

bắt nạt tiểu gia! Tỷ tỷ ngươi phải làm chủ cho tiểu gia !”

Ngươi không phải giỏi nhất là làm chị gái tốt, thương yêu muội muội trước mặt

người khác sao? Bây giờ ta thật sự muốn nhìn một chút xem ngươi làm sao thực

hiện được.

Diệp Thanh Vãn sau khi nghe lông mày xinh đẹp nhướng lên, giật giật khóe môi,

bàn tay nắm chặt thành quyền, móng tay tàn nhẫn bấm vào da thịt, mới miễn cưỡng

để trên mặt mình nở ra một nụ cười, “Muội muội! Muội còn không mau buông

tay! Mau mau bồi tội với Dạ hộ vệ ! Nếu không, Nhiếp chính vương không biết làm

thế nào mới có thể tha thứ cho muội ?”

Hừ, Tiểu tiện nhân, đừng tưởng rằng Diệp Thanh Vãn ta không biết, ngươi là đang

cố ý trào phúng trước mặt ta sao! Gọi ta là đại tỷ? Ngươi cũng xứng sao?

“A !” Quân Khanh nghe thấy thế kinh ngạc ngẩn người một chút, không

biết làm sao mím mím môi, làm ra vẻ không biết gì, “Tỷ tỷ không phải tỷ

nói sao? Ra bên ngoài phủ cho dù muội có làm ra chuyện gì, thì đều có tỷ tỷ đến

gánh vác . Mà hiện tại ...”

“Ngươi câm miệng!” Diệp Thanh Vãn sắc mặt lúc trắng lúc xanh, theo

bản năng mà nhìn người bên cạnh, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm Quân Khanh,

phảng phất như muốn từ trên gương mặt đó nhìn ra đầu mối gì.

Mình đúng là đã quên, tiểu tiện nhân này xưa nay chính cái thứ không có não,

giữ lại cái mạng này của ngươi một lúc nữa , trở về sẽ thu thập ngươi sau!

“Muội muội, muội nói gì vậy?” Diệp Thanh Vãn hít sâu một hơi,

”Tỷ tỷ chỉ là đang lo lắng muội, hôm nay nếu như muội xảy ra chuyện gì bất

trắc, tỷ tỷ biết làm sao trở về ăn nói với Phụ thân đây? Càng không nói muội

muội nếu thật sự quý mến nhiếp chính vương, hoặc là thanh niên tuấn kiệt khác,

vạn lần cũng không nên quên mình là một tiểu thư khuê các ...”

“Đại tỷ, đủ rồi! Tỷ làm sao có thể giúp người ngoài nói chuyện như thế?

Tiểu gia dù gì cũng là muội muội của ngươi!” Quân Khanh nhìn Diệp Thanh

Vãn vẻ mặt cứng ngắc, liều mạng khóc lóc ầm ĩ, đồng thời dường như phản phất có

một luồn khí mạnh mẽ vỗ vào giữa lòng bàn tay của Dạ Tử Ly, người đang bị nàng

đạp đưới chân

Kỳ quái chính là, Dạ Tử Ly đang chật vật nằm trên đất lại không giãy giụa nữa,

mà là nhắm chặt đôi mắt, vẻ mặt căng thẳng, không biết là đang suy nghĩ gì.

Nhưng khi Diệp Thanh Vãn nghe tiếng hét này của Quân Khanh làm nàng nghẹn lại,

lên không được xuống cũng không được, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, tức giận

trừng Quân Khanh một lúc. Ta ngược lại muốn xem xem hôm nay ở dưới mắt mọi người

dám mạo phạm uy nghiêm của Nhiếp chính vương điện hạ , để xem ngươi làm sao

giải thích được ngọn nguồn.

Tóm lai... Diệp Thanh Vãn ánh mắt đảo một vòng, hôm nay xảy ra nháo sự thế này,

hừ hừ, nhất định mình sẽ là người giành được thắng lợi lớn nhất!

“Vãn Vãn, một tên hoa si ngu ngốc rác rưởi như thế, làm sao xứng đáng cùng

muội tính toán?”

“Theo Bản Vương thấy, bây giờ muội đã lên tiếng hướng Dạ đại hộ vệ cầu xin

giúp nàng ta, thì đã là hết lòng hết dạ rồi! Cũng chỉ có Vãn Vãn chúng ta thiện

lương, không biết được chính mình chịu khổ. Hừ, không giống có mấy kẻ không

biết phân biệt tốt xấu!”

Diệp Thanh Vãn nghe được lời nói của người bên cạnh, trên mặt hơi sững sờ, sau

đó khuôn mặt nhỏ nhắn không nhịn được đỏ lên, trái tim trong lòng ngực không

ngừng đập loạn, cảm giác ngọt như ăn mật, cả người đều có chút lâng lâng.

Nhìn thấy dáng vẻ này, ánh mắt Quân Khanh lóe lên, nếu đoán không lầm, người

này là nhi tử củaYến Vương - con trai của tiên đế, lễ Quận Vương

Bắc Thần Mặc. Xưa nay hắn không hề thân cận với phủ Tả Tướng, bây giờ như thế,

lại nhìn Diệp Thanh Vãn như vậy, đúng thật là không ngờ tới hai người bọn họ dĩ

nhiên có gian tình à!

Ha ha . . ., nếu nói hôm nay bọn họ cố ý tới đây mà không có mục đích khác, thì

có quỷ mới tin!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.