Chương4

Mấy ngày nay đều không thấy Duệ Ngữ, nghe người dưới

nói sơn trang có khách quý đến.

Sau khi đi chơi hồ về, Vũ Phi liền cảm thấy tình cảm

của Duệ Ngữ dành cho cô ngày càng nồng nhiệt, Duệ Ngữ thực sự là đại soái ca

khó có được, gia thế quá ổn, võ công cao cường, khí phách phi phàm, đẹp trai

hơn vàng. Nhưng cô lại là người hiện đại, không biết ngày nào sẽ lại đột nhiên

trở về, thực sự yêu rồi, đến lúc này cô mới yêu có hai người.

Vừa đi vừa nghĩ, bất giác đi đến trước một cái chòi.

Ngồi lên chiếc bàn đá, hai tay ôm chiếc bàn đá, nhẹ nhàng rung rung hai chân,

ngửa gương mặt nhỏ nhắn lên, nhìn những ngôi sao phát sáng lấp lánh trên bầu

trời, ánh trăng củ niễng non (một loại rau của Trung Quốc),tự

nói một mình: không khí thời cổ đại quả là trong lành a, ngay cả cảnh sắc ban

đêm cũng sáng như vậy. Nhớ tới khúc “Nguyệt Lượng Chi Thượng” (trăng sáng trên

trời) trong “Truyền kỳ Phượng Hoàng”, cất cao tiếng hát Em

đang ngắm trăng sáng trên bầu trời cao

bao nhiêu mơ ước đang tự do bay cao

vãng ngày hôm qua gió thổi bay hết những buồn đau

Em

muốn cùng anh đi chung bước trên con đường rộng lao la

Sinh

mệnh bị thủy triều xuống kéo theo

anh ở nơi xa chính là thiên đường

Ai

quan tâm tình thâm ý trường

Làm

khát vọng của em như mây trắng đang bay

Phía

Đông chăn ngựa, phía Tây thả dê

Bản

tình ca nóng bỏng vang đến trời sáng

Sau

những ngày tháng thăng trầm anh ở bên ai

Ánh

mắt dịu dàng làm màn đêm tuyệt đẹp

Em

đợi chờ em tưởng tượng từ rất lâu linh hồn của em đã không thể thoát ra được

Tiếng

vó ngựa lúc có lúc không lúc nhìn thấy, lúc không nhìn thấy

Ngọn

cỏ xanh dài vĩnh hằng bỗng chốc bị gió tuyết thổi bay

Giai

điệu cất lên làm kích động sự tưởng tượng

Đung

đưa cơ thể bắt đầu suy nghĩ

đầu cầm du dương, mã nại tửu xuyên vào ruột

Tình

yêu của em chạy trên thảo nguyên Hô Luân Bối Nhĩ

Sự

lương thiện của anh, em không thể kháng cự

Sự

thuần khiết của anh buộc chặt trái time m

Oh

nụ cười của anh khiến em thìm thấy niềm tin cuối cùng

Ánh

trăng mỹ lệ, anh làm ánh đèn neon ảm đạm

Trong lúc bản thân đang tự mình tiêu khiển, bỗng nhiên

nột gương mặt đẹp trai chắn đường nhìn, wow, đẹp trai quá a, muốn rớt nước

miếng a.

“Tiểu thư, nhìn đủ chưa?” cũng nhìn cô gái trước mắt.

Tiếng hát động lòng người, tinh linh (phù thủy) xinh

đẹp.

Nhìn cô gái trước mặt, gương mặt có thể làm mê hoặc

bất kì người đàn ông nào, nước da ở cô trắng ngần, miệng nhỏ nhắn đáng yêu, không

kìm được hôn lên, đôi môi thật thơm và ngọt.

“Bốp” một liếng, “háo sắc”, Vũ Phi đẩy hắn ra, hoảng

hốt chạy đi.

Mặt Thạnh Hạo bị cái bạt tai đó làm đỏ ửng lên, gan

quả là to, lại dám động thủ đánh ta, để xem ta bắt nàng bồi thường như thế nào.

“Đêm qua ngủ ngon không, Hạo công tử?” Duệ Ngữ cất

tiếng chào hỏi.

“Không những ngủ không ngon, lại còn bị một cái bạt

tai.” Thạnh Hạo cười giễu nói.

“Ha ha ha, ai mà lại to gan thế, lại dám đánh huynh

một cái bạt tai, đầu dùng đủ rồi sao?”

“Một nha đầu rất xinh đẹp, trong sơn trang của đệ đó.”

Nghe xong, trong đầu Duệ Ngữ xuất hiện một người, Vũ Phi.

Vì a hoàn không thể to gan như thế, ngoài nha đầu đó

ra còn ai nữa.

“Đệ biết người huynh nói đến là ai rồi, người đâu, đi

mời Vũ Phi cô nương đến đại sảnh.” Duệ Ngữ ra lệnh.

Kẻ thù gặp nhau, mặt đỏ tía tai a!

Vũ Phi nhìn thấy lên háo sắc tối hôm qua cướp đi nụ

hôn đầu của mình, liền xông tới, “Anh mau xin lỗi tôi đi.”

“Là cô nên xin lỗi bản thiếu gia, vì cô đánh ta một

cái bạt tai.”

“Là tên đại háo sắc anh hôn tôi trước! Anh, đê tiện,

vô liêm sỉ, hạ lưu, anh nhân lúc người ta không phòng bị mà giở trò xằng bậy,

tiểu nhân, @#$%&*!” thao thao bất tuyệt mắng.

Thấy sắc mặt của Thạnh Hạo xanh lét, một mặt Thạnh Hạo

thực sự không kìm nổi cười lớn, toàn dân thiên hạ, e rằng chỉ có Vũ Phi có thể

nói ra những lời cổ quái như vậy, mắng người mà không nhả ra những lời th* t*c

a, cao thủ a.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.