Chương37

“Ngươi ít hơn ta một tuổi, năm tám tuổi thì được Vạn

Phương nhận nuôi, năm ngươi mười bảy tuổi gia nhập tà giáo, năm hai mươi tuổi

tiếp nhận chức giáo chủ, tuy tà giáo các ngươi thường làm những chuyện phạm

pháp, nhưng tuyệt đối không gây hại cho bách tính, thường cứu tế cho người

nghèo.”

Nghe Thành Hạo nói, người đeo mặt nạ bỏ mặt nạ xuống,

gương mặt anh tuấn giống hệt Thành Hạo, chỉ là ánh mắt có vạn phần thù hận.

“Nếu không phải mẫu hậu ngươi bức chết mẹ ta, thì ta

đã không phải sống dựa vào cái bóng của người khác nhiều năm qua, thậm chí ngay

cả người đàn bà mà ta yêu thương nhất cũng hết lòng với ngươi.” Nói rồi liếc

sang phía Vạn Yên Nhiên.

“Mẹ ngươi không phải là mẫu hậu ta bức chết, Người và

mẹ ngươi vốn là chị em ruột, lại cùng yêu phụ hoàng, mẹ ngươi vì sinh khó mà

chết, lúc lâm chung còn nhờ cậy mẫu hậu ta nuôi dưỡng ngươi trưởng thành, nhưng

ngươi bỗng dưng mất tích, tìm thế nào cũng không tìm được, mẫu hậu ta vì quá

đau buồn, liền ăn chay mong có một ngày có thể tìm thấy ngươi. Nếu như ta đoán

không sai thì ngươi bị sư phụ ngươi chính là tiền nhiệm giáo chủ tà giáo bắt

cóc, nhưng tất cả đều là kế hoạch và sự điều khiển kĩ càng nhiều năm qua của

Vạn Phương.”

“Ta không tin, tất cả đều là ngươi đặt điều.” Nghe tất

cả những điều Thạnh Hạo nói, hắn thực sự sợ lòng hận thù nhiều năm qua của mình

bị người khác lợi dụng, mà bản thân suýt nữa thì đã tự tay g**t ch*t người anh

em ruột của mình.

“Nếu ngươi không tin có thể tự mình đi hỏi Vạn

Phương.” Quay đầu lại nhìn, không biết từ lúc nào Vạn Phương đã được Phong Nhẫn

giải tới.

“Những điều hắn nói có phải là sự thật không?”

Vạn Phương thấy việc đã bại lộ, cũng đành phải thật

thà gật đầu.

“Thắng làm vua thua làm giặc, muốn giam muốn giết thì

tùy ngươi, chỉ mong ngươi có thể tha cho Vạn Yên Nhiên.”

Nói rồi cướp lấy kiếm của Phong Nhẫn tự sát.

“Cha a, cha!” Vội vàng chạy đến ôm lấy Vạn Phương, đầm

đìa nước mắt, “Thành Hạo, em thực sự rất yêu chàng, mau đi cứu Tiêu Vũ Phi, chỉ

e là không kịp nữa rồi, giết người đền mạng, em tự kết liễu đời mình còn hơn là

để chàng tự mình ra tay.” Cầm con dao găm đâm vào ngực.

Nghe Vạn Yên Nhiên nói, Thạnh Hạo và Duệ Ngữ vội vàng

chạy vào trong một cánh cửa đá khác.

Một người đàn ông khác xông tới chỗ Yên Nhiên, ôm chặt

nàng vào lòng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.