Chương1

Tháng sáu nắng đẹp, mặt trời chiếu rọi, cỏ cây xanh

tốt hoa thơm ngào ngạt.

Một chiếc BMW X5 phóng vù vù trên đường cao tốc, Tiêu

Vũ Phi nắm lấy vô lăng một cách thành thạo, nghe bài hát của Mã Tu Liên Ân,

miệng nhóp nhép nhai kẹo cao su, khoáng đạt phóng xe đến vùng rừng ngoại ô 80

km, hưởng thụ kì nghỉ cuối tuần.

Cuối cùng cũng đến nơi cần đến, lúc vừa chuẩn bị xuống

xe cho dãn gân dãn cốt một chút, bông nhiên một cơn lốc màu đen lớn cuốn về

phía Tiêu Vũ Phi. Theo bản năng nắm chặt vô lăng, nhắm chặt hai mắt…

Khi Tiêu Vũ Phi tỉnh lại, quang cảnh xung quanh hoàn

toàn lạ lẫm. Trên mặt nước hồ xanh biếc in bóng mây trắng tinh, xung quanh có

mùi thơm thanh khiết của trà, không xa có một ngôi nhà gỗ nhỏ, Vũ Phi quyết

định xuống xe “thám hiểm”.

Nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa gỗ, mở cửa là một lão bá ăn

vận cổ trang, gương mặt hiền từ.

“Ông cho cháu hỏi thăm, đây là đâu vậy ạ? Cháu bị lạc

đường.” Nhìn cô gái ăn mạc kì quặc nhưng rất xinh đẹp trước mắt, lão nhân gia

mỉm cười, thân mật mời cô gái vào nhà, rót một cốc trà, “Đây là Tiên Trà sơn,

đi về phíaNamtám mươi dặm là Tiên Trà trấn. Nhìn cách ăn vận của cô thì cô

không phải là người của bản quốc?”

“Cháu chắc chắn không phải là người của bản quốc,

chuyện này, nói ra thì dài.”

Nhìn cách trang trí và các đồ dạc trong nhà, Vũ

Phi biết mình đã xuyên thời gian rồi. Đã đọc vô số bộ tiểu thuyết xuyên không,

nhưng thực sự không ngờ chuyện như thế lại xảy ra với cô.

Đã đến đây rồi cô tự an ủi bản thân, trước kia lúc đọc

tiểu thuyết chẳng phải là rất muốn được xuyên không sao, bây giờ cuối cùng đã

được toại nguyện.

Xem ra là phải tính toán kĩ lưỡng một chút rồi, đang

nghĩ vậy, bỗng nhiên nghe thấy tiếng từng cơn ho ở trong nhà, ông lão vội vàng

chạy vào trong, “Ai da, Kiều Phượng a, bệnh của bà không nặng lên đấy chứ.”

“Yên tâm đi, không đáng ngại, chỉ là cảm phong hàn

thôi mà.” Giọng nói rất dễ nghe của một bà lão vô cùng nhân hậu đáp lại.

Cảm phong hàn mà họ nói chính là cảm cúm mà, nghe hai

người nói chuyện, chạy đến chỗ xe mình, lấy ra hộp thuốc, lại chạy vào.

“Ông à, nếu như ông tin thì để cháu dùng thuốc của quê

cháu nhé, hiệu quả rất tốt.” Nhìn chiếc bình tinh xảo trong tay cô, tin tưởng

gật đầu.

Quả nhiên đến lúc xế chiều, bà lão không còn ho nữa,

sốt cao cũng đã giảm.

Hai vợ chồng ông lão đều suýt xoa tán dương loại thần

dược này, bản thân cũng chưa từng biết, thực ra đó chỉ là siro trị ho mà thôi.

Qua buổi nói chuyện, cô biết mình xuyên không đến một

nước gọi là Xích Nhật, hoàng thượng lúc đó là Thạnh Hạo, dung mạo anh tuấn, văn

võ song toàn, yêu dân như con, trị quốc có đạo.

Quyết định rời khỏi nơi đây, Vũ Phi giấu chiếc BMW vào

trong sơn động gần đó, rồi ngụy trang cho cửa động. Lấy hành lý, quyến luyến

cáo biệt Dạ lão bá và Dạ đại nương, cầm theo chút bạc họ cho, đi về phía Tiên

Trà trấn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.