Chương 10
*Trong phong ăn
Vợ ơi
Gì vậy
Làm sao vợ biết chú ......!cậu ấy vậy
Không nói đâu
Anh nghe cô nói vậy liên tỏ vẻ tội nghiệp nói :" Đi mà vợ "
Ngải Luân nghe anh nói vậy không nhịn được cười liền phun hết cơm ra ngoài cô thấy vậy liền hỏi :" Ngải Luân anh sao thế "
- Tôi xin lỗi tôi không cố ý
Anh thấy vậy liền lườm Ngải Luân cô cảm thấy đội nhiên không khí trong phòng ăn khá căng thẳng và ngột ngạt cô liền nói :" thôi ăn đi thôi cơm canh nguội hết rồi "
Chồng không ăn nữa
Sao vậy ?
Vợ nhìn xem thức ăn toàn cơm thì ăn cái gì nữa
À thì ..........
Vợ cũng đừng ăn nữa , ăn thế không tốt đâu
Vậy để vợ đi lấy thức ăn mới cho chồng
Uk
- Sau bữa tốt
Duy An này
Có chuyện gì sao ?
Anh có thể ngủ lại nhà hôm nay được không ?
Anh nghe thấy Ngải Luân nói vậy liền nói :" không được "
Tại sao ? dù gì trời cũng tốt rồi mà
Không thích
Duy An , cô khuyên Tử Thần bé nhỏ của tôi đi
Thôi mà ! Chồng cho anh ấy ở lại một hôm thôi cũng được mà
Không muốn
Tử Thần bé nhỏ cho tôi ở lại đi mà
Không
Chồng cho anh ta ở lại đi dù gì anh ta cũng là bạn bạn thân từ nhỏ với chồng mà vả lại nhìn anh ta cũng tội nghiệp lắm mà chồng không thấy vậy sao
Ngải Luân nghe cô nói vậy liền thầm nghĩ :" Nếu mình không phải ở đây để trốn bọn đàn em hưởng thụ chút không gian yên tĩnh thì mình đâu phải ra nông nỗi này bị xem là tội nghiệp "
Anh nghe cô nói Ngải Luân tội nghiệp liền nhếch mép cười rồi nói :" vợ nói vậy cũng có lý "
Vậy chồng có cho anh ta ở lại không ?
Vợ nói vậy rồi thì đương nhiên chồng phải cho cậu ấy ở lại nhưng mà .......
Nhưng mà sao
Vợ phải kể cho chồng làm sao vợ gặp được cậu ấy
Được vợ nói là được chứ gì
Uk
Vậy tôi về phòng đây
Tôi đã xếp phòng cho anh đâu mà anh ...........
Tôi có phòng riêng ở đây mà.
Hồi còn nhỏ tôi hay ở lại đây chơi với lại tôi còn là con rể tương lại cho nên bố Tử Thần đã sắp xếp phòng riêng cho tôi
Ra là vậy
Thế thôi tôi về phòng đây , không làm phiền hai người nữa.
Hai người ngủ ngon nhé
Vợ nói cho chồng biết đi mà
Rồi rồi, lúc vợ đi chợ vô tình va phải anh ta từ đó vợ biết anh ta.
Anh ta đưa vợ về vô tình anh ta lại là bạn thân của chồng nên vợ mời vào nhà chơi.
Chồng xem đây là duyên phận phải không ?
Anh nghe thấy cô nói thế liền nghĩ :" duyên phận cái con khỉ "
Cô không thấy anh trả lời liền lay lay người anh nói :" này chồng vợ đang hỏi chồng đấy "
Anh bị cô lay lay người anh liền giật mình cười ngượng nói :" À ừ , đúng là duyên phận haha "
Cô nghe thấy anh nói vậy liền nói :" thôi , trời cũng đã muộn rồi đi ngủ thoii chồng "
- Uk đi ngủ thôi
- 12h đêm trước cửa phòng của Ngải Luân
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
