Chương 9

Thượng Quan Ngự Phong đem vật phẩm quý cần hộ tiêu vào

trong xe ngựa.

“Ngự Phong, chuyến này chàng đi…… bao lâu mới trở về a?”

Thủy Vũ Nương thật sự không muốn tướng công cách xa nàng quá lâu, lâu lắm, bởi

vì nàng lo lắng, nàng nhớ hắn.

Thượng Quan Ngự Phong hôn lên trán nương tử rồi nhảy lên

yên ngựa.

“Ta tính phỏng chừng ít nhất cũng phải hai, ba tháng sau mới

trở về nhà.”

Lâu như vậy…… Thủy Vũ Nương nhịn xuống cảm xúc ảm đạm, miễn

cưỡng

cười tươi nhìn tướng công ngồi trên lưng ngựa, tư thế oai

hùng tuấn dật

mê người.

“Vậy chàng nhớ tự chăm sóc chính mình, nhất định phải

bình an vô sự sớm ngày trở về!”

“Nương nhi ngốc, nàng không tin võ thuật c*̉a ta sao?”

Thượng

Quan Ngự Phong giả bộ tức giận túc khởi mày kiếm, ngồi trên

cao quan

sát nương tử.

“Ta sao lại không tin chàng đâu? Ta đương nhiên tin tưởng

tài

nghệ c*̉a chàng, chính là……” Thủy Vũ Nương vốn định nói ra

tình

trạng thân thể nàng gần đây không khoẻ.

Thủy Vũ Nương không hiểu tại sao gần đây cứ buồn nôn,

nhưng ói ra nửa ngày, tất cả những gì cho ra lại toàn là nước, nàng vốn

định nói cho hắn chuyện này, nhưng suy nghĩ một chút, để

hắn yên tâm

làm việc , nàng đành im lặng.

“Chính là làm sao? Như thế nào muốn nói lại thôi ?” Thượng

Quan Ngự Phong bất an đánh giá khí sắc nương tử.

“Không có gì, chính là……” Nàng suy tư lấy cớ,“Chính là ta sẽ

thực nhớ chàng.”

Thượng Quan Ngự Phong nở nụ cười,“Nói nàng ngốc,

còn không thừa nhận,lòng ta so với nàng còn nhớ hơn a!”

“Ngự Phong, trên đường phải cẩn thận , đi nhanh về nhanh,

đừng để ta lo lắng nha!”

“Nương tử, hãy bảo trọng, thay ta hảo hảo chiếu cố nương.”

“Ta sẽ .”

“Ta đây an tâm rồi.” Vì thế, Thượng Quan Ngự Phong dẫn theo

một đám người ngựa, chậm rãi tiến về phía Dương Châu.

~ ~ ~

Nhân vô hại hổ tâm, đãn hổ hữu thương nhân ý. (Convert là Không

người nào hại hổ tâm, nhưng hổ có thương tích nhân ý. Ta

không hiểu

lắm)

Thượng Quan Ngự Phong vừa đi, Thủy Vũ Nương liền gặp khó

khăn.

Lí thị khấp khởi mừng thầm lão thiên gia đã trợ nàng giúp

một tay, nhi tử vừa đi, mâu thuẫn nhà cửa liền biến lớn.

Tiểu Nhạn Tử thấy tiểu thư khổ sở, cho nên luôn thay tiểu

thư bất bình chống đối Lý thị, hai người không ai nhường ai phát sinh khẩu

chiến.

Thủy Vũ Nương thức khuya dậy sớm không oán hận nửa lời,

nửa

khắc cũng không dám mơ tưởng nghỉ ngơi, mà Tiểu

Nhạn Tử không đành

lòng nhìn tiểu thư mệt nhọc như thế, vì thế mới nhúng tay

hỗ trợ tiểu

thư,thế nhưng Lí thị càng ngày càng giao lượng công

việc khổng

lồ cho các nàng, có khi làm từ sáng sớm tới đêm

khuya vẫn chưa

xong.

Một ngày, khi đang đốn c*̉i, Thủy Vũ Nương lại cảm thấy một

trận

buồn nôn thấu tâm can,nhưng nàng ói ra nửa ngày vẫn chỉ

là nước

chua.

“Tiểu thư, chúng ta đi tìm đại phu chữa bệnh đi! Xem

người gần

đây cứ nôn mửa không ngừng kìa.” Tiểu Nhạn Tử đau lòng

khóc thút

thít, lấy chiếc khăn tay ướt lau rửa dung nhan che kín

tiều tụy

cho nàng.

“Không có việc gì , ngươi đừng lo lắng.” Thủy Vũ Nương mệt

mỏi

ngồi dưới gốc cây cổ thụ, cầm tách nước lá sen Tiểu

Nhạn Tử đưa, bưng lên miệng uống một ngụm.

“A! Tiểu thư, này thật sự là quá tốt!” Tiểu Nhạn Tử cảm thấy

cao

hứng thay nàng cười nói:“Mau mau nói cho lão thái bà kia

thôi, chờ bà

bà biết, xác định không dám sai người lên núi đốn củi nữa,

bằng không Thượng Quan gia sẽ tuyệt hậu .”

“Tiểu Nhạn Tử!” Thủy Vũ Nương cảnh cáo nha hoàn cách

dùng từ,“Ngươi nói bậy bạ , không sợ lại bị vả miệng sao?”

“Chẳng lẽ cứ để mặc người thân mang thai mà vẫn làm

lụng

vất vả sao? Nếu động thai thì làm sao bây giờ? Hài tử

trong bụng tiểu thư chính là cốt nhục c*̉a cô gia a!”

“Ta sẽ cẩn thận, ngươi đừng kêu nữa .” Thủy Vũ Nương còn

không sợ động đến thai khí , Tiểu Nhạn Tử càng không cần phải lo lắng .

Tiểu Nhạn Tử sụt sịt khóc ,“Ta thấy tiểu thư như vậy

rất đau

lòng, nếu để cô gia biết người mang thai, còn cực nhọc

từ sáng

sớm tới đêm khuya , hắn nhất định còn đau lòng hơn ta,

nói không

chừng còn có thể giáo huấn người đâu! Bởi vì tiểu thư thật

sự là không ngoan.”

“Ngươi luôn luôn lắm miệng , cái gì không nên nói thì

đừng nói để tránh tai họa biết không?” Thủy Vũ Nương dặn dò.

“Ta mới không sợ cái lão thái bà kia đâu! Bà bà ấy quả thực

khinh người quá đáng, thế nhưng sai ngươi lên núi tìm c*̉i,

xem đống

cây này vừa cao vừa to, chặt xong thì nặng như vậy, việc này

đâu phải việc c*̉a một nữ tử? Huống chi hiện nay tiểu

thư còn

đang có bầu –” Tiểu Nhạn Tử khí đô đô thao thao bất tuyệt,

còn muốn

nói thêm cái gì đó nhưng Thủy Vũ Nương đã mở miệng ngăn

cản nàng.

“Đừng lo lắng, ta nhất định để ý bản thân.”

Tiểu Nhạn Tử chỉ có thể bất đắc dĩ liên tiếp thở dài.

~ ~ ~

Từ Tiểu Nhạn Tử sau khi biết tiểu thư mang hài tử liền

không

dám để tiểu thư làm việc nặng , mỗi đêm Tiểu Nhạn Tử

đều trải chăn nệm cẩn thận, muốn tiểu thư nhà nàng có thể ngon giấc

tới

bình minh.

Đột nhiên, nàng nghe thấy từ đại sảnh truyền đến thanh âm Lí

thị

kêu gào, vội vàng nhảy xuống giường phi nước đại tới thì

thấy–

Đồ sứ vỡ đầy đất, Lí thị chính ác độc dùng cái chổi liều

mạng

đánh Thủy Vũ Nương, mà Thủy Vũ Nương không né tránh đứng

tại chỗ tùy ý

bà bà đánh chửi.

Tiểu Nhạn Tử hét lên một tiếng, xông lên phía trước đẩy

ngã Lý thị“Ngươi làm cái gì!? Ngươi điên rồi sao!”

“Ai da –” Lí thị uỳnh một cái nằm trên nền nhà.

“Nương, người không có việc gì đi!?” Thủy Vũ Nương thấy thế,

kinh hoảng vội vàng ngồi xổm xuống định đỡ bà bà dậy.

Lí thị không những không cảm kích, còn dùng sức hất tay

Thủy

Vũ Nương, cố gắng tự đứng dậy “Nha đầu chết tiệt kia!

Ngươi càng

lúc càng vô pháp vô thiên ! Dám xô ta!?”

Nói xong, Lí thị giơ bàn tay, hung tợn thưởng cho Tiểu Nhạn

Tử một cái tát.

“Ngươi –” Tiểu Nhạn Tử không cam lòng trừng lớn hai mắt.

“Có giỏi thì đánh lại ta xem!” Lí thị cũng không chịu

thua trừng mắt nhìn lại Tiểu Nhạn Tử.

“Nương, người đừng nóng giận, trước ngồi xuống, ta rót

tách

trà sâm cho người,xin hãy hạ cơn giận.” Thủy Vũ Nương nhận

thấy tình thế không thích hợp, cấp tốc lấy lòng, vội vàng đi về phía trù

phòng(phòng bếp).

“Không cần !” Lí thị kêu lên.

“Tiểu thư nhà ta làm sai cái gì, ngươi sao lại dùng

chổi đánh nàng? Ngươi luôn luôn châm chọc khiêu khích tiểu thư, tiểu thư

nhà ta có gì sai nào!” Tiểu Nhạn Tử bất bình lên án.

Lí thị thở hồng hộc chỉ vào mảnh sứ vỡ nói “Xem nàng phạm phải cái chuyện ngu xuẩn gì! Dám làm vỡ

bình hoa –”

“Bất quá là một cái bình hoa vỡ mà thôi! Ta còn tưởng

chuyện gì

lớn, ta xem ngươi rõ ràng là — muốn gán tội cho người khác,

đồng hoạn

vô từ!” Tiểu Nhạn Tử bất mãn kêu,“Liền một cái bình hoa

thôi, nếu ngươi cần, sáng mai ta ra ngoài mua vài cái cho ngươi , cần gì

phải

gây chuyện như thế –”

“Tiểu Nhạn Tử! Câm mồm! Đừng nữa nói!” Thủy Vũ Nương đem Tiểu

Nhạn

Tử kéo lại góc tường, sau đó lo lắng nói với Lí thị,“Nương,

đừng nóng

giận –”

“Mua trở về đền ta? Nói thì dễ –” Lí thị giận dữ đập

bàn,“Ngươi

có biết bình hoa này là bảo bối c*̉a Phong nhi? Ngươi biết

nó có giá

trị bao nhiêu ngân lượng không? Nó là vô giá , cho dù ngươi

có mười cái

mạng, một trăm cái đầu cũng đền không nổi đâu! Phong nhi

nếu biết

nương tử c*̉a nó làm vỡ cái bình hoa bảo bối, nhất

định là

tức giận đến ho ra máu!”

“A! Ta…… Ta không biết, ta là không cẩn thận đụng vào nó ,

không

phải cố ý …… Ta không muốn Ngự Phong tức giận……” Thủy Vũ

Nương lo

lắng che mặt khóc,“Ngàn sai vạn sai đều là do ta sai,nếu ta

cẩn thận

một chút, sẽ không làm hư nó .”

“Nguyên lai là bảo bối c*̉a cô gia a!” Tiểu Nhạn Tử giật

mình:“Lão

thái bà, ngươi đừng nói cho cô gia, dù sao vỡ thì c*̃ng

vỡ rồi ,

ngươi đừng sinh khí nữa, ta sẽ làm một cái giống y như

cái c*̃ để thay thế .”

“Cái gì!? Ngươi định như vậy , thật dối trá !” Lí thị

cười

lạnh,“A! Ta xem chủ tớ các ngươi diễn đến đây là đủ

rồi , ta

quyết định không chấp nhận một đứa tức phụ nhi nào

như ngươi

đâu !”

Lí thị lấy thứ đã sớm chuẩn bị tốt trong tay áo

ra,“Đây là hưu thư, in dấu tay c*̉a ngươi vào đây ,sau đó mau mau cút khỏi

Thượng Quan gia chúng ta đi!”

“Cái gì!?” Thủy Vũ Nương kinh ngạc nhìn tờ giấy, đột

nhiên

cảm thấy một trận choáng váng hoa mắt, cơ hồ không chịu nổi

đả kích,

suýt nữa ngất xỉu.

“Ngươi hưu tiểu thư nhà ta!? Ngươi dựa vào cái gì? Liền bởi

vì làm vỡ cái bình hoa cua cô gia sao? Tội danh này thực không thể nghe

được đi –” Tiểu Nhạn Tử rốt cuộc nại không được xông lên xô Lỳ thị

thêm cái nữa.

Lí thị khóc chết đi sống lại,“Nhìn thấy hành động c*̉a

ả nha

hoàn này chưa, ta có thể nào nhìn được a! Một người

giả bộ đáng

thương, một người thì hung hãn với ta! Chủ tớ hai người

nhất đáp nhất xướng, phối hợp thiên y vô phùng(phối hợp hoàn hảo , không

chê vào đâu được),ô…… Ta mệnh khổ a! Sống đến ngần này tuổi rồi mà

vẫn không thể hưởng phúc, không thể ngờ lại bị chủ tớ tức phụ nhi

ức hiếp! Ta sao lại không hưu thê thay nhi tử c*̉a ta!

Có thể nào

không hưu đây!”

“Không…… Nương! Người đừng hưu ta, xin người đừng hưu ta……

Ta

không thể không có Ngự Phong , người muốn Tiểu Nhạn Tử như

thế nào, ta sẽ bảo Tiểu Nhạn Tử theo ý người, chính là đừng hưu ta……” Thủy

Nương bối rối, nước mắt không ngừng tuôn.

Tiểu Nhạn Tử cảm thấy uất ức thay tiểu thư,“Tiểu thư

nhà ta

thủy chung, chăm chỉ , ngoan ngoãn hiếu kính ngươi! Hơn

nữa trong

bụng tiểu thư đang có cốt nhục c*̉a cô gia , ngươi còn

muốn hưu

nàng!?”

Lí thị nghe vậy giật mình, ánh mắt sắc bén miết xuống bụng

Thủy Vũ Nương,“Nàng ta nói thật?”

Thủy Vũ Nương lo sợ bất an nhìn bà bà, sợ hãi gật gật đầu,

thật không biết bà bà sẽ xử trí ra sao?

“Chuyện này há có thể gạt người ư?” Tiểu Nhạn Tử kiêu

ngạo hất cằm.

Lí thị suy nghĩ, vẻ mặt khôn khéo lập tức nhìn Thủy Vũ

Nương,“Tốt, xem ra bụng ngươi cho cũng không chịu thua kém , sinh người nối

dõi

Thượng Quan gia. Niệm hài tử trong bụng ngươi, ta sẽ

không hưu

ngươi, bất quá ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện, nếu

không chỉ cần

chờ đứa nhỏ vừa ra sinh, ngươi phải đánh dấu tay vào hưu

thư, rời đi

thật xa !”

Thủy Vũ Nương gật đầu thuận theo,“Hảo……”

Thủy Vũ Nương ngày gần đây phải chấp nhận Lí thị ngược đãi

tinh thần nàng rất nhiều.

Bất quá, tất cả không sao hết, chỉ cần bà bà chấp nhận

nàng,

có vất vả chút ít c*̃ng là đáng giá , dù sao mọi

chuyện vặt

vãnh vất vả nàng đã được tôi luyện từ nhỏ , hiện

tại cứ làm theo ý bà bà đi, nếu có thể lấy lòng bà bà , như vậy

còn

gì bằng .

“Muốn ta tiếp nhận ngươi, tin tưởng ngươi,vậy ngươi liền

thừa dịp Phong nhi chưa về, rời khỏi Thượng Quan gia, đến nơi khác sinh hài

tử, chờ ba năm sau sẽ mang theo đứa nhỏ trở về nhận thức tổ

tông.”

Đợi ba năm sau, Thủy Vũ Nương mang theo hài tử về gia

môn, Phong nhi làm sao có thể tin đó là cốt nhục c*̉a nó? Tất nhiên là

sẽ giận tím mặt hưu nàng ta, đến lúc đó không cần nàng phải

tự mình

động thủ, Phong nhi sẽ đem hưu thư đến trước mặt Thủy Vũ

Nương, cho nên Lý thị không do dự nói tiếp “Nếu ngươi có thể trong ba năm này, không phản bội, không

phản

nghĩa, một mực chung thủy với Phong nhi, như vậy là đủ

để chứng

minh ngươi không phải nữ tử lẳng lơ, ta đây xin hứa về

sau tuyệt

không làm khó ngươi, cũng tuyệt không hưu ngươi, chỉ khi

nào chúng ta

phát hiện ngươi không thủ được trinh tiết, ba năm sau, ta tất

bắt Phong nhi hưu ngươi!Bất quá…… Chuyện này đương nhiên không thể để Phong

nhi biết, đây là bí mật c*̉a chúng ta, hơn nữa…… Việc này

cứ coi như khảo nghiệm , ngươi có đáp ứng không?”

“Đáp ứng, ta đương nhiên đáp ứng! Nương, ta đáp ứng

người, ba

năm sau sẽ không phụ kỳ vọng c*̉a người mang theo hài tử

hồi Thượng

Quan gia nhận thức tổ tông, hơn nữa ta tuyệt đối đảm bảo

bí mật này.”

Thủy Vũ Nương làm sao biết trong lòng Lí thị là mưu ma chước

quỷ.

Thủy Vũ Nương chỉ biết bản thân nàng yêu Thượng Quan Ngự

Phong,

thân thể c*̉a nàng trừ hắn ra , không ai khác có thể

chạm vào.

Cho nên, nàng chắc chắn thủ

được trinh tiết, nếu có thể khiến bà bà tiếp nhận nàng,

bắt Thủy Vũ

Nương nàng trả giá bao nhiêu, nàng c*̃ng không hề oán hận

nửa lời.

Bởi vậy Thủy Vũ Nương lập tức sảng khoái đáp ứng, trong

lòng âm thầm

may mắn bà bà không hưu nàng, ngược lại còn cho nàng cơ hội.

“Tiểu thư, này không thể thực hiện được a! Người đáp ứng

yêu

cầu vô lý như vậy –” Tiểu Nhạn Tử gấp đến độ cuống cả

chân tay.

“Tiểu Nhạn Tử, câm mồm, lòng ta

đã quyết, ngươi đừng nói nữa, nếu không ngươi trở về Thủy

Yên các đi

thôi! Ta không bao giờ cần ngươi tới hầu hạ ta nữa.” Thủy Vũ

Nương cảnh cáo.

“Thật thoải mái, bướng bỉnh đến mấy , công phu thâm

hậu đến mấy c*̃ng làm sao thẳng nổi

ta.”( S: Câu này có tình trạng chém =) )

Cuối cùng c*̃ng trừ bỏ được yêu tinh hại người , Lí thị

sao không đắc ý cho được!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.