Chương 9

Rừng Khê Nguyệt, đình

Thương Ngô.

Trên tay đang cầm một ly trà xanh, Ly Ương mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, cố gắng

nhạt hóa đi cái cảm giác tượng đá kia đang tồn tại và ngồi ở phía đối diện

mình. Không sai, tượng đá kia chính là Hạng Thành con của Bạch Hổ vương. Ly

Ương xưng hắn là tượng đá bởi vì...

Người này cho tới bây giờ trong suốt toàn bộ một buổi chiều, đừng nói là một

câu nói, ngay cả một động tác, một vẻ mặt cũng không có! Cứ đoan đoan chánh

chánh ngồi ở chỗ đó, cả trà chuẩn bị cho hắn cũng không đụng, hoàn toàn chính

là một pho tượng đá. Bản thể của Hạng Thành thật sự là lão hổ trắng sao? Như

thế nào nàng lại cảm thấy bản thể người này phải là khối đá cứng a!

Hung hăng hít thở sâu mấy cái, Ly Ương chỉ không ngừng nhắc nhở mình đối phương

là lão hổ trắng hung tàn, mới có thể miễn cưỡng khống chế được đầu óc mình nóng

lên làm ra chuyện tình không lý trí. Kéo kéo khóe miệng, tận lực để cho mình

nhìn qua tự nhiên thân thiết chút, Ly Ương mở miệng nói: “Thời gian không còn

sớm, nếu không trở về, sợ là sẽ trễ.”

“Tượng đá” rốt cục cũng có phản ứng, giương mắt liếc nhìn Ly Ương, lại không

nói gì trực tiếp đứng dậy rời đi.

Nhìn bóng lưng nhanh nhẹn rời đi của Hạng Thành, Ly Ương kéo khóe miệng, thâm

thiết thể nghiệm sát ý liên miên không ngừng trong truyền thuyết. Hôm nay mình

gặp phải, rốt cuộc là người nào a?! Thua thiệt lần đầu tiên nàng gặp mặt còn

cảm thấy người này thoạt nhìn rất thuận mắt, cho rằng hắn là một người tốt. Hôm

nay xem ra, thật là đôi mắt hồ ly của nàng bị mù rồi nên mới có thể cảm thấy

thuận mắt.

Rốt cuộc Hạng Thành người này vốn dĩ chính là bộ dáng này, hay do chính mình

chỉ là con hồ ly tạp nham nên không lọt được vào mắt của hắn?!

Vốn tưởng rằng bộ dạng “Tượng đá” này sẽ không trở lại, vì thế Ly Ương còn len

lén vui vẻ. Mặc dù nói xế chiều hôm nay trải qua thật sự là có chút sống không

bằng chết, nhưng nếu như có thể kết thúc đó cũng là tương đối khá. Một buổi

chiều hành hạ tổng tốt hơn nhiều lắm so với dây dưa vô tận.

Nhưng giữa trưa ngày thứ hai, cùng một canh giờ như ngày hôm qua, không có bất

kỳ sai lệch, Hạng Thành lại tới.

Ly Ương không nháy mắt nhìn chằm chằm Hạng Thành mặt không chút thay đổi ngồi

đó, chằm chằm kéo dài sắp một canh giờ. Nhưng đối phương thật giống như là

không cảm giác được, vẫn như cũ bình tĩnh ngồi. Lại thế này, lại thế này... Ly

Ương im lặng nhìn trời, trong lòng lần đầu nảy sinh một loại tâm tình gọi là

tuyệt vọng, trước mặt mình đến tột cùng là dạng sinh vật gì?

Duy nhất có điều khác nhau là, lần này không cần Ly Ương nhắc nhở, đến thời

điểm giống ngày hôm qua, Hạng Thành liền chủ động đứng dậy rời đi.

Ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm...

Hạng Thành mỗi ngày đều đến đúng hạn, rời đi đúng hạn, trừ ngồi yên ra cũng

không nói, cái gì đều không làm. Hành động như vậy Ly Ương xem ra hoàn toàn

chính là vì hoàn thành nhiệm vụ hạng nhất, mà nàng vẫn không thể không ở cùng hắn.

Tình huống như thế kéo dài đến ngày thứ bảy, thần kinh bền bỉ của Ly Ương rốt

cục cũng không chịu nổi hành hạ, gảy. Trước khi Hạng Thành đến, Ly Ương liền

chạy khỏi núi Nguyên Hoa.

Không sai, chính là trốn, hơn nữa còn là chạy trối chết.

Ly Ương cơ hồ có thể coi như là hoảng hốt chạy bừa vọt vào phòng Mộ Nghi, uống

liền hai bình trà lài Lạc Phạm rồi, Ly Ương mới hơi bình phục cảm xúc hỏng mất

của mình một chút, ngồi ở trên ghế không ngừng thở hổn hển.

Thấy bộ dạng này của Ly Ương, Mộ Nghi lại giúp Ly Ương rót ly trà lài Lạc Phạm,

hỏi: “Đây là thế nào?”

Nhận lấy trà Mộ Nghi đưa tới, Ly Ương lắc đầu một cái, ý bảo nàng đợi lát nữa

hãy hỏi.

Qua hồi lâu, đợi đến lúc hoàn toàn trấn tĩnh lại rồi, Ly Ương lôi kéo tay Mộ

Nghi, nghẹn ngào kể lại từng chút lịch sử đen của nàng mấy ngày nay ra. Quá

đáng sợ, cõi đời này tại sao có thể có thứ người như thế? Ly Ương chỉ cảm thấy

trái tim hồ ly nho nhỏ yếu ớt của mình đã bịt kín một tầng bóng ma vĩnh viễn

không cách nào xóa đi.

“Hạng Thành con của Bạch Hổ vương, văn thao vũ lược đều tốt, là người cương

nghị quả cảm, có dũng có mưu, là người duy nhất vào Chiến Thần Phục Thiên Chi

Nhãn ở tiên giới này ngàn năm qua, cũng là tướng tài hiếm có. Bỏ qua những thứ

khác không nói, thật ra thì Hạng Thành là một thí sinh vị hôn phu thật tốt.”

Nghe xong Ly Ương kể lại, Mộ Nghi chậm rãi nói ra đánh giá có liên quan đến

Hạng Thành trong trí nhớ mình, đây cũng là đánh giá của Bạch Nhiễm cho Hạng

Thành trăm năm trước.

“Thí sinh vị hôn phu thật tốt?!” Ly Ương gần như muốn từ trên ghế nhảy dựng

lên, nàng cho đến bây giờ vẫn không nhìn ra được tượng đá này có thể có chỗ gì

tốt. Gả cho thứ người như thế, không phải tương đương với ngày ngày đối mặt một

pho tượng đá sống qua ngày sao? Vậy không bằng đụng đầu chết còn thống khoái

hơn! Ly Ương bĩu môi, vô cùng không ủng hộ đối với lời của Mộ Nghi, “Coi như

nam nhân khắp thiên hạ đều chết sạch, ta cũng tuyệt sẽ không gả cho tượng đá

này!”

“A Ương, coi như Hạng Thành nói ít lời, nhưng cũng không đến nước này chứ? Nói

tóm lại, hắn thật sự là người rất tốt.” Mộ Nghi ngoẹo đầu, từ chối cho ý kiến

với lời của Ly Ương.

Ly Ương hừ lạnh một tiếng, tức giận nói: “Không chừng người ta căn bản nhìn

không khá hồ ly tạp nham như ta, cố ý biến đổi biện pháp chơi ta, làm ta biết

khó mà lui, ngàn vạn chớ dây dưa hắn.”

“Lấy nhân phẩm của Hạng Thành, cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy. A Ương

ngươi nghĩ quá nhiều.”

“Mộ Nghi, hôm nay sao ngươi tận cùng là nói chuyện giùm người ngoài?!” Ly Ương

bi phẫn muốn chết kêu lên, nàng tới nơi này là muốn để cho Mộ Nghi trấn an trái

tim hồ ly vỡ thành mảnh vụn của nàng một chút, nhưng Mộ Nghi lại nói chuyện

giúp đỡ tượng đá kia, điều này khiến nàng làm sao chịu nỗi?

“Có người không thích nói chuyện, cũng sẽ không nói lời hữu ích gì, càng không

dịu dàng bằng Bạch Nhiễm, Phượng Hề, nhưng cái này cũng không bày tỏ bọn họ

không tốt. Bọn họ chẳng qua là quen dùng hành động thực tế để chứng minh, đây

là phương thức của bọn họ, Hạng Thành chính là loại người này.”

Thấy Ly Ương muốn mở miệng nói chuyện, Mộ Nghi giơ tay, tiếp tục nói, “A Ương,

ngươi cẩn thận nhớ lại, trong mấy ngày này ngươi có từng cố gắng nói chuyện

nhiều với Hạng Thành?”

Ly Ương sững sờ, mấy ngày nay nàng cũng chỉ nói một câu với Hạng Thành, duy

nhất là câu bảo hắn về sớm chút. Mặc dù như thế, Ly Ương vẫn phản bác: “Đó là

tự hắn như tảng đá...”

Mộ Nghi lắc đầu một cái, cười nói: “A Ương, có lẽ tự ngươi không có cảm giác

được, nhưng trên thực tế từ lúc vừa mới bắt đầu ngươi đã dùng tư thái cự tuyệt

tới đối mặt Hạng Thành.”

Ly Ương ngẩn ra, tay nắm cái ly thật chặt. Mộ Nghi nói, một chút cũng không

sai.

“Hạng Thành không thể nào không có cảm giác được, hắn chẳng qua là đang dùng

phương thức của mình để diễn tả. A Ương, nếu như hắn thật nhìn không khá ngươi,

làm sao không sợ người khác làm phiền đi gặp ngươi, hơn nữa chưa bao giờ chậm

trễ chốc lát? Huống chi nếu như hắn thật không muốn, lại có người nào ép hắn?”

“A Ương, vấn đề từ lúc vừa mới bắt đầu nằm ở chỗ ngươi. Hạng Thành làm như vậy,

chẳng qua là đang đợi ngươi không cự tuyệt hắn nữa. Cho hắn một cái cơ hội,

cũng cho mình một cái cơ hội.” Lôi kéo tay Ly Ương, Mộ Nghi nhẹ nói.

Ly Ương mím chặt đôi môi, cảm giác tựa hồ có cái gì nghẹn ở trong cổ họng, làm

cho nàng nói không ra lời. Nàng biết có lẽ làm như vậy mới là tốt nhất, nhưng

nàng không làm được.

Rời đi Lạc Phạm Hoa Cốc, Ly Ương chạy về núi Nguyên Hoa.

Mặc dù không biết Hạng Thành còn ở hay không, Ly Ương vẫn quyết định đi về rừng

Khê Nguyệt xem. Vậy mà vừa nhìn thấy bóng dáng màu lam ngồi ngay ngắn trong

đình Thương Ngô, Ly Ương đột nhiên mất đi dũng khí bước tới. Người kia, vẫn

giống như mấy ngày đã qua, không có bất kỳ động tác, chẳng qua là ngồi yên ở

trong đình. Ly Ương biết, hắn đang đợi nàng.

Nhận thấy được có người đến, Hạng Thành ngẩng đầu lên, phát hiện người đến là

Ly Ương, con ngươi màu lam mang theo vui sướng khó có thể phát giác.

Nhiều ngày như vậy, nàng cũng là lần đầu chú ý tới màu băng lam xinh đẹp như

vậy, Ly Ương đột nhiên cảm giác được mình không có cách nào đối mặt với người

trước mắt này. Nếu như Mộ Nghi không có chỉ điểm, nàng hoặc giả vĩnh viễn cũng

sẽ không thấy chờ đợi của người này, càng không cách nào hiểu được tâm tư của

hắn.

“Thật xin lỗi...” Trừ một tiếng thật xin lỗi, Ly Ương cũng không nói ra những

lời khác nữa.

“Ngươi có thể tới là tốt rồi.” Hạng Thành cười, mặc dù nụ cười kia cạn đến cơ

hồ không nhìn ra, lại có loại dịu dàng không hiểu.

“Hạng Thành...” Đây là lần đầu tiên Ly Ương kêu tên của hắn, cũng là dùng giọng

nói áy náy, “Thật xin lỗi, trước đây vẫn đối ngươi như vậy còn trách lầm ngươi,

hôm nay còn cố ý chạy ra.”

“Không sao.” Hạng Thành lắc đầu, hắn không trách nàng, một chút cũng không

trách nàng.

“Ngươi về sau, đừng nên tới nữa.”

Nghe lời này, thần sắc vốn là mềm hoá không ít của Hạng Thành cứng đờ, “Tại

sao?”

Ly Ương cúi đầu, xin nói: “Ngươi rất tốt, chỉ là trong lòng của ta đã có

người.”

“Ta hiểu.” Qua hồi lâu, Hạng Thành mới nhàn nhạt nói.

Nhìn bóng dáng Hạng Thành rời đi, trong lòng Ly Ương hơi đau. Hôm nay nàng mới

hiểu, bóng dáng như vậy là hắn không muốn làm khó nàng. Tựa như Mộ Nghi nói, đây

là phương thức của Hạng Thành. Hắn rất tốt, là nàng chưa đủ tốt.

“A Ương, hôm nay sao Hạng Thành không có tới? Chẳng lẽ là có chuyện?” Mắt thấy

qua canh giờ còn chưa nhìn thấy bóng dáng Hạng Thành, Thấu Ngọc có chút kỳ

quái, đứa nhỏ này từ trước đến giờ rất đúng lúc, hôm nay thế nào còn chưa tới?

Ly Ương đang ăn bánh quế vân dừng tay lại, hé miệng nói: “Hắn sẽ không trở

lại.”

“Tại sao?” Liếc mắt nữ nhân cúi đầu, Thấu Ngọc hỏi, “A Ương, là con bảo hắn

không nên tới?”

“Ừ.” Ly Ương rũ đầu, tránh qua ánh mắt có chút sắc bén của mẫu thân đại nhân,

nhẹ giọng đáp một tiếng.

“Không thích? Là Hạng Thành không tốt chỗ nào sao?”

“Không, hắn rất tốt.” Nhớ tới Hạng Thành, trong mắt Ly Ương xẹt qua một tia áy

náy.

Thấu Ngọc vặn lông mày, “Vậy thì vì cái gì?”

Ly Ương cắn môi, nhẹ nói: “Không có tại sao, dù sao là con không tốt.”

Thấy nữ nhi như vậy, hai đôi mày thanh tú của Thấu Ngọc vặn càng chặt hơn,

trong lòng không khỏi có chút bận tâm. Đi tới bên cạnh Ly Ương ngồi xuống, Thấu

Ngọc dịu dàng hỏi: “A Ương, đã xảy ra chuyện gì?”

Nhìn chằm chằm giày, Ly Ương buồn bực không lên tiếng, chẳng qua là cười khổ.

Nàng thích Phượng Hề, chuyện như vậy, làm sao nói ra được? Chẳng qua là nếu như

cái gì cũng không nói, sợ là sẽ phải khiến cho cha mẹ lo lắng.

“Mẹ, không có sao. Chẳng qua là không thích hợp.” Ly Ương ngẩng đầu lên, hướng

về phía Thấu Ngọc cười một tiếng, “Hạng Thành người rất tốt, nhưng chỉ là quá

buồn bực. Một người thích chơi như con, thế nào chịu được?”

“Điều này cũng đúng.” Nghe lời này, Thấu Ngọc gật đầu một cái, vẫn là không yên

lòng nói, “Gần đây con nhìn qua đều không có tinh thần, có phải xảy ra chuyện

gì hay không?”

“Mẹ, người nghĩ nhiều, con chỉ là quá nhàm chán thôi. Tiểu Cửu nhi bế quan, con

không tìm được bạn chơi.”

Thấu Ngọc thoáng thở phào nhẹ nhõm, vuốt đầu nữ nhi, cười nói: “Lời nhàm chán

không bằng đi Thanh Khâu nhiệu một chút, nơi đó nhiều hồ ly như vậy, còn không

đủ con chơi?”

“Ừ.” Ly Ương đáp tiếng, không nói gì. Nàng rất tưởng niệm nhóm hồ chết bầm ở

Thanh Khâu, cũng tưởng niệm lão đầu Bất Tu, chẳng qua là...

Nhớ tới Bạch Nhiễm, trong mắt Ly Ương buồn bã. Nếu như ban đầu Bạch Nhiễm không

có đột nhiên buông tay bất kể nàng, nàng cũng sẽ không gặp phải Phượng Hề. Nếu

như không có gặp phải, cũng sẽ không thích giống như hiện nay.

Nàng vẫn rất muốn biết, đến tột cùng là tại sao.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.