Chương 54

Lúc Ly Ương tỉnh lại, đập

vào tầm mắt đầu tiên chính là gương mặt phóng đại gấp mấy lần của Phi Mặc. Cách

gần như vậy, hơi thở đều đặn của Phi Mặc đều đánh vào chóp mũi của Ly Ương, hơi

ấm, hơi ngứa chút.

Bên ngoài trời đã sáng, ánh mặt trời cách cửa sổ chiếu vào, nhìn qua rất thoải

mái. Phi Mặc ngủ rất sâu, căn bản không phát giác người trong ngực đã tỉnh. Tầm

mắt Ly Ương từ trên mặt hắn dời xuống chút, lúc này mới phát hiện ra tay Phi

Mặc rất bá đạo đặt ở ngang hông mình, vững vàng cố định mình trong phạm vi nhỏ.

Tại sao có thể như vậy? Ly Ương ngủ đến có chút mơ hồ, hồi tưởng lại chuyện tối

qua, ánh mắt vốn mông lung tan rã từ từ tụ tập lại với nhau. Tối qua đối là bị

mơ hồ, còn có cộng thêm bạo lực uy h**p đánh lừa lên giường! Bất quá nàng rõ

ràng nhớ mình nằm cách Phi Mặc rất xa, sao ngủ một giấc tỉnh liền thay đổi

thành bộ dáng này? Một ít khối trí nhớ rất mơ hồ, chỉ nhớ rõ Phi Mặc giống như

có gọi nàng qua, sau đó cái gì cũng không nhớ. Ly Ương nhíu nhíu mày, có chút

nhụt chí.

“Đã tỉnh rồi hả?” Tựa hồ là bởi vì mới vừa tỉnh ngủ, thanh âm Phi Mặc có chút

tối đè nén, khiến bên tai Ly Ương cảm thấy tê tê.

Ly Ương không có nói gì, trừng mắt lên coi như là đáp lại. Muốn rời giường, đôi

tay bên hông lại vẫn giam cầm nàng chắc chắn, nửa điểm ý tứ nâng lên cũng không

có. Người này! Ly Ương thở một hơi thật sâu, “Ngươi...”

Lời nói còn sót lại đều chôn vùi ở trong một nụ hôn chào buổi sáng cực kỳ dịu

dàng. Phi Mặc cúi đầu, cánh môi khẽ nóng lên nhẹ nhàng hôn lên cái trán Ly

Ương, cẩn thận rồi lại bá đạo. Xúc cảm ấm áp mềm mại trên trán, rõ ràng mà nồng

đậm, giống như lực chú ý toàn thân đều tập trung lên cái hôn này. Không cách

nào tránh, cũng không cách nào bỏ qua nụ hôn.

Nhưng trên thực tế, cái hôn này, rất ngắn ngủi. Chẳng qua là nháy mắt, chạm rồi

rời đi.

“Ly Ương.” Lúc Ly Ương còn hoảng hốt trong nụ hôn đột nhiên này thì đầu ngón tay

Phi Mặc đã rơi vào khóe mắt nàng, mềm nhũn trợt xuống theo bên má nàng. Hắn há

mồm gọi nàng, trong thanh âm lộ ra một dòng hơi thở vui vẻ.

Ly Ương ngây ngẩn cả người, nháy một đôi mắt to nhìn hắn. Sau đó nàng nhìn thấy

Phi Mặc cười, đôi môi mỏng mím thành một đường vòng cung đẹp mắt, nhàn nhạt

cong lên, tỏa ra trên dung nhan vô cùng bình thường kia, có vẻ hết sức xinh đẹp

mê người. Tựa như đôi mắt xinh đẹp đó, đều không nên xuất hiện ở trên khuôn mặt

này. Nhưng lúc này, bọn họ thật hài hòa xuất hiện cùng nhau.

“Ly Ương còn chưa có thành thân chứ?” Đường cong nhàn nhạt đầu ngón tay Phi Mặc

vẽ ra, đã đến bên môi Ly Ương.

Câu hỏi kỳ quái như vậy khiến Ly Ương vừa thoát ra suy nghĩ có chút theo không

kịp, chỉ có thể theo bản năng gật đầu một cái.

Đầu ngón tay Phi Mặc đặt trên môi Ly Ương, khẽ cười một tiếng, “Vừa đúng, ta

cũng còn chưa cưới vợ.”

“À?” Lần này Ly Ương thật sự có chút không hiểu rõ ý tứ của Phi Mặc rồi.

Đối với biểu hiện ngây ngốc của Ly Ương, Phi Mặc cũng không thèm để ý, tiếp tục

nói: “Không bằng, ngươi gả cho ta đi.”

Lần này, đại não Ly Ương thật sự có chút không đủ. Người ở trước mắt này là Phi

Mặc, không có sai a....

Ly Ương đang tiến hành vô số hoạt động trong lòng, Phi Mặc lại dù bận vẫn ung

dung chờ câu trả lời của nàng.

“Không được.” Đợi đến khi đầu óc Ly Ương cuối cùng xâu thẳng những sự kiện lộn

xộn lung tung này, nàng liền lắc đầu cự tuyệt, chuyện như vậy cũng không phải

nàng có thể định đoạt.

Phi Mặc nhíu mày, “Tại sao? Ly Ương đã có người mình thích?”

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt Ly Ương bỗng dưng cứng đờ, ngay cả thân thể cũng

cứng lại. Phi Mặc có thể rất rõ ràng cảm nhận được, người trong ngực lập tức

thay đổi. Thân thể mềm mại vừa ôm, trở nên cứng ngắc.

“Đã như vậy, vậy coi như xong.” Phi Mặc cũng không cưỡng cầu, thật bình tĩnh

cười cười, chẳng qua là trong con mắt đen toát ra vài tia mất mát tiết lộ tâm

tình chân thật của hắn.

Ly Ương nghe được lời Phi Mặc nói, chẳng qua là bây giờ nàng không muốn nghĩ

nhiều. Nàng đã thật lâu không nghĩ đến người kia, lâu đến nỗi ngay cả mình cũng

có chút không thể tin được. Từ sau khi rời đi Cô Tô, lòng của nàng vẫn bị bệnh

tình của Phi Mặc dắt, căn bản không có suy nghĩ những thứ này. Nhưng là bây giờ

vừa nghĩ tới, cho dù là nhắc tới hắn, vẫn còn rất đau, rất khổ sở.

Phi Mặc vẫn ôm mình, rời đi. Ly Ương cảm thấy nhiệt độ toàn thân chợt giảm rất

nhiều, thậm chí có chút lành lạnh. Nàng nghe được hắn thở dài nhẹ vô cùng, chỉ

có một tiếng động nhỏ như vậy, lại làm cho lòng của nàng run lên theo.

Ly Ương nhắm cặp mắt, vùi đầu ở trong chăn gấm. Nàng nghe được thanh âm Phi Mặc

mặc quần áo, sau đó là thanh âm cửa được mở ra đóng vào. Trong phòng chỉ còn

lại mình nàng, an tĩnh đến chỉ còn lại tiếng hô hấp của mình.

Phượng Hề. Chỉ có ở thời điểm như vậy, Ly Ương mới có dũng khí nhắc tới cái tên

này. Cái tên này rốt cuộc tựa hồ trở nên có chút xa, nhưng một chút cũng không

đạm đi, rõ ràng như quá khứ. Nhưng mặc dù rõ ràng như vậy, rốt cuộc vẫn bị thời

gian đặt lên một tầng lụa. Cách tầng lụa đạm bạc như khói đó, gần hơn cũng vẫn

ngăn cách.

Phượng Hề, Phượng Hề. Ta sẽ quên ngươi.

Cửa bị đẩy ra lần nữa, Phi Mặc buông chén cháo trên tay, liếc nhìn Ly Ương chui

đầu vào trong chăn trên giường, “Rời giường, ăn cơm.”

Ly Ương cũng biết sáng sớm hôm nay bọn họ sẽ phải lên đường, không có lý do gì

núp ở trên giường nữa, hơn nữa thanh âm Phi Mặc nghe vào không có gì khác

thường ngày, giống như căn bản không để ý chuyện xảy ra trước kia. Chẳng qua là

như thường này, lại giống lúc bọn họ vừa gặp nhau.

“Thân thể của ta đã tốt hơn.”

Phi Mặc ăn xong sớm hơn Ly Ương, hắn vẫn trầm mặc đột nhiên nói ra một câu như

vậy, khiến Ly Ương có chút kinh ngạc. Trừng mắt lên, Ly Ương thả chiếc đũa

trong tay ra, nhìn hắn hỏi.

“Cho nên ngươi cũng không cần theo ta đi Tây Cương.”

Lòng của Ly Ương giống như bị người nào hung hăng nắm, nàng không thể tin được

nhìn Phi Mặc.

“Ngươi trở về Cô Tô đi.” Phi Mặc giống như không nhìn thấy nét mặt của nàng,

tiếp tục lạnh nhạt nói.

Ánh mắt của Ly Ương bỗng dưng trợn to, “Tại sao?”

“Thiên hạ không có bữa tiệc không tan.” Phi Mặc cười, đưa thay sờ sờ đầu của

nàng, dặn dò, “Nhớ phải chăm sóc mình thật tốt, ta đi trước.”

Hành lý của Phi Mặc chỉ có một gói đồ nhỏ, ngay từ tối hôm qua đã thu thập xong

rồi. Ly Ương cứ như vậy sững sờ ở tại chỗ, nhìn gói đồ nhỏ trên lưng hắn, cũng

không quay đầu lại rời đi.

Ly Ương nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt, trong lòng không vui, giống như có

vật gì rất quan trọng bị người nhổ tận gốc. Nàng giống như đột nhiên rơi trong

biển lớn vô biên, không nhìn đến đầu, cũng không nhìn thấy được đuôi, mất

phương hướng, cũng mất mục đích.

Người kia đi, đi không chút do dự nha.

Hắn, thậm chí không quay đầu nhìn nàng một cái.

Tại sao hắn có thể nói rời đi liền rời đi? Sau khi trêu chọc trái tim người

khác, lại dễ dàng rời đi.

Ở trong lòng của Ly Ương, bắt đầu nảy sinh oán đối với Phi Mặc.

Cửa, đột nhiên lại bị đẩy ra.

Phi Mặc rời đi lại trở về rồi.

Hai mắt Ly Ương vốn là ảm đạm chứng kiến tới Phi Mặc thì trong nháy mắt lại

sáng lên, mong đợi nhìn hắn.

“Ta đã thanh toán tiền phòng ba ngày ở dưới, nếu như ngươi không muốn trở về,

còn có thể ở vài ngày.” Phi Mặc đi tới trước người của nàng, thả một túi tiền ở

trên bàn, “Nơi này là một ngàn lượng, đủ ngươi chơi, không cần bạc đãi mình.”

Chỉ hai ba câu như vậy, khiến Ly Ương nếm đến tư vị từ trời cao rơi xuống.

Phi Mặc dặn dò tốt lắm, tính toán xoay người rời đi. Một cái tay kéo lại vạt áo

của hắn. Hắn quay đầu, chủ nhân của cái tay kia hai mắt đỏ đỏ, uất ức nhìn hắn,

bộ dáng kia giống như hắn phạm vào tội lớn ngập trời gì.

“Không nên bỏ ta.” Ở Phi Mặc bình tĩnh nhìn soi mói, Ly Ương mím môi, buồn bực

nói.

Phi Mặc thở dài, lộ ra biểu tình không thể làm gì.

“Không nên bỏ lại ta.” Ly Ương kéo vạt áo của hắn, lại lặp lại một câu, nhưng

khẩu khí càng giống như là đang làm nũng.

Phi Mặc đưa tay, bắt được tay Ly Ương lôi vạt áo hắn. Ly Ương ngẩng đầu, cắn

môi nhìn hắn. Nàng có chút sợ, sợ hắn sẽ buông tay nàng ra, sau đó rời đi.

Nhưng Phi Mặc luôn ở ngoài dự đoán của nàng.

“Ta thích ngươi.” Hắn cầm lấy tay nàng, có chút bất đắc dĩ nói.

Tay Ly Ương lôi vạt áo hắn bỗng dưng buông lỏng, ngay tiếp theo lòng vẫn căng

thẳng cũng buông lỏng xuống. Ly Ương bị một loại an tâm đột nhiên tìm được nơi

về bao vây. Tựa như dù là từ Cửu Trọng Thiên rơi xuống, nàng cũng biết Phi Mặc

sẽ ở phía dưới tiếp được nàng.

“Nhưng ngươi có người trong lòng rồi.” Ánh mắt Phi Mặc vẫn không có rời đi Ly

Ương, hắn cười khổ một cái, tiếp tục nói, “Cho nên, chúng ta nên sớm tách ra

thì tốt hơn.”

Dứt lời, tay Phi Mặc nắm Ly Ương buông lỏng ra.

Sau một khắc, Ly Ương bắt được cái tay kia thật nhanh.

“Đó là trước kia.” Ly Ương cúi thấp đầu, tay của nàng gắt gao nắm tay Phi Mặc,

thấp giọng nói ra.

Phi Mặc trầm mặc một hồi, hỏi: “Vậy bây giờ thì sao?”

Lần này đến phiên Ly Ương trầm mặc.

“Ta, không biết...” Ly Ương chỉ có thể nói ra đáp án này.

“Ly Ương.” Phi Mặc kêu nàng một tiếng, đưa tay nâng đầu của nàng lên, để cho

nàng nhìn thẳng mình, “Ta không muốn ngươi là vì quên hắn...”

“Không phải!” Phi Mặc còn chưa nói hết, Ly Ương liền vội vàng cắt đứt lời của

hắn, “Không phải vậy, ta, ta...”

“Ta hiểu rõ rồi.” Phi Mặc sờ sờ đầu của nàng, nhìn bộ dạng nóng nảy nói không

rõ của nàng, nhàn nhạt cười lên.

Ly Ương nháy mắt, có chút ảo não, lại có chút xấu hổ nhìn hắn.

“Như vậy chúng ta thử một lần, được không?” Phi Mặc nhìn nàng, trong mắt mang

theo nụ cười và ấm áp tràn đầy.

“Được.” Ly Ương không tự chủ há mồm lên tiếng.


Bờ sông Vĩnh An, thôn Hạnh Hoa.

“Không biết Phượng quân đến, vì chuyện gì?” Lương Thanh Trì tựa mình vào cửa

thư phòng, lắc lắc cây quạt trong tay như không có chuyện gì, cười nhìn Phượng

Hề không mời mà đến trong thư phòng.

Phượng Hề xoay người, nhíu lông mày nhìn về phía hắn, “Ngươi ngăn cản ta mấy

ngày nay, há lại sẽ không biết?”

Lương Thanh Trì buông tay ra, bộ mặt vô tội nói: “Phượng quân sợ là hiểu lầm

cái gì?”

“Hiểu lầm?” Phượng Hề khẽ hừ một tiếng, không muốn vòng vo nữa, “Nàng ở đâu?”

Lương Thanh Trì phe phẩy quạt, rất là bất đắc dĩ cười cười, “Phượng quân không

phải là hồ đồ chứ? Ta vừa ngăn cản ngươi, như thế nào lại nói cho ngươi biết

những thứ này?”

Phượng Hề nhìn hắn, con ngươi màu nâu nhạt mỉm cười nói, “Ta muốn tìm được nàng

cũng là chuyện dễ dàng.”

Vương trong loài chim, muốn tìm một người, tự nhiên dễ dàng. Lương Thanh Trì rũ

mắt nhìn đường đá xanh bên ngoài, cười vang nói: “Vậy thì cung chúc Phượng quân

sớm ngày tìm được ý trung nhân.” Vừa dứt lời, Phượng Hề trong thư phòng đã

không thấy bóng dáng.

“Chậc chậc, thật là đáng thương.” Lương Thanh Trì lắc đầu một cái, đi vào thư

phòng đặt mông ngồi vào trên ghế.

“Đáng thương cái gì?” Lương Nhạc bưng trà cho Lương Thanh Trì có chút ngạc

nhiên hỏi.

Lương Thanh Trì liếc mắt nhìn hắn một cái, cười nói: “Cướp người với ai không

tốt, cố tình muốn cùng một...”

Không cần Lương Thanh Trì nói xong, Lương Nhạc cũng đã hiểu ý tứ của hắn. Thấy

chủ nhân mình cười ngang ngược vậy, Lương Nhạc không khỏi nhắc nhở: “Chủ nhân,

ngươi rõ ràng có thể cản thêm ít ngày.”

Lương Thanh Trì nhíu mày, “Vậy thì như thế nào?”

“Nếu Đế quân biết...”

“Hắn làm sao biết? Huống chi hiện tại hắn có thể trông nom những thứ này sao?”

“Ta đây không phải là gia tăng thêm lạc thú cho hắn sao?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.