Chương 34

“Bạch Nhiễm, ta thấy

ngươi cũng không còn chuyện gì, không bằng chúng ta chơi lại một ván?” Nhìn ra

Bạch Nhiễm không có bất kỳ ý tứ nói tiếp, Mạc Thần vẫn canh cánh trong lòng về

việc tối qua thua rối tinh rối mù mà đề nghị.

“Ai nói...” Thấy hai mắt Mạc Thần sáng lên, bộ dạng xoa xoa tay chờ đợi, Bạch

Nhiễm cảm thấy buồn cười, đang muốn mở miệng cự tuyệt, khóe mắt liếc tới kim

tước mới vừa đậu xuống cửa sổ, câu nói kế tiếp bị nụ cười bên môi nuốt hết.

Theo ánh mắt Bạch Nhiễm nhìn lên, Mạc Thần cũng nhìn thấy kim tước dừng ở cửa

sổ. Ánh sáng chợt lóe, một thiếu niên non nớt khả ái mặc quần áo vải thô xuất

hiện ở trước mặt hai người, đó là một trong những tiên đồng kim tước chuyên đưa

tin cho Ngọc Đế. Cung kính thi lễ một cái với hai người, tiên đồng kim tước

hắng giọng mở miệng, thanh âm chát chúa dễ nghe, “Nhị vị Đế quân, bệ hạ cho

mời.”

Nghe nói như thế, Bạch Nhiễm và Mạc Thần nhìn nhau, đều thấy được một tia ánh

sáng nhạt thoáng chốc ở trong mắt đối phương. Hơi gật đầu, hai người cũng không

nói thêm nữa, theo kim tước tiên đồng động thân đến Thiên cung.

Cho đến khi đi vào Vũ Lâm cung, hai người mới phát hiện đứng đầu năm tộc Tiên

giới đều đã tề tụ. Không chỉ như thế, Chiến thần Phục Thiên, Thần Quân bốn

phương, Lục đại tinh quân cũng đều đã ngồi xuống. Hôm nay tất cả nhân vật quan

trọng của Tiên giới đều tập trung tại nơi này. Lúc này Ngọc Đế triệu tập mọi

người, đến tột cùng là vì chuyện gì? Trong lòng mọi người ngồi ở đây đều nghĩ

đến vấn đề này. Bạch Nhiễm và Mạc Thần coi như là tới trễ nhất, hai người vừa

mới ngồi xuống, thậm chí chưa kịp chào hỏi với người chung quanh, Ngọc Đế đã

đến.

Hôm nay triệu tập chư vị, chỉ vì một chuyện, diệt ma.” Sau khi Ngọc Đế ngồi

xuống, chậm rãi mở miệng nói, thanh âm trong sáng dịu dàngận, nụ cười nhu hòa,

vậy mà hai chữ cuối cùng hắn thổ lộ lại nổ ra trong lòng tất cả mọi người.

Trong lòng Bạch Nhiễm dừng lại, nụ cười trên mặt không giảm, đầu ngón tay nhẹ

nhàng v**t v* tay vịn cái ghế, nhìn dáng vẻ tựa hồ là đang suy tư cái gì. Vậy

mà lời nói kế tiếp của Ngọc Đế, khiến cho vẻ mặt vốn là duy trì không thay đổi

trên mặt hắn trong lúc vô tình biến mất.

Nửa cúi thấp đầu, mắt phượng màu mực của Bạch Nhiễm khẽ che dấu, làm cho người

ta không thấy rõ vẻ mặt của hắn. Thì ra là, Phượng Hề đã biết rồi, chuyện ngược

lại ngoài dự liệu của hắn. Bạch Nhiễm nhích nhích môi, nghiêng tai nghe lời nói

của Ngọc Đế, trong bụng đã sớm biến ảo ra ngàn vạn suy nghĩ. Cũng phải, ma ở

dưới núi Phượng Kỳ vẫn là một vướng mắc trong lòng Ngọc Đế, có thể mượn cơ hội

này trừ đi, sao hắn lại bỏ qua?

Đợi đến khi Ngọc Đế hạ hết ý chỉ, mọi người tản đi. Mạc Thần cũng không quan

tâm gì khác, vội vội vàng vàng chạy lên trước kéo lại Chiến thần Phục Thiên

đang muốn trở về. Mắt thấy Phục Thiên vẻ mặt hờ hững quay đầu nhìn hắn, Mạc

Thần uất ức trong bụng, trên mặt vẫn chất đầy nụ cười. Không có biện pháp, muốn

con trai có thể đàng hoàng đi vào khuôn khổ, hắn chỉ có thể vác tấm mặt mo dán

đến tòa núi băng này.

Mà đổi thành Bạch Nhiễm đang định trở lại Thanh Khâu giao phó chuyện ở trước

khi Phượng Minh chạy tới ngăn lại mình đã nghênh ngang rời đi. Hôm nay hắn cũng

không có tâm tình cười đùa với Phượng Minh. Chỉ cần vừa nghĩ tới Phượng Hề đã

biết mình nhận sai người, tâm tình vốn đang tốt đẹp của Bạch Nhiễm liền trở

thành hư không, giữa lông mày càng thêm tụ tập lên mấy phần lo lắng xem không

rõ ràng.

Bất quá lo lắng như vậy cũng không kéo dài bao lâu liền tan hết toàn bộ, trên

mặt Bạch Nhiễm toát ra nụ cười tự tin, bước chân cũng càng trầm xuống. Biết thì

như thế nào? Hắn muốn, như thế nào lại tặng cho người khác?

An bài xong mọi chuyện, cho lui bốn vị trưởng lão, Bạch Nhiễm trở lại thư

phòng, ở cửa chờ đợi hắn là Ẩn Hồ. Nghe xong hồi báo của Ẩn Hồ, Bạch Nhiễm

khoát tay áo, bảo hắn đi xuống nghỉ ngơi. Chẳng qua vẫn là đánh cờ uống trà

thôi sao? Hạng Thành thật đúng là nhịn được.

Bạch Nhiễm giương mắt, ánh mắt liếc thấy giường êm cách đó không xa, trong đầu

nhớ tới tình cảnh Ly Ương co rúc ngủ ở đó lúc chưa hóa thân, vẻ mặt không khỏi

mềm mại xuống. Sớm biết như vậy đã không để nàng đi ra ngoài, lượn một vòng lại

thêm nhiều phiền toái như vậy, còn phải nghĩ biện pháp để cho nàng trở lại.

Nghĩ tới đây, ngay cả Bạch Nhiễm cũng không nhịn được hơi cười khổ, lần này hắn

thật đúng là tìm tội cho mình chịu.

Đã là ban đêm, Bạch Nhiễm chắp tay đứng ở phía trước cửa sổ, bầu trời bao la,

ngoài phòng có hơn phân nửa bị rặng mây đỏ như lửa bao trùm, giống như là bắt lửa

làm cho người ta không nỡ chuyển mắt. Nhìn ánh nắng chiều có xu thế lửa cháy

lan ra đồng cỏ, con ngươi màu đen tinh khiết của Bạch Nhiễm cũng bị nhuộm lên

vệt đỏ, chẳng qua là mạt âm trầm ở chỗ sâu trong tròng mắt lại không có bị dính

nửa phần.

Còn có năm ngày. Nguyên tưởng rằng hắn có đầy đủ thời gian, tất cả có thể từ từ

đi. Hôm nay, lại chỉ còn dư lại năm ngày. Sau đó, Phượng Hề nhất định sẽ không

thể chờ đợi đi tìm nàng. Mà lòng của Tiểu Bạch, hiện tại vẫn ở trên người

Phượng Hề. Nếu để cho bọn họ gặp lại...

Híp mắt lại, Bạch Nhiễm đứng ở phía trước cửa sổ nhíu lông mày suy tư hồi lâu,

môi mỏng cuối cùng mím thành một đường vòng cung đẹp mắt. Hắn tuyệt đối sẽ

không để cho Phượng Hề có bất kỳ cơ hội.


Ly Ương ngồi ở cửa phòng, trong ngực ôm Xuân Liễu, ngước đầu kinh ngạc nhìn

ngôi sao lóe lên trong màn đêm, còn có vầng trăng khuyết hẹp dài, suy nghĩ vẫn

không khống chế được bay tới địa phương nàng không muốn chạm đến. Vậy mà cho

tới bây giờ, cho dù là nghĩ tới liền đau lòng không dứt, vẫn không nhịn được

tưởng niệm, tưởng niệm người kia.

Chỉ cần nhắm mắt lại, Ly Ương có thể miêu tả ra bộ dáng của hắn vô cùng dễ

dàng, thậm chí đến từng chi tiết. Tóc bạch kim của hắn cho dù trong ban đêm thế

này, cũng sẽ có một tầng ánh sáng dịu dàngận thanh nhã, sau đó xõa ở trên y

phục lửa đỏ, làm người khác cực kỳ chú ý. Hắn nhất định là cười, mặt mày lưu

loát giãn ra, trong đồng tử màu nâu nhạt nhuộm vẻ ấm áp, ánh mắt mềm mại, thần

sắc bình thản.

Phượng Hề, một ngày không gặp, như cách ba thu...

Cúi đầu, Ly Ương nhắm mắt cười khổ. Làm sao lại không thể quên được đây? Nàng

sẽ cố gắng quên mất, nàng từng nói sẽ không đi quấy rầy nữa.

“Meo meo ô ——” Ly Ương đã ngơ ngác ngồi cả ngày ở nơi này, nhìn bộ dáng đến bây

giờ còn không có nửa điểm ngừng nghỉ, Xuân Liễu không nhìn nổi, há mồm kêu lên

một tiếng.

Bị kêu hồi thần, Ly Ương liếc nhìn bóng đêm, ôm Xuân Liễu chậm chạp đứng dậy

trở về phòng. Chẳng biết tại sao, gần đây nàng tựa hồ càng ngày càng thích ngủ.

Bất luận ngủ bao lâu đều không ngại nhiều, hơn nữa chỉ cần hơi dính lên giường

là có thể lập tức ngủ như chết. Đại khái là mấy ngày này trừ ăn uống ngủ ra căn

bản không làm chuyện khác, cho nên mới phải biến thành như vậy. Ly Ương nghĩ

như vậy, vừa bò lên giường. Vừa mới chui vào trong chăn, mí mắt của Ly Ương liền

lập tức vững vàng dính vào nhau, không tới một hồi liền mất đi ý thức, mơ màng

ngủ.

Đợi đến khi xác định Ly Ương ngủ say, Xuân Liễu cẩn thận chui ra từ trong ngực

nàng. Nhìn dung nhan ngủ không giấu được ưu sầu, Xuân Liễu không tiếng động thở

dài. Nó đi tới bên cạnh Ly Ương mấy ngày nay, trừ thời điểm có người tới, nàng

còn bình thường chút. Nếu như không có người khác, Ly Ương sẽ giống như mới vừa

rồi, ngây ngốc nhìn trời, thỉnh thoảng cười khổ, thỉnh thoảng than thở, thậm

chí rơi lệ.

Lắc lắc đầu nhỏ, Xuân Liễu nhảy xuống giường, duỗi lưng. Đừng tưởng rằng mỗi

ngày bị người ôm vào trong ngực là chuyện hạnh phúc, chỉ có chân chính trải

qua, mới có thể hiểu rõ đây là chuyện thống khổ cỡ nào. Chậm rãi duỗi gân cốt,

Xuân Liễu liếc nhìn trăng sáng nửa cong, nhảy đến trên bàn, chuẩn bị từ cửa sổ

chạy ra ngoài hấp thu tinh hoa cuối tháng. Ai ngờ mới vừa chui đầu ra, liền bị

người nắm lên.

Xuân Liễu đang muốn mở miệng đã bị người dùng hai ngón tay hung hăng ngắt nhéo,

nửa tiếng mèo kêu tan mất ở trong không khí. Nghĩ nó đường đường Minh Miêu sống

vĩnh viễn, luân lạc tới trở thành sủng vật còn chưa tính, hôm nay lại còn bị

ngược đãi như vậy! Nghĩ tới đây, Xuân Liễu vừa dùng sức dùng dằng, vừa ngẩng

đầu lên hung tợn trừng chủ nhân của ngón tay.

Dưới ánh trăng nhạt nhẽo, mặt mũi tuyệt sắc gần như diêm dúa lẳng lơ của Bạch

Nhiễm đang cười như không cười đối mặt với nó. Xuân Liễu sửng sốt, trong lúc

nhất thời lại cũng quên mất giãy giụa, ngơ ngác nhìn gương mặt như trăng sáng

trước mắt.

Bạch Nhiễm nhướng nhướng mày, xách theo Xuân Liễu, qua trong giây lát đã rời đi

sơn cốc, đến trong rừng rậm sau núi Nguyên Hoa.

“Nhìn thủ pháp phong ấn này, chắc là Phục Thiên đã hạ thủ.” Ngón tay gõ phong

ấn huyền châu trước cổ Xuân Liễu một cái, Bạch Nhiễm nhìn qua giống như rất có

hứng thú, khẽ cười, “Cả Tiên giới có thể cởi ra phong ấn của Phục Thiên cũng

không có mấy.”

Nghe được hai chữ “Phong ấn”, Xuân Liễu đã phục hồi tinh thần lại, mà cười nhạt

ý vị sâu xa của Bạch Nhiễm cũng ánh ngược ở trong mắt của nó. Người đàn ông

này, muốn làm gì? Không biết tại sao, đối mặt dung nhan tuyệt sắc trước mắt

này, Xuân Liễu theo bản năng cảm thấy nguy hiểm.

Xách Xuân Liễu đến trước mặt, Bạch Nhiễm hỏi: “Có muốn cởi ra phong ấn hay

không? Luôn bị giam cầm, cũng không dễ chịu chứ?”

Xuân Liễu mở trừng hai mắt, không có gật đầu cũng không có lắc đầu. Trên đời

không có trái cây ăn không, Xuân Liễu rất rõ ràng. Nó không rõ ràng lắm người

nam nhân trước mắt này muốn cái gì, cho nên nó chờ hắn nói ra điều kiện. Sau

đó, nó mới có thể làm quyết định.

“Rất đơn giản, ta chỉ muốn ngươi, dụ dỗ nàng hạ giới.” Bạch Nhiễm mở miệng

cười, trong mắt như mực lưu chuyển mấy phần giảo hoạt. Thấy tiểu miêu trước mắt

cũng không tin tưởng, Bạch Nhiễm tiếp tục nói: “Thuận tiện, chiếu cố nàng trước

khi ta chạy tới.”

Chỉ đơn giản như vậy? Con ngươi Xuân Liễu vòng vo vài vòng, còn chưa tin tưởng.

“Nếu như ngươi không muốn...”

Bạch Nhiễm không có tiếp tục nói hết, mắt phượng hơi nhếch lên dịu dàng nhìn

Xuân Liễu. Nhưng chỉ là dịu dàng đưa mắt nhìn như thế, khiến cho Xuân Liễu hung

hăng rùng mình một cái. Nó rất khẳng định, nếu như không muốn, người đàn ông

này sẽ không để ý tự mình đưa nó một đoạn đường. Loại thời điểm này, còn có ai

không nguyện ý sao? Xuân Liễu không rõ ràng lắm, dù sao nó vẫn lập tức không

chút do dự gật đầu đáp ứng.

Bạch Nhiễm hài lòng gật đầu một cái, ánh mắt mỉm cười tựa hồ muốn nói, coi như

ngươi thức thời.

Phong ấn huyền châu trên cổ bị giải đi, Xuân Liễu nhẹ nhàng rơi xuống trên mặt

đất, thân thể vốn nhỏ nhắn trong nháy mắt trở nên to lớn, giống như một con sư

tử hung mãnh. Sau một khắc, tất cả hơi thở được giấu đi, Xuân Liễu lại khôi

phục bộ dáng vốn có.

Tại sao có thể như vậy? Xuân Liễu cau mày, đột nhiên hiểu được, ngẩng đầu nhìn

nam nhân vẫn cười yếu ớt trước mắt, lạnh cả người.

“Đợi đến khi thời điểm ta hạ giới tìm được các ngươi, ta tự nhiên sẽ cởi cấm

chế ra” Lời Bạch Nhiễm đúng với phỏng đoán trong lòng Xuân Liễu.

“Ngươi sẽ không chống chế chứ?” Xuân Liễu càng ngày càng cảm thấy nam nhân

trước mắt này không thể tin a không thể tin.

Bạch Nhiễm nhíu mày, thần sắc kiêu căng rõ ràng cho thấy đang nói không tin

cũng phải tin, không tin cũng phải tin.

“Nhiều nhất không hơn ba ngày, dẫn nàng hạ giới, cũng không cần để lộ tung

tích, đừng làm cho bất luận kẻ nào phát hiện.”

Xuân Liễu không phản bác được, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng.

“Yên tâm, chỉ cần ngươi làm xong chuyện, ta tự nhiên sẽ không chống chế.”

Xuân Liễu chấp nhận hỏi: “Vậy sao ngươi tìm được chúng ta?”

Bạch Nhiễm cười yếu ớt, “Cái này, ta tự nhiên có biện pháp. Ngươi không cần lo

lắng.”

Đợi đến khi khi Xuân Liễu rời đi, nụ cười bên môi Bạch Nhiễm càng mở rộng ra.

Lần này Hạng Thành thật đúng là tặng đồ tốt, đợi đến khi hắn thành thân rồi,

hắn thật cũng nên đưa phần quà lớn đáp tạ một phen mới phải.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.