Chương 32

“Để cho ta xem, thật đúng

là gầy một vòng lớn.” Vừa mới vào nhà, Mộ Nghi liền kéo Ly Ương trên dưới trước

sau nhìn kỹ một vòng, vẻ mặt ghét bỏ ôm mặt trái xoan của nàng cau mày nói,

“Chậc chậc, nhìn mặt mũi này của ngươi, một vòng nữa, cũng sắp lớn cỡ bàn tay.

Còn có vẻ mặt này, ngay cả người chết cũng mạnh khỏe hơn ngươi.”

Ly Ương im lặng, ngước đầu, mặc cho Mộ Nghi nắm cằm nàng nhìn trái nhìn phải.

Đợi đến khi Mộ Nghi ghét bỏ đủ rồi, buông tay ra, Ly Ương mới buồn bã liếc nàng

một cái, ôm Xuân Liễu ngồi chồm hổm đến bên giường, thấp giọng nói: “Mộ Nghi,

ngươi nói rõ cho ta, vì sao hiện tại mới đến thăm ta. Ta còn tưởng rằng ngươi

không tới.”

Nghe ra ủy khuất và buồn bã trong lời nói của Ly Ương, Mộ Nghi ho khan hai

tiếng, ngồi vào bên cạnh người nàng, vuốt đầu của nàng an ủi: “Ta đây không

phải vừa biết liền vô cùng lo lắng chạy tới sao? Thời gian trước đến đất hoang

một chuyến, hôm qua mới trở về.”

“Nghe nói ngươi vô duyên vô cớ té xỉu nhiều lần, hơn nữa thế nào cũng gọi không

tỉnh, như vậy là xảy ra chuyện gì?” Thấy Ly Ương rầm rì hai tiếng, sắc mặt

trắng bệch như tờ giấy của nàng, Mộ Nghi nhớ tới chuyện mình vẫn lo lắng sau

khi nhận được tin tức.

“Không biết. Bạch Nhiễm nói hắn cũng không rõ ràng nguyên nhân gì, bất quá sẽ

không có cái gì đáng ngại.” Ly Ương buồn bực trả lời vấn đề của Mộ Nghi. Nhớ

tới câu trả lời Bạch Nhiễm cho nàng, nàng liền tức ngực muốn chết, còn không

bằng không trả lời!

Nhớ tới Bạch Nhiễm vô cùng nhàn hạ thoải mái ở ngoài phòng, Mộ Nghi đột nhiên

yên lòng. Nếu thân thể Ly Ương thật sự có vấn đề gì, Bạch Nhiễm còn có thể nhàn

nhã như vậy? Bất quá hắn thật không rõ ràng lắm nguyên nhân sao? Mộ Nghi âm

thầm lắc đầu, không còn nghĩ nhiều, ngược lại tò mò nhìn Xuân Liễu bị Ly Ương

ôm vào trong ngực mãi. “Tên tiểu tử này ở đâu ra? Bạch Nhiễm chuẩn bị cho

ngươi?”

“Hạng Thành đưa cho ta.” Ly Ương bĩu môi, liếc mắt nhìn Bạch Nhiễm ngoài cửa

sổ, tên cướp đó làm sao có thể làm chuyện tốt?

Mộ Nghi đưa mặt sát vào Xuân Liễu đang vùi ở trong ngực Ly Ương ngáp, cơ hồ sắp

đụng phải chóp mũi nó. Nhìn chăm chú vào tròng mắt lam nhạt của Xuân Liễu hồi

lâu, ánh mắt trượt đến phong ấn huyền châu trên cổ nó, môi đỏ đẹp của Mộ Nghi

không tiếng động cong lên một đường cong hoàn mỹ. Ngón tay điểm nhẹ, Mộ Nghi

hướng phía Ly Ương nói: “Hạng Thành thật đúng là tặng ngươi vật nhỏ thú vị.”

Ly Ương ôm lấy Xuân Liễu, cọ xát da lông mềm mại của nó, “Đúng vậy a, yêu chết

nó.”

Thấy biểu tình sinh động của Ly Ương lúc trêu chọc Xuân Liễu, Mộ Nghi không

khỏi cảm thán trong bụng, Hạng Thành thật đúng là thận trọng, biết lúc này nàng

cần gì nhất. Chẳng qua là đáng thương cho vật nhỏ này, bị người sống sờ sờ giam

giữ, còn không biết bị dày vò tới khi nào mới được tha. Bất quá xem phản ứng

hiện tại của nó, tựa hồ cũng không ghét tình huống hôm nay.

Không nói bất cứ chuyện gì về người kia, Mộ Nghi nói với Ly Ương một vài chuyện

lý thú lần này mình xâm nhập đất hoang gặp được, vừa nói còn vừa móc ra lễ vật

nàng chọn dọc theo đường đi cho Ly Ương, Ly Ương mừng rỡ cười toe toét.

“Ô, quả nhiên vẫn là Mộ Nghi tốt nhất.” Thấy Mộ Nghi mang quả Vụ Miên đến cho

nàng, Ly Ương cười hì hì nói.

Mộ Nghi đang muốn tiếp lời, đột nhiên cảm nhận được ngoài cửa sổ truyền tới một

đạo ánh mắt, khiến cho nàng theo bản năng im miệng. Ngoài phòng, Bạch Nhiễm

thoải mái dễ chịu nằm ở trên xích đu, mặt mỉm cười, cặp mắt đen dịu dàng nhìn

Mộ Nghi. Nhưng chỉ là cái nhìn dịu dàng như thế, liền khiến cho sống lưng Mộ

Nghi “Vù” lạnh xuống. Khi ngẩng đầu lần nữa, Bạch Nhiễm đã cúi đầu, xem quyển

sách trên tay. Tựa hồ cái nhìn chăm chú trong nháy mắt vừa rồi, chẳng qua là ảo

giác của Mộ Nghi mà thôi.

Thấy Mộ Nghi chợt không nói lời nào, Ly Ương lôi kéo nàng, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Không có gì.” Mộ Nghi cười cười, nhíu mày nhìn Bạch Nhiễm ngoài phòng, “Nói

trở lại, tại sao Bạch Nhiễm lại ở chỗ này? Hơn nữa nhìn hắn thế này, giống như

nhất thời sẽ không rời đi.”

Nhắc tới Bạch Nhiễm, mặt của Ly Ương lập tức kéo xuống, “Hừ, đừng nhắc tới

người này.”

“Làm sao vậy?” Phản ứng của Ly Ương lập tức khơi dậy hứng thú của Mộ Nghi.

Ly Ương lắc đầu một cái, không nói gì, tiếp tục cúi đầu trêu chọc Xuân Liễu

chổng vó.

Phát giác sắc mặt Ly Ương lập tức trở nên không đúng, Mộ Nghi sửng sốt. Nàng

cho là Ly Ương chỉ đơn thuần tức Bạch Nhiễm mà thôi, nhưng trực giác nói cho

nàng biết, chuyện không phải là như nàng nghĩ. Nhìn lại Bạch Nhiễm nhàn nhã tự

tại ngoài phòng, nghi vấn trong lòng Mộ Nghi càng lúc càng lớn.

“A Ương, đừng luôn đè nén chuyện ở trong lòng.” Đưa tay kéo tay Ly Ương đang sờ

Xuân Liễu, Mộ Nghi nhìn nàng, dịu dàng nói, “Bộ dáng của ngươi hôm nay, người

nào nhìn cũng đau lòng. Ta thật sự rất muốn thấy A Ương luôn luôn cười, luôn

luôn gây họa trước kia.”

Ly Ương ngẩng đầu lên, chống lại ánh mắt thương yêu của Mộ Nghi, cười khổ mở

miệng, “Mộ Nghi, ta cũng muốn a.”

“Ta biết, đã qua, cũng đã qua.” Vỗ nhẹ tay Ly Ương, Mộ Nghi mỉm cười. Ly Ương

bây giờ, luôn khiến cho nàng không tự chủ nhớ tới mình trước kia.

“Mộ Nghi, nếu như thật sự có thể xem như chưa từng xảy ra, thì tốt.” Ly Ương

tựa vào bên cạnh Mộ Nghi, thấp giọng nói, “Ta muốn xem như chưa từng xảy ra,

nhưng ta không làm được, càng không thể quên được. Thật không biết tại sao Bạch

Nhiễm có thể làm như chưa từng xảy ra.”

Mộ Nghi sửng sốt, trong lúc nhất thời cũng không biết nói sao.

“A Ương, Bạch Nhiễm thế nào?” Nàng càng ngày càng không hiểu, chuyện này làm

sao lại kéo đến trên người Bạch Nhiễm.

Ly Ương hạ mí mắt, khóe miệng không tự chủ hiện lên một nụ cười khổ. Có quá

nhiều chuyện chồng chất trong ngực nàng, giống như là từng ngọn núi lớn, ép

nàng tới thở không nổi. Hôm nay, rốt cuộc có thể có một đối tượng để nói, nàng

nói ra toàn bộ sự việc.

Mộ Nghi không có gián đoạn tự thuật của Ly Ương, chẳng qua là lần lượt nghe

nàng kể. Nghe tự thuật của Ly Ương, sắc mặt của Mộ Nghi cũng biến đổi dần. Đợi

đến khi Ly Ương nói xong toàn bộ, lòng của nàng cũng trầm xuống. Bạch Nhiễm làm

nhiều như vậy, rốt cuộc là tại sao?

“Ta hỏi nhiều lần như vậy, hắn một chữ cũng không chịu nói.” Liếc nhìn Bạch

Nhiễm đang ngẩng đầu phân phó tiên tỳ ngoài phòng, khóe miệng Ly Ương mang nụ

cười tự giễu, “Ta một chút cũng không hiểu hắn, càng không thể nào biết hắn

đang nghĩ cái gì. Hắn như vậy, ta làm sao dám tin?”

Nhớ tới lần đó Ly Ương trọng thương, nàng đã từng hỏi Bạch Nhiễm, khi đó hắn

cũng tránh mà không đáp. Khiến cho Mộ Nghi thế nào cũng nghĩ không thông chính

là, sao Bạch Nhiễm đẩy Ly Ương ngã vào bên cạnh Phượng Hề. Nàng thật sự không

nghĩ ra làm như vậy đối với hắn có ích lợi gì. Nhưng thấy Bạch Nhiễm thế này,

rõ ràng cho thấy muốn bắt Ly Ương trở về bên cạnh mình. Chỉ là suy nghĩ một

chút như vậy, Mộ Nghi cũng cảm giác đau đầu nhức óc. Ly Ương nói không sai,

Bạch Nhiễm người này, thật đúng là làm cho người ta một chút cũng xem không

hiểu.

“A Ương, Bạch Nhiễm làm như vậy... Nhất định là có nguyên nhân của hắn.” Châm

chước câu chữ, Mộ Nghi thở dài, thật sự không nghĩ ra nói cái gì có thể khuyên

Ly Ương. Bởi vì nếu như đổi lại là nàng, nàng cũng không dám tin người này nữa

rồi.

“Bất kể hắn có nguyên nhân gì, cũng không quan hệ với ta. Về sau ta đều cách

hắn xa xa, là tốt.” Ly Ương cười cười, nói hết mọi chuyện, nàng cảm thấy nhẹ

nhõm nhiều. Quả nhiên, chuyện không thể đè mãi ở trong lòng mình, tìm người

cùng nhau gánh mới phải.

“Được, vậy thì cách hắn xa xa.” Mộ Nghi véo cái mũi của nàng, dời đề tài sang

chỗ khác, “Chờ thân thể ngươi khỏe, ta dẫn ngươi cùng đến chỗ sâu trong đất

hoang.”

“Thật?!” Nghe Mộ Nghi vừa nói như thế, Ly Ương lập tức hăng hái. Chỗ sâu trong

đất hoang, nàng đã muốn đi lâu rồi.

“Đương nhiên là thật, bất quá...” Mộ Nghi chọc chọc thân thể nhỏ của nàng, nói,

“Phải đợi thân thể ngươi tốt hơn mới được.”

Ly Ương dùng sức gật đầu, lên tiếng: “Ta nhất định sẽ sớm khỏe lại.”

Mắt thấy mặt trời lặn phía tây, Bạch Nhiễm phía ngoài đưa ánh mắt cho nàng

nhiều lần, Mộ Nghi mới tạm biệt Ly Ương. Thấy bộ dạng Ly Ương lôi kéo y phục

của nàng, lưu luyến không rời, Mộ Nghi liên tục bảo đảm mình nhất định sẽ bồi

thường cho nàng, lúc này mới trấn an nàng được.

Ra khỏi phòng, Mộ Nghi liền nhìn đến Bạch Nhiễm đang đứng dưới tàng cây, dù bận

vẫn ung dung chờ nàng. Nghĩ đến mình có vấn đề đầy bụng muốn đối với Bạch

Nhiễm, Mộ Nghi khẽ mỉm cười, “Cùng về?”

“Đang có ý đó.” Bạch Nhiễm nhướng nhướng mày, đi theo bên cạnh Mộ Nghi, đi ra

phía ngoài.

“Thân thể A Ương....”

“Không có gì đáng ngại, qua ít ngày là có thể khôi phục.” Giọng điệu Mộ Nghi mở

đầu cứng rắn, Bạch Nhiễm phải trả lời vấn đề của nàng.

Nghe bảo đảm của Bạch Nhiễm, Mộ Nghi mới chính thức yên lòng. Hai người cũng

không có nói nữa, cho đến cách phạm vi núi Nguyên Hoa, Mộ Nghi mới mở miệng lần

nữa, “Bạch Nhiễm, tại sao?”

Mộ Nghi dứt khoát dừng bước lại, nhìn Bạch Nhiễm, chỉ chờ hắn cho ra một cái

đáp án. Lần này Bạch Nhiễm không có tránh mà không đáp, lại cho ra một đáp án

khiến cho Mộ Nghi càng không hiểu. “Ta làm, cũng là vì nàng.”

“Cái gì gọi là vì A Ương?”

Bạch Nhiễm chỉ cười không đáp, tiếp tục lên đường, một bộ dạng nhàn nhã làm cho

người ta hận đến cắn cắn răng.

Đuổi theo Bạch Nhiễm, Mộ Nghi hỏi: “Ban đầu ngươi đã giao A Ương cho người

khác, hiện tại vậy là ý tứ gì?”

Bạch Nhiễm cười khẽ, “Có ý tứ gì? Còn không phải chính là ý ngươi đã thấy.”

Tại sao người này đến bây giờ vẫn là một bộ dạng đều nắm giữ? Mộ Nghi giựt giựt

khóe miệng, im lặng liếc hắn một cái, tức giận nói: “Sớm biết hôm nay, cần gì

ban đầu? Trừ phi ngươi đem chuyện nói cho rõ ràng, nếu không ngươi nghĩ cũng

đừng suy nghĩ.”

“Vậy sao?” Sắc mặt Bạch Nhiễm không thay đổi, từ chối cho ý kiến đáp một câu.

Mộ Nghi cảm thấy buồn cười, lắc đầu nói: “Bạch Nhiễm, ngươi rốt cuộc nắm chặt ở

đâu? Tính tình A Ương, hiểu rõ? Mặc dù bây giờ ngươi nói chuyện rõ ràng, nàng

cũng không thể nghĩ thông suốt, huống chi ngươi cái gì cũng không nói. Đổi lại

người khác, không chừng ngày nào đó A Ương lại đột nhiên nghĩ thông suốt. Nhưng

người cố tình là ngươi, ta nghĩ cả đời nàng sợ rằng cũng nghĩ không thông, chớ

nói chi là...”

“Chớ nói chi là cái gì?” Bạch Nhiễm quay đầu, mắt đen như mực nhìn Mộ Nghi.

Nhớ tới phản ứng của Ly Ương hôm nay, Mộ Nghi lắc đầu nói: “Theo A Ương như bây

giờ, nếu là ngươi, tuyệt đối không có khả năng.”

Nghe xong lời này, Bạch Nhiễm không nói gì thêm. Chờ khi đến phạm vi Thanh

Khâu, hai người muốn tách ra, Bạch Nhiễm mới lại mở miệng lần nữa, làm như đang

lầm bầm lầu bầu, “Như vậy nếu như, ta không còn là ta?”

“Ngươi đây là... Có ý tứ gì?” Mộ Nghi ngẩn ra, đợi nàng ngẩng đầu, Bạch Nhiễm

đã rời đi.

Đợi đến khi Bạch Nhiễm trở lại Thanh Khâu, còn chưa lấy hơi, thì có tiên tỳ báo

lại, Bạch Hổ vương Mạc Thần đã chờ trong phòng khách lâu rồi. Bạch Nhiễm mím

môi cười một tiếng, động tác của Mạc Thần còn sớm hơn so với hắn dự tính.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.