Chương 18

Mang Ly Ương đang hôn mê

về Thanh Khâu, bởi vì lục phủ ngũ tạng của nàng cơ hồ không có một chỗ nào còn

tốt, tay phải thiếu chút nữa cũng bị Kỳ Lân chân hỏa hủy diệt, Bạch Nhiễm không

thể không bỏ nàng vào trong hàn ngọc vạn năm từ từ ân cần săn sóc. Hàn khí của

hàn ngọc vạn năm dần dần truyền vào cơ thể, gương mặt vốn không có chút huyết

sắc nào của Ly Ương càng trở nên tái nhợt. Bạch Nhiễm đưa tay đặt ở đỉnh đầu Ly

Ương, rót thần lực dẫn hàn khí theo kinh mạch khai thông khắp nơi, thần lực ấm

áp xuyên vào trong cơ thể tu dưỡng tạng phủ gần như khô kiệt.

Tình huống như thế không biết kéo dài bao lâu, đợi đến khi thương thế bên trong

cơ thể Ly Ương căn bản ổn định lại, Bạch Nhiễm mới buông tay ra. Thấy tay phải

bị Kỳ Lân chân hỏa cháy sạch không còn hình dạng của Ly Ương, Bạch Nhiễm khẽ

cau mày. Mặc dù có hàn ngọc vạn năm tu dưỡng, thương thế như vậy cũng không thể

khỏi hẳn. Muốn để cho tay phải của Ly Ương hoàn toàn phục hồi như cũ, trừ

phi...

Nghĩ đến tính khí người nọ, Bạch Nhiễm không nhịn được đưa tay đè trán, thật sự

là có chút nhức đầu. Thở dài, biết mình không đi không được, Bạch Nhiễm đưa tay

che thần thức Ly Ương, để một mình nàng ở trong hàn ngọc vạn năm từ từ tu

dưỡng.

Cách phía đông Thanh Khâu mấy vạn dặm, có một tiểu đảo tên viết Ngao Khuyết.

Trên đảo rừng rậm trải rộng, bốn mùa nguyệt quế[1] nảy nở, mùi thơm bốn phía,

phong quang tuyệt đẹp, nơi này là chỗ ở của tộc chim Trọng Minh. Bạch Nhiễm còn

chưa rơi xuống đất, liền nghênh đón hai thủ vệ tuần tra.

“Hôm nay có ngọn gió gì? Lại thổi đường đường hồ đế Thanh Khâu tới trên đảo nhỏ

vắng vẻ này, thật là hiếm thấy a.”

Bạch Nhiễm mới vừa bước vào đại sảnh, liền nghe được thanh âm dễ nghe của nữ

tử, chẳng qua là giọng điệu này cũng thật chèn ép.

“Lộ Hoa, hồi lâu không gặp.” Bạch Nhiễm cũng không để ý, tùy ý ngồi vào trên

cái ghế một bên, hơi mỉm cười nói.

“Hồi lâu không gặp? Ngược lại thật lâu không gặp.” Nữ tử ngồi ở ghế chính nâng

má, suy tư nháy mắt mấy cái, thanh âm vốn lười biếng lại đột nhiên trở thành

chất vấn, “Một ngàn ba trăm sáu mươi bốn năm, Bạch Nhiễm, ngươi thật sự dám

bước lên đảo Ngao Khuyết của ta đây?”

Đối mặt với chất vấn của Lộ Hoa, Bạch Nhiễm không thèm để ý chút nào, chẳng qua

là lật tay móc ra một cọng lông vũ màu vàng kim. Nhìn thấy cọng lông vũ màu

vàng kia, sắc mặt Lộ Hoa biến hóa, mím chặt môi, một đôi mắt hạnh thẳng tắp

nhìn chằm chằm Bạch Nhiễm, trong mắt màu nâu nhạt lưu động cảm xúc không ngừng.

Bạch Nhiễm cũng không nói chuyện, chẳng qua là đưa tay nhẹ nhàng che ở trên

cọng lông vũ màu vàng kia, thần sắc ôn hòa, động tác êm ái.

“Nói đi, ngươi muốn ta làm cái gì?” Qua hồi lâu, vẫn là Lộ Hoa mở miệng trước,

giữa lông mày lại toát ra mấy phần phiền muộn. Hắn vừa lấy ra lông vũ màu vàng

kim tỷ tỷ lưu lại, nàng còn có thể nói cái gì?

“sương Tử Kim.” Bạch Nhiễm đưa lông vũ màu vàng kim cho Lộ Hoa, nói, “Ta cần

sương Tử Kim.”

Lộ Hoa giương mắt, cẩn thận thu hồi lông vũ màu vàng kim, cười nói: “Bất quá là

sương Tử Kim, ngươi lại dùng tín vật của tỷ tỷ để đổi?”

Nếu không có lông vũ màu vàng kim này, ngươi làm sao dễ dàng đáp ứng như vậy?

Bạch Nhiễm mím môi cười một tiếng, cũng không trả lời. Người cả Tiên giới có

thể trường sinh, linh dược cho xương thịt có thật nhiều, vậy mà chỉ có sương Tử

Kim của tộc chim Trọng Minh là thấy hiệu quả nhanh nhất, hiệu quả tốt nhất.

Tiểu Bạch từ nhỏ sợ đau, lại yêu xinh đẹp, nếu không nhanh chóng chữa khỏi tay

phải không cách nào gặp người của nàng, sợ là phải xuống thấp thượng hạng một

chút.

Thu hồi một chai sương Tử Kim do Lộ Hoa đưa tới, Bạch Nhiễm đứng dậy cáo từ.

“Bạch Nhiễm.”

Nghe được Lộ Hoa gọi hắn, Bạch Nhiễm dừng bước lại, xoay người lại nhìn nàng.

“Đi khoẻ.” Đối mặt với ánh mắt thâm thuý không đáy của Bạch Nhiễm, Lộ Hoa lại

nuốt lời trở vào đầy bụng.

Nhìn bóng dáng Bạch Nhiễm rời đi, Lộ Hoa lấy lông vũ màu vàng kim trong ngực

ra, dùng đầu ngón tay cẩn thận v**t v*. Tỷ tỷ của nàng yêu nam tử phong hoa

tuyệt đại này, đáng tiếc mặc dù đến chết, cuối cùng đối phương cũng chẳng qua

chỉ xem nàng là bạn thân mà đối đãi. Có lúc Lộ Hoa cảm thấy Bạch Nhiễm rất đáng

hận, có lúc lại có cảm giác Bạch Nhiễm rất đáng thương. Đáng hận chính là hắn

để cho tỷ tỷ duy nhất của mình thương tiếc mà chết, đáng thương chính là nam

nhân nhìn như phong lưu này, thật ra thì cũng không hiểu chữ tình giải thích

thế nào.

Sau khi chạy về Thanh Khâu Bạch Nhiễm liền trực tiếp đi hầm băng xem Ly Ương.

Bên trong hàn ngọc vạn năm, Ly Ương bị Bạch Nhiễm ngăn lại thần thức vẫn ngủ mê

man, chẳng qua sắc mặt đã tốt hơn rất nhiều. Bạch Nhiễm yên lòng, lấy sương Tử

Kim ra, nhẹ nhàng vẽ loạn ở trên tay phải nám đen biến hình của Ly Ương. Đợi

đến vẽ loạn hết cả cánh tay rồi, đã dùng hết gần nửa bình sương Tử Kim. Nhìn Ly

Ương cau mày ngủ mê man, Bạch Nhiễm do dự liên tục, cuối cùng không có cởi

phong ấn ra. Thôi, đợi đến tay phải này hoàn toàn tốt hơn mới để cho nàng tỉnh

dậy đi.

Cửa hầm băng ầm ầm mở ra, trên đường trở về thư phòng, Bạch Nhiễm bị Mộ Nghi

cản lại.

“A Ương thế nào?” Bạch Nhiễm ôm Ly Ương bị thương trở lại, mặc dù không có mấy

người thấy, nhưng thời gian hôm nay đã truyền ra. Mộ Nghi tự nhiên cũng biết

được tin tức này, lúc này mới vội vàng chạy tới ngăn lại Bạch Nhiễm.

Thấy gương mặt Mộ Nghi lo lắng, Bạch Nhiễm cười an ủi, “Đã không sao, qua ít

ngày nữa liền có thể vui vẻ.”

Nghe Bạch Nhiễm nói như thế, Mộ Nghi mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Ta muốn đi

xem nàng.”

“Được.” Bạch Nhiễm cười cười, mang theo Mộ Nghi trở lại về hầm băng.

Mặc dù tay phải Ly Ương đã tốt hơn nhiều, nhưng nhìn qua vẫn thê thảm không nỡ

nhìn. Mộ Nghi thấy tình huống này không khỏi hít vào, cả kinh kêu lên: “Tại sao

có thể như vậy?! Thương này là?”

“Thương thế kia là bị Kỳ Lân chân hỏa làm phỏng, bất quá cũng may tay này là

bảo vệ được. Đã dùng hết sương Tử Kim, mấy ngày nữa sẽ hoàn toàn khôi phục,

không cần lo lắng.” Thấy bộ dạng Mộ Nghi lo lắng muốn chết, Bạch Nhiễm không

thể không an ủi.

“Kỳ Lân chân hỏa? A Ương thật tìm được Hỏa Kỳ Lân rồi?”

Bạch Nhiễm thấy thế, đem tình huống lúc đó nói rõ ràng toàn bộ cho Mộ Nghi.

“Này, này...” Mộ Nghi càng nghe càng kinh, nhìn Ly Ương nằm ở trên hàn ngọc vạn

năm lắc đầu liên tục, “A Ương làm sao lại, thật là...” Bây giờ nàng không biết

nói thế nào mới phải, chẳng qua là cảm thấy đau lòng vô cùng.

Bạch Nhiễm không nói gì, chẳng qua là lẳng lặng nhìn Ly Ương ngủ mê man, ánh

mắt phức tạp.

“Bạch Nhiễm, ta hiểu rõ vài chuyện không phải là ta nên hỏi, chẳng qua là...”

Mộ Nghi nghiêng đầu nhìn vẻ mặt Bạch Nhiễm, trong lòng cảm khái vạn phần. Trong

lòng người này đến tột cùng là đang suy nghĩ gì đây? Nếu như không bỏ được, tại

sao ban đầu còn phải đẩy ra?

“Chỉ là cái gì?” Bạch Nhiễm quay đầu, khẽ mỉm cười hỏi.

“Ngươi ban đầu, tại sao muốn làm như vậy?”

Nụ cười của Bạch Nhiễm hơi chậm lại, không có nói tiếp, chẳng qua là lãnh đạm

nói: “Nếu đã xem rồi, chúng ta hãy đi về trước đi.”

Thấy Bạch Nhiễm tránh qua không nói, Mộ Nghi cũng không tiện nhắc lại, không

thể làm gì khác hơn là xoay người đi theo hắn ra khỏi hầm băng.

“Ngươi ngăn lại thần thức của A Ương?”

“Ừ.” Trong mắt Bạch Nhiễm tràn ra nhàn nhạt cưng chìu, giống như nhớ ra cái gì

đó, cười nói, “Nha đầu này từ nhỏ chỉ sợ đau, nếu hiện tại tỉnh, còn không la

hét muốn chết muốn sống? Không bằng đợi đến lúc nàng tốt hơn mới để cho nàng

tỉnh lại.”

Nhớ tới đủ loại hành động của Ly Ương trong quá khứ, Mộ Nghi thấm sâu trong

người, thấu hiểu rất rõ gật đầu nói: “Ngươi nói không tệ, nếu hiện tại tỉnh, A

Ương nhất định kêu la muốn chết muốn sống, đoán chừng cả Thanh Khâu cũng không

thanh tịnh.”

Hai người cười nói, phía trước gặp phải một tiên tỳ, thanh âm cung kính: “Đế

quân, phượng quân tới chơi, đang chờ ở tiền sảnh.”

“Ta biết, bây giờ qua.” Bạch Nhiễm nghe vậy, gật đầu nói.

Đợi đến khi tiên tỳ kia lui ra, Mộ Nghi mở miệng nói: “Ta đi về trước.”

Bạch Nhiễm khẽ cúi đầu, nhìn bóng lưng nàng rời đi không ngừng lắc đầu. Cho tới

bây giờ, nàng vẫn tránh không đối mặt với người Phượng tộc.

Một bước vào tiền sảnh, Bạch Nhiễm không khỏi ngạc nhiên. Hắn nguyên tưởng rằng

là Phượng Minh, nhưng ai biết... Tới lại là Phượng Hề. Bạch Nhiễm chuyển tầm

mắt qua, phát hiện sắc mặt Phượng Hề mặc dù nhìn qua không tốt mấy, nhưng tinh

thần cũng thật tốt.

“Không biết phượng quân tới đây vì chuyện gì?” Môi Bạch Nhiễm nhẹ nhàng nâng

lên, mở miệng hỏi.

“Máu tươi Kỳ Lân đế quân tặng cho đã hoà tan cỗ hàn khí trong cơ thể ta, Phượng

Hề đặc biệt tới cảm tạ.”

Bạch Nhiễm nhướng mày, không tỏ rõ ý kiến nói: “Nếu ngươi muốn tạ, cũng không

nên cảm tạ ta.”

“Tính tình nha đầu kia ta biết, chưa từng thấy nàng không muốn sống vì ai như

vậy.” Không đợi Phượng Hề nói chuyện, Bạch Nhiễm tiếp tục nói, “Nếu không phải

ta vừa vặn chạy tới, nha đầu này chỉ sợ sớm đã thành điểm tâm của Hỏa Kỳ Lân.

Nhưng rốt cuộc vẫn bị trọng thương, ngay cả tay phải cũng thiếu chút nữa hoàn

toàn phế, hôm nay vẫn còn ở trên hàn ngọc vạn năm để ân cần săn sóc dưỡng

thương.”

Phượng Hề từ trong miệng Phượng Cửu, cũng đã biết người Ly Ương bị thương nặng,

nhưng bây giờ nghe Bạch Nhiễm nói như thế, mới biết thì ra nghiêm trọng như

thế. Cô nương chấp nhất đến gần như cố chấp như hắn, cô nương dùng ánh mắt đen

láy nói ra tình cảm trong lòng...

“Nàng, ở nơi nào?” Phượng Hề không biết trong lòng mình là cảm giác gì, hai tay

ở dưới tay áo không tự chủ nắm lên, thanh âm lại mơ hồ mang theo vài phần tâm

tình kỳ quái. Lo lắng lại không dám tiến lên, áy náy lại không có biện pháp.

Bạch Nhiễm không nói gì, nửa nhắm mắt, cúi đầu không biết đang nhìn cái gì. Qua

hồi lâu, Bạch Nhiễm mới đứng dậy nói: “Nếu như phượng quân muốn gặp nàng, thì

đi theo ta.”

Phượng Hề đứng dậy, theo Bạch Nhiễm vòng qua hành lang quanh co, đi qua đường

mòn thuỷ tạ[2], cuối cùng đã tới trước hầm băng. Bạch Nhiễm mở cửa đá ra, mang

theo Phượng Hề cùng vào hầm băng. Trong hàn ngọc vạn năm, đôi mày thanh tú của

Ly Ương nhíu chặt, nhắm hai mắt ngủ mê man.

“Thương như vậy, nói cũng nghiêm trọng, nhưng chưa chắc thật rất nghiêm trọng.

Chẳng qua là nàng từ nhỏ đến lớn đều được hộ trong lòng bàn tay lớn lên, chưa

bao giờ chịu thương, huống chi là hôm nay như vậy.” Hai tay chắp sau lưng, Bạch

Nhiễm đứng trước hàn ngọc vạn năm, xoay người nhìn về phía Phượng Hề thần sắc

lo lắng, không nói thêm gì nữa, đứng dậy ra khỏi hầm băng.

“Phượng Hề, đừng luôn chấp nhất trầm mê ở quá khứ, như vậy sẽ chỉ làm ngươi

nhìn không rõ thực tế trước mắt.” Đợi đến lúc Bạch Nhiễm ra khỏi hầm băng,

Phượng Hề nghe được thanh âm đè thấp của hắn từ ngoài truyền đến.

Phượng Hề đi lên trước, đưa tay nhẹ nhàng vuốt lên mi tâm nhíu chặt của Ly

Ương. Nhìn Ly Ương ngủ say, hắn chẳng qua là khẽ thở dài, trong lòng có thương

yêu và áy náy nói không ra. Nàng vốn nên tràn đầy sức sống giống như chim, hôm

nay lại chỉ có thể ngủ mê man ở trong hàn ngọc vạn năm. Phượng Hề nắm tay thật

chặt, đó là lỗi của hắn...

Bạch Nhiễm ra khỏi hầm băng, cũng không đi xa, chẳng qua là đứng qua trên núi

đá một bên. Chỉ cần hơi cúi đầu là có thể nhìn thấy hầm băng, Bạch Nhiễm lại

chỉ là ngẩng đầu nhìn bầu trời bao la.

“Ngươi ban đầu, tại sao muốn làm như vậy?”

Câu hỏi của Mộ Nghi vẫn còn ở bên tai, Bạch Nhiễm lại chỉ có thể nhướng mày

cười yếu ớt.

Tại sao muốn làm như vậy?

Bởi vì đó mới là nàng muốn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.