Chương 13

“Loảng xoảng —” lại một

vò rượu bị uống đến không dư một giọt lăn xuống trên mặt đất.

Ly Ương ngồi dưới tàng cây hoè vàng, lại lấy một vò rượu tới, cũng không trông

nom là cái gì, mở miệng rồi trực tiếp đổ vào trong miệng. Phượng Cửu ngồi

ở bên người nàng cũng ngước đầu, đang giơ một vò rượu liên tục không ngừng đổ

vào trong miệng.

Gió đêm mát mẻ thổi qua gò má, khiến cho thần trí Ly Ương thoáng thanh tỉnh mấy

phần. Nhìn vò rượu chất đống thành núi nhỏ chung quanh, Ly Ương nhíu nhíu mày,

làm sao cũng nhớ không rõ mình đến tột cùng uống bao nhiêu. Nhẹ nhàng lắc lư

hai cái, Ly Ương phát hiện ngay cả vò trong tay mình cũng chỉ còn dư lại vài

hớp cuối cùng, lập tức sẽ phải khô kiệt. Uống cạn vò trong tay, phát hiện rượu

lấy ra đã bị uống xong hết, Ly Ương cũng không có ý tứ dừng lại, dứt khoát đứng

lên lung la lung lay đi hầm rượu.

“Tiểu Ương nhi, làm sao không có rượu?” Phượng Cửu cầm một vò rượu không, lảo

đảo đi tới cửa hầm rượu, đánh cái nấc rồi gọi, “Tiểu gia ta còn chưa uống đủ,

sao lại không có rượu? Mau mang rượu tới cho tiểu gia!”

“Vèo ——” vừa dứt lời, một vò rượu liền từ không trung bay tới. Phượng Cửu đưa

tay, bắt được vò rượu bay tới mặt. Vò rượu này vừa đến tay, Phượng Cửu liền

phát hiện có điểm khác, vò rượu này hẳn là từ Ô Phong Kim trong chỗ sâu đất hoang

chế ra. Sự phát hiện này khiến cho Phượng Cửu hứng thú, đến tột cùng là rượu

gì, đáng giá dùng Ô Phong Kim khó được này làm vò rượu?

Vừa mở ra, mùi rượu nồng nặc say lòng người xông vào mũi, mùi rượu quá mức nồng

nặc thậm chí khiến cho Phượng Cửu thiếu chút nữa bị hun ngã xuống đất. Vậy mà

mùi rượu nồng nặc ở một cái chớp mắt liền tản ra, sau chỉ còn lại hương thơm

nhạt nhẽo vô cùng không cách nào nói rõ quanh quẩn bốn phía.

“Nó gọi Đại Mộng.” Đang lúc Phượng Cửu muốn mở miệng hỏi thăm, thanh âm hơi khàn

khàn của Ly Ương xuất hiện ở bên cạnh hắn, “Lấy nước mùng năm tháng năm ở suối

Vân Nhược, hợp với cam quả, Tỳ Vẫn Châu, mân cá, Lam Thuý lộ thêm mấy chục loại

nguyên liệu sản xuất mà thành, lúc vừa ra nồng đậm như lửa, rồi sau đó nhẹ

nhàng khoan khoái ngọt thanh như suối, từ từ tràn ra hương thơm ngọt vô cùng

nhạt, giống như ngao du trong mộng dài.”

Còn chưa chờ cho Ly Ương nói xong, Phượng Cửu đã cầm vò trong tay lên uống.

Thấy bộ dạng Phượng Cửu gấp khó dằn nỗi, Ly Ương lắc đầu cười, cầm vò trong tay

mình lên tiếp tục uống. Nàng cam nguyện say bất tỉnh, mãi mãi mộng dài.

“Đừng uống nữa.” Đang lúc Ly Ương lấy ra một vò Đại Mộng cuối cùng tính toán mở

miệng, Phượng Cửu đưa tay ngăn cản nàng.

Ly Ương ngẩng đầu, không hiểu nhìn hắn. Tại sao không để cho ta uống? Cặp mắt

đen như lưu ly kia hỏi như vậy.

Phượng Cửu hướng bên cạnh dịch hai cái, đưa tay kéo qua bả vai Ly Ương.

“Tiểu Ương nhi, chớ khổ sở. Ngày mai tiểu gia dẫn ngươi đi chơi.” Không phải là

khẩu khí cười đùa trong ngày thường, mà là nghiêm túc khó có được.

Hắn biết, nàng rất khó qua. Vò rượu từ trong tay rơi xuống, Ly Ương kinh ngạc

nhìn phía trước, đột nhiên nói không ra lời.

Năm ấy, Phượng Hề đã từng dịu dàng vuốt đầu của nàng nói với nàng: “Chớ để khó

qua hơn nữa.”

Hôm nay, hắn đối với nàng tránh còn không kịp.

Chợt nước mắt cứ như vậy không thể khống chế không ngừng tràn ra, tầm mắt mơ

hồ. Nàng không làm rõ được đến tột cùng là tại sao, lại sinh ra chấp niệm như

vậy, không bỏ được chém không đứt không quên được, không giải thích được đến

khiến nàng không biết theo ai.

“Tiểu, Cửu nhi...” Thanh âm Ly Ương khẽ run, mang theo chút nức nở, giống như

tìm chỗ dựa vào, “Ta mệt quá, thật là muốn buông tha, muốn quên mất. Nhưng

chính là không thể quên được, chính là không bỏ được. Làm sao bây giờ?”

Phượng Cửu sửng sốt, đưa tay lau đi nước mắt trên mặt Ly Ương, rất có hào khí

vỗ vỗ lồng ngực của mình, nói: “Khóc cái gì? Tên khốn kiếp nào dám thừa dịp

tiểu gia không có ở đây khi dễ ngươi? Không biết ngươi là người Phượng Cửu ta

bảo vệ sao? Nói ra tiểu gia giúp ngươi hả giận, xem hắn còn dám khiến cho ngươi

thương tâm hay không!”

Lúc này đến phiên Ly Ương ngây ngẩn cả người, nếu Tiểu Cửu nhi biết người nọ là

Phượng Hề...

Mắt thấy Ly Ương ngây ngốc cúi đầu, Phượng Cửu còn tưởng rằng nàng sợ hắn đánh

không lại người ta, vỗ vỗ bả vai của nàng, nói: “Đừng lo lắng, dầu gì tiểu gia

cũng khổ tu trăm năm, tóm lại vẫn có chút hiệu quả. Nếu như ngươi cảm thấy một

mình tiểu gia đánh không lại hắn, ta gọi đại bá cùng nhau hả giận cho ngươi.

Nếu đại bá biết có người đả thương lòng của ngươi, chắc chắn sẽ không ngồi nhìn

không quản.”

Phượng Cửu nói như vậy, lại phát hiện thân thể Ly Ương càng ngày càng cứng

ngắc, hai tay nắm vạt áo, tựa hồ đang giãy giụa cái gì.

“Thế nào?” Phượng Cửu cau mày, có chút bận tâm hỏi, “Chẳng lẽ cộng thêm đại bá

cũng đánh không lại? Người nọ rốt cuộc là thần thánh phương nào? Tiểu Ương nhi,

ngươi chẳng lẽ coi trọng nhân vật kinh khủng gì?”

“Không phải....” Ly Ương lắc đầu, thanh âm nhỏ xíu.

“Vậy là ai? Ngươi nói đi.” Ly Ương càng không nói, Phượng Cửu càng gấp gáp.

Ly Ương vẫn cúi đầu không chịu nói, Phượng Cửu có chút nóng nảy, hỏi: “Tiểu

Ương nhi, ngươi xem trúng không phải là Chiến thần Phục Thiên chứ? Nếu quả thật

là hắn, ta và đại bá tăng lên cũng đánh không lại.”

“Khụ, khụ ——” Ly Ương thiếu chút nữa sặc chết, ngẩng đầu lên im lặng nhìn

Phượng Cửu. Người này tại sao có thể đột nhiên nghĩ đến một người hoàn toàn

không liên quan chứ? Nàng cho dù có mười lá gan cũng không dám coi trọng Phục

Thiên Đại Ma Vương kinh khủng đó!

“Không phải sao? Vậy chẳng lẽ là...” Phượng Cửu cau mày, cẩn thận hồi tưởng

từng chúng tiên ở tiên giới.

“Chớ đoán.” Ly Ương cắn môi, lên tiếng ngăn lại Phượng Cửu suy đoán lung tung,

“Coi như ngươi đoán vỡ đầu, cũng đoán không được.”

Phượng Cửu gãi gãi đầu, hỏi: “A? Không thể nào? Chẳng lẽ ta không biết người

nọ?”

Ly Ương lắc đầu, cười khổ nói: “Người nọ ngươi không chỉ có biết, còn rất quen

thuộc.”

“Ta rất quen?” Phượng Cửu suy nghĩ khó khăn vẫn không nghĩ ra người kia.

“Tiểu Cửu nhi.” Ly Ương kêu Phượng Cửu còn đang suy nghĩ một tiếng, môi cong

lên thành một nụ cười tự giễu, “Là Phượng Hề.”

Phượng Cửu há to mồm, cảm giác cằm sắp thoát khỏi mình. Hắn quả thật không thể

tin được lỗ tai của mình, là hắn nghe lầm sao? Đúng đúng đúng, nhất định là hắn

nghe lầm. Phượng tộc nhiều người như vậy, vừa rồi Tiểu Ương nhi nói là Phượng

gì?

Mắt thấy Phượng Cửu đột nhiên mở to cặp mắt, không dám tin nhìn mình, Ly Ương

rũ mắt xuống, cười khổ nhưng cũng nghiêm túc nói: “Người ta thích, là Phượng

Hề.”

Hắn uống nhiều quá sao? Nhất định là ảo giác, hoặc là nằm mơ. Hôm nay quả nhiên

uống quá nhiều, đầu óc cũng sai lầm. Phượng Cửu im lặng đưa tay gõ đầu của mình

một cái, hi vọng nó có thể khôi phục bình thường. Làm sao xoá sạch giấc mộng

không đáng tin này đây?

Nhìn một loạt phản ứng của Phượng Cửu, Ly Ương thở dài, lắc đầu nói: “Tiểu Cửu

nhi, đều là thật, ngươi không có nằm mơ.”

“Pằng ——”

Một tiếng chát chúa ở ban đêm yên tĩnh có vẻ cực kỳ chói tai. Ly Ương ngẩng

đầu, phát hiện Phượng Cửu đưa tay cho mình một cái tát.

“Thật, không phải là mộng.” Phượng Cửu ngượng ngùng để tay phải của mình xuống,

gò má đau nhói khiến cho hắn trở lại thực tế, “Tiểu Ương nhi, ngươi nên biết,

trong lòng đại bá chỉ có Nhân Phi.”

Ly Ương nghiêng đầu, tránh ra ánh mắt Phượng Cửu, thanh âm thấp đủ cho ngay cả

mình cũng nghe không rõ, “Ta biết. Hắn rời đi núi Phượng Kỳ nhiều năm như vậy

chính là muốn chặt đứt nhớ nhung của ta. Nhưng, ta không thể quên được...”

Phượng Cửu nhìn Ly Ương ôm đầu gối trên cạnh cửa, không biết nói cái gì cho

phải. Nhưng hắn biết, bất luận hắn nói gì đều không thể an ủi. Nút thắt này là

chính Ly Ương cột, trừ khi chính nàng phất tay chặt đứt, ai cũng không giúp

được nàng.

“Tiểu Cửu nhi, ta cho tới bây giờ cũng không muốn hắn yêu thích ta. Hắn không

cần yêu thích ta, chỉ cần để cho ta thích là được rồi. Chỉ cần có thể nhìn thấy

hắn, như quá khứ là đủ rồi. Nhưng hắn ngay cả cái này, cũng không muốn.” Nghĩ

đến dáng vẻ Phượng Hề lắc đầu cự tuyệt, hôm nay thậm chí không nhìn nàng một

cái, Ly Ương tựa đầu chôn thật sâu vào trong cánh tay của mình, trong lòng

không cầm được khổ sở.

“Tiểu Ương nhi...” Phượng Cửu há miệng, trừ gọi nàng ra cái gì đều không nói

được.

Nhìn Phượng Cửu muốn nói lại thôi, Ly Ương đưa tay lấy vò rượu cho hắn, nói “Cái gì cũng không cần nói, chúng ta uống rượu.”

“Được, chúng ta uống rượu!” Đối mặt Ly Ương rõ ràng đang cười lại càng giống

như là khóc, Phượng Cửu nhận lấy vò rượu, không có nói chuyện, chẳng qua là

trong đầu buồn bực uống rượu. Thời điểm như vậy, nàng cần chẳng qua là làm bạn.

Dưới ánh trăng, Ly Ương ôm một vò rượu ngọc màu lam, một hớp uống tiếp một hớp.

Rượu mát mẻ chảy vào trong cổ, trong nháy mắt trở nên nóng rực vô cùng, dọc

theo cổ họng một đường thiêu đốt xuống, nóng rực đau đớn giống như lúc nàng hóa

thân. Trong đầu hiện lên ánh mắt Phượng Hề thất thần đang nhìn mình, nóng bỏng

mà chấp nhất. Nàng biết, người hắn nhìn cho tới bây giờ đều không phải là nàng.

Nhưng biết thì như thế nào đây?

Ly Ương ngã ngồi trên mặt đất, nhìn bầu trời đầy sao, chậm rãi nhắm nghiền hai

mắt. Cái gì đều không quan trọng, để cho nàng mơ một giấc mộng dài.

Đến gần trưa ánh mặt trời cực kỳ rực rỡ, Ly Ương cau mày, theo bản năng đưa tay

xoa mắt còn chưa mở ra. Một cái tay khác s* s**ng lung tung mấy cái, là chăn

mềm mại. Nàng không phải say té ở ngoài phòng sao? Chẳng lẽ là Tiểu Cửu nhi ôm

nàng vào?

Cách một lúc lâu, đầu óc Ly Ương mới chậm rãi khôi phục bình thường, ánh mắt

cũng quen ánh mặt trời chói mắt từ từ mở ra. Nàng nằm ở trên giường của mình,

Tiểu Cửu nhi trên giường êm cách đó không xa đang nằm ngủ say.

Đè trán đau đến muốn chết, Ly Ương nhớ lại tất cả tối hôm qua. Nàng quả nhiên

là uống quá nhiều, nếu không nàng tuyệt đối sẽ không nói những thứ này với Tiểu

Cửu nhi, lần này thật mất hết thể diện! Không đúng, hàng tích trữ của nàng,

hàng tích trữ những năm này của nàng! Đáng chết, tối hôm qua nàng và Tiểu Cửu

nhi đã uống hết một phần ba hàng tích trữ!

Ý thức được tất cả Ly Ương đột nhiên cảm thấy tâm hồ ly của mình đã ngưng đập.

Cuộc đời hồ ly khổ sở này! Nàng dứt khoát nhảy biển Bích Lạc chấm dứt đi!

“Tiểu Ương nhi, bộ dạng sống không bằng chết này của ngươi là muốn làm gì?” Lời

lành lạnh của Phượng Cửu trong nháy mắt xuất hiện ở bên tai.

Ly Ương cả kinh, quay đầu phát hiện Phượng Cửu vốn vẫn còn ở trên giường êm ngủ

say như chết đã đứng ở bên giường mình, hai tay nâng cằm lên, đang cong cặp mắt

cười híp mắt nhìn mình.

“Ta đang suy nghĩ đi nhảy biển Bích Lạc tự vận, ngươi có muốn cùng đi hay

không?”

Cặp mắt Phượng Cửu sáng lên, vô cùng hưng phấn gật đầu nói: “Cùng đi, cùng đi!”

“Thật? Vậy chúng ta lên đường ngay.” Ly Ương ngồi dậy, hỏi, “Ngươi xác định?”

“Đó là đương nhiên!” Phượng Cửu gật đầu một cái, nghiêm trang hỏi, “Tiểu Ương

nhi, chúng ta đây là đi chết vì tình?”

“Không, ngươi coi như là chết theo.” Ly Ương cười hắc hắc, nhấc cằm Phượng Cửu,

“Ta vẫn muốn lấy con chim chết theo, ngươi đã đưa tới cửa, ta mà từ chối thì

thật là bất kính.”

Phượng Cửu kéo khóe miệng, đang muốn nói chuyện, lại nghe được tiếng gõ cửa.

“A Ương, Phượng Cửu, các ngươi đã tỉnh? Phượng quân đến, đang ở phòng khách.”

Thấu Ngọc đẩy cửa vào, thấy hai người đang mắt to trừng đôi mắt nhỏ, lắc lắc

đầu nói, “Các ngươi mau chuẩn bị một chút, theo ta đi phòng khách.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.