Chương22

Khoảnh khắc nhìn thấy Lục Ứng Khâm, Trình Đoan Ngọ không tự chủ mà run lên. Cô gọi tên anh ta nhưng lại không biết nói gì thêm nữa, chỉ đứng ngây ra nhìn.

“Sao cô lại ở đây?” Giọng nói vừa lạnh lùng vừa giận dữ vang lên bên tai cô. Trình Đoan Ngọ ngẩng lên, khuôn mặt đang cau có của Lục Ứng Khâm

thu vào trong đáy mắt cô.

“Liên quan gì đến anh?” Trình Đoan Ngọ phản bác theo bản năng.

“Cô…” Lục Ứng Khâm trợn tròn mắt, giơ tay định lôi cô đứng dậy, nhưng

Trình Đoan Ngọ lại dùng hai tay ôm đầu. Hành động bản năng này khiến ánh mắt anh ta toát ra sự đau đớn. Anh ta ảo não nhớ lại những lần mất kiểm soát của mình, không ngờ lại khiến cô sợ hãi đến mức này.

Vì suốt này bận rộn với công việc nên đầu tóc cô cũng rối tung, dính đầy nước tẩy rửa, bộ đồng phục trên người cũng dính đầy vết bẩn, từng mẳng

loang lổ, trông bộ dạng cô lúc này nhếch nhác vô cùng nhưng trước mặt

anh ta cô vẫn đứng thẳng người mà phòng bị, tựa như con nhím không biết điều, nhất đinh phải làm tổn thương người khác tổn thương chính mình

mới chịu dừng lại.

Lục Ứng Khâm lạnh lùng nhìn cô, nắm chặt tay lại.

“Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Tại sao lại đến nơi này? Cô có biết đây là

nơi nào không?” Lục Ứng KHâm hỏi một cách quan tâm nhưng vẻ mặt cứng

nhắc. Anh ta nhíu mày,rõ ràng muốn chất vấn cô nhưng khẩu khí thì lại

như vậy. Nhiều năm qua, anh ta và Trình Đoan Ngọ đã quen với kiểu như

thế này rồi, giờ bỗng thay đổi, anh ta cảm thấy không quen.

“Không cần anh quan tâm!” Trình Đoan Ngọ đương nhiên là không nhận ra sự quan tâm của anh ta, cô vẫn cho rằng đó là những lời nói châm chọc như

trước kia.

Lục Ứng Khâm lạnh lùng nhìn cô, đôi mắt hiện rõ sự chán ghét. Trình Đoan Ngọ chẳng nhìn ra điều gì khác nữa. Ánh đèn ngoài hành lang mờ ảo nhẹ

nhàng chiếu lên người Lục Ứng Khâm, anh ta không có biểu cảm gì đặc

biệt. Bộ dạng lúc này của anh ta khác hẳn so với ngày thường, giống như

hai con người hoàn toàn khác nhau vậy. Trình Đoan Ngọ cứ ngây ra nhìn

Lục Ứng Khâm bất ngờ cởi áo khoác.

Hành động này của anh ta khiến Trình Đoan Ngọ cảm thấy hoảng sợ. Toàn

thân cô cứng đờ, tay để trước ngực, giờ đây cô cũng chẳng còn sức lực mà phản kháng. Cô túm chặt vạt áo, trên áo loang lổ vết nước tẩy rửa khiến cô có cảm giác lòng bàn tay mình cũng dính đầy thứ nước đó.

“Anh muốn làm gì?!” Trình Đoan Ngọ hoảng hốt muốn né tránh, nhưng đằng sau cô là bức tường lạnh lẽo.

Lục Ứng Khâm không trả lời, khoác chiếc áo lên người cô, cười châm chọc: “Không tự nhìn vào gương xem, trông bộ dạng này thì làm gì có người đàn ông nào hứng thú chứ!”

Hơi ấm trên chiếc áo khoác Lục Ứng Khâm nhanh chóng bao trùm lên người

Trình Đoan Ngọ, sự tiếp xúc ấm áp đó khiến cô run lên, cô hoài nghi

không biết có phải mình đang bị ảo giác hay không. Một tên động vật máu

lạnh như anh ta sao lại có hành động ấm áp như thế này chứ? Khoảnh khắc

ấy khiến trái tim cô đập mạnh bất thường. cô nhìn Lục Ứng Khâm vẻ khó

tin, tựa như vừa chạm vào củ khoai nóng bỏng, cô chỉ muốn vứt ngay chiếc áo đó ra.

“Cảm ơn sự quan tâm của anh.” Cô vội vã đưa chiếc áo khoác cho Lục Ứng

Khâm, lạnh lùng nói: “Người tôi rất bẩn, mặc vào lại làm bẩn hết áo của

anh.”

Thái độ xa lạ đến hàng ngàn dặm đó của cô khiến Lục Ứng Khâm rất bực

tức, tại sao người phụ nữ này lại không biết điều chút nào như vậy chứ? Nhưng càng bực tức anh lại càng cảm thấy khó chịu, không biết rốt cuộc

phải làm thế nào mới có thể trút được cơn tức giận trong lòng.

“Trình Đoan Ngọ, cô đừng có không biết điều như vậy!”

“Đúng!” Trình Đoan Ngọ nhún nhường đáp nhưng ánh mắt vẫn dửng dưng, cô

khẽ phủi bụi bẩn trên người, đứng dậy chuẩn bị rời đi. Cô đẩy chiếc xe

vệ sinh, chẳng chút lúng túng hay ngại ngùng, cô sống cực khổ nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy xấu hổ, chẳng phải là Lục Ứng Khâm vẫn muốn cô sống như vậy sao? Chẳng qua cô cũng chỉ là muốn thuận theo ý nguyện của anh

ta, thỏa mãn tâm lý trả thù của anh ta mà thôi.

“Đứng Lại!” nhìn Trình Đoan Ngọ đẩy chiếc xe định rời đi Lục Ứng Khâm

bực bội vô cùng. “Mẹ kiếp, cô định đi đâu? Tôi đã cho phép cô đi chưa?”

Trình Đoan Ngọ xoay người lại, thở dài một tiếng. “Vậy anh còn muốn thế

nào nữa hả ông chủ Lục? Ông chủ Lục vị thế cao vời vợi như vậy thì làm

gì có chuyện gì mà nói với một nữ công nhân vệ sinh cơ chứ?”

“Hỗn xược!” Lục Ứng Khâm vươn tay kéo mạnh một cái, Trình Đoan Ngọ nhanh chóng bị khống chế. Anh ta ép Trình Đoan Ngọ vào góc tường rồi gầm lên

chất vẫn: “Trình Đoan Ngọ! sao cô lại hèn mọn như vậy? Thế nào? Du Đông

ngồi ở trong đó nên giờ cô chẳng còn chỗ mà dựa dẫm, đúng không?” Anh ta lạnh lùng cười nhạo, nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ. “Đến đây cho người

ta chơi đùa, s* s**ng là có tiền, đúng không? Cô kiếm được bao nhiêu hả

Trình Đoan Ngọ? sao cô lại không biết tính toán như vậy? Cứ trực tiếp

đến gặp tôi thì có phải nhanh hơn không?”

Trình Đoan Ngọ bị anh ta ghì chặt, không giãy giụa nữa, chỉ ngẩng đầu

lên nhìn, mỉm cười nói: “Cứ cho là tôi đến đây để bán thân đi, liên quan gì đến anh chứ? Sao nào, ông chủ Lục bây giờ chuyển nghề rồi à, chuyên

làm ăn với những người đi bán thân à?”

“Trình Đoan Ngọ, cô càng ngày càng to gan đấy! Có bản lĩnh rồi đúng không? Cô có biết mình đang nói chuyện với ai không?”

“Anh muốn nghĩ gì thì nghĩ. Ông chủ Lục, không còn gì nữa thì anh có thể buông tha cho tôi được không? Cứ cản trở việc làm ăn của tôi thế này

thì tôi chẳng thể kiếm được tiền. Anh cũng biết đấy, thời gian kiếm ăn

vào buổi tối cũng phải sắp xếp cho hợp lý!”

Thái độ mạnh miệng thừa nhận của Trình Đoan Ngọ khiến Lục Ứng KHâm phát

điên mà không biết trút giận vào đâu. Bộ đồng phục trên người và thái độ vừa rồi của cô đối với người đàn ông say rượu đó, Lục Ứng Khâm đã nhìn

thấy, anh ta cũng biết cô không phải loại người đó, nhưng cô hoàn toàn

chẳng cần đến danh dự hay tự trọng mà chọc anh ta đến phát điên.

“Mẹ kiếp, bây giờ cô còn muốn làm gái đ**m nữa phải không? Tôi sẽ cho cô được toại nguyện!” Lục Ứng Khâm nói rồi túm chặt tay áo của Trình Đoan

Ngọ, đẩy mạnh cô vào bức tường lạnh lẽo phía sau. Anh ta thôi bạo giữ

chặt hai cánh tay cô ra sau lưng, ép mạnh người cô, tay kia chạy dọc

người cô. Hành động của anh ta vô cùng thô bạo. Những chiếc cúc áo đồng

phục không đủ chắc nhanh chóng bị anh ta kéo đứt, rơi xuống đất phát ra

tiếng kêu rất rõ ràng. Mặc dù đây cũng chẳng phải nơi tử tế gì nhưng cô

biết ở hành lang có hệ thống giám sát, Lục Ứng Khâm cũng biết điều này.

Anh ta muốn làm nhục cô. Anh ta căm hặn vì biểu hiện lạnh lùng của cô.

Thấy hành động của Lục Ứng Khâm ngày càng điên cuồng, Trình Đoan Ngọ

không thể bình tĩnh được nữa, vội vàng đẩy mạnh anh ta nhưng có cố thế

nào thì cô cũng không thể làm gì được. Lục Ứng Khâm có uống say thì cô

cũng không đánh nổi anh chứ đừng nói đên lúc anh ta đang tỉnh táo thế

này. cô thở nặng nhọc, lên tiếng phản kháng: “Lục Ứng Khâm! Buông tôi

ra!”

Lục Ứng Khâm chẳng thèm để ý, hơi thở càng lúc càng dồn đập, anh ta đang dần mất kiểm soát, nôn nóng muốn du ngoạn khắp cơ thể cô. Cô lúc này

giống như miếng thịt ngon đang nằm trên thớt, chỉ còn cách chịu đựng sự

xâu xé của anh ta.

“Lục Ứng Khâm! Anh có nghe thấy không? Buông tôi ra!” Trình Đoan Ngọ giãy giụa nhưng không

thoát được, cô giận giữ quát: “Lục Ứng Khâm, buông tôi ra! Nếu có bán

thân thì tôi cũng không bán thân cho anh!”

Lục Ứng Khâm nghe thấy vậy liền khựng lại, chỉ trong tích tắc, sắc mặt

anh ta trở nên vô cùng lạnh lùng, khuôn mặt góc cạnh, chẳng khác nào một tảng băng, ánh mắt lạnh như băng, nhưng lúc này Trình Đoan Ngọ chẳng để ý đến điều gì khác, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi sự trói buộc này.

Lục Ứng Khâm không nhúc nhích, vẫn siết chặt người cô, nhưng những hành

động xâm chiếm vừa rồi đã dừng hẳn lại, anh ta “Hừm” Một tiếng, cúi đầu

ghé sát vào tai cô hơi thở ấm áp lướt qua tai cô. Người cô bỗng run lên, toàn thân nổi da gà.

Giọng Lục Ứng Khâm vang lên nhẹ nhàng, ấm áp: “Trình Đoan Ngọ, cô nói

lại một lần nữa xem nào!” Rõ ràng giọng anh ta rất ấm áp, vậy mà TRình

Đoan Ngọ lại thấy trong giọng điệu đó có sự uy h**p không thể phản kháng được. Nhưng cô không thể sợ hãi, có lẽ sự xúc động nhất thời đã choán

hết tâm trí cô. Cô chưa từng thẳng thế trước anh ta như vậy, cảm giác

thích thú bao trùm lấy cô.

Cô nhìn anh ta, ánh mắt đầy oán hận, nói từng lời rõ ràng: “Tôi nói là,

Lục Ứng Khâm, nếu có bán thân thì tôi cũng không bán thân cho anh!”

“Cô!” Lục Ứng Khâm nắm chặt bàn tay, những khớp xương và gân trên mu bàn tay

nổi lên rõ rệt, gân xanh trên trán cũng nổi rõ, bất kỳ ai nhìn thấy cũng biết rằng anh ra đang vô cùng túc gận. Nhưng càng tức giận thì anh ta

càng không biết làm thế nào với người phụ nữ vừa bướng bỉnh vừa ăn

nói sắc sảo đang ở trước mặt mình, dường như anh ta có làm gì đi nữa thí cô cũng không chịu khuất phục.

“Trình Đoan Ngọ! Cô đùng có không biết điều như vật! thế nào cô không

biết là tôi đang giúp cô sao? Cô nghĩ tôi thừa hơi rỗi sức để đứng đây

lôi thôi với cô à?” anh ta cũng không biết tại sao mình lại muốn giải

thích, thậm chí cảm thấy hối hận tại sao mình lại nói ra câu đó. Anh ta

vô cùng kinh ngạc nhìn Trình Đoan Ngọ nhưng lại tự hỏi chính mình: Lục

Ứng Khâm mày sao vậy?

Trình Đoan Ngọ cười lạnh lưng liếc mắt

khình thường nhìn anh ta, không

khách khí nói: “Nếu không phải là ngài ép tôi, tôi có phải đến nói này

không? Ngài Lục, lẽ nào ngài cảm thấy rằng ngài đánh tôi rồi lại cho tôi một cái hẹn thì tôi sẽ cảm ơn đại ân đại đức của ngài và để ngài đánh

tiếp, đánh xong rồi lại cho tôi một cái hẹn sao?”

Trình Đoan Ngọ cảm thấy thật buồn cười, người đàn ông này đã sỉ nhục cô

bao nhiêu lần, đâu phải chỉ có mỗi lần này thôi đâu. Trước kia, anh ta

đã làm những gì chư? Lúc cô đang sợ hãi với sự lạnh lẽo, lúc cô không

thể chịu đựng được những lời sỉ nhục thì anh ta ở đâu chứ? Còn giờ đây,

khi cô đã cảm thấy tê liệt và vô cảm với mọi thứ thì những việc này của

anh ta có tác dụng gì chứ?

Trình Đoan Ngọ ngẩng đầu lên nhìn

thẳng vào anh ta, ánh mắt không có

chút tình cảm. cô muốn nhìn thật rõ người đàn ông này, nhìn rõ bản chất

luôn làm tổn thương người khác của anh ta, nhìn rõ bản chất chẳng sợ bất cứ thứ gì của anh ta và cũng nhìn rõ tinhg yêu sâu sắc đến ngu ngốc, mê muội mà cô đã từng dành cho anh ta…

Ánh nhìn chằm chằm của cô khiến Lục Ứng Khâm cảm thấy không thể chịu

nổi. Cô gầy đi nhiều, khuôn mặt hốc hác khiến đôi mắt vốn đã to trông

càng to hơn. Mắt cô rất đen, rõ ràng rất đẹp, vậy mà lúc này Lục Ứng

Khâm lại cảm thấy có chút sợ hãi.

Rất lâu sau, anh ta mới buông Trình Đoan Ngọ, từ từ lùi lại, nhìn cô

chằm chằm hồi lâu rồi mới chậm rãi mở miệng , giọng nói không to nhưng

đủ để Trình Đoan Ngọ đứng cách đó một khoảng nghe rất rõ: “Trình Đoan

Ngọ… Nếu…nếu cô ở bên cạnh tôi, tôi sẽ thả Du Đông.”

Câu nói này, cách đây nửa tháng cô đã từng nghe qua, nhưng tâm trạng lần này hoàn

toàn khác lần trước. Nhưng Trình Đoan Ngọ không nhận ra sự

thay đổi trong lời nói của anh ta, cô nhìn thẳng vào khuôn mặt đang chờ

câu trả lời của Lục Ứng KHâm, tuyệt tình đáp: “Vĩnh viễn không thể! Lục

Ứng KHâm! Vĩnh viễn không thể! Cho dù Du Đông có ngồi tù năm năm hay

mười năm thì tôi vẫn sẽ đợi anh ấy! Tôi yêu anh ấy! tôi yêu anh ấy! anh

hiểu không?” Trình Đoan Ngọ cười lạnh lùng. “Thôi, một người máu lạnh

như anh thì làm sao có thể hiểu được chứ?! Đàn gãy tai trâu cũng đủ mệt

rồi!”

Lục Ứng Khâm siết chặt bàn tay. Anh ta giận dữ, cảm thấy

không cam lòng, người phụ nữ này, thực sự trong lòng cô, anh ta không

còn tồn tại nưa

sao? Không còn một chút nào sao? Tại sao câu trả lời đó của cô lại khiến tim anh ta đau đớn đến vậy?

Anh ta nhìn Trình Đoan Ngọ không

chớp mắt. Người phụ nữ mà trước đây anh ta vô cùng căm ghét tại sao lại

là người đang đứng trước mặt anh ta lúc này?

Trình Đoan Ngọ, Trình Đoan Ngọ mà anh ra căm ghét vô cùng thực sự chính

là Trình Đoan Ngọ của hiện tại sao? Nếu như Trình Đoan Ngọ trước kia

cũng giống như Trình Đoan Ngọ bây giờ, liệu anh ta có thể dễ dàng phụ

lòng cô như vậy không?

Nhưng câu hỏi đó cứ hiện lên trong đầu khiến anh ta cảm thấy hỗn loạn.

Anh ta chết lặng nhìn Trình Đoan Ngọ rõ ràng biết rằng câu trả lời sẽ

khiến anh ta đau đớn hơn nhưng anh ta vẫn bất chấp, cắn răng hỏi cô câu

mà từ lâu cứ luẩn quẩn trong đầu: “Trình Đoan Ngọ, cô thực sự yêu Du

Đông sao?”

Trình Đoan Ngọ nghĩ, cô và Lục Ứng Khâm thật sự rất khác biệt.

Trước kia, khi cô vẫn ngây thơ, ngốc nghếch yêu anh ta, tin tưởng anh ta một

cách tuyệt đối thì anh ta lại không yêu cô. Cô khổ sợ đuổi theo anh ta,

khát khao một lúc nào đó anh ta đứng lại vì cô. Nhưng anh ta, ngay

cả một cái liếc nhìn cũng không có. Còn giờ đây, khi cô đã không còn yêu anh ta nữa thì anh ta lại luẩn quẩn vói câu hỏi cô yêu ai.

Cô yêu Du Đông thì sao? Mà không yêu thì sao chứ?

Bây giờ, câu trả lời đối với họ có quan trọng nữa không?

Trình Đoan Ngọ yên lặng nhìn anh ta, ánh mắt không chút tình cảm, dao động, trả lời một cách khẳng khái: “Đúng, tôi yêu anh ấy.”

Câu trả lời này là một lời nói dối, nói dối anh ta và cũng lừa dối mình. Nhưng trái tim cô không hề loạn nhịp.

Bây giờ cô đã học được cách sẽ không yêu bất cứ ai nữa. yêu một người,

đối với cô đã đủ khổ cả đời rồi. Cảm giác đau đớn xuyên thấu tim gan ấy, cô không muốn trải qua thêm một lần nào nữa.

Đối diện với người đàn ông trước mặt, trong lòng cô có rất nhiều cảm

xúc, yêu cũng có mà hận cũng có, và cùng với sự vô tình hết lần này đến

lần khác của anh ta, những cảm xúc trong cô cũng dần bị thiêu rụi thành

tro tàn.

Tất cả đã kết thúc rồi. Cô đã giải thoát cho trái tim

mình, giờ đây trái tim cô trống rỗng và hư vô. Như vậy cũng thật tốt, ít nhất không còn

đau đớn nữa.

Lục Ứng Khâm chết lặng, siết chặt bàn tay để sự đau

đớn làm tan biến cảm giác đầu mình đang tê dại. Nhưng trong khoảnh khắc

ấy, anh ta vẫn cảm

thấy hoảng loạn và tê dại.

Bên tai anh ta vẫn văng vẳng câu trả lời của Trình Đoan Ngọ nhưng đầu óc lại mơ hồ như đang trong giấc mộng.

Anh ta nhìn Trình Đoan Ngọ chằm chằm, nhưng khuôn mặt không chút cảm xúc ấy đã không còn sự lưu luyến mà anh ta muốn thấy nữa. Anh ta mệt mỏi

nhắm mắt, hơi thở nặng nề rồi thở dài một tiếng. “Cô đi đi.”

Trình Đoan Ngọ lặng lẽ chỉnh lại quần áo rồi đẩy chiếc xe rời đi.

Trong khoảnh khắc đi qua Lục Ứng Khâm, cô thoáng nhìn thấy vẻ cô đoen

trên khuôn mặt vốn chẳng có chút cảm xúc của anh ta, nhanh đến mức cô

nghĩ mình đang bị ảo giác nhưng ngay sau đó, cô lại tự giễu, sao Lục Ứng Khâm lại cảm thấy cô đơn cơ chứ? Tâm trạng đó vốn thuộc về cô sao có

thể xuất hiện trên mặt Lục Ứng Khâm được chứ?

Sau khi tan ca,

Trình Đoan Ngọ không dám về nhà ngay, cô về nhà một đồng nghiệp tắm rửa

sạch sẽ. Trình Lạc Minh nhìn thấy bộ dạng này của cô

nhất định sẽ vô cùng tức giận.

Người đồng nghiệp đó cũng hiểu và thông cảm với cô. Lúc nhìn thấy bộ

dnag mệt mỏi của Trình Đoan Ngọ, cô ấy không lấy làm ngạc nhiên, cô ấy

đã quen với những chuyện như thế này nên không hỏi nhiều, chỉ có ý tốt

nhắc nhở: “Gặp những khách say rượu thì chỉ cần người ta không làm gì

quá đáng là được, đứng cứng nhắc quán, chúng ta không được làm mất lòng

khách đến đây chơi đâu.”

Trình Đoan Ngọ thấy chua xốt nhưng đành im lặng gật đầu.

Cô cầm bộ quần áo, bước vào phòng tấm nhỏ hẹp trong căn nhà đi thuê cũng

không lấy gì làm rộn của cô bạn đồng nghiệp. phòng tắm thấp và nhỏ hẹp

khiến cô vừa bước vào đã cảm thấy ngột ngạt. Nhìn khung cảnh đơn sơ tạm

bợ trước mắt, trong lòng cô bỗng dâng lên nhiều cảm xúc khó tả, cô đồng

cảm với hoàn cảnh của bạn mình.

Đôi khi số phận bất công như vậy. Những người cố gắng đấu tranh để sinh

tồn nhưng lại bị cuộc sống đày đọa đến mức sống giở chết giở. Họ cũng ao ước được ngẩng cao đầu vẻ tự hòa những người khác nhưng số phận lại vùi dập họ một cách vô tình.

Làm nước ấm từ chiếc vòi tắm chảy xuống người Trình Đoan Ngọ. Đầu, mặt,

cổ và cả tây đều bị sưng tấy vì dính nước tẩy rửa, vừa đau vừa ngứa

nhưng cô không dám gãi. Hai mắt cô cay xè, nước mắt cũng không ngừng rơi xuống. Lúc trước, cô vẫn cố chịu đựng. Giờ đây, dưới làn nước ấm, cô

thả lỏng cơ thể, cũng vì thế cô cảm nhận được rõ hơn sự đau đớn này.

Cô chịu khó nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên câu nới dường như bất lực của Lục Ứng Khâm: “Cô đi đi”

Cô thấy mình như đang dừng trong một hang động trống rỗng, câu nói đó

không ngừng vang vọng bên tai, hình bóng của anh ta hiện lên trong đầu

cô, hơi thở của anh ta bao trùm lấy cô, cô muốn nhanh chóng thoát khỏi

đó.

Làn nước ấm áp chảy xuống, gột sạch tất cả bụi bẩn trên người cô, những

đau đớn trên cơ thể cũng dần tê dại, giống như trái tim cô vậy. Cô biết, mọi việc giống như bát nước đổ đi, cô không thể quay đầu lại được nữa.

Cô mệt mỏi nhắm mắt lại, cố gắng xóa đi những ý nghĩ luẩn quản trong đầu , đã đén luc phiat quê rồi, đừng nhớ đến nữa…

Lúc cô rời khởi nhà cô bạn đồng nghiệp, cô ấy vẫn chưa thấy yên tâm,

tiễn cô một đoạn rất xa. Trình Đoan Ngọ liên tục nói cảm ơn và bảo không phải tiễn nữa thì cô bạn tốt bụng đó mợi chịu quay về.

Trên đường chẳng còn một bóng người, chỉ còn vài chiếc xe đang vội vang

lượt đi trong đêm. Vì đã muộn nên cô phỉa đợi bốn mươi phút mới có một

chiếc xe buýt tới. Từng đợt gió lạnh thổi vào khiến cô cảm thấy run rẩy, cô liên tục chà xát hai bàn tay vốn đang sưng đỏ của mình vào nhau thì

mơi thấy ấm lên một chút.

Buổi chiều, để tiết kiệm nên cô chỉ ăn một chiếc bánh bao. Tối nay, gặp

đử thứ chuyện nên giờ cô thấy rất đói. Vừa mệt vừa đói nên ý thức của cô trở nên hỗn độn.

Cô chợt nhớ đến người mẹ đã qua đời từ lâu. Lúc cô mới bốn tuổi, mẹ cô

đã mất rồi. Ký ức về mẹ trong cô rất mờ nhtah. Cô chỉ nhớ hình như tính

cách của mẹ cũng không tốt lắm, bà rất ương ngạnh, ngay cả bố cũng phải

chịu thua. Cô nhớ hồi cô còn bé , mẹ rất thích đối đầu với bố, ông không cho phép bà làm gì bà phải làm cho bằng được. Nhưng bố cô vẫn yêu mẹ

cô, luôn chiều chuộng mà thuận theo ý bà.

Lúc mẹ cô qua đời, một người đàn ông mạnh mẽ như Trình Thiên Đạt cũng

rơi nước mắt. khoảnh khắc mà mẹ cô nhìn bố cô sao mà ấm áp, dịu dàng và

lưu luyến đến vậy. Tình cảm của họ cũng không hề bình thường.

Mẹ cô đã nói rất nhiều điều với cô, cô cũng không nhớ hết được. cô chỉ

nhớ lúc trước qua đời, bà nói một câu: “Đoan Ngọ, con gái mẹ, nếu như

con có thể gặp được một người đàn ông giống như bố con thì tốt biết

bao.”

Đến giờ cô vẫn chưa gặp được một người đàn ông như bố cô. Có lẽ vì ông

trời đã ban tặng cho cô một người bố nuông chiều cô quá mức, cô ương

ngạnh, bướng bỉnh mười mấy năm liền nên nửa đời còn lại không thể trả

hết nợ.

Cô cảm thấy rất mệt mỏi, nhưng cô không thể gục ngã.

Lúc cô về đến nhà cũng đã sáu giờ sáng. Cô mệt mỏi bước đi lên tầng, vừa đi vừa tính toán chuyện tiền nong.

Nhà của Du Đông chỉ có thể ở thêm nửa tháng nữa, nhwung cô cũng không

lấy đâu ra tiền để giải quyết tình cành nước sôi lửa bỏng này.

“Trình Đoan Ngọ!” Một giọng nói trầm ấm từ trên vọng xuống.

Trình Đoan Ngọ liền ngước lên. Khuôn mặt cau có của Trình Lạc Minh đạp ngay vào mắt cô.

“Anh, sao anh vẫn chưa ngủ vậy?”

Trình Lạc Minh run rẩy. Trình Đoan Ngọ cảm thấy có chuyện gì đó bất ổn,

sắc mặt lập tức biến đổi, “Anh, anh sao vậy?” Cô vội vã chạy lên đỡ

Trình Lạc Minh, không ngờ anh vung tay đẩy mạnh cô ra.

Anh đang

vô cùng giận dữ nên không biết vừa rồi mình đã mạnh tay đến thế nào.

Trình Đoan Ngọ không hề phòng bị nên đạp mạnh vào tường, người đau đớn

đến mức cô cảm giác như xương cốt vỡ vụn.

“Anh…” Cô kêu lên, cảm giác như mình không còn sức chịu đựng.

“Trình Đoan Ngọ, nói cho anh biết em mới từ chỗ nào về vậy?” Trình Lạc

Minh cố trấn định để đững vững, trừng mắt nhìn cô, chất vấn.

Trình Đoan Ngọ không biết nói gì, vừa rồi, lúc đứng chờ xe buýt, cô định gọi

cho anh nhưng tìm mãi không thấy điện thoại đâu, lúc đó cô thầm cầu

nguyện là nói rơi trong nhà cô bạn đồng nghiệp. Nhưng giờ phút này, anh

cô đang vô cùng tức giận đứng trước mặt, cô nhận ra một điều, “Đi đêm

lắm có ngày gặp ma”, trước sau gì cô cũng bị phát hiện, cô có cẩn thận

đến mức nào thì cũng sẽ có lúc sơ hở.

Điện thoại của cô chắc không rơi ở nhà cô bạn đồng nghiệp mà rơi ỏ câu

lạc bộ đêm. Trình Lạc Minh đứng đó khuôn mặt lạnh lùng, nghiêm khắc

giống bộ dạng của bố cô. Trình Đoan Ngọ nhìn anh trai muốn bật khóc. Cô

nói như cầu khẩn, giọng nói thể hiện sự mệt mỏi rã rời: “Anh, em về

phòng trước đã, có việc gì chúng ta nói chuyện sau. Anh đừng kích động

như thế, có được không, không tốt cho sức khỏe…”

Trình Lạc Minh bật cười, nụ cười đó vô cùng lạnh lùng. “Trình Đoan Ngọ, đó là nơi mà em nói là kiếm tiền nhanh nhất sao?”

“Em đâu có!”

Câu nói phủ nhận của Trình Đoan Ngọ kiến Trình Lạc Minh càng tức giận,

anh trợn tròn mắt, quát lên: “Trình Đoan Ngọ! em thực sự làm anh thất

vọng! Anh đã nói với em thế nào? Cho dù có chết đói hay nghèo khổ đến

mức nào đi nữa thì cũng không thể bôi nhọ danh dự nhà họ TRình. Rốt cuộc em bị làm sao thế? Khổ cực bao nhiêu năm như vậy còn chịu đựng được, có phải Du Đông cho em ăn sung mặc sướng vài ngày là em đã không thể chịu

khổ được nữa không? Trình Đoan Ngọ! Anh không ngờ em lại là người ưa hư

vinh đến như vậy!”

Nước mắt của Trình Đoan Ngọ cứ thể tuôn trào.

Cô vừa mệt vừa đói, lại

vừa tủi thân vì câu nói của anh cô. Cô cắn chặt môi, chậm rãi nói: “Anh! Em không làm việc ấy. Em không muốn làm mất mặt Trình gia nhưng em

không còn cách nào khác. Cơm còn không đủ ăn, cũng sắp chẳng còn chỗ mà ở nữa rồi. em có thể làm gì được chứu? Anh nói cho em biết đi, em có thể

làm được gì nữa đây?”

Trình Lạc Minh cười khinh bỉ, rút từ trong

túi áo ra một xấp tiền, vứt

về phía Trình Đoan Ngọ. “Đây chính là những đồng tiền bẩn thỉu mà em

kiếm được à?! Anh thà nhịn đói còn hơn! Anh thà chịu ngủ ngoài đường chứ không cần đến một đồng. Nhà họ Trình này không có loại người hạ lưu như em!”

Những tờ tiền rơi lả tả trong không trung khiến Trình Đoan Ngọ đau đớn vô cùng.

Cô thấy hận, thấy tủi thân nhưng chẳng biết trút bỏ như thế nào. Cô

không biết giải thích sao, chỉ dám thấy vô cùng mệt mỏi. Rốt cuộc đến

bao giờ cô mới thoát khỏi cái số mệnh đau khỏ đến cùng cực này đây?

Cô khóc đến khàn cả giọng, rất lâu sau mới đau xót nói: “Em không làm

chuyện ấy…Anh, em thật sự không làm chuyện mất mặt đó…” Cô bất lực giải

thích. Giờ TRình Lạc Minh đang tức giận như vậy, cô có giải thích thế

nào thì cũng có tác dụng gì chứ?

Cô nói rằng mình chỉ làm công

việc dọn dẹp vệ sinh trong hộp đêm? Cô nói thì có ai tin đây? Ngay đến

cô cũng không tin được, nói gì đến người

khác chứ?

“Trình Đoan Ngọ! Em làm anh rất đau lòng…”

Trình Lạc Minh càng nói càng gấp gáp, sắc mặt càng trở nên khó coi, anh

giận dữ trợn trừng mắt. Trình Đoan Ngọ, cơ mặt bắt đầu cơ giật, rồi toàn thân cũng co giật theo.

Trình Đoan Ngọ chưa kịp phản ứng thì bỗng nghe thấy “phịch’ một tiếng, TRình Lạc Minh ngã lăn ra đất…

Trình Đoan Ngọ cứng đờ người, trong phút chốc cô hét lên đau đớn: “Anh…”

Tiếng bánh xe của giường cấp cứu cọ xát với sàn nhà phát ra những tiếng

chát chúa như lời nguyền rủa của ma quỷ, toàn bộ ý thức của Trình Đoan

Ngọ đều tập trung vào âm thanh vừa gấp gáp vừa đều đặn đó.

Trình Lạc Minh chưa bao giờ phát bệnh nặng như vậy. Toàn thân anh co

giật rồi cuối cũng rơi vào trạng thái hôn mê. Trình Đoan Ngọ lập tức goi xe cấp cứu.

Cánh cửa xe cấp cứu đóng chặt. Bác sĩ quở trách cô: “Cô làm em kiểu gì

vậy?! Anh cô bị bệnh lâu như vậy rồi mà sao không đưa đi chữa trị? Cô

có biết trong đầu anh ta có một khối u. khối u đó lại đè lên động mạch

chính của tiểu não không? Hiện giờ động mạch đó đã bị xuất huyết nghiêm

trọng. Nếu đến muộn hơn chút nữa thì chẳng có thần tiên nào cứu sống

được.”

Mười tiếng đồng hồ, Trình Lạc Minh đã ở trong phòng ICU mười tiếng đồng

hồ. Bệnh viện cũng đã ba lần đưa giấy thông báo về tình trạng nguy kịch

của anh cô. Trình Đoan Ngọ run rẩy ký tên vào những tờ giấy thông báo

đó. Cô cảm thấy mọi thứ trước mắt mình cứ nhòa đi, những dòng chữ màu

đen trước mắt cô sao lại xa lạ thế, tựa như cô không biết chữ nào viết

trên đó vậy.

“…Hiện đang điều trị tại bệnh viện chúng tôi, mặc dù đã rất tích cực cứu chữa nhưng tình trạng bệnh nhân đang có chuyển biến xấu… có khả năng

nguy hiểm đến tính mạng bất cứ lúc nào… Cho nên chúng tôi xin thông bào

cho người nhà bệnh nhân biết…” Trình Đoan Ngọ cố gắng đọc. Cô không thể

tin được, chẳng phải anh cô vẫn rất khỏe mạnh sao? Sao chỉ trong chốc

lát lại dựa vào một tờ giấy đêt quyết định sống chết chứ?!

Vỡ

động mạch tiểu não nghĩa là gì chứ? Bệnh tình đang có chuyển biến xấu là sao? Tất cả những thứ này có nghĩa là gì? Nghĩa là gì chứ? Ai có thể

giải thích cho cố một chút không?

Cô nắm chặt tờ thông báo, đau

đớn khóc. Cô vô cùng hối hận, vừa rồi… vừa rồi, nếu cô chịu nghe lời anh một chút thì có lẽ mọi chuyện sẽ không

đến mức như thế này… sao trong đầu anh cô lại có khối u được cơ chứ? Là

từ khi nào vậy? Cô không nghĩ ra… cô không nghĩ ra. ..cô không nghĩ ra

tại sao số phận lại nghiệt ngã với cô như vậy, hết lần này đến lần khác

đẩy hộ vào cuộc sống vô vàn khó khăn, nạn này chưa xong thì họa khác đã

tới.

Vì Trình Lạc Minh nằm trong phòng ICU nên chi phí điều trị

rất cao, các

chi phì cấp cứu cộng với chi phí thuốc thanh và bác sĩ trông coi tính ra một ngày cũng hết gần năm nghìn tệ. Đã mấy lần y tá đưa cho cô hóa đơn

thu tiền.

Cô cầm xấp hóa đơn dày cộp đó không biết phải làm thế nào, nghĩ nát óc

cũng chẳng ra cách kiếm tiền. Cô rất hận mình lại sao lại vô dụng thế

chứ! Ngay cả tiền để cứu mạng anh trai, cô cũng không có.

Cô ngồi trên hành lang dài của bệnh viện, khóc một cách bất lực. Cô

tuyệt vọng, cuộc sống nghiệt ngã này khiến cô tuyệt vọng. Không còn có

chút ý chí để đối đầu với số mệnh nữa rồi. Toàn thân cô trở nên run rẩy

vì đau đớn, cô khóc như xé lòng, khàn cả giọng.

Cô phải làm thế nào đây? Nếu không nộp tiền viện phí thì tính mạng của

anh cô không thể duy trì được nữa, ai có thể nói cho cô biết cô phải làm thế nào không?!

Cô ngồi đó, khóc suốt ba tiếng đồng hồ, cuối cùng hạ quyết tâm.

Sau một hồi khóc van xin bác sĩ, cuối cùng cô cũng được phép thăm Trình

Lạc Minh. Đây là lần đầu tiên cô được gặp anh sau mười ba tiếng đồng hồ

nằm trong phòng ICU.

Mặc bộ quần áo vô trùng và đeo khẩu trang

xong cô mới được đi vào phòng. Lúc nhìn thấy Trình Lạc Minh, cô không

thể tin nổi người đàn ông trước

mặt là anh trai mình.

Đầu anh, cổ anh, trên ngực anh có đến mấy chỗ bọ rạch để nhét ống

truyền. Đủ các loại thuốc, từng túi máu đang được truyền vào cơ thể

chẳng còn chút linh khí.

Trình Đoan Ngọ cảm thấy vô cùng sợ hãi. Cô biết chắc anh trai rất đau

đớn, nhưng bây giờ, ngay cả kêu đau anh ấy cũng không thể nói được nữa

rồi. Mắt cô ướt nhòe. Cô đau khổ tột độ, cô hối hận vô cùng nhưng chẳng

thể làm được gì.

Lúc rời khỏi bệnh viện, cô chẳng khác nào một cái máy, chẳng biết nói

câu gì ngoài việc nhắc đi nhắc lại một câu, bác sĩ và y tá của bệnh viện nhất định phải cố gắng cứu anh trai cô.

Cô lừa dối mọi người nói: “Tôi có tiền, tiền không thành vấn đề, nhất định phải cứu sống anh trai tôi!”

Nhưng lòng cô thì đã nguội lạnh như đống tro tàn, lần này rời đi, cô sẽ xuống địa ngục và không bao giờ có thể trở lại.

Suốt cả ngày, Lục Ứng KHâm chẳng thể tập trung làm việc. Đến buooirc

hiều, lúc rời khỏi công ty thì trời đột nhiên đổ mưa, Quan Nghĩa quay

lại để lấy ô còn anh ta đứng đó chờ.

Anh ta ngẩng lên nhìn bầu

trời mù mịt, chẳng biết tại sao tâm trạng mình lại bị ảnh hưởng bởi thời tiết, cảm giác vô cùng buồn bực.

Anh ta sốt ruột cúi xuống nhìn đồng hồ, không sớm cũng không muộn. Anh

ta nghĩ lát nữa sẽ đi đâu, làm gì. Từ khi Du Giai Giai bị đưa ra nước

ngoài, anh ta thương có nhiều thời gian rỗi và cũng chẳng có việc gì

làm.

Cả ngày anh ta như người mất hồn, thậm chí khi nghe một trợ lý đặc biệt

của phòng thư ký nói đừa với các đồng nghiệp: “Tết Đoan Ngọ được nghỉ đi chơi đâu đi’, anh ta cũng nổi giận.

Anh ta nhìn xa xăm, đầu óc rối như tơ vò, ngay chính bản thân anh ta cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa.

Trong tầm mắt của Lục Ứng Khâm bỗng xuất hiện bóng dáng của ai đó. Anh

ta mất tập trung, đến khi nhìn kỹ thì Trình Đoan Ngọ đã xuất hiện ngay

trước mặt.

Anh ta ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời. Khuôn mặt tái nhợt của Trình Đoan Ngọ khiến anh ta thấy khó hiểu.

Cô từ từ ngẩng lên, đôi mắt vốn trong sáng giờ trở nên u ám đến mức

khiến người khác phải xót xa. Lục Ứng Khâm chưa kịp nói gì đã nghe thấy

tiếng cô vang lên: Lục Ứng Khâm, tôi cần tiền, cần rất nhiều tiền.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.