Chương 3
Nhưng hôm nay tôi cố ý nhắc đến chiếc đèn đường đã hỏng từ lâu.
“Kỳ Tranh, đèn trong khu bị hỏng rồi, anh có thể đưa tôi đến tận cửa nhà không?”
Kỳ Tranh ngoài mặt vẫn bình thường.
Nhưng trong lòng lại là [Aaaaaa ý gì đây!]
[Có phải nghĩa là quan hệ của bọn mình lại tiến triển vượt bậc rồi không?]
[Vậy chẳng phải mình có thể thuận lý thành chương vào nhà uống ly nước sao?]
[Thôi bỏ đi, hôm nay cô ấy trông mệt lắm, xót c.h.ế.t mất, vẫn là đừng vào làm phiền.]
Đường xuống tầng hầm rất tối.
Kỳ Tranh đi bên cạnh tôi, bước chân cố ý chậm lại, như đang phối hợp với tốc độ của tôi.
Anh vừa cầm đèn pin, vừa tùy tiện trò chuyện với tôi về chuyện ở trường của anh.
Hóa ra Kỳ Tranh cũng sắp lên lớp 12 rồi.
Nếu không phải bố tôi ép tôi nghỉ học,
có lẽ tôi cũng giống anh, ban ngày ngồi trong lớp học.
Tôi kìm lại sự ngưỡng mộ trong mắt, thuận miệng đáp lại vài câu.
Nội tâm của Kỳ Tranh thì cực kỳ nhiều chuyện, cứ lẩm bẩm không ngừng [Con đường này sao tối thế, cô ấy ngày nào cũng đi một mình, không sợ à?]
[Ngày mai phải mua cho cô ấy cái đèn pin.]
[Rốt cuộc cô ấy ở đâu vậy, sao đi càng lúc càng vắng, sao còn phải đi xuống dưới nữa??]
Anh dừng lại.
Bởi vì tôi cũng dừng lại.
Trước mặt là một cánh cửa sắt rỉ sét.
“Tôi đến rồi.”
Kỳ Tranh sững người.
Anh nhìn cánh cửa sắt phía sau tôi, rồi lại nhìn tôi, yết hầu khẽ động.
[Tầng hầm? Cô ấy ở tầng hầm?]
[Chỗ này mà ở được sao? Ẩm thế này, tối thế này, cô ấy ngày nào cũng ngủ ở đây?]
[Bảo sao tay cô ấy lạnh như vậy…]
[Mẹ nó.]
Tôi không nói gì, chỉ đứng đó, chờ anh lên tiếng.
Nhưng Kỳ Tranh không nói gì cả.
Thậm chí ngay cả tiếng lòng cũng không còn xuất hiện.
Điều này… vốn đã nằm trong dự đoán của tôi.
Tôi chủ động phá vỡ sự im lặng, mỉm cười hỏi “Vào uống ly nước không?”
Kỳ Tranh cuối cùng vẫn không từ chối được tôi.
Tường bong tróc, không gian ẩm thấp, chiếc giường đơn cũ kỹ.
Tôi rót cho anh một ly nước, rồi đột nhiên nói “Trước đó anh không phải hỏi tôi vì sao không đi học nữa sao? Bây giờ tôi nói cho anh biết.”
Tôi kể về việc mình bị mẹ kế và chị kế bắt nạt.
Kể mình bị ép nghỉ học, tiền kiếm được lại bị bố lấy đi.
Tôi rất “đúng lúc” rơi nước mắt ở những chỗ cần thiết.
Tự biến mình thành kiểu “bạch liên hoa kiên cường mà bi thương” trong truyện cứu rỗi.
Quả nhiên.
Kỳ Tranh im lặng rất lâu.
Nhưng tiếng lòng của anh nói với tôi: anh đã tin rồi.
[Mẹ nó.]
[Mẹ nó mẹ nó mẹ nó.]
[Tôi muốn đánh mẹ kế, chị kế với cả bố cô ấy nhập viện luôn.]
[Hệ thống, mày có thể mở chế độ vô địch cho tao không? Mười phút thôi.]
Tôi cúi đầu.
Vai vẫn run lên từng hồi.
[Cô ấy khóc rồi.]
[Mình nên nói gì đây! Có nên ôm cô ấy không! Không được, đường đột quá! Nhưng cô ấy buồn quá!]
[Hệ thống mau ra đây! Dạy tôi cách dỗ con gái đi!]
[Tôi chịu rồi.]
Kỳ Tranh diễn nội tâm rất lâu.
Cuối cùng mới nghẹn ra được một câu “Tô Hòa, em có muốn tiếp tục đi học không?”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
