Chương 47: Trở lại, chẳng còn mưa gió, chẳng còn tình

“Tiểu muội”, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nam vang dội. Ta đột ngột

quay đầu lại, phát hiện đại ca Tư Đồ Lý đứng phía sau lưng ta, vẻ mặt

không thể tin nổi. Ta ôm chặt Thượng Quan Dương vào trong ngực, sau đó

chậm rãi xoay người: “Đại ca, là ta”, ta bình tĩnh trả lời. “Muội, làm

sao? Tại sao?”. Sự xuất hiện của ta hẳn là khiến đại ca kinh sợ, huynh

ấy lắp bắp hồi lâu mới ra một câu hoàn chỉnh. “Có thể trở về là tốt rồi, có thể trở về là tốt rồi”. “Huynh được thả từ trong thiên lao ra?”, ta

nhìn dáng dấp gầy gò của huynh ấy, không khỏi có chút đau lòng. “Vậy còn phụ thân ở đâu?”, ta vừa dứt lời, liền nhìn thấy vành mắt đại ca đỏ

lên. “Cha người… cha người, ở trong thiên lao không gắng gượng nổi, sinh bệnh qua đời”. Nước mắt từ trên gương mặt đại ca nối nhau lăn xuống,

đại ca dùng ống tay áo qua loa lau mặt tiếp tục nói: “Tam đệ còn ở trong thiên lao. Bọn họ thả ta trở về, lo liệu chuyện hậu sự cho cha”. Nước

mắt ta rốt cuộc không nhịn được rơi xuống. Mấy ngày ngắn ngủi, ta đã

liên tiếp mất đi nhiều người thân thiết, vì cái gọi là ngai vị nơi thâm

cung kia, quá nhiều người phải trả giá bằng cả mạng sống của mình. Đây

là vì cái gì? Phụ thân ta, đường đường Đại Tể tướng hô mưa gọi gió, lại

bị ép chết ở trong thiên lao.

Đại ca đột nhiên hỏi: “Nhi tử của muội đâu?”, ta cố gắng nén dòng lệ, nhưng nghẹn ngào tới mức không thể nói chuyện, chỉ có thể vô lực lắc đầu.

Phía trước đột nhiên vang lên tiếng bước chân, trong chốc lát, đại tẩu

mắt đỏ hoe xuất hiện trước mặt chúng ta. “A?”, nàng nhìn thấy ta, hiển

nhiên kinh hãi không nhỏ, chống tay vào cột trụ, nửa ngày không nói nên

lời. Qua hồi lâu, nàng rốt cuộc mới phản ứng lại được. “Gia nhi, muội

không có chuyện gì? Không có chuyện gì là tốt rồi”. Giọng đại tẩu nghẹn

ngào, nói xong câu đó, thoáng nhìn đứa trẻ trong lồng ngực ta, trên mặt

xuất hiện vẻ căng thẳng. “Đại tẩu, phiền tẩu những ngày qua chăm sóc

Dương nhi”. Ta mở miệng nói trước, nhìn thấy nàng nhẹ nhàng thở dài một

tiếng: “Nếu đã trở về, vậy qua gặp nương đi. từ khi cha gặp chuyện tới

giờ, tâm tình lão nhân gia người rất tệ, nhìn thấy muội trở về, nhất

định sẽ được trấn an không ít”. Đại ca tiếp lời nói: “Đúng đấy, nương

nhìn thấy muội trở về, tâm tình sẽ tốt hơn không ít”.

Ta cũng rất muốn gặp nương, nếu đại ca đã nói như vậy, ta suy nghĩ một

chút, liền đáp ứng. Đại tẩu tiến lên định đỡ lấy Thượng Quan Dương. Ta

xoay người tránh đi: “không cần, đại tẩu, vẫn là để ta ôm đi”. Để Tôn

Tham tướng chờ đợi ở ngoài sảnh, ta đi theo đại ca tới bên trong ngồi.

Đại ca đi tiền sảnh một chút, sau đó quay trở về nói: “Nương cùng mấy vị sư phụ miếu Quan Âm phải làm cho cha xong canh giờ pháp sự này, chờ một lúc mới có thẻ tới. Muội trước tiên nghỉ ngơi ở đây đi”. Ta ôm Thượng

Quan Dương ngồi xuống ghế bên trái, đại ca ngồi xuống đối diện chúng ta. Một lát sau, đại tẩu cho người đưa chiếc nôi nhỏ của Thượng Quan Dương

từ trong phòng tới. “Ôm lâu như vậy hẳn là cũng mỏi rồi, trước tiên đặt

xuống đi”. Khi nàng tới gần ta, ta cố ý giương mắt nhìn nàng một cái,

làm sao cũng không thể liên hệ dáng vẻ điềm đạm trang nhã của nàng với

người hạ độc thủ với ta.

Trong chốc lát, một nha hoàn bưng lên ba chén nước trà, ta nâng chén nhẹ

nhàng nhấp một ngụm. “Đại ca, Thượng Quan Tước để lại trong kinh thành

tổng cộng bao nhiêu thủ tướng?”. Là long châu trà lài ta yêu thích,

hương vị thấm ruột thấm gan, khiến cho ta không nhịn được uống nhiều

thêm mấy ngụm. Bôn ba ở bên ngoài đã lâu, được uống loại trà ngon như

vậy là một loại xa xỉ không thể tưởng tượng được. “Hắn tổng cộng để lại

ba vạn kinh mã, Lâm Phó tướng chỉ huy”, đại ca dừng một chút. “Lần này

muội trở về, Thượng Quan Bùi, à không, Hoàng thượng, có phải bàn giao

cho muội chuyện gì?”. “Đại ca, năm vạn binh mã của Thích Tướng quân bị

giam ở trại lính phía Đông. Nếu như có thể nghĩ biện pháp thả bọn họ ra, vậy chúng ta liền dễ dàng khống chế kinh thành”.

Đại ca trầm tư, đứng dậy đi đi lại lại trong phòng. Ta nhìn đại tẩu, lại

nhìn đại ca, do dự một chút, cuối cùng vẫn bóng gió nói ra nghi ngờ của

mình về chuyện trúng độc [1]. “Muội đây là đang trách lầm người. Đó là

chuyện tốt cha để cho Hứa cô cô làm”, đại ca đi có vẻ mệt, ngồi xuống

một cái ghế trống bên cạnh ta, dịch lại gần nhìn vẻ mặt phẫn nộ của ta,

tràn đầy phấn khởi thật giống như là xem kịch vui. “Không thể, Hứa cô cô tuyệt đối sẽ không hại ta. Hiện tại cha không còn, huynh đã muốn lôi

người xuống nước! Huynh quá đê tiện rồi!”. “Hừ, Hứa cô cô đối với cha

chính là nói gì nghe nấy. Muội e rằng còn không biết, Hứa cô cô và cha

vốn có tư tình. Tiết Trăn Trăn kia chính là nữ nhi của cha và Hứa cô

cô”. Đại ca cười nhạo ta ngu ngơ. Ta đột nhiên nhớ tới lần ở hội quán

Thiên Lâm đó, Tiết Trăn Trăn cố ý giả mạo ta. Nàng che mặt, chỉ lộ ra

hai con mắt, ta tựa như nhìn thấy dáng vẻ của chính mình trong gương.

Chẳng lẽ nói, nàng thực sự chính là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ với ta? Nếu

thật là như vậy, có thể giải thích tại sao chúng ta giống nhau đến thế.

Lẽ nào đại ca nãy giờ nói với ta đều là sự thực. Nghĩ tới đây, bàn tay

nắm chặt của ta đổ đầy mồ hôi lạnh.

——[1] Hai câu này là mình thêm vào, trong bản raw có vẻ bị thiếu, dẫn đến

việc mấy câu đoạn này không liên kết. Đã tham khảo một số bản update

online nhưng cũng không khác gì.——

“Kể từ khi biết Thượng Quan Bùi sẽ làm Hoàng Đế, cha liền cảm thấy Tư Đồ

gia chúng ta không thể ngồi chờ chết, liền thương lượng với ta kế hoạch

này”. “Kế hoạch?”, ta “xoạt” một tiếng đứng dậy. “Chẳng lẽ nói năm đó đê Bắc Đại vỡ cũng là một phần trong kế hoạch của các người, hại chết cậu

cũng là một phần trong kế hoạch?”, ta không thể tin vào lỗ tai mình. nếu như những việc này đều là sự thực, vậy phụ thân và huynh trưởng kia của ta rốt cuộc là người đáng sợ như thế nào, ta quả thực không dám tưởng

tượng. “Nếu như không tạo ra những sự việc mở đầu này, làm sao khiến mọi người tin tưởng Thượng Quan Bùi muốn động thủ với Tư Đồ gia? Chúng ta

làm sao mới có thể thông qua ngươi đoạn tuyệt với Thượng Quan Bùi? Chúng ta cần chính là một Thái hậu một lòng hướng về Tư Đồ gia, Thượng Quan

Bùi sớm muộn cũng bị diệt trừ”, Đại ca nhích lại gần, vẻ mặt đắc ý không thay đổi. “Nhưng đó là cậu của chúng ta, ngươi đã quên cậu trước đây

đối với ngươi như thế nào?”, ta tức giận quát. Thượng Quan Dương đang

ngủ bị đánh thức, bắt đầu oa oa khóc lớn.

“Cha và ta muốn bảo toàn chính là toàn bộ gia tộc Tư Đồ, ngươi biết không?

Nếu như chúng ta không tiên hạ thủ vi cường, sau đó chính là người ta là dao thớt, chúng ta là cá. Không nói tới cậu, chính là nữ nhi cũng phải

hi sinh. Lúc đó chính vì biết người Tư Đồ Mẫn thực sự yêu là Thượng Quan Bùi, phụ thân mới quyết định không thể để cho nàng gả cho Thượng Quan

Bùi, ngươi mới có thể tiến cung làm Hoàng hậu. Không nghĩ tới ngươi cũng giống như A Mẫn, vì nam nhân kia ngay cả lợi ích gia tộc đều không để

ý”. “Nếu như a tỷ gả cho Thượng Quan Bùi, hai người bọn họ sẽ rất hạnh

phúc, gia tộc chúng ta cũng sẽ không có chuyện gì. Là các người tự tay

hủy diệt tất cả những thứ này, còn chôn vùi tính mạng a tỷ”, ta hoàn

toàn không thể tin được sự máu lạnh của đại ca. “Lẽ nào cái gọi là lợi

ích gia tộc còn quan trọng hơn tình thân sao?”.

“Đó là đương nhiên! Ngươi nhìn xem Đinh Phu nhân vì lợi ích gia tộc hi sinh chính mình, một câu oán hận đều không có. Chúng ta cùng Đinh Phủ hợp

tác, có sự giúp đỡ của nàng, mọi chuyện tiến hành rất thuận lợi. Không

có nàng, e rằng Mạc Phu nhân đã sớm để cho nhi tử của nàng cùng ngươi

tương ái bạc đầu giai lão đi”. Ta rốt cuộc hiểu rõ. Đinh gia nhìn ra Tư

Đồ gia muốn đẩy ngã Thượng Quan Bùi, quyết định so với việc đồng thời bị tiêu diệt, còn không bằng chung sức hợp tác. Vì thế bọn họ mới để cho

Đinh Phu nhân gây xích mích giữa ta và Thượng Quan Bùi, để quan hệ giữa

chúng ta càng lúc càng kém, sau đó ta mới có thể quyết tâm trợ giúp gia

tộc mình đoạt được thiên hạ. Lần đưa chén thuốc kia cho ta cũng là Đinh

Phu nhân mượn danh Mạc Phu nhân ra lệnh cho Phó Hạo Minh. Sau đó nàng

phát hiện ngày đó ta tới thăm Mạc Phu nhân, lại g**t ch*t Mạc Phu nhân,

cắt đứt cơ hội tốt của ta và Thượng Quan Bùi. Tiên sinh trướng phòng làm vỡ đê Bắc Đại cũng là nhi tử của nhũ mẫu Đinh Phu nhân. Tới khi bọn họ

phát hiện quan hệ giữa ta và Thượng Quan Bùi có chuyển biến vi diệu, bọn họ quyết định hạ độc với ta, đi một bước được ăn cả ngã về không, để ta triệt để đoạn tuyệt với Thượng Quan Bùi. Nhưng hiện tại Đinh gia được

lợi gì? Ngay khi mất đi giá trị lợi dụng trong trận tranh đấu quyền lực

này, cũng trở thành vật hi sinh. Vốn cho là Đinh Phu nhân hợp tác có thể đổi lấy Đinh gia một bước lên mây, thế nhưng sau khi Đinh Phu nhân bị

ta xử tử, Đinh gia vẫn gặp phải vận mệnh diệt vong. Cũng khó trách Đinh

Hữu Nam trong lòng oán hận bất bình, ngược lại hợp tác với Thượng Quan

Tước.

Ta xoay người nhìn về phía đại tẩu: “Các ngươi cho rằng ta cũng sẽ không

nghe lời, vì thế để Hứa cô cô hạ độc với ta, như vậy thuận tiện các

ngươi khống chế ta, có đúng hay không?”. Đại tẩu chỉ cúi đầu không nói

lời nào, không dám đối mặt với ta. “Sau đó chỉ cần tìm cớ để Thượng Quan Bùi rời kinh thành đi đánh một trận, các ngươi liền hoàn thành kế hoạch mượn đao giết người. Vì lẽ đó các ngươi phái người đem chân dung của ta đến Bắc Triều, để Nguyễn Văn Đế si tình kia tuyên chiến với Hoàng triều Thượng Quan. Chỉ là không ngờ giữa đường có biến, nhị ca bị thương, cứ

như vậy bất đắc dĩ cũng gọi ta tới Mạc thành” Đại ca nghe ta nói, hơi

thiếu kiên nhẫn dùng ngón tay gõ gõ lên bàn. “Ngươi nói cho ta, nhị ca

có tham dự kế hoạch này hay không?”. Ta không tin nhị ca tính cách ngay

thẳng sẽ tham dự vào âm mưu đáng sợ này.

“Lão nhị là kẻ suy nghĩ bảo thủ, nếu như hắn biết, chắc chắn sẽ không đồng

ý”, đại ca phiền muộn cười một tiếng. “Vốn là muốn mượn tay Nguyễn Văn

Đế diệt trừ Thượng Quan Bùi, không ngờ tiểu tử này còn có bản lĩnh,

không phí bao nhiêu binh lực đã bình định phản loạn. Vì lẽ đó ta liền

quyết định để cho tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch Thượng Quan Diệp đảm

nhiệm vị trí dẫn đầu tích cực này”, đại ca nhắm hai mắt lại, hưởng thụ

niềm vui sướng khi thấy thắng lợi trong tầm mắt. “Thượng Quan Diệp bị ta khiêu khích, cảm thấy người ở kinh thành, tay nắm trọng binh, dĩ nhiên

cũng không thương lượng với phụ thân hắn, trực tiếp đi nước cờ tạo phản. Thượng Quan Tước đời này nhược điểm lớn nhất chính là con trai của hắn, hiện tại con trai hắn làm ra chuyện diệt cửu tộc như vậy, hắn chỉ có

thể đi theo con trai tạo phản”.

“Ngươi biết không? Bởi vì ngươi, chính ngươi hại chết nhị thúc!”. Ta hắt nước

trà lên mặt hắn. Hắn đột nhiên lùi về phía sau, tránh đi nước trà nóng

bỏng. “Cũng là bởi vì chuyện này, người cha hồ đồ của chúng ta mới không muốn làm tiếp. Chỉ vì một việc nhỏ như vậy, ông ta cũng muốn ném đi cả

thắng lợi trong tầm tay”. “Vì lẽ đó, ca ca muội cũng g**t ch*t chính cha của mình”, người nói chuyện là đại tẩu, nàng rốt cuộc ngẩng đầu nhìn

hai huynh muội chúng ta. “Gia nhi, muội không cần nói gì với đại ca muội nữa. Hắn đã hoàn toàn mất trí, phát điên rồi. Hắn nhốt đệ đệ mình vào

thiên lao, hại chết cha mình, hạ độc muội muội”, thần sắc nàng bình tĩnh nhìn đại ca, tựa như đang nói là phu quân của người khác.

“Độc này là ngươi điều chế giúp ta”, đại ca tức tới mức nổ phổi, phản bác.

“Không sai, là ta điều chế. Điều này là bởi vì ngươi dùng hài tử trong

bụng uy h**p ta, ta không có cách nào”, ánh mắt đại tẩu thẳng tắp nhìn

về phía trượng phu của mình. “Có điều những chuyện này đều không quan

trọng”, đại ca nhìn về phía ta. “Chuyện đến nước này, ngươi cũng không

thể sống. Tân Hoàng không có ngươi phụ tá, còn có nhiếp chính vương là

ta”. Đại tẩu không để ý tới hắn, trực tiếp nói với ta: “Gia nhi, ta

trước đây làm chuyện có lỗi với muội, mặc dù là vạn bất đắc dĩ, thế

nhưng cũng xin muội tha thứ cho ta”, nàng đứng lên, đi tới trước mặt ta. “Con gái của ta Minh Tuệ còn chưa đầy hai tháng, ta không đành lòng

khiến cho con còn nhỏ như vậy đã mất đi cha mẹ. Thế nhưng nếu ta không

làm như vậy, trận phân tranh này vĩnh viễn không thể nào kết thúc, hắn

sẽ vĩnh viễn dùng an nguy của hài tử uy h**p ta, buộc ta cùng hắn thông

đồng làm bậy. Ta cũng thực sự không còn mặt mũi đối mặt với con, với

nương, với tất cả mọi người”. Nàng bỗng nhiên nắm chặt tay của ta. “Bảo

gia nghiên cứu chế tạo ra Thiên Đồng Sa không mùi không vị, nhưng độc

tính rất mạnh. Vì thế người bị hạ độc sau khi trúng độc cũng sẽ không

phát hiện. Chỉ cần bỏ đủ lượng cần thiết, nhiều nhất nửa canh giờ, độc

tính liền phát tác, không có thuốc nào cứu chữa được. Hắn sai ta thả

Thiên Đồng Sa vào trong nước trà của muội, ta thả”.

Đại ca muốn mở miệng nói cái gì, lại bị đại tẩu giơ tay ngăn lại. “Thế

nhưng vừa nãy khi nha hoàn bưng trà vào, ta cho nàng đổi chén của hai

người các ngươi”, nói xong câu đó, khuôn mặt đại tẩu đột nhiên vặn vẹo,

sau đó cả người mềm nhũn ngã xuống. Ta theo bản năng đỡ lấy nàng, đỡ

nàng ngồi lên ghế. “Ta nối giáo cho giặc, giúp đỡ đại ca muội làm nhiều

chuyện không nên làm, kia đều là bởi vì Minh Tuệ. Gia nhi, ta cầu muội,

ta đi rồi, thay ta chăm sóc Minh Tuệ thật tốt”, đại tẩu đứt quãng nói ra mấy câu này. “Ta vẫn hiếu kỳ cảm giác trúng Thiên Đồng Sa là như thế

nào, hôm nay cuối cùng cũng coi như biết rồi”, nói xong ngửa cổ liền tắt thở. “Đại tẩu, đại tẩu!”, ta lắc thân thể nàng, nhưng nàng không còn

phản ứng. Ta còn chưa kịp phản ứng lại, đại ca đứng đối diện đột nhiên

lùi về phía sau, lảo đảo một hồi, sau đó tay chống lên bàn trà, ngồi

xuống ghế. Hắn cũng giống như đại tẩu, khuôn mặt dữ tợn lên, nhìn chúng

ta ngồi phía đối diện, tay chậm rãi giơ lên, muốn nói gì đó, nhưng một

câu cũng không nói ra được, sau đó co giật mấy lần, ngoẹo cổ sang một

bên, cũng tắt thở. Ta nhìn người đại ca thông minh tuyệt thế này, kết

quả thông minh quá sẽ bị thông minh hại. Tuy vừa rồi hắn nói với ta

những chuyện kia, khiến ta đối với hắn hận thấu xương, nhưng nhìn thấy

đại ca vừa rồi vẫn còn sống sờ sờ nay đã tắt thở trước mặt ta, ta vẫn

nhịn không được khóc thất thanh.

Cửa “rầm” một tiếng bị đạp ra. Tôn Tham tướng đi đầu vọt vào, phía sau là

Thích Tướng quân cùng một nhóm binh lính Ngự Lâm quân. Nhìn thấy cảnh

tượng trong phòng, mọi người đều sững sờ. Tôn Tham tướng và Thích tướng

quân là người đầu tiên phản ứng lại, quay về phía ta quỳ xuống, hô to

nương nương thiên tuế. Ta tiến lên cúi người ôm Thượng Quan Dương vẫn nỉ non khóc trong nôi, nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ nó. “Nương nương, kinh thành

đã một lần nữa được Ngự Lâm quân khống chế. Chuyện này… tiếp theo nên

làm như thế nào?”, Thích Tướng quân tiến lên dò hỏi ta. Ta nhìn bốn phía xung quanh, đột nhiên cảm thấy vô cùng nặng nề, tâm như đã chết, một

lời thừa thãi cũng không nói, ôm chặt hài tử trong lồng ngực, chỉ lạnh

nhạt nói: “Hồi cung”.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.