Chương46: Cơn giận của Hoàng Huy

Ra về -Gia Hân anh đưa em về

nhé_Hoàng Huy mỉm cười nhìn Gia Hân đầy mong chờ.Gia Hân tay sắp xếp sách vở

rồi quay ra nhìn Hoàng Huy thắc mắc:"Anh không đi làm sao?"

-Ukm_Hoàng Huy

-Á!Em quên mất tên sao quả tạ

kia chắc đã ép quán anh đóng cửa rồi phải không?_Gia Hân lo lắng nhìn Hoàng

Huy.

-Không sao anh sẽ tìm việc

khác_Hoàng Huy véo mũi hơi đỏ của Gia Hân, cười ấm áp:"Anh sẽ đưa em về

nhà."

-Ukm_Gia Hân ngoan ngoãn gật

đầu.

-Hừ.Về vui vẻ ha_Hương Mai

vẫn chưa hết bực chuyện hồi chiều, cười như không cười rồi rời khỏi lớp.

-Ê con nhỏ này..._Gia Hân gọi

với theo nhưng Hương Mai không thèm dừng lại.(TG:Anh HH chia cắt tìh cảm bạn bè

của ngừi tar òi kìa. HH:Ai nsvậy nhóc ns sao?Anh nào có làm...Đừng ns nhìu k là

ah cắt lưỡi á.TGChạy mất dép)

-Kệ cậu ấy. Giận mấy ngày rồi

sẽ quên thôi_Hoàng Huy kéo Gia Hân ra khỏi lớp để về. Gia Hân và Hoàng Huy nắm

tay nhau đi ra cổng trường, đột nhiên Hoàng Huy dừng bước, Gia Hân khó hiểu

nhìn Hoàng Huy:"Sao vậy?" Hoàng Huy không trả lời nhưng mắt thì nhìn

chằm chằm vào sinh vật ngoài cổng(TL:Này tg có fải ngưi mún chít k ns ta là sih

vật cơ đấy.Tg:Ấy só rỳ em sẽ sửa)

Gia Hân theo ánh nhìn của

Hoàng Huy hướng ra ngoài cổng trường, cơ mặt lập tức cứng ngắc. Là Thiên Long.

Anh ta định bắt cô làm gì sao?

Thiên Long người tựa vào

chiếc BWM một chân làm trụ, tay khoanh trước ngực. Lại là cái dáng đứng kiêu

ngạo khiên cô chỉ muốn lao tới đập cho chết. Thế mà lũ con gái không biết mắt

mũi bị gì mà cứ nhìn hắn với con mắt thèm muốn trông thấy khiếp.

-Gia Hân lên xe tôi đưa cô

về_Thiên Long nhàn nhạt lên tiếng, mắt nhìn biểu hiện của Hoàng Huy. Gia Hân

nắm chặt tay Hoàng Huy dứt khoác nói -Không. Tôi về với Minh Huy.

Hoàng Huy mỉm cười mãn nguyện

với câu trả lời của Gia Hân.

Chợt Gia Hân cảm giác điện

thoại cô đang rung, liền lấy điện thoại ra xem dòng tin nhắn mà tức điên người,

liếc Thiên Long một cái sau đó quay sang Hoàng Huy:"Em sẽ về sau anh cứ về

trước đi.Em đột nhiên có việc bận"

Hoàng Huy chau mày nhưng sau

đó gật đầu:"Ừ,em nhớ cẩn thận"Sau đó lấy chiếc môtô phóng đi. Hoàng

Huy hi vọng Gia Hân sẽ không nói dối nhưng đi được một đoạn nhìn qua kính chiếu hậu anh

thấy Gia Hân lên xe của Thiên Long, trong lòng thất vọng và tức giận. Hoàng Huy

chạy đến một quán bar.Hoàng Huy bây giờ chỉ biết uống và uống đến say mèm rồi

trút giận vào quán: anh phá vở li,chai, bàn ghế,... khiến khách nào động. Người

quản lí sợ hãi nói:"Bảo vệ mau ngăn cậu ta lại" Lập tức hai bảo vệ

lực lưỡng bước đến Hoàng Huy kéo anh ra ngoài nhưng Hoàng Huy vùng một cái cả

hai đều ngã xuống dưới nền. Một người đàn ông thấy chiếc áo đồng phục của Hoàng

Huy thì nhìn anh bằng ánh mắt khinh thường:"Thì ra là học sinh. Ba mẹ cậu ta không dạy cậu ta

sao?...." Lập tức Hoàng Huy tức giận bước đến túm lấy cổ áo ông

ta:"Ông nói lại xem. Đúng đó tôi không được ba mẹ giáo dục. Mẹ tôi chết

rồi ba tôi chỉ biết vùi đầu vào công việc. Ông thì biết cái gì mà

nói"_Hoàng Huy mất bình tĩnh bóp cổ người đàn ông kia, gân xanh nổi trên

tay và mắt nổi lên những tia máu đỏ vì tức giận. Người đàn ông sợ hãi.

-Mau ngăn cậu ta lại! Cậu ta

điên rồi..._Mọi người hét toáng lên sợ hãi.

-Mọi người bình tĩnh tôi sẽ

xử lí mọi việc_Người quản lí cố trấn tĩnh mọi người trong quán. Sau đó anh nói

với bảo vệ kéo Hoàng Huy ra rồi không còn cách nào anh ta phải lấy chiếc điện

thoại của Hoàng Huy trên bàn tìm đại một số sau đó gọi tới.

15'sau Gia Ân vội vã chạy

đến -Minh Huy!_Gia Ân hoàng hốt

nhìn người con trai đang đập vỡ li thủy tinh, mảnh thủy tinh cứa vào tay anh rỉ

máu.Cô đau lòng chạy đến:"Anh làm sao vậy? Mau về nhà thôi. Đừng phá

nữa" Hoàng Huy nhìn thấy Gia Ân lại cứ ngỡ là Gia Hân nên ôm chặt lấy

cô:"Gia Hân em đừng bỏ anh đi nữa nha. Anh đau lòng lắm" Gia Ân hơi

sững người nhưng sau đó vỗ nhẹ lưng Hoàng Huy:"Ừ, em sẽ không bỏ anh đi,

chúng ta về nào"

Hoàng Huy lập tức nghe theo

cho Gia Ân đỡ về nhà.

Gia Ân cẩn thận gỡ miếng thủy

tinh từ tay Hoàng Huy ra sau đó sát trùng và băng lại. Hoàng Huy bây giờ đã

ngủ, mặt anh vẫn còn đỏ do men rượu. Cô nhớ lại khoảnh khắc người Hoàng Huy gọi

tên không phải là cô mà là Gia Hân lòng cô lại đau nhói. Cô rất khó chịu. Cô

đang ghen tỵ với Gia Hân! Cô thua Gia Hân ở chỗ nào? Rõ ràng cô luôn là người

hoàn hảo được mọi người yêu mến và ngưỡng mộ vậy mà giờ lại chẳng bằng Gia Hân.

Gia Ân cố gắng ngăn không cho nước mắt trào ra nhưng không được, nước mắt cứ

tuôn ra. Cô chẳng biết phải làm sao, chỉ biết ngồi đó nhìn Hoàng Huy đang ngủ

say, môi anh mỉm cười như một đứa con nít. Cô đã yêu anh. Cô luôn nhường mọi

thứ cho chị và đối xử tốt với chị nhưng lần này là người cô yêu cô tuyệt đối sẽ

không nhường. Gia Ân đứng dậy đắp chăn cho Hoàng Huy sau đó lặng lẽ về...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.