Chương4: Cứu tinh

-Gia Hân à trễ giờ

rồi có biết không?_Tiếng mẹ cô vang lên không hề nhỏ. Gia Hân như một cỗ máy

bật dậy, lao vào nhà tắm sau 30s cô có mặt ở  phòng ăn, tay lấy nhanh chiếc bánh mì rồi chạy

nhanh ra ngoài không quên nói -Papa mama con đi học

-Khoan đã..._Mẹ cô

lên tiếng nhưng muộn mất rồi cô đã ra khỏi nhà.

-Haizz...Tóc chưa

chải lại còn mang dép bông đến trường thật hết nói nổi_Mẹ cô thở dài còn ba Gia

Hân ông chỉ biết cười.

Gia Hân chạy nhanh

nhất có thể, thầm trách bản thân tối qua chỉ vì một lời nói của mình Minh Huy

mà thức cả đêm đến 2h sáng mới ngủ nên sáng nay dậy trễ. Lần này cũng như lần

trước cổng trường đã đóng từ bao giờ. Gia Hân vẫn sử dụng cách cũ là leo tường.

Và cũng như lần trước cứ trèo lên lại bị tuột xuống, Gia Hân nhìn xuống chân cô

giật mình với đôi dép bông doremon

-Hèn gì nãy giờ ai

cũng nhìn mình, bực mình hà! Đang vội còn bị cản trở_Gia Hân tức mình mạnh tay

ném đôi dép bông qua tường chợt tiếng một người vang lên: Á!

Gia Hân giật mình

vội leo lên tường xem chuyện gì thì cô hoảng sợ bởi đôi dép bông mà cô ném

không trúng đâu lại trúng ngay mặt ông thầy quản sinh. Gia Hân không giữ được

thăng bằng nữa ngả nhào xuống. Cô nhắm mắt chờ đợi cái chết nhưng không thấy

đau đớn gì chỉ nghe thấy tiếng hét thất thanh của thầy quản sinh -TRỊNH GIA HÂN!

Gia Hân vội đứng dậy

mặt không dám ngẩng lên.

-Đi theo tôi lên

phòng ban giám hiệu_Thầy quản sinh bực mình quát. Gia Hân vội theo thầy quản

sinh trong lòng lo sợ cực độ. Khi vào phòng cô đã nhìn thấy Thiên Long, không

biết anh vào đây làm gì nhưng cô vội cúi mặt xuống còn lấy tay che mặt. Thiên

Long chau mày nhìn cô thắc mắc không biết cô đã gây ra chuyện gì mà để thầy

quản sinh bực đến nỗi đưa cô đến phòng ban giám hiệu. Nhưng ngay sau đó quay

sang thầy quản sinh -Có chuyện gì vậy?

-Em học sinh này

nhiều lần đi học trễ, trèo tường vào trường, ném dép vào mặt tôi còn ngã vào

người tôi_Thầy quản sinh liệt kê tội của Gia Hân khiến Thiên Long không khỏi

ngạc nhiên. Anh không ngờ con người nhỏ nhắn trước mặt lại có thể làm những

việc anh không thể tưởng nổi.

-Cô ta là osin của

tôi cứ để tôi xử lí_Thiên Long giọng lạnh băng

-Đâu thể như thế

được, em ấy phạm vào nội quy của trường_Thầy quản sinh nói vẻ không phục

-Em đâu có muốn vậy

đâu_Gia Hân chu mỏ lên cãi nhưng chợt nhận ra Thiên Long đang trừng mắt nhìn cô

như muốn nói:"Biết điều đi!", cô liền cúi mặt xuống.

-Với tư cách là hội

trưởng hội học sinh tôi sẽ giải quyết việc này nếu thầy có ý kiến thì hãy nói

với thầy hiệu trưởng_Thiên Long lạnh giọng nhìn thầy quản sinh.

-Thầy cứ để em ấy

giải quyết đi, việc này cũng không phải việc lớn_Thầy hiệu trưởng lên tiếng

trước khi quá muộn.

-Thôi được...Hy vọng

cậu sẽ phạt em ấy đúng với nội quy trường_Thầy quản sinh đành chấp nhận.

-Chuyện đó thầy không cần phải lo_Thiên Long khóe môi cong lên nhìn Gia Hân. Cô khẽ rùng mình.

-Mang dép vào!_Thiên Long nhìn Gia Hân

-Không cần đâu_Gia

Hân vội lắc đầu

-Cô định đi chân

không?_Thiên Long nhíu mày nhìn cô, cô vội lấy đôi dép bông từ tay thầy quản

sinh sau đó mang vào. Thiên Long nhìn đôi dép bông của cô miệng khẽ nhếch lên -Đúng là không bình

thường.

Gia Hân xấu hổ không

dám nhìn anh, chỉ biết lẽo đẽo đi theo anh ra khỏi phòng BGH.

Thiên Long đi ngang

qua các dãy phòng một lúc lâu sau mới lên tiếng -Bây giờ là lúc cô

phải thực hiện theo bản hợp đồng

-Hả? Bây giờ tôi

phải đi học_Gia Hân

-Xin nghỉ_Thiên Long

bình thản nói

-Cái gì. Anh quá

đáng vừa thôi nha, đừng tưởng giúp tôi xong là muốn làm gì thì làm nha_Gia Hân

bực mình

-Tất cả những thông

tin về cô tôi đều biết hết đừng để tôi cho ba mẹ cô biết chuyện này_Thiên Long

nói có chút đe dọa

-Sao cơ?_Gia Hân

ngạc nhiên nhìn Thiên Long trong đầu thầm nghĩ:"Con người này thật đáng

sợ, nếu để ba mẹ mình biết thì chết chắc rồi"

-Thôi được tôi sẽ xin cô nghỉ học hôm nay.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.