Chương32: Em gái

Tại quán bar The night Một cô gái mang trên mình một chiếc

váy đen , ngắn ôm sát cơ thể lộ ra thân hình quyến rũ chết người đang ngồi uống

rượu. Tâm trạng không mấy vui vẻ.

Một chàng trai bước vào, cô gái đã

thu hút sự chú ý của anh. Ngay lập tức anh bước về phía cô gái tay giật lấy

chai rượu đang được cô gái kia nốc gần hết.

-Kim Ngân em dừng lại đi, uống

nhiều quá rồi đó_Chàng trai lo lắng nhìn cô gái

-Mặc kệ em đi Gia Bảo_Kim Ngân nói

rồi giật lại chai rượu.

-Hừ đã vậy thì anh uống với em_Gia

Bảo nói rồi quay sang người phục vụ:" Cho thêm rượu đi"

-Kim Ngân em còn học ở trường

Bright Star không vậy?_Gia Bảo nhìn Kim Ngân

-Không.Em thà chết còn hơn học ở

cái trường đó mà phải xem mấy cái cảnh tình tứ của Thiên Long và con nhỏ Gia

Hân_Kim Ngân nói tay lấy thêm chai rượu khác từ người phục vụ.

-Anh tưởng em còn học, tiếc thật

anh cũng mới chuyển vào_Gia Bảo nói tay cũng cầm chai rượu lên uống ừng ực.

-Anh Gia Bảo...Hức...Anh có biết em

phải đau khổ như thế nào không?...Hức...Em yêu Minh Huy thì lại bị hắn ta bỏ,

quay về với Thiên Long thì lại bị anh ta bỏ mặc...Hức anh ta nói người yêu của

anh ta là cái con Gia Hân...Hức sao em lại không để ý tới việc Thiên Long lần

đầu tiên phá lệ tuyển thư kí riêng là con nhỏ đó chứ...Hức đã vậy hôm nay em

còn làm một việc rất ngu ngốc nữa...Hức ...Em đã tình cờ gặp con nhỏ Gia Hân đó

đang đi trên đường không kìm được ganh ghét mà em đã phóng xe tới định tông nó

thì Thiên Long lại chạy ra cứu nó...Anh ta yêu nó sâu đậm đến vậy sao?...Hức có

phải em đã ngu ngốc lắm không._Kim Ngân kể hết mọi chuyện với Gia Bảo, cô bây giờ

đã xay mèm, gục đầu xuống bàn ngủ

-Không đâu.Em chịu đau khổ như vậy

là quá đủ, anh nhất đi định sẽ giúp em trả thù. Anh sẽ cho bọn chúng phải đau

khổ hơn em gấp trăm lần khi đã làm tổn tương đến em gái của anh._Gia Bảo nhẹ

nhàng xoa đầu Kim Ngân sau đó bế cô ra khỏi quán bar.

Tại phòng bệnh Gia Hân bước vào phòng, thấy Thiên

Long đã mở mắt cô lập tức đến gần anh miệng hỏi liên tục -Anh tỉnh rồi à? Anh thấy trong

người thế nào? Tôi tên gì anh còn nhớ không? Đây là số mấy?_Gia Hân còn đưa hai

ngón tay giơ lên trước mặt Thiên Long. Thiên Long anh thật sự muốn nổ tung cái

đầu với cô nhóc nghịch ngợm này đành nói đại một câu cho cô im lặng:"Tôi

không biết" Nào ngờ Gia Hân nghe ba chữ vừa phát ra từ miệng anh lập tức

khóc bù lu bù loa -Huhu anh ta đầu óc có vấn đề thật

rồi.

-Quả chanh cô ồn quá đó_Thiên Long

chau mày nhìn người con gái như con nít lên ba khóc ầm lên.

-Thôi rồi từ nay tôi mang tội hại

anh rồi. Anh bị mất trí rồi. Anh không còn nhớ ai ra ai hết. Hức... Vậy là anh

trở thành thằng khờ luôn rồi...Huhu tôi không chịu đâu. Sao anh lại ra nông nỗi

này chứ. Từ một tên máu lạnh thông manh í lộn thông minh sau mấy phút đã trở

thành một thằng khờ, không chừng là thằng điên luôn ấy chứ....Pla Pla..._Gia Hân

miệng không ngừng khóc rống lên không hề biết Thiên Long đã ngủ đi từ lúc nào.

Một lát sau một chiếc gối được ném đi và đích đến là khuôn mặt của Gia Hân.

-Bụp_Chiếc gối an tọa trên mặt Gia

Hân mấy giây sau đó rơi xuống đất. Gia Hân cô đang "cảm xúc trào

dâng" thì lại bị chọc phá tức mình nhìn về phía Thiên Long nhưng thấy anh

đã ngủ rồi. Vậy thì là ai được nhỉ? Gia Hân đưa mắt khắp xung quanh phòng và

dừng lại ở một cô bé rất dễ thương chừng 6t đang đứng cạnh giường Thiên Long.

-Này sao em lại ném gối vào mặt

chị_Gia Hân trừng mắt nhìn cô bé dễ thưn mà thưn hổng dễ

-Này ai biểu chị khóc bù lu bù loa

lên vậy phá giấc ngủ của anh hai tôi_Cô bé gắt, hai tay chống nạnh trông rất

giữ dằn nha.

-Em và tên sao à nhầm cậu ta là anh

em sao?_Gia Hân ngạc nhiên hỏi lại .

-Đúng đó_Cô bé vừa dứt lời thì:"Đùng"

Vừa nghe qua như sét đánh ngang tai. Gia Hân cô thật sự không thể tin nổi, cô

thấy tiếc cho cô bé dễ thương kia lại làm em gái của một tên không ra gì( K ra

j thì đã k cứu chị rồi nhé! Ở đó mà nghĩ xấu ngừi tar ik)

-Này chị có phải là người đã làm

cho anh tôi bị thương?_Cô bé nhìn Gia Hân với ánh mắt gay gắt như ánh nắng ban

trưa vẻ tra hỏi tội phạm.

-Ờm...hihi...Cũng không hẳn là lỗi

của chị...Nhưng chị cũng có lỗi_Gia Hân giải thích, miệng cười trừ.

-Cái gì mà không hẳn có thì nói có

không có thì nói không có_Cô bé lườm Gia Hân một cái sắc lẻm.

-Ờm thì cũng có_Gia Hân cười như

không cười.

-Vậy đã rõ rồi. Chị làm anh hai tôi

như vậy thì phải chịu trách nhiệm cả đời với anh ấy_Con bé nói ánh mắt đầy kiên

quyết. Gia Hân cô bị sock nặng. Trong đầu thầm nghĩ:" Chịu trách nhiệm cả

đời? Không phải là bắt mình làm vợ hắn chứ?" Gia Hân vội lắc đậu ngoầy ngoậy -Em gái à em đừng đùa vậy chứ_Gia

Hân cảm thấy mồ hôi đang túa ra từ cơ thể.

-Tôi nào có nói đùa_Con bé nói chắc nịch.

-Em à dù sao chị cũng đâu có cố ý.

Với lại chị còn mẹ già con thơ í lộn chị chưa có con nhưng chị cũng muốn lấy

chồng mà. Em làm ơn suy nghĩ lại đi_Gia Hân hai mắt khẩn hoảng van nài con bé.

-Chị nghĩ gì mà ghê vậy_Con bé nhìn

Gia Hân chằm chằm

-Chứ ý em không phải là chị làm vợ

của tên sao quả tạ kia sao?_Gia Hân nói tay chỉ về phía Thiên Long đang nằm.

-Ha ha chị mắc bệnh hoang tưởng

hả...Tức cười quá, ý tôi là chị phải làm osin cho anh hai tôi suốt đời._Con bé

nhìn Gia Hân cười nắc nẻ

-Ặc_Gia Hân bực bội nhìn con bé

đang cười mình nhưng ngay sau đó phản đối_Này em quá đáng vừa thôi nha, lúc đó

là đèn đỏ chị đi qua đường thì có gì sai tự nhiên một chiếc xe phóng tới anh ta

tự ra cứu chị chứ bộ.

-Hả...Anh hai tôi ra cứu chị sao_Nghe

tới đây cô bé nghệt người ra nhưng ngay sau đó lại nghi ngờ hỏi_Chị là gì của

anh hai?

-Là osin_Gia Hân đáp gọn khiến con

bé lại cười -Phì...Chị lại làm tôi buồn cười,

chủ vì cứu osin mà không để tâm đến tính mạng.

Gia Hân bây giờ cô mới để ý, lời

con bé nói quả thật rất đúng.

-Sao anh lại bất chấp nguy hiểm mà

cứu mình? Không lẽ...Không lẽ anh ta...định làm anh hùng cứu mỹ nhân(ặc đầu óc

chị linh hoạt quá, linh hoạt như bã đậu í)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.