Chương20: Trừng phạt

Gia Hân chậm rãi

bước từng bước trên vỉa hè, đi bộ về cũng là một ý kiến hay vì như thế cô có

thể đi dạo, ngắm cảnh vật xung quanh. Gia Hân đang đi bỗng chân  cô dừng lại trước một tiệm bánh tên:"Sweet",

miệng mỉm cười:"Sáng nay chưa ăn sáng vào ăn thử cũng không tệ"

Gia Hân chọn một bàn

cạnh cửa sổ, cô gọi một phần caramen và một dĩa bánh su kem. Sau đó nhìn ra

ngoài cửa sổ ngắm nhìn mọi thứ bên ngoài.

-Của cậu đây_Một

giọng nam vang lên

-À, dạ cảm ơn..._Gia

Hân quay sang cầm lấy dĩa bánh và ly caramen, mắt nhìn người trước mặt thì ngạc

nhiên nhận ra người này là Minh Huy -Minh Huy cậu làm

phục vụ ở đây sao?

-Ukm_Minh Huy gật

đầu nhẹ

-Nếu cậu làm thêm ở

đây tớ sẽ đến thường xuyên_Gia Hân vui vẻ.

-Không cần vậy đâu

phiền cậu lắm_Minh Huy

-Không sao miễn được

nhìn thấy cậu làm việc là vui rồi_Gia Hân cười híp mắt lại trông đáng yêu vô

cùng.

-À đùng rồi chuyện hôm bữa tớ xin lỗi nhé!_Gia Hân mắt không dám nhìn Minh Huy.

-Chuyện gì?_Minh Huy

-Chuyện tớ nói tớ thích cậu vậy mà lại hôn Thiên Long, cái đó tớ không cố tình đâu là có lí do đó_Gia Hân

-Không sao_Minh Huy cười nhẹ, tay đưa lên xoa đầu cô

Không hiểu sao Minh Huy nhìn thấy Gia Hân giống như một đứa trẻ rất dễ

thương. Gia Hân hơi sững người nhưng sau đó lại

nói:"Cậu vào làm đi không chủ quán mắng đó"

-Ukm_Minh Huy chợt

nhận ra hành động vô thức của mình giật mình rút tay về, quay người bước đi làm

việc tiếp. Gia Hân hai má đã đỏ ửng lên.

-♫Well i wonder,

could it be,when i was...♫_Tiếng chuông điện thoại của cô vang lên, giật mình

Gia Hân lấy điện thoại ra:"Sao quả tạ".

-Đúng là ăn uống

cũng không yên với tên này mà_Gia Hân phát bực

-Alo, anh gọi tôi có

việc gì_Gia Hân bắt máy

-Cô đang ở

đâu?_Thiên Long giọng nói lạnh băng khiến Gia Hân giật mình chợt nhớ tới việc

mình vừa gây ra -Tôi...Tôi đương

nhiên là ở trung tâm thương mại rồi_Gia Hân trả lời

-Được rồi vậy thì về

nhà tôi đi tôi sẽ gửi địa chỉ cho cô_Thiên Long khẽ nhếch mép.

-Ukm...Về nhà anh

làm gì_Gia Hân hơi lo lắng

-Có thứ muốn cho cô

xem nếu không đi thì đừng hối hận_Thiên Long vẻ đe dọa

-Được...Được rồi_Gia

Hân bất giác run lên, cô có linh cảm chẳng lành nhưng vẫn phải đi.

Minh Huy nhíu mày

nhìn người con gái rời khỏi quán, đồ ăn vẫn còn nguyên trên bàn. Tay anh bấm số

trên điện thoại -Alo cậu chủ gọi tôi

có việc gì ạ_Người kia bắt máy

-Điều tra cho tôi

thông tin về Nguyễn Thiên Long_Minh Huy

-Vâng. Tôi sẽ làm

nhưng cậu chủ...Cậu không định về sao?_Người kia giọng nói có chút mong đợi.

-Không_Minh Huy trả

lời một câu ngắn gọn dập tắt hi vọng của người kia sau đó cúp máy.


Gia Hân cuối cùng

cũng tìm được ngôi nhà trong địa chỉ, tay bấm chuông. Một cô người hầu bước

ra:"Cô là Gia Hân?"

Gia Hân khẽ gật đầu.

-Cậu chủ nói cô lên

phòng, phòng của cậu ấy ở tầng trên cùng_Cô người hầu mở cổng cho Gia Hân vào

sau đó dặn cô.

-Dạ.Cảm ơn chị_Gia

Hân mỉm cười rồi chân bước lên tầng trên. Cô bước từng bước lên cầu thang, mắt

nhìn mọi thứ được bày trí trong ngôi biệt thự đầy sang trọng này. Căn biệt thự

có gam màu chủ đạo là màu xám tro lạnh lẽo. Mọi thứ được sắp xếp, bố trí cẩn

thận và có chủ định của người đặt nhìn rất phù hợp, thuận mắt. Nói tóm lại căn

biệt thự rất đẹp nhưng lại toát lên một vẻ đẹp lạnh lùng rùng rợn. Gia Hân bước

từng bước nặng nhọc lên tầng trên cùng, chân cô dừng lại trước cửa phòng đề

bảng:"Cậu chủ". Gia Hân hít một hơi thật sâu sau đó thở ra để lấy

tinh thần vào trong.

-Cốc...Cốc_Gia Hân

gõ cửa

-Vào đi_Giọng của

Thiên Long vang lên vẫn lạnh đến phát sợ.

-Cạch_Gia Hân mở cửa

bước vào. Đập vào mắt cô là một căn phòng tối chỉ có duy nhất một thứ ánh sáng

từ chiếc laptop được đặt trên bàn làm việc. Gia Hân vốn ghét và sợ cái thứ bóng

tối đó. Gia Hân không chịu được cô hét lên:"Bật đèn lên"

Thiên Long bực mình

cô đã to gan phá anh còn dám lớn tiếng ra lệnh cho anh, lập tức không kìm được

cơn giận Thiên Long bước đến gần cô, mạnh tay kéo cô vào trong,tắt màn hình máy

tính, giảm nhiệt độ từ máy điều hòa sau đó khóa cửa nhốt cô ở trong. Gia Hân

hoảng sợ tột đồ liên tục đập cửa:"Mở cửa ra!Mở cửa ra"

Thiên Long ở bên

ngoài khẽ nhếch mép -Đó là sự trừng phạt

cho những kẻ dám to gan chọc phá tôi

Gia Hân giật mình

thì ra Thiên Long anh đã biết cô phá rối rồi nhưng mà có cần phạt cô như vậy

không, cô rất sợ bóng tối.

-Tôi xin lỗi!Tôi sai

rồi, mở cửa cho tôi đi_Gia Hân  nói lớn

tay liên tục đập cửa.

-Với tôi không có

khái niệm tha lỗi cho bất cứ ai cả_Thiên Long lạnh lùng nói sau đó quay người

bước đi. Gia Hân thất vọng ngồi thụp xuống đất. Đầu cô trống rỗng. Mọi thứ xung

quanh cô đều không thấy được gì, tất cả chỉ là một mảng đen.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.