Chương17: Gia đình

-Gia Hân sao con về sớm vậy?_Mẹ Gia Hân nhìn cô tâm trạng không

vui bước vào nhà.

-Con thấy hơi mệt nên xin về nhà trước_Gia Hân không nhìn lấy

mẹ cô một cái mà cứ thế bước lên phòng

-Cái con bé này..._Mẹ Gia Hân lắc đầu nhìn theo dáng cô lên phòng

cho tới khi cánh cửa phòng đóng lại bà mới bước vào bếp.

Gia Hân mệt mỏi ngả người lên chiếc giường của mình. Cô vùi đầu

vào gối khóc nức nở như một đứa con nít.

Đến tối -Gia Hân à xuống ăn cơm đi_Mẹ Gia Hân đứng ở dưới phòng ăn nói

vọng lên.

-Mọi người cứ ăn trước đi không cần phải chờ con_Gia Hân mệt

mỏi lên tiếng.

-Con sao vậy?_Mẹ Gia Hân lo lắng từ lúc về tới giờ cô cứ ở trong

phòng không bước ra ngoài.

-Con không đói ba mẹ cứ ăn trước đi ạ_Gia Hân

-Để con lên xem_Gia Ân rời khỏi bàn ăn, chân bước lên phòng

chị cô.

-Cốc!Cốc_Gia Ân gõ cửa nhưng đáp lại là sự im lặng.

-Em vào nhé!_Gia Ân nói rồi mở cửa vào vì cô biết Gia Hân không

khóa cửa.

-Gia Hân chị sao vậy?_Gia Ân lo lắng nhìn Gia Hân đang ngồi thẩn

thờ trên giường, đôi mắt đã đỏ hoe.

Gia Hân khẽ lắc đầu. Gia Ân không nói gì chỉ bước đến ngồi cạnh

Gia Hân. Chợt Gia Hân lên tiếng -Hôm nay ở trường chị có xảy ra một số việc nên chị thấy

không vui_Gia Hân

-Là chuyện gì?_Gia Ân

-Là chuyện chị không thể nói được_Gia Hân

-Ukm, chị không muốn nói cũng không sao...Dù có xảy ra chuyện

gì đi nữa thì em luôn tin việc chị làm là đúng và chị sẽ không vì những rắc rối

đó mà buồn bực đến nỗi bỏ ăn_Gia Ân mỉm cười. Gia Hân hơi sững người vì cô em

gái bé bỏng của cô từ khi nào đã lớn khôn như vậy rồi còn biết an ủi cô nữa cơ.

-Em ra dáng người lớn từ khi nào thế?_Gia Hân véo má Gia Ân

-Đâu có em vẫn là đứa em gái của chị đấy thôi_Gia Ân cười híp

mắt, dúi đầu vào người Gia Hân. Gia Hân mỉm cười tay xoa nhẹ lưng Gia Ân.

-Xuống ăn cơm đi, em nói đúng đâu thể cứ vì một chút rắc rối

mà chị lại bỏ ăn_Gia Hân

-Ukm_Gia Ân mỉm cười kéo tay chị gái mình xuống_Thế mới là chị

chứ.

-Chịu xuống rồi à_Mẹ Gia Hân nhìn cô bước xuống.

-Mẹ xem chị hai cứng đầu không, con phải năn nỉ muốn gãy lưỡi

chị ấy mới chịu xuống_Gia Ân vui vẻ ngồi vào ghế cố chọc Gia Hân một câu.

-Cái con bé này cũng có tài ăn nói đấy_Mẹ cô mỉm cười nhìn

Gia Ân

-Ăn cơm thôi, nhìn có vẻ hấp dẫn nhỉ_Ba Gia Hân đặt tờ báo xuống,

tay lấy bát và đũa.

-Món mẹ nấu đối với ba mà nói là ngon nhất rồi con gì? Đúng không

chị?_Gia Ân lại nhanh nhảu nói không quên quay sang Gia Hân, Gia Hân chỉ khẽ

gật đầu miệng mỉm cười.

-Con chỉ được cái nói đúng_Ba Gia Hân mỉm cười cốc nhẹ vào đầu

Gia Ân.

-A!Con gái ba mà_Gia Ân vừa dứt lời thì mọi người cười một trận

hả hê, dường như đã quá quen với tính trẻ con của Gia Ân rồi.

Sau đó họ vui vẻ gắp thức ăn cho nhau và bữa ăn trôi qua nhanh

chóng trong sự ấm cúng và hạnh phúc của một gia đình thật sự. Gia Hân cô thấy thật may mắn khi có một gia đình hạnh phúc như vậy, cô bớt buồn

hơn. Mặc dù Gia Hân chưa nói cho họ biết về chuyện đó nhưng cô cũng nhận thấy trái tim mình đang ấm nóng vì hạnh phúc.Đúng vậy khi bạn mệt mỏi hoặc khi bạn buồn

bực chuyện gì đó người thân, gia đình sẽ là chỗ dựa tinh thần vững chãi cho

bạn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.