Chương12: Kiểm tra

Hôm nay Gia Hân đến lớp sớm hơn mọi khi. Lí do thì cô cũng

không biết chắc có lẽ hôm này trời sẽ có giông bão.(GH:Dự bào thời tiết ns hum

nay chời nắng đừng có xạo nhá! tg: Dạ em wên)

-Hôm qua leo núi cô ta cố tình tựa vào vai Minh Huy ngủ đó_G1

-Còn ngủ trên lưng cậu ấy nữa_G2

-Hôm qua cô ta đi lung tung bắt Minh Huy phải đi tìm, người

cậu ấy ướt hết vì mưa_G3

-Không biết cậu ấy có bị cảm không nữa_G4

-Cô ta thật chẳng ra gì_G5

.....Pla....Pla_Lại là nh~ lời bàn tán của bọn con

gái.(ngoài ăn vs tám ra thì kon` chuyện j đề làm nữa)

Gia Hân bỏ ngoài tai những lời nói không hay đó, tiếp tục

bước vào lớp. Cô bước nhanh tới bàn học của mình, cúi xuống nhìn ghế, nhìn vào

hộc bàn. Đúng như cô nghĩ trong hộc bàn của cô toàn là xác chuột, gián, sâu và có

cả rắn nữa. Nhìn thấy ghê! Cô đã quen với việc này rồi! Bọn con gái không cảm

thấy nhàm chán khi bày ra những trò vô bổ này sao? Gia Hân ngán ngẩm thu dọn

mấy thứ gớm ghiếc đó rồi sau đó lại lót giấy vào hộc bàn xem như chưa có chuyện

gì. Gia Hân một chút bực tức cũng không biểu lộ. Bọn con gái thấy vậy quyết

định bày ra nhiều trò hơn. Minh Huy bước vào lớp nhìn thấy Gia Hân ngồi đó anh

lo lắng vội đến gần cô -Chân cậu sao rồi? Cậu có mệt không

-À không sao, chân tớ đi được rồi. Cậu có bị cảm không?_Gia

Hân không lạnh lùng với Minh Huy nữa.

-Tớ không bị cảm, cảm ơn vì đã lo lắng cho tớ_Minh Huy mỉm

cười tỏa nắng.

-Tớ mới là người phải cảm ơn cậu. Cảm ơn và xin lỗi vì hôm

qua đã vô ý ngủ trên lưng cậu_Gia Hân gãi đầu trông đáng yêu vô cùng.

-Không sao miễn cậu thấy thoải mái là được_Minh Huy

-Ukm..._Gia Hân mỉm cười trong đầu thầm nghĩ:"Đúng là

Minh Huy có khác rất tốt bụng, dịu dàng với mình"

Tối qua cô đã suy nghĩ kĩ: Minh Huy không có lỗi trong

chuyện này với lại anh rất dịu dàng với cô, có lẽ anh thích cô thật. Cô sẽ

không lạnh lùng với anh nữa sẽ trân trọng tình yêu mà mình có.

-Vậy để cảm ơn cậu tớ sẽ 

bao cậu uống trà chanh nhé_Gia Hân mở lời. Cô quyết định sẽ mới Minh Huy

đi ăn nhân tiện đồng ý làm bạn gái với anh.

-Chiều nay tớ bận rồi xin lỗi nhé_Minh Huy

-Ukm không sao_Gia Hân hơi thất vọng

-Chiều mai đi, mai tớ rảh _Minh Huy đưa ra ý kiến

-Ukm...Cũng được_Gia Hân đồng ý mặc dù trong lòng có chút

không vui.

Đến giờ ra chơi Gia Hân lại chạy đến phòng hội trưởng gặp

Thiên Long- người cô cho là máu lạnh, đáng ghét nhất trên đời.

-Đọc sđt của cô đi_Thiên Long nhìn Gia Hân

-Hả?_Gia Hân

-Có chuyện gì tôi sẽ liên lạc với cô_Thiên Long giải thích

-Ukm...Tôi thật sự...thật sự không nhớ số của mình_Gia Hân

nói mắt không dám nhìn Thiên Long

-Cô đùa tôi chắc ngay cả số mìh mà cũng không nhớ_Thiên Long

bực mình

-Tôi...Tôi nói thật mà_Gia Hân vẻ mặt không một chút gian

dối

Thiên Long thật sự bực mình với người con gái này, cô làm

anh không thể tin nổi trên đời lại có người trí nhớ kém đến vậy hay là vì cô

không thèm nhớ số của mìh.

-Đây là số của tôi, cô lưu vào đi_Thiên Long nói rồi đưa cho

cô 1 tờ giấy

Gia Hân không vui vẻ gì giật lấy tờ giấy, lấy đt ra bấm số,

nhấn lưu:"Sao quả tạ" miệng Gia Hân cười tinh nghịch sau đó nhấn gọi.

Không lâu sau chiếc Iphone của Thiên Long đã reo lên liên hồi anh nhấn kết thúc

cuộc gọi và lưu số:"Quả chanh"

Hai người tuy lưu tên khác nhau nhưng có cùng một ý nghĩ

rằng đối phương xui xẻo và không tốt đẹp gì.

-Được rồi hôm nay tôi sẽ kiểm tra kiến thức của cô?_Thiên

Long đầy ý gian xảo

-Anh đùa sao? Hôm qua tôi mới đi leo núi tới tối mới về được

thời gian đâu mà đọc mấy quyển sách anh đưa_Gia Hân nhìn Thiên Long bằng ánh

mắt "thân thiện"

-Tôi không quan tâm, tôi đã nói thì sẽ làm và giờ là lúc thực

hiện điều đó_Thiên Long khẽ nhếch mép

-Anh thật quá đáng!_Gia Hân vẻ không phục

-Ngồi xuống hay là đứng như vậy?_Thiên Long ý cười cợt hiện

rõ trên mặt

-Anh..._Gia Hân tức đến nỗi phồng má, mặt đỏ cả lên. Cô thầm

nghĩ: "Xem như hôm nay mìh gặp phải tên điên vậy" Sau đó ngồi xuống

ghế liếc con người đang ngồi vẻ mặt đắc thắng.

-If only I could read what was lying deep down in Roses

heart, I would have offered her my empathy, the very thing that she needed at

that moment” said Florian regretfully.

A.

Florian wishes he had been able to read what was lying deep down in Rose’s

heart, He would have offered her his empathy, the very thing that she needed at

that moment

B. Florian wishes to have been able to to read

what was lying deep down in Rose’s heart, He would have offered her his

empathy, the very thing that she needed at that moment

C. Florian wishes he could read what was lying deep down in Rose’s

heart, he would have offered her his empathy, the very thing that she needed at

that moment.

D.

Florian wishes to read what was lying deep down in Rose’s heart, I would have

offered her my empathy, the very thing that she needed at that moment._Thiên Long đọc rõ

ràng từng câu từng chữ phải nói trình độ tiếng anh của anh rất chuẩn.

-Câu A hả_Gia Hân

chọn đại một câu vì môn gì chứ môn tiếng anh cô mù tịt

-Sai, là câu C mới

đúng_Thiên Long cốc vào đầu Gia Hân một cái rõ đau khiến cô khẽ kêu lên một

tiếng:"A!"

-Quyển Tiếng Anh này

cô không thèm đọc sao?_Thiên Long nhìn Gia Hân tay đưa ra trước mặt cô quyển

sách dày cộm:1000 bài tập tiếng anh .

-Chưa đọc chứ không

phải không thèm đọc_Gia Hân giải thích

-Nêu một vài nét về

họa sĩ Pablo

Ruiz Picasso_Thiên Long nhìn Gia Hân.

-Hả_Gia Hân ngệt

người, cô không hề biết họa sĩ này.

-Sao? Cô chưa đọc

quyển này à_Thiên Long nói tay cầm quyển Các họa sĩ nổi tiếng thế kỉ XX

-Tôi đã nói là không

có thời gian để đọc mà_Gia Hân thật sự không hiểu nổi dù Thiên Long anh biết cô

không đọc nhưng vẫn kiểm tra.

-Thôi được tôi sẽ

không kiểm tra nữa_Thiên Long nhìn Gia Hân

-Thật sao?_Gia Hân

vui mừng nhìn Thiên Long_Nói vậy ngay từ đầu có phải đỡ mệt hơn không

-Nhưng cô phải đứng

trong top 10 toàn trường_Thiên Long môi khẽ cong lên

-What?_Gia Hân thật

sự muốn ngã quỵ xuống ngay lập tức. Thiên Long vừa nói cô phải đứng top 10 toàn

trường, thật sự là quá sức của cô. Nói cô làm gì cũng được nhưng học tập thì cô

không hứng thú rồi. Top 50 cô còn chưa thể lọt vào huống gì anh nói cô phải lọt

vào top 10 anh đúng là ép người quá đáng mà.

-Tôi sao có thể làm

được_Gia Hân thật sự  không bằng lòng

-Sao lại không tôi

sẽ kèm cô học_Thiên Long

-Chính vì anh kèm

nên càng không thể_Gia Hân

-Sao lại không thể

tôi đứng nhất toàn trường sao không kèm cô học được_Thiên Long

-Sao? Anh đứng nhất

trường á_Gia Hân thật sự bất ngờ khi nghe Thiên Long nói. Lần trước khi nghe

Hoàng Anh nói cậu ta đứng thứ 2 toàn trường cô đã khâm phục lắm rồi còn tò mò

không biết ai đứng nhất không ngờ người đứng nhất trường là Thiên Long.

"Sao anh ta lại

được may mắn đến thế vừa đẹp trai vừa thông minh lại còn là người kế thừa một

tập đoàn lớn. Chắc bao nhiêu cái may mắn anh ta hưởng hết."_Gia Hân nghĩ

thầm.

-Cô làm gì mà đứng

ngẩn ra đó, tôi nói rồi cô có muốn cũng không đổi được_Thiên Long lạnh giọng.

Đúng vậy từ trước đến giờ chuyện anh đã quyết thì sẽ không ai làm trái được.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.