Chương 81: "Giả làm An Ninh" phong ba nổi lên

Lăng hồ, ở bên bờ tập trung vô số các công tử quý tộc, các thế gia tiểu thư.“Với ta, Thần

vương điện hạ vẫn là tốt nhất, tuấn mỹ vô cùng, quý khí bức người..."

một thế gia tiểu thư mở miệng, tầm mắt hâm mộ khóa chặt vào một bóng

dáng nam tử huyền sắc cẩm y anh vĩ, vẻ mặt ôn nhu, mắt hạnh hàm xuân.

"Lục tiểu thư, ta xem ngươi vẫn là đừng nên nhìn, Thần vương điện hạ anh

minh thần võ, có thể nào một cái nữ nhi quan viên tứ phẩm như ngươi có

thể mơ ước? Huống hồ, ta nghe nói, Thần vương điện hạ cùng An Bình hầu

phủ nhị tiểu thư quan hệ tốt đẹp, sợ là ngươi không có hy vọng rồi ."

Một tiểu thư mặc áo lam châm chọc nói, những người này người nào chưa

từng âm thầm hâm mộ qua Thần vương điện hạ nha? Công tử trẻ tuổi giữa

kinh thành, hiện nay chỉ còn có Thần vương Thương Địch điện hạ, tướng

quân Nam Cung Thiên Duệ, cùng với Tô Cầm ưu tú vĩ đại, nếu là ba năm

trước đây, còn có một Vân Cẩm công tử nhưng Vân Cẩm công tử sớm đã không biết tung tích, ngay cả còn sống hay chết cũng không biết.

Tiểu

thư áo lam vừa dứt lời, các tiểu thư khác nhất loạt cùng cười, Lục tiểu

thư kia sắc mặt liền đỏ lên, nhất thời lúng túng, trong lòng thập phần

không cam tâm, "quan hệ... quan hệ tốt đẹp như thế nào? Thần vương điện

hạ nếu là cưới nàng, vẫn còn có thể nạp thiếp thất khác, chẳng lẽ đường

đường là Thần vương điện hạ lại chỉ thu một nữ nhân?".

"Hừ, nghĩ

sao ngươi được làm thiếp Thần vương điện hạ? Nếu ngài sớm đã để ý ngươi, ngươi vẫn còn phải đứng ở chỗ này sao?" Tiểu thư áo lam hừ lạnh một

tiếng, trong giọng nói trào phúng càng đậm, khẽ nhíu mày, khinh thường

đánh giá tiểu thư lục gia một phen, "Bất quá ngươi thật ra cũng có thể

thử xem, mới vừa rồi ta thấy, An Bình hầu phủ nhị tiểu thư cũng chưa

xuất hiện, ta nghĩ là nàng sẽ không đến đây, nói không chừng Thiều Hoa

quận chúa không thỉnh nàng đâu! Một cơ hội tốt như thế, ngươi cố đi

quyến rũ quyến rũ Thần vương điện hạ, biết đâu lại thành người của hắn,

đến lúc ấy hắn không thu cũng phải thu!".

"Ngươi..."Tiểu thư Lục

gia sắc mặt lúc trắng lúc xanh, bên tai lập tức đỏ bừng, lan tràn đến

tận cổ, tầm mắt nhìn thấy tiểu thư áo lam, cũng là hừ lạnh một tiếng,

"Ta lại nghe nói, thời gian trước tướng quân bị thương, người nào đó

chuyên môn làm điểm tâm đi thăm, lại thật không ngờ, người ta để ý cũng

không thèm để ý đến, này Thiệu Đại tiểu thư, ngươi hãy cùng nhóm tỷ muội nói xem, hương vị bị hắt hủi có mùi vị như thế nào?".

Lúc này

tiểu thư áo lam, cũng chính là Thiệu Đại tiểu thư, vốn là trên mặt đang

đắc ý nhất thời cứng đờ, cảm nhận được tầm mắt quái dị của các tiểu thư

khác đang nhìn nàng, nhất thời hận chết Lục tiểu thư.Lục tiểu thư hòa

hoãn không ít, nhìn thấy sắc mặt Thiệu Đại tiểu thư thay đổi, giống như

chưa muốn thu tay, lại tiếp tục nói, "Có bản lĩnh ngươi hãy làm cho

tướng quân ăn điểm tâm ngươi làm đi? A! Thật đáng tiếc , ăn sợ là cũng

không có ý nghĩa gì, ngày ấy khi tướng quân khải hoàn, đã nói rõ ràng,

hắn đã có người trong lòng , chỉ là có nguời một chút cũng không biết

xấu hổ, dám áp mặt nóng vào mông lạnh..." (áp mặt nóng vào mông lạnh: ý

chỉ nịnh bợ người khác nhưng bị người lạnh nhạt)

"Mông..." hai

chữ còn chưa nói hết, Thiệu Đại tiểu thư liền vọt lên, ngay trước mặt

mọi người hung hăng quăng một cái tát, thật mạnh đánh vào mặt Lục tiểu

thư, ba một tiếng, trên mặt Lục tiểu thư hằn rõ năm ngón tay bỏng rát,

vẻ mặt kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi nhìn Thiệu Đại tiểu thư,

"Ngươi... Ngươi dám đánh ta?"

"Bổn tiểu thư đánh chính là ngươi!" Thiệu Đại tiểu thư là nữ nhi nhất phẩm quan viên, mà đối phương bất quá chỉ là một cái nữ nhi quan viên tứ phẩm, cũng dám đối với nàng nói ra

những lời bất kính, thật là tức chết nàng!

Lục tiểu thư vẻ mặt

trướng hồng, hai mắt phẫn hận trừng mắt nhìn Thiệu Đại tiểu thư, nàng

mặc dù thân phận không cao bằng Thiệu Đại tiểu thư, nhưng cũng chưa có

ai dám đánh nàng, lại càng là ở trước mặt mọi người, thoáng cái nàng làm sao có thể nuốt trôi cục tức này, bất chấp ở đây đều là quan to quý

tộc, các thế gia công tử, lập tức nhằm về phía Thiệu Đại tiểu thư, ý

định trả lại cái tát vừa rồi.Trong khoảng thời gian ngắn, bên này loạn

cả lên, các quan gia tiểu thư chung quanh đều bị sợ hãi lan đến, việc tề liền tránh ra khỏi khu vực ẩu đả, mặc cho hai cái tiểu thư ngày thường

đoan trang tao nhã đang xé rách đánh nhau cùng một chỗ, dần dần, người

khác nghe thấy tiếng động đều không hẹn mà cùng vây quanh lại đây.

"A....Ngươi đồ tiện nhân, làm cho Thần vương điện hạ nhìn thấy ngươi là người đàn

bà chanh chua như vậy, thử hỏi còn có thể hay không muốn lấy

ngươi!"."Ngươi mới là đồ tiện nhân, Nam Cung tướng quân sẽ không bao giờ coi trọng nữ nhi độc ác như ngươi... A... Ngươi dám giật tóc bổn tiểu

thư... Xem ta không đem ngươi biến thành ni cô... A..."

Hai người liên tục xé rách nhau , có người có chút không rõ hai vị tiểu thư này

vì sao lại như vậy không hề để ý hình tượng của mình mà ra tay rất nặng, hiện tại nghe thấy lời nói của hai nàng, trong lòng đều đã hiểu rõ,

không hẹn mà cùng nhìn về phía người bị các nàng đề cập đến...

Thần vương Thương Địch mi phong cau lại, mặt không chút thay đổi, ánh mắt

thản nhiên quét qua hai người lmột cái, tầm mắt đã muốn chuyển sang nơi

khác, mặt khác trong mắt Nam Cung Thiên Duệ lại còn xẹt qua một chút

chán ghét, xoay người đi đến bên bờ hồ. "Thần vương điện hạ sức quyến rũ không nhỏ, có thể làm cho nữ tử vì ngươi mà ra tay rất nặng, thật sự là làm cho người ta hâm mộ." Hải Táp mâu quang khẽ lóe, thần sắc xẹt qua ý xem kịch vui, trong giọng nói mang theo vài phần trêu ghẹo, hắn không

thể không thừa nhận, Thần vương Thương Địch cùng Nam Cung Thiên Duệ, vô

luận là mặt nào, đều là rồng giữa biển người, bất quá hắn thật cũng

không nghĩ tới nữ tử của Đông Tần quốc lại có những hành động như vậy,

nếu là nữ tử hải quốc, cũng sẽ không luống cuống một cách điên cuồng như vậy.Thương Địch coi như không nghe thấy sự bất thường trong lời nói của hắn, cũng không thèm để ý tới, tầm mắt tìm kiếm chung quanh, một chút

cũng không tìm được bóng dáng quen thuộc kia, trong lòng xẹt qua một tia mất mát, trên thực tế, hắn bản đối với lời mời của Thiều Hoa quận chúa

một chút cũng không có hứng thú, nghe nói Ninh Nhi cũng nhận được thiếp

mời, hắn ngay lập tức quyết định đến đây một chuyến, hắn tưởng là sẽ

được gặp Ninh Nhi liếc mắt một cái thôi, khóe miệng liền gợi lên một

chút chua sót, hắn ngày thường khôn khéo cơ trí, nếu muốn gặp Ninh Nhi,

hắn đi Hầu phủ là được, cần gì phải phiền toái như vậy?

Chua sót

lắc lắc đầu, Thương Địch quyết định rời khỏi nơi này, đúng là vừa mới

bước được vài bước, liền nghe được phía sau truyền đến một thanh âm ôn

nhuận.

"Thần vương biểu ca xin dừng bước." Người nọ không phải

là ai khác, chính là người hôm nay mời mọi người đến lăng hồ dạo chơi,

chủ nhân của nơi này Thiều Hoa quận chúa.

Thanh âm của Thiều Hoa

quận chúa nhất thời liền hấp dẫn ánh mắt của mọi người, theo tầm mắt chỉ thấy một nữ tửquý khí sang trọng, y phục rực rỡ được nha hoàn nâng hạ,

đang từ thuyền hoa bước đến, một thân cẩm y trắng thuần, tôn quý mà tao

nhã, dáng người thướt tha, từng bước sinh huy, nhất cử nhất động toát ra đều thể hiện nàng là tiểu thư khuê các tao nhã.

Thiều Hoa quận

chúa lên bờ, ở trong tầm mắt mọi người, trực tiếp đi đến trước mặt Thần

vương Thương Địch, lúc này Thương Địch đã xoay người lại, ánh mắt dừng ở một thân quần áo trắng thuần, trước mặt chính là biểu muội của hắn,

khuôn mặt cương nghị không chút thay đổi, như trước không có chút biến

hóa. "Chứ không phải là Thiều Hoa tiếp đón không chu toàn, Thần vương

biểu ca là muốn đi rồi sao?" Ngay cả lời chỉ trích, cũng làm cho người

ta nghe xong không cảm thấy khó chịu, tươi cười trên mặt nở rộ, "Nếu

đúng là như vậy, Thiều Hoa ở trong này chịu tội với biểu ca, đồng thời,

làm cho mọi người ở trên bờ đợi lâu, là Thiều Hoa không tiếp đón chu

toàn, mong các vị không trách tội a.".

"Làm sao lại thế, có thể

được Thiều Hoa quận chúa mời đến, cũng đã là vinh hạnh của mọi người,

mọi người còn có thể trách tội gì đây, có phải hay không?" Người mở

miệng là Tô Cầm, bộ dáng cà lơ cà phất trước mặt Thiều Hoa quận chúa

đoan trang tao nhã, cũng không khỏi thu liễm một chút.

Mọi người cùng kêu lên phụ họa, mạnh mẽ gật đầu theo.

Thiều Hoa quận chúa giương mắt chống lại con ngươi thâm thúy của Thương Địch, "Biểu ca..."."Thiều Hoa lo lắng thừa, nếu đã đến đây, tự nhiên sẽ không vội vã đi."

Thương Địch trầm giọng mở miệng, hắn không thể

không thừa nhận biểu muội này tư duy thông minh, hai mắt cũng thật sự

lợi hại, nếu nàng đã mở miệng, hắn đương nhiên không thể không cho Thiều Hoa quận chúa mặt mũi, ngay cả Minh Nguyệt công chúa kiêu căng hết mực, ở trước mặt Thiều Hoa quận chúa cũng phải cấp nàng ba phần mặt mũi.

Thiều Hoa quận chúa nhẹ nhõm thở dài một hơi, cặp con ngươi khôn khéo nhìn

Thương Địch, cũng là xẹt qua một chút ý vị thâm trường, lại bước vài

bước đến gần Thương Địch, thanh âm nhỏ đi một nửa tiếp tục nói, "Thần

vương biểu ca đừng vội, có lẽ là nhị tiểu thư bị trì hoãn, Thiều Hoa

phái người đến An Bình hầu phủ thỉnh."

Dứt lời, khóe miệng Thương Địch không khỏi co rút, thanh âm này tuy rằng nhỏ một chút, nhưng những người bên cạnh hắn đều có thính lực tốt hơn người, đều là nghe được,

mọi người thần sắc khác nhau, chợt bừng tỉnh đại ngộ, nhưng ngại uy

nghiêm của Thần vương, lại chỉ có thể nghĩ ở trong lòng, không dám nói

ra.

Thương Địch nhìn thấy Thiều Hoa quận chúa trong mắt xẹt qua

một chút giảo hoạt, biểu muội này, thông minh cũng không phải là giả ,

nếu nàng đã muốn nói ra, Thương Địch hắn liền cũng không có che dấu,

"Như thế rất tốt, làm phiền biểu muội ."

"Đương nhiên, đương

nhiên." Dứt lời, liền quay sang nha hoàn bên cạnh phân phó vài câu,

Thương Địch ở trong đám người, không thể nghi ngờ là một cái hạc giữa

bầy gà, liếc mắt một cái liền có thể thấy, mới vừa rồi, ở rất xa, nàng

nhìn thấy Thương Địch đang tìm kiếm chung quanh, người thông minh như

nàng, lại làm sao lại có thể không nhìn ra, Thần vương biểu ca nàu đối

với An Bình hầu phủ nhị tiểu thư quả nhiên là để bụng.

Nghĩ đến

nàng hôm qua cũng đoán rằng, nếu Hoàng thượng thật sự có tâm đem ngôi vị hoàng đế truyền cho Thần vương biểu ca, như vậy An Bình hầu phủ nhị

tiểu thư có khả năng là quốc mẫu tương lai, trong đầu nàng hiện ra quang cảnh ngày An Bình phong lễ cập kê, khóe miệng khẽ nhếch, nữ tử này,

phong phạm của mẫu nghi thiên hạ một chút cũng không thiếu.

Lưu lại Thần vương

Thương Địch, Thiều Hoa quận chúa còn phải giải quyết chút chuyện bên

kia, chậm rãi đi đến bên cạnh hai vị tiểu thư ẩu đả lúc nãy, ánh mắt sâu kín dừng lại trên người hai vị tiểu thư lúc này có chút nhếch nhác chật vật, bây giờ các nàng làm sao còn có tác phong như lúc trước? Nghiễm

nhiên giống như hai người điên, quan hệ của hai

người, tựa hồ đã

muốn đỏ con mắt, chẳng phân biệt được lễ nghi gia giáo bình thường nữa,

tuyệt đối không bỏ qua cho nhau, đều không chú ý tới Thiều Hoa quận chúa đã lên bờ.

"Dừng tay." Thiều Hoa quận chúa cao giọng mở miệng,

một cỗ không giận mà tự phát ra khí thế uy nghiêm, thanh âm tuy nhỏ,

nhưng lại làm cho người ta không thể bỏ qua.Thân thể hai người ngẩn ra,

nhìn về phía người đang tới, Lục tiểu thư buông ra tay ra khỏi người

Thiệu Đại tiểu thư, ngay lập tức quỳ gối trước mặt Thiều Hoa quận chúa,

"Tham kiến Thiều Hoa quận chúa, Thiều Hoa quận chúa, ngươi cần phải làm

chủ cho ta a, nàng thế nhưng lại ra tay đả thương người khác”

"Ngươi ngậm máu phun người!" Thiệu Đại tiểu thư cũng nóng nảy, không nghĩ tới

Lục tiểu thư này vẫn còn có thể cáo trạng, cũng quỳ xuống, "Thiều Hoa

quận chúa, chuyện này là nàng khơi mào trước ..."

"Đủ rồi!" Thiều Hoa quận chúa thản nhiên quét ánh mắt qua hai người, trong mắt cũng

không có nhiều cảm xúc, bình tĩnh phân phó nói, "Người đâu, hai người

này hôm nay đều không được lên thuyền hoa , đều nhớ kỹ cho ta , từ nay

về sau, nếu là Dụ Thân vương phủ có yến, hai vị tiểu thư này cũng không

cần mời ."

Dứt lời, nhất thời một trận ồ lên, các vị tiểu thư

trong lòng đều là lộp bộp một chút, nhất là hai người gây rối Lục tiểu

thư cùng Thiệu Đại tiểu thư, sắc mặt tái nhợt đến cực điểm, này... ý tứ

của Thiều Hoa quận chúa là... nếu nàng là chủ nhân của các buổi tụ hội

quý tộc thì hai người các nàng đều bị bài trừ bên ngoài, ở kinh thành

các thế gia quý tộc rất trọng uy tín danh dự, bọn họ cũng đều nghe thấy! Thiều Hoa quận chúa bài xích khách nhân, bọn họ về sau sợ là cũng sẽ

không thân cận với hai nàng, điều này không thể nghi ngờ là từ nay về

sau các buổi yến hội của giới quý tộc thượng lưu, mọi người đều cứng rắn đuổi hai nàng ra ngoài không được dự yến!

"Quận chúa..."

"Quận chúa..."

Hai người trăm miệng một lời, tất cả đều không còn sắc bén như vừa nãy nữa, giờ phút này là muốn vãn hồi cục diện, nếu biết trước sẽ chọc giận đến

Thiều Hoa quận chúa, cho các nàng một trăm lá gan cũng không dám gây sự

a!

Tiếc rằng, Thiều Hoa quận chúa không để ý chút nào tới hai

người, khuôn mặt giãn ra đối với các tân khách khác cười nói, "Làm cho

các vị đợi lâu như vậy, là Thiều Hoa chậm trễ, bây giờ thỉnh các vị lên

trên thuyền hoa vãn cảnh."

Dứt lời, các công tử quý tộc cùng các

tiểu thư dựa theo ý tứ của Thiều Hoa quận chúa, dưới sự dẫn đường của

thị vệ, lục tục lên thuyền. Mà giờ phút này, có ánh mắt của nam tử dừng

lại một chút trên người Thiều Hoa quận chúa, khuôn mặt tuấn mỹ dưới mặt

nạ thần sắc biến hóa phi thường, cặp con ngươi đen nhánh lộ ra ngoài mặt nạ, ánh mắt nhìn về phía Thiều Hoa quận chúa, theo nàng không dời, lâu

không gặp nàng, nàng so với hai năm trước, nay lại càng thêm xinh đẹp,

vẫn như trước một thân đoan trang tao nhã.

"Biểu ca, kia Thiều

Hoa quận chúa quả thực có chút phong phạm của hoàng gia, không biết vị

công tử nào có phúc, có thể lấy được giai nhân như thế.” Một nam tử khác đứng bên cạnh mở miệng nói, vị nam tử này toàn thân cẩm y xanh nhạt,

quanh cổ tay áo viền chút hoa văn mây lành đều là dùng sợi tơ vàng mà

thêu thành, tinh xảo đẹp đẽ mà quý giá, thân hình tuy so với các nam tử

khác ở đây hơi đơn bạc một chút, bất quá chỉ là hóa trang, dưới thân cẩm y xanh nhạt kia là da thịt trắng nõn như ngọc, nhưng không giống như

tiên đồng bình thường, tuấn mỹ mà không mất đi nhu hòa, không th* t*c

bằng các nam tử khác, lại càng thêm vài phần nho nhã.

Người này

không phải ai khác, chính là An Ninh, nàng lúc này, trừ bỏ thân nam

trang, nguyên bản chính là khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng, bị che

dấu dưới lớp mặt nạ da người, giờ phút này, có khi là người quen lại gần đứng trước mặt nàng cũng không nhận ra, cũng đều không ngờ được nàng

lại dùng thân phận này đến đây. Sâu sắc như An Ninh, làm sao có thể

không nhận ra ánh mắt Vân Cẩm nhìn Thiều Hoa quận chúa có chút khác

thường? Hắn tuy rằng cực lực che dấu, nhưng lại không lừa được hai mắt

An Ninh, biểu ca này từ sau khi bị nàng thức tỉnh ở bên trong ngôi miếu

đổ nát, trong mắt thủy chung vẫn chỉ có bình tĩnh, lần dao động duy nhất là lúc nghe thấy tin nàng chết ở khu vực săn bắn, giờ phút này ánh mắt

Vân Cẩm nhìn Thiều Hoa quận chúa, rõ ràng mang theo luyến mộ nồng hậu,

trừ bỏ luyến mộ, bên trong còn nhiều ánh mắt hỗn loạn khác mà nàng không nhận ra.An Ninh nói những lời này, nói là ca ngợi Thiều Hoa quận chúa,

còn không bằng nói là thử lòng Vân Cẩm. Vân Cẩm nghe thế thân thể khẽ

giật mình, cũng lập tức thu hồi lại tầm mắt, nhưng cổ tay áo phồng to,

chính vì trong áo bàn tay đang nắm chặt thành quyền, đúng vậy! Ai có thể lấy được giai nhân như thế, quả nhiên là có phúc, nhưng là... Nghĩ đến

trên người hắn vẫn đang gánh vác cừu hận cùng trách nhiệm, hai tròng mắt Vân Cẩm dần dần khôi phục lại bình tĩnh.An Ninh nhận thấy được biến hóa của hắn, con ngươi không khỏi híp lại, nàng cảm thấy biểu ca Vân Cẩm

đối với Thiều Hoa quận chúa thái độ có chút không đồng nhất.

"Hai vị công tử, thỉnh lên thuyền." âm thanh của Thiều Hoa quận chúa lại

truyền đến, lúc này Thiều Hoa quận chúa cùng với những người khác đều đã lên thuyền hoa, mà ở trên bờ chỉ còn lại có hai người Vân Cẩm cùng An

Ninh.

Hai người khẽ giật mình, hồi phục lại tinh thần, An Ninh

trên mặt nở rộ một chút tươi cười, liền chắp tay, lập tức hướng tới

thuyền hoa mà đi đến, mà Vân Cẩm vì khuôn mặt bị che khuất, mọi người

lại càng không thể do thám được vẻ mặt của hắn.

Mọi người thấy

hai người này, đều không khỏi có chút suy nghĩ, ngày xưa ở các yến tiệc

khác, cho tới bây giờ bọn họ cũng chưa từng gặp qua hai người này, bất

quá, khí chất hai người cũng làm cho mắt mọi người sáng ngời, một mặt

nam tử này thân hình cao ngất mà thon dài, trên người ẩn ẩn tản ra một

cỗ hơi thở cao quý, mặt nạ màu bạc kia vì hắn mà tăng thêm vài phần thần bí, làm cho người ta nhịn không được tìm kiếm, dưới mặt nạ kia sẽ hé ra một khuôn mặt như thế nào.

Có người nghe nói, chủ quản của Bát

Trân Các là một vị công tử đeo mặt nạ bạc, vị công tử này chắc cũng

chính là chủ quản của Bát Trân Các?

Nghĩ đến Bát Trân Các, chúng

tiểu thư ánh mắt đều sáng bừng lên, mà vị công tử bên cạnh vị này, tuấn

mỹ làm cho người ta trở nên đui mù, nam tử mặt như quan ngọc, tuấn mỹ dị thường, như ngọc thụ chi lan, tuấn lãng bực này, không phải đơn giản

chỉ là mặt đẹp, khí chất trên người rõ ràng làm cho người ta vừa thấy

liền cảnh đẹp ý vui. Ánh mắt tiểu thư chúng gia đều dừng lại trên người

An Ninh, trong lòng âm thầm đoán đây là vị công tử nhà ai, nghĩ đến vừa

rồi Lục tiểu thư cùng Thiệu Đại tiểu thư vì Thần vương Thương Địch cùng

Nam Cung tướng quân mà ra tay quá nặng, nam tử này, thật ra so với bọn

họ cũng không kém nhiều lắm.

An Ninh nghênh đón tầm mắt của mọi

người, trên mặt thản nhiên tươi cười, nho nhã mà thân thiện, càng làm

cho người ta cảm thấy không có chút khoảng cách nào.An Ninh cùng Vân Cẩm lên thuyền hoa, từ đầu đến cuối, ánh mắt Thiều Hoa quận chúa đều tập

trung trên người nam tử đeo mặt nạ bạc, thân thể ẩn ẩn run run, trong

ánh mắt lại tích tụ thật nhiều cảm xúc, là hắn! Thân hình này, rất giống hắn! Bởi vì quá mức quen thuộc, bởi vì trí nhớ quá mức khắc sâu, tuy

rằng nàng chỉ xem được một chút khuôn mặt lộ ra bên ngoài mặt nạ, nhưng

hắn lại cho nàng cảm giác không sai vào đâu được, nàng cơ hồ có thể

khẳng định, nam tử trước mắt này chính là Vân Cẩm công tử!

Vì sao hắn lại lấy mặt nạ bạc che mặt? Vì sao hắn lại trở thành chủ quản Bát

Trân Các? Vì sao... Trong lòng rất nhiều nghi vấn đều muốn hỏi ra, nhưng nghĩ đến trường hợp hiện giờ, Thiều Hoa quận chúa cố gắng thu liễm tâm

tình của mình, cố gắng làm cho chính mình trấn định, rốt cục thu hồi tầm mắt của mình, đối với Thải Điệp bên cạnh phân phó nói, “Thải Điệp, phân phó xuống, khai thuyền."

Thanh âm đã khôi phục lại bình tĩnh,

nhưng phản ứng vừa rồi của nàng, đều bị một số có người con mắt sáng

suốt nhìn thấu, cũng khiến cho bọn họ hoài nghi, trong đó bao gồm cả

Thương Địch, An Ninh...

Trong lòng An Ninh càng phát ra khẳng

định, biểu ca Vân Cẩm cùng Thiều Hoa quận chúa nhất định là có uẩn khúc, ngay cả Thiều Hoa quận chúa nhìn thấy biểu ca trong nháy mắt cũng mất

đi trấn định.Kiếp trước, Vân Cẩm sau khi Vân gia bị diệt môn, liền sa

xuống làm một tên khất cái đần độn, làm bạn với rượu, phí hoài một thân

năng lực, cả đời tầm thường vô vị, chỉ một thời gian rất ngắn làm cho

thế gian quên mất Vân gia đã từng có một đại thiếu gia.

Mà An

Bình bị đại phu nhân cùng An Như Yên lừa, thậm chí còn không biết chính

mình còn có một biểu ca như vậy, cho đến lúc khôi phục trí nhớ, trọng

sinh một hồi, nàng âm thầm điều tra nghe ngóng, mới biết được tung tích

của Vân Cẩm, liền tìm tới ngôi miếu đổ nát.

Giờ phút này hai

người đều cảm thấy dị thường, An Ninh liễm hạ mặt mày, trong lòng sinh

ra một cỗ nồng đậm hiếu kỳ, lúc đó biểu ca cùng Thiều Hoa quận chúa, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Thiều Hoa quận chúa ra lệnh một tiếng,

thuyền liền rời bờ, chậm rãi di chuyển, thuyền hoa rất lớn, ước chừng có thể cất chứa hơn trăm người, từ đầu thuyền đến đuôi thuyền, đều phân

cách thành năm phòng, giờ phút này, tất cả mọi người đứng ở đầu thuyền,

Thiều Hoa quận chúa thế nhưng lại không có ý muốn cho mọi người đi vào.

Mọi người trong lòng đều ẩn ẩn nghi hoặc, mà chính lúc này, bên bờ truyền

đến một tiếng la hét, đúng là thị vệ của Dụ Thân vương phủ ở lại trên

bờ, mọi người nghe thấy thanh âm kia, liền hiếu kì xem qua, chỉ thấy

phía sau thị vệ kia, một chiếc xe ngựa đang ngừng lại, bọn họ nhớ rõ,

vừa rồi lúc lên thuyền, nơi đó không có xe ngựa chạy qua.

"Chuyện gì?" Thiều Hoa quận chúa cao giọng mở miệng, thuyền rời bến không xa,

nói chuyện không cần âm thanh quá lớn cũng có thể nghe được rõ ràng.

"Hồi bẩm quận chúa, An Bình hầu phủ nhị tiểu thư đến." Thị vệ bẩm báo nói,

lời nói vừa rơi xuống, trên thuyền hoa thần sắc mọi người khác nhau,

nhóm tiểu thư đều không khỏi nhíu nhíu mày, ngày đầu tiên tại tứ quốc tế truyền ra tin tức về An Bình hầu phủ đại tiểu thư, các nàng cười nhạo

An Như Yên nhưng đồng thời cũng hiểu được, tuy rằng An Như

Yên làm

bộ là "Đệ nhất tài nữ", nhưng các nàng đều biết thực ra "Đệ nhất tài nữ" từ trước đến nay đều thuộc về An Bình hầu phủ nhị tiểu thư, nàng bất

quá mới chỉ cập kê mà thôi, lại làm nên chuyện bực này, các nàng đương

nhiên là ghen tị, ai lại hy vọng trường hợp như vậy, tự nhiên xuất hiện

một cái nữ tử cướp hết lực chú ý của mọi người?

Trong lòng các nàng

đều không hy vọng nhị tiểu thư lên thuyền. Nhưng các nàng lại chưa kịp

tưởng tượng, đã thấy hai bóng dáng hướng tới bên bờ mà bay qua, một thân huyền y một thân cẩm sắc, đồng thời đứng lại bên cạnh xe ngựa.

Đến lúc mọi người nhận ra hai người kia là ai, thần sắc chợt quỷ dị, Thiều

Hoa quận chúa cũng khẽ giơ lên một chút tươi cười đầy ẩn ý, phân phó

nói, "Cập bờ!"

Thuyền dần dần cập bờ, tất cả mọi người lưu ý đến

chuyện xảy ra trên bờ, Tô Cầm cùng Hải Táp mâu trung xẹt qua một chút

khác thường, mới vừa rồi bởi vì nghe thấy tin An Ninh bị kích động, giờ

phút này bị một trận quái dị thay thế, Tô Cầm không thể không thừa nhận, vừa rồi, hắn thiếu chút nữa cũng như hai người bọn họ muốn phi thân

qua, nhưng trong lòng hắn cũng hiểu được, chính mình nếu thật sự phi

qua, chuyện tình liền không dễ hiểu, ít nhất là hắn không thể gạt được

cặp mắt củaThương Địch.

Giữa mọi người,duy chỉ có An Ninh cùng

Vân Cẩm sắc mặt có chút biến đổi, thời điểm bọn họ nghe thấy tin An Bình hầu phủ nhị tiểu thư đến, mi tâm liền nhíu chặt, không có giãn ra.

An Ninh đương nhiên thấy kỳ quái, nàng rõ ràng đã ở trên thuyền, trên bờ lại có người nói nàng đến đây!

A! Thật buồn cười! An Ninh nhìn xe ngựa kia, con ngươi thâm thúy khẽ nheo

lại, nàng lại muốn nhìn xem, "An Bình hầu phủ nhị tiểu thư" kia ngày

thường bộ dáng như thế nào!

Mà lúc này hai người đang giữ xe ngựa

kia, Thương Địch cùng Nam Cung Thiên Duệ đều mặt đối mặt, không có chút

động tác, nhưng ý tưởng trong lòng lại giống nhau, sớm nên dự đoán được

đối phương sẽ có hành động giống mình.

Hai nam nhân đều là vì An

Ninh mà đến, hiện tại tất cả mọi người đều nhìn xem, ai sẽ xốc màn xe

lên, đem An Bình hầu phủ nhị tiểu thư đón xuống dưới, có vẻ cực kì quan

trọng, ý tứ hai người tựa hồ đều không có ý nhường nhịn, Nam Cung Thiên

Duệ dẫn đầu khẽ vươn tay, muốn vén rèm lên, nhưng Thương Địch làm sao có thể để cho hắn được như ý? Tay mắt lanh lẹ ngăn lại, mâu quang vi

thiểm, "Không nhọc Nam Cung tướng quân!"

Nam Cung Thiên Duệ con

ngươi căng thẳng, gặp tay Thương Địch đánh tới, nhanh chóng ra tay cản

trở, hai người ngăn cản nhau, đều làm cho đối phương không đụng được tới chiếc mành.

Giờ phút này, nữ tử trên mã xa cực kỳ khẩn trương,

bối rối vò chiếc khăn tay, trên trán ẩn ẩn phiếm ra một tia bạc hãn.

(bạc hãn: lo lắng, khẩn trương)

"Tiểu thư... Này..." Bên trong xe ngựa, nữ nha hoàn cắn chặt môi, nghe được động tĩnh bên ngoài, lại cũng không biết nên làm thế nào cho phải, rõ ràng vừa rồi còn đang rất tốt,

các nàng đang chuẩn bị xuống xe ngựa, lại nghe thấy thanh âm bên ngoài

có người đánh nhau, nghe thanh âm kia, phần phật ngay bên tai,hiển nhiên khoảng cách đánh nhau rất gần các nàng, nếu các nàng thật sự đi ra

ngoài, sẽ khó tránh khỏi bị thương.

Nữ tử cũng là vẻ mặt bối rối

bất an, vắt hết óc suy nghĩ nên làm cái gì bây giờ, tự nhiên xe ngựa

tròng trành, cùng lúc đó trong mành xe ngựa bật ra âm thanh của một nữ

tử.

"A..." Nữ tử cùng nha hoàn bên cạnh đều sợ hãi kêu ra tiếng.

Tiếng kêu kia làm cho hai người đang đánh nhau đều ngẩn ra, không hẹn mà cùng nhìn vào bên trong xe ngựa, khi nhìn thấy người ngồi bên trong xe

ngựa, nhất thời mặt đều biến sắc.

"Như thế nào là ngươi?"

"Như thế nào là ngươi?"

Hai người trăm miệng một lời, liền cau mày, trên mặt đồng dạng là lo lắng cùng lo lắng, người này làm sao lại là An Bình?

"Ninh Nhi đâu?"

"Ninh Nhi đâu?"

Lại một lần nữa không hẹn mà cùng nói, con ngươi hai người đều xẹt qua một đạo quang mang lợi hại.

Giờ phút này, thuyền đã muốn cập bờ, khoảng cách gần khiến mọi người ở trên thuyền có thể nghe được hai người nói gì, thậm chí cả biểu tình xem

nhẹ của bọn họ đối với tiểu thư kia.

Phản ứng của hai người làm

cho tất cả mọi người ở đây choáng váng, này... Hai người này mới vừa rồi còn đánh nhau hừng hực như lửa, giờ phút này thế nhưng lòng lại như có

linh tê giống nhau!

An Ninh trong lòng sinh ra một tia khác

thường, nhưng rất nhanh nàng liền bỏ qua suy nghĩ này, đem lực chú ý

chuyển dời đến trên người nữ tử ngồi trong xe ngựa, mành đã bị xé mở, nữ tử trong xe ngựa đã hiện ra rõ ràng trước mặt mọi người, người nọ không phải ai khác, đúng là An Bình Hầu phủ tam tiểu thư An Lan Hinh!

An Ninh nhìn An Lan Hinh, mâu trung ngưng tụ một chút thâm trầm, nàng

tưởng là ai, hóa ra là nàng, không nghĩ tới nàng còn có tâm tư này, nhị

tiểu thư? Hừ, hảo một cái nhị tiểu thư!

Giờ phút này, An Lan Hinh ngồi trên xe ngựa cảm nhận được tầm mắt của mọi người, cố gắng đè nén

làm cho chính mình trấn định, khí thế của hai nam nhân này, làm cho nàng trong lòng như trước đều bị kinh sợ, bất quá, thật vất vả mới gặp được

Nam Cung Thiên Duệ, An Lan Hinh trong lòng cũng là tràn đầy vui mừng.

"Nhị tỷ tỷ nàng ở Hầu phủ, là nhị tỷ tỷ là cho Hinh Nhi phó thác ta thay

nàng đến." An Lan Hinh nháy mắt, vẻ mặt chân thành cùng vô tội, nhưng

trong lòng cũng biết, đây bất quá là nàng đang nói dối, hôm nay, nàng

vốn là đi Thính Vũ hiên học họa cùng nhị tỷ tỷ, cũng không gặp nhị tỷ tỷ ở trong Vũ Hiên, nàng hỏi Bích Châu, Bích Châu lại nói cho nàng, nhị tỷ tỷ có việc đi ra ngoài, không ở trong phủ, buộc nàng phải rời khỏi,

trong lúc vô tình thấy được thiệp mời, lòng tràn đầy tò mò nàng mở thiệp ra, thấy đúng là thiếp mời Thiều Hoa quận chúa mời nhị tỷ tỷ du ngoạn

lăng hồ, nàng nghĩ đến trường hợp có thể nhìn thấy Nam Cung tướng quân,

vì gặp Nam Cung tướng quân, nàng đánh bạo trộm thiếp mời, vội vàng cùng

Mai Hương xuất môn, thẳng hướng tới lăng hồ.

Không nghĩ tới thật

sự gặp được Nam Cung tướng quân, An Lan Hinh vui mừng nở rộ một chút

tươi cười, nhẹ giọng gọi nói, "Tướng quân ca ca... Hinh Nhi nhìn thấy

tướng quân ca ca, thật là cao hứng a!"

Nam Cung Thiên Duệ đầu mày cau lại sít sao, đáy mắt cũng là xẹt qua một chút thâm trầm, thản nhiên ly khai tầm mắt, không có phản ứng gì trước ý tứ của nàng.

An

Lan Hinh thấy hắn lạnh nhạt rõ ràng như thế, trong lòng có chút chán

nản, sắc mặt nhất thời suy sụp đi xuống, điềm đạm đáng yêu ngửa đầu lên, lã chã chực khóc nhìn Nam Cung Thiên Duệ, "Tướng quân ca ca nhìn thấy

Hinh Nhi mất hứng sao?"

Tướng quân ca ca không thích nàng sao?

Tướng quân ca ca có phải hay không chán ghét nàng? Vô số phỏng đoán xoay quang trong đầu An Lan Hinh, những giọt nước mắt liền cứ như vậy trượt

xuống dưới. Nam Cung Thiên Duệ mi tâm càng nhăn càng chặt, mà trên mặt

Thương Địch cũng khó có được khẽ trồi lên một chút tươi cười sáng lạn,

làm cho khuôn mặt của hắn càng thêm tuấn mỹ, thần thái cao hứng, biểu

tình trêu tức nhìn thoáng qua Nam Cung Thiên Duệ, "Bổn vương sẽ không

cùng tướng quân đoạt, nơi này liền giao cho tướng quân."

Nếu không phải An Ninh, hắn còn thưởng cái gì nữa? Chỉ ước gì dời đi thật nhanh mới tốt!

Nếu vừa rồi biết trên xe ngựa không phải là An Ninh, hắn cũng không hoảng

hốt quá mức như thế, ở trước mặt nhiều người như vậy cùng Nam Cung Thiên Duệ giằng co.

Bỏ lại một câu, còn rất hứng trí nhìn thoáng qua Nam Cung Thiên Duệ, Thương Địch hướng thuyền hoa đi nhanh đến...

Mà Nam Cung Thiên Duệ như trước đứng ở chỗ cũ, trên người ẩn ẩn trồi lên

một tia sắc bén, phía sau truyền đến tiếng thút thít rất nhỏ của An Lan

Hinh, làm cho hắn nhiều hơn một tia hờn giận, lấy ra khăn tay cầm trong

lòng, quăng cho nha hoàn trên xe ngựa, "Đưa tiểu thư nhà ngươi lau lệ."

Thản nhiên công đạo một câu, Nam Cung Thiên Duệ ngay cả mặt đều không biến

sắc, nếu người khóc lúc này là An Ninh, tâm hắn chắc chắn sẽ xoắn xuýt

cùng một chỗ, nhưng giờ phút này, tiếng khóc kia chỉ làm cho hắn cảm

thấy phiền chán không chịu nổi.An Lan Hinh chính là muốn thân cận cùng

tướng quân mà thôi, nàng thích tướng quân ca ca, nàng hy vọng tướng quân ca ca chú ý tới chính mình, nhưng là...

Giờ phút này gặp Nam

Cung Thiên Duệ quăng khăn tay vào, trong lòng nàng thập phần vui vẻ, lập tức dừng lại tiếng khóc, bởi vì, nàng ẩn ẩn cảm giác được tướng quân ca ca đang phiền chán, nàng tự nói với chính mình, như thế này thôi nàng

cũng đã thỏa mãn rồi, từ từ rồi sẽ đến lúc, chắc chắn từng bước một nàng sẽ thu hút được sự chú ý của tướng quân ca ca."Tướng quân ca ca, ngươi

có thể đỡ Hinh Nhi xuống xe ngựa sao?" An Lan Hinh đánh bạo đưa ra yêu

cầu, thanh âm bên trong ẩn ẩn chờ mong, yêu cầu nhỏ như vậy, tướng quân

ca ca sẽ đáp ứng nàng sao? An Lan Hinh trong lòng chờ mong, liền ngọ

nguậy không yên.

Chính là... Nam tử ngoài xe ngựa, trong chốc lát trầm mặc, nhưng không có quay đầu đỡ nàng xuống xe ngựa, mà là muốn

nhanh chóng rời khỏi chỗ này, hướng thuyền hoa đi đến, cao giọng đối với thị vệ trên bờ ra vẻ công đạo nói, "Đỡ An Bình hầu phủ tam tiểu thư

xuống xe ngựa."

"Dạ" Thị vệ lĩnh mệnh, lập tức chạy chậm đến giữ

xe ngựa, hướng tới An Lan Hinh vươn tay, "Tam tiểu thư thỉnh." thời điểm nghe thấy Nam Cung Thiên Duệ phân phó một tiếng, An Lan Hinh sắc mặt

lập tức trở nên tái nhợt, toàn bộ thân thể cũng là kịch liệt ngẩn ra,

giờ phút này may mắn là nàng ngồi ở trên xe ngựa, nếu là đứng, nàng chắc chắn sẽ ngã xuống."Tam tiểu thư, nô tài đỡ tam tiểu thư xuống xe." Bên

ngoài thị vệ lại một lần nữa thúc giục nói.

Giờ phút này, mọi

người trên thuyền hoa, đại đa số đều là tâm tình xem kịch vui, không

nghĩ tới, nhị tiểu thư cùng tam tiểu thư này, bất quá là bất đồng một

chữ thôi, đãi ngộ đúng là kém xa vạn dặm, nhóm nữ tử thấy người tới

không phải nhị tiểu thư, trong lòng liền an tâm, tam tiểu thư này không

có uy h**p gì, mặc dù là đến thì đã có sao, chẳng qua chỉ là làm nền mà

thôi.

An Lan Hinh nghe bên kia truyền đến âm thanh nghị luận liên miên không dứt, trong lòng nhất thời cực kỳ quẫn bách, giờ phút này,

việc nàng phải làm chính là mau chóng rời khỏi nơi này, nếu là lên

thuyền, có lẽ càng tự mình rước lấy nhục nhã, đến khi tầm mắt đuổi theo

bóng dáng màu đen phía xa kia, An Lan Hinh rốt cục hạ quyết tâm, đứng

dậy đi ra xe ngựa, nhờ thị vệ nâng hạ, xuống xe ngựa. Vì có thể nhìn

thấy tướng quân ca ca, nàng đã trộm thiếp mời của nhị tỷ tỷ, nếu đã muốn đến đây, nàng sẽ không buông tha cơ hội lần này, hiện tại chịu nhiều ấm ức một chút có làm sao, vì tướng quân ca ca, nàng sẽ trả bất cứ giá

nào, trong đầu hiện ra bóng dáng nhị tỷ tỷ, An Lan Hinh không ý thức

được tay nàng vô thức nắm chặt,chỉ hận trong tay là nhị tỷ tỷ của nàng,

nàng thề, một ngày nào đó, nàng chắc chắn sẽ làm cho tướng quân ca ca

trong mắt chỉ có chính mình, làm cho chàng vĩnh viễn đã quên đi nhị tỷ

tỷ!

An Lan Hinh lên thuyền hoa, nhìn thấy bóng dáng vị nữ tử

đoan trang tao nhã đứng thẳng ở đầu thuyền, ngày nhị tỷ tỷ cập kê, nàng

đã gặp qua người này, nàng chính là Dụ Thân vương phủ Thiều Hoa quận

chúa, nhìn thấy nàng, An Lan Hinh thập phần chú trọng bái lễ, "Hinh Nhi

tham kiến Thiều Hoa quận chúa, nhị tỷ tỷ không thoát thân được, làm cho

Hinh Nhi tiến đến, mong rằng Thiều Hoa quận chúa không trách tội."

Thiều Hoa quận chúa thản nhiên liếc mắt một cái nhìn An Lan Hinh, trí tuệ của nàng ra sao, mới vừa rồi liên tiếp xảy ra chuyện tình, nàng làm sao có

thể không thấy rõ? Nam Cung Thiên Duệ tâm ở trên người An Bình hầu phủ

nhị tiểu thư, mà này An Bình hầu phủ tam tiểu thư lòng lại ở trên người

Nam Cung Thiên Duệ, ai! Xem ra quan hệ này, thật sự đúng là rất phức

tạp!

"Ngươi tới là khách, tự nhiên ta sẽ không trách tội, hy vọng tam tiểu thư chơi đùa tận hứng là tốt rồi, về phần nhị tiểu thư... Ngày khác ta lại đến nhà bái phỏng." Thanh âm Thiều Hoa quận chúa dịu dàng

theo khóe môi trút xuống, ôn nhuyễn êm tai, nàng đối với An Ninh ấn

tượng vốn không sai. Hôm nay An Ninh không tới, nhất định có nguyên nhân của chính nàng.

Thiều Hoa quận chúa lúc này tưởng mình cơ trí

nhưng nàng làm sao biết nhị tiểu thư trong miệng nàng đã ở phía trên

thuyền hoa này, hơn nữa cách nàng bất quá chỉ là mấy bước chân, chẳng

qua, là An Ninh đeo mặt nạ, khuôn mặt khác biệt không ai nhận ra mà

thôi!

An Lan Hinh nghe thấy Thiều Hoa quận chúa nói như thế,

trong lòng lại yên tâm không ít, ánh mắt tự nhiên tìm được bóng dáng Nam Cung Thiên Duệ, thân thể nho nhỏ theo bản năng hướng sát tới bên kia,

lúc đi qua người An Ninh, An Ninh nhìn tam muội muội này, nhỏ như vậy,

đã giỏi ẩn nhẫn như thế, tư thái động lòng người, cũng khó trách kiếp

trước nàng bước được đến vị trí cao như thế, lại có thể thuận buồm xuôi

gió ngồi vững.

Nghĩ đến thân phận kiếp trước của An Lan Hinh,

nhưng hiện tại, rất nhiều sự tình đã xảy ra theo chiều hướng khác, ví dụ như Dương Mộc Hoan chết, lại như An Như Yên bị phế.

Không biết An Lan Hinh có thể hay không phát triển như kiếp trước, dựa theo kiếp trước mà phát triển...

Thuyền một lần nữa ly khai khỏi bờ, gió ở bờ hồ thổi lên, mọi người đứng ở đầu thuyền, Thiều Hoa quận chúa nhìn mọi người, cao giọng mở miệng, " Hôm

nay Thiều Hoa thỉnh các vị đến, cố ý chuẩn bị một chút trò chơi."

Mọi người vừa nghe đến trò chơi, nhất thời đều hứng trí, nhưng Thương Địch, Nam Cung Thiên Duệ, An Ninh, Tô Cầm, Hải Táp, Vân Cẩm những người này,

trong lòng cũng hiểu được, trò chơi này chỉ sợ không đơn giản là trò

chơi bình thường, mà mục đích của nó, sợ cũng..."Là trò chơi gì? Thiều

Hoa quận chúa mau mau nói nghe một chút, mọi người tâm đều ngứa a." Có

người mở miệng phụ họa nói.

Thiều Hoa quận chúa mỉm cười, "Thuyền này phỏng có năm phòng, bên trong chuẩn bị một chút câu đố, câu đố này

là Thiều Hoa chuẩn bị một ít, chỉ cần các ngươi theo thứ tự đi vào, nhìn đề mục, biết đáp án, liền có thể đi thông qua một phòng, thông qua một

phòng đề mục tự nhiên là so với đề mục trước hơi khó giải hơn một chút,

nhưng Thiều Hoa biết, các vị đều là những người tài hoa hơn người, đề

mục này tự nhiên là không làm khó được mọi người, bất quá là để mọi

người chơi đùa cho cao hứng thôi, đương nhiên, Thiều Hoa cũng chuẩn bị

một ít lễ vật, chỉ cần là lọt qua cửa các tài tử giai nhân đều sẽ có đại lễ đưa tiễn."

Thiều Hoa quận chúa vừa nói xong, rất nhiều người

tràn đầy tự tin, nóng lòng muốn đứng lên thử, nhìn phòng thứ nhất, có

người cao giọng mở miệng, "Thiều Hoa quận chúa, kia liền cho tại hạ thử

đầu tiên đi.”

"Công tử, thỉnh." Thiều Hoa quận chúa ra dấu thỉnh, lập tức, người đã muốn vào phòng, Thiều Hoa quận chúa cũng hướng tới

phòng ở cuối đuôi thuyền mà đi đến.Toàn bộ thuyền hoa lập tức náo nhiệt

hẳn lên, An Ninh nhìn những người tiếp theo đi vào, nhưng rất nhanh,

liền thập phần chán nản đi ra, có người khi đi ra, trong tay rỗng tuếch, nhưng có những người trong tay cũng có một chút đồ vật, không cần tưởng tượng cũng biết, đó là lễ vật mà Thiều Hoa quận chúa nhắc tới, nhưng

nhiều nhất cũng chỉ có người cầm trong tay hai vật, lại càng nhiều người tiến vào.Rất nhanh, không còn ai tiến vào nữa chỉ còn lại bảy người An

Ninh, Thương Địch, Nam Cung Thiên Duệ, Tô Cầm, Hải Táp, Vân Cẩm cùng với An Lan Hinh.

An Ninh thản nhiên quét mắt qua mấy người, cuối

cùng tầm mắt dừng lại trên người Vân Cẩm, nàng biết, Vân Cẩm biểu ca là

cố ý che dấu cảm xúc chính mình, nhưng nàng lại có thể cảm thụ được,

thân thể hắn lại thêm một phần khẩn trương, nàng biết, Thiều Hoa quận

chúa giờ phút này đang ở ngay tại đuôi thuyền hoa kia, chỉ cần thông qua năm phòng, liền có thể gặp được Thiều Hoa quận chúa.Nghĩ đến mục đích

lần này Thiều Hoa quận chúa mời mọi người du ngoạn hồ, An Ninh liễm liễm mi, đang muốn đi vào một cái phòng, lại có người bước đến trước mình,

rồi đi vào, người nọ không phải ai khác, chính là Thuyền vương Hải Táp,

hôm nay hắn áo choàng màu lam xanh thẳm, phối hợp với đôi mắt màu lam

sáng chói, rực rỡ vô hạn, trên khuôn mặt tuấn mỹ nở nụ cười tà mị, càng

làm cho hắn thoạt nhìn gần như là yêu nghiệt.

Bất quá, An Ninh

lại không biết, lúc này Thuyền vương Hải Táp là mang tâm tình gì đi vào

phòng, Hải Táp vốn là vì An Ninh mà đến, lại thật không ngờ, nhị tiểu

thư đến là đến, đến đây lại là một cái người giả, giờ phút này trong

lòng hắn rất buồn bực! Hắn hoàn toàn có thể rời đi, nhưng lên đến

thuyền, nghe Thiều Hoa quận chúa nói ra trò chơi kia, hắn liền đánh mất ý niệm rời đi trong đầu, dù sao, hắn là bá vương trên biển, từ nhỏ đều

lớn lên ở trên biển trên thuyền, hoạt động ở trên thuyền, lại có thể nào lại làm cho người khác đứng nhất?Huống hồ, nhìn đến bây giờ, tựa hồ còn không có ai đứng đầu, hắn lại thấy hứng trí, hắn phải đi, hắn cũng muốn xem, cũng muốn đến đuôi thuyền vậy phải thử mới được!

Hải Táp đi vào trong chốc lát, không thấy đi ra, thị nữ đã mở miệng kêu người kế

tiếp đi vào, nghĩ đến Hải Táp thoải mái đi vào phòng thứ hai, đến giờ

phút này, An Ninh lại không vội, tựa hồ là đang chờ đợi những người khác đi trước, Thần vương Thương Địch thấy không có ai tiến lên, liền dẫn

đầu rồi đi vào, đi vào một lát, thậm chí không lâu bằng Hải Táp, liền

nghe được thị nữ kêu người kế tiếp đi vào, sau Thần vương, tự nhiên là

Tô Cầm, hai người này, mạnh không rời tiêu, tiêu không rời mạnh, ngay cả bây giờ cũng kẻ trước người sau, An Ninh nhìn vài người này từng bước

từng bước đi vào, đều không đi ra, đôi con ngươi sáng long lanh hiện lên một tia khen ngợi, những người này đều là rồng phượng giữa loài người,

mỗi người ý nghĩ đều không đơn giản, làm sao có thể như những thế gia

công tử khác, đi vào, nhiều nhất cũng không được quá ba phòng liền đi ra .Bất quá, Nam Cung Thiên Duệ là người đi vào sau cũng làm cho An Ninh

có chút nhíu nhíu mày, nhìn về phía An Lan Hinh, trong mắt nàng nhìn Nam Cung Thiên Duệ hết sức nóng bỏng, hơn nữa vừa rồi ở trên xe ngựa một

phen hành động kia, An Ninh trong mắt xẹt qua một chút lạnh lùng, An Lan Hinh tự nhiên không phải là người ngu ngốc, bằng không lúc trước cũng

không giỏi tính kế như vậy, có thể leo lên vị trí kia, bây giờ, nàng

thật muốn nhìn một chút, An Lan Hinh có thể đi đến phòng nào!

An

Lan Hinh đi vào đã lâu, lâu đến mức tất cả mọi người đều nghĩ là lúc

nàng đi ra đây, thì thị nữ kia lại một lần nữa truyền lời cho vị tiếp

theo đi vào, nhất thời, các vị tiểu thư bị chặn ngay từ cửa thứ nhất vẻ

mặt kinh ngạc, bọn họ đều thật không ngờ, An Lan Hinh bất quá là một nha đầu mới mười ba tuổi, nhưng so với bọn họ năng lực còn cao hơn, may mắn đi vào cái phòng thứ hai, xem ra nếu là qua hai năm nữa, An Bình hầu

phủ tam tiểu thư này chỉ sợ cũng không phải nhân vật nhỏ, nhóm tiểu thư

trong mắt nhất thời đều nhiều hơn một tia ghen tị cùng địch ý.

An Ninh đem biểu hiện của những người này đều xem ở trong mắt, khóe miệng

cũng là gợi lên một chút tươi cười, nhìn Vân Cẩm biểu ca đứng bên cạnh,

cặp con ngươi khôn khéo giờ phút này giống như bị một tầng nước bao phủ, An Ninh trong lòng hiểu rõ, đi đến bên người Vấn Cẩm, "Biểu ca,

thỉnh.". Nàng biết, nếu là chính mình không thúc giục, biểu ca có lẽ sẽ

không đi vào phòng thứ nhất, bởi vì, nàng thấy được trong mắt biểu ca là lùi bước cùng trốn tránh, là vì Thiều Hoa quận chúa sao? An Ninh trong

lòng âm thầm đoán, nhưng mặc kệ có phải hay không bởi vì Thiều Hoa quận

chúa, biểu ca hôm nay đều phải đi vào, nàng đã từng nói qua, đây là một

cơ hội tốt, nàng cùng biểu ca không thể buông tha.Vân Cẩm đột nhiên bừng tỉnh, nhìn đến An Ninh con ngươi kiên định, trong lòng ngẩn ra, hắn bị

làm sao vậy? Ninh Nhi kiên trì phó ước việc cần làm cho hắn, sợ là cùng

với trò chơi này có liên quan chặt chẽ, Ninh Nhi làm việc đều có đạo lý

của chính nàng, hắn nếu đã lên thuyền, làm sao có thể bỏ nàng mà chạy

trốn.

Nhớ đến trên người mình gánh vác trách nhiệm phục hưng Vân

gia, khuôn mặt tuấn mỹ dưới chiếc mặt nạ trở nên kiên định, quay sang An Bình khẽ nở rộ một chút tươi cười, lập tức đi vào phòng thứ nhất, hắn

biết, đến đuôi thuyền, nhất định sẽ lại nhìn thấy Thiều Hoa quận chúa,

nhưng giờ phút này hắn không thể trốn tránh!

An Bình nhìn Vân Cẩm bước đi kiên định, trên mặt tươi cười càng phát ra nồng đậm, không khỏi như nàng sở liệu, Vân Cẩm đi vào không lâu, thị nữ liền gọi người kế

tiếp đi vào, cơ hồ là không có chút trì hoãn , từng là đại thiếu gia của Vân gia, Vân Cẩm công tử, làm sao có thể ngay một cửa này cũng không

qua được?

An Bình là người cuối cùng đi vào phòng, sau khi vào

phòng, thị nữ liền đưa cho nàng một tờ giấy, An Bình chính là thản nhiên nhìn lướt qua, liền nói cho thị nữ đáp án, thị nữ mỉm cười thỉnh nàng

vào căn phòng thứ hai.

Ở trong phòng thứ hai, cứ như thế lặp lại, đối với An Bình mà nói, những đề này, ở kiếp trước nàng đã giải đáp một hồi, bây giờ, bất quá là lặp lại đáp án của kiếp trước thôi, nhưng phân cảm giác cũng là bất đồng, ở kiếp trước, nàng lấy thân phận nha hoàn vì An Như Yên mà giải đáp, cuối cùng chỗ tốt đều là An Như Yên được, hiện

tại, nàng là vì chính mình, tâm tình đương nhiên là không đồng dạng như

vậy.

Đến căn phòng thứ ba, An Bình lại ngoài ý muốn thấy được An

Lan Hinh vẻ mặt cô đơn đi ra, trong tay cầm ba cái vật, hiển nhiên, An

Lan Hinh là qua đến cửa thứ ba thì bị chắn ngoài cửa thứ tư.

Nghe được trong miệng của nàng không ngừng nỉ non "Tướng quân ca ca, tướng quân ca ca..."

An Bình đáy mắt xẹt qua một chút biến hoá kỳ lạ, "Tiểu cô nương, nhị tỷ tỷ nhà ngươi đâu?"

An Lan Hinh đột nhiên nghe thấy thanh âm xuất hiện, trong lòng ngẩn ra,

giương mắt nhìn về phía nam tử tuấn mĩ đến mức làm cho người ta hít thở

không thông này, nhị tỷ tỷ? Hắn là cũng biết nhị tỷ tỷ sao? Vì sao những người này đều nhớ thương nhị tỷ tỷ, còn An Lan Hinh nàng bỏ đi đâu?

Nàng thầm nghĩ chỉ cần liếc nhìn tướng quân ca ca một cái, nàng đã thỏa

mãn rồi, nhưng là, mắt thấy tướng quân ca ca đã muốn đến đuôi thuyền, mà nàng lại bị chắn ở ngoài cửa thứ tư.

Trong mắt trồi lên một tia hận ý, càng ngày càng đậm liệt, "Hừ, nàng không tốt, nàng không tốt... Nàng không tốt!"

An Lan Hinh cơ hồ là rống đi ra , một đôi mắt trướng đỏ bừng, lại cầm vật

trong tay, hung hăng nện xuống, An Ninh sắc mặt trầm xuống, nàng biết,

An Lan Hinh là giận chó đánh mèo, trong lòng nàng hận là hận chính mình

đoạt đi sự chú ý của Nam Cung Thiên Duệ!

Trong đầu hiện ra bóng

dáng Nam Cung Thiên Duệ, mâu trung hơn vài tia khác thường, đem đồ bị An Lan Hinh ném trên mặt đất, nhặt lên đem trở lại trên tay nàng, rồi thản nhiên quét nàng liếc mắt một cái, lập tức đi vào phòng tiếp theo...

Thời điểm An Ninh xuất hiện ở đuôi thuyền, y như nàng sở liệu , Thần vương

Thương Địch, Nam Cung Thiên Duệ, Tô Cầm, Hải Táp, Vân Cẩm đều đang ngồi

đó, giờ phút này, bọn họ ngồi ở trên ghế, trong tay mỗi người là một ly

trà, mà Thiều Hoa quận chúa ngồi ở một bên, trên mặt như trước là ý cười đoan trang tao nhã.

Nhìn thấy An Ninh, Thiều Hoa quận chúa nhiệt tình đứng dậy, "Chúc mừng công tử, công tử bên này, mời ngồi, người

đâu, thượng trà."

Đối với ba người Thương Địch, Nam Cung Thiên

Duệ, Tô Cầm nàng nhưng thật ra không có nhiệt tình như vậy, bởi vì, bọn

họ vốn đã được xác định là người được chọn, cái nàng cần là gương mặt

mới mẻ, cho nên, công tử mặt nạ bạc, lam mâu công tử, cùng với vị tiếu

công tử ngọc thụ lâm phong trước mắt này, càng làm cho nàng thêm vui

sướng.

Năm cửa kiểm tra, qua mỗi một cửa lại càng khó hơn, đến

cuwat thứ ba độ khó lại tăng vọt, ba người bọn họ có thể giống như Thần

vương trong thời gian ngắn trả lời được hết các vấn đề, đến được đuôi

thuyền này, vậy cũng đủ để chứng minh, ba người này thông minh tài trí,

đã đạt tới yêu cầu của nàng.

Được ba người, hiện tại cũng chỉ thừa một người !

An Ninh thong dong ngồi xuống, cử chỉ tao nhã uống trà được bưng lên,

trong mắt trồi lên một tia tán thưởng, quả thật là trà ngon, không hổ là Thiều Hoa quận chúa thưởng thức!

Từ khi An Ninh tiến vào, nhất

cử nhất động của nàng đều bị mấy người khác nhìn, đều là giật mình,

người này còn trẻ tuổi, bất quá bộ dáng cao thấp chỉ chừng mười lăm

tuổi, mà mấy người bọn họ, đều đã qua tuổi hai mươi, không nghĩ tới một

thiếu niên như vậy, lại có thể trả lời được hết những câu đố kia!

Người kia là ai? Giờ phút này, tất cả bọn họ đều muốn biết!

"Vị công tử mặt nạ bạc này, là chủ sự giả Bát Trân các, nhưng thứ lỗi cho

Thiều Hoa ngu dốt, còn không biết tôn tính đại danh của công tử?" Thiều

Hoa quận chúa trên mặt dịu dàng cười, nhìn khuôn mặt hé ra mặt nạ màu

bạc, trong lòng tuy rằng cố nén, nhưng vẫn như trước khơi dậy gợn sóng.

Nàng muốn nghe từ trong miệng hắn thốt ra hai chữ "Vân Cẩm", chính là, chờ

đợi một lát, đôi môi cương nghị lộ ra bên ngoài mặt nạ cũng chỉ khẽ mấp

máy, hộc ra hai chữ, "Ngân Mặt!"

Thiều Hoa quận chúa thân thể rõ

ràng ngẩn ra, Ngân Mặt? Hít một hơi thật sâu, Thiều Hoa quận chúa khôi

phục đoan trang tao nhã như trước, hướng tới Vân Cẩm gật gật đầu, "Ngân

Mặt công tử, hạnh ngộ."

Hắn không phải Vân Cẩm sao? Không, chính

là hắn! Điểm này Thiều Hoa quận chúa trong lòng tin tưởng rất vững chắc, nhưng hắn đã có ý giấu đi, như vậy nhất định có nguyên nhân của hắn,

nàng là nữ tử thông minh, biết khi nào nên dừng lại, xoay người nhìn về

phía An Ninh, không biết vì sao, tiểu công tử này, lại cấp cho nàng một

loại cảm giác đặc biệt thân thiết, tuổi còn trẻ, nhưng lại cũng có thể

trả lời hết tất cả các câu đố, không thể nghi ngờ hắn đáng giá giành

được sự chú ý của nàng!

"Vị tiểu công tử này, ngươi là?" Thiều Hoa quận chúa ôn nhu hỏi, vừa vặn hỏi ra nghi vấn của những người khác.

Tầm mắt của mọi người đều dừng ở trên người An Ninh, Hải Táp, Tô Cầm, Nam

Cung Thiên Duệ, đều buông ly trà xuống, tựa hồ đều đang chờ đợi đáp án

của vị tiểu công tử này.

Thương Địch cặp con ngươi khôn khéo, cũng

khóa chặt nàng, trong lòng lại có cảm giác kì quái, hơi thở trên người

tiểu công tử này, lại cũng tương tự như hơi thở An Ninh, nhưng khuôn mặt kia... Cũng là hai khuôn mặt bất đồng a!

Vị công tử này, rốt cuộc là ai?!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.