Chương89: Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Lòng Thương Đồng đã treo lơ

lửng giữa không trung, cơ thể của anh dán sát tới, cô sợ đến mức nhắm

chặt hai mắt, lại cảm giác sau lưng chợt lạnh, anh đã đứng lên khỏi

người cô, mấy tờ giấy bay lả tả rơi trên mặt cô.

"Em nghĩ rằng

tôi có hứng thú với người tàn hoa bại liễu như em sao? Em đúng là quá

xem trọng mình rồi! Các người xem Sở Ngự Tây tôi là cái gì hả?" Sở Ngự

Tây lần nữa ngã vào trên ghế xoay, chỉnh lại cổ áo mở rộng một chút,

giọng nói lạnh lẽo giống như phát ra từ trong hầm băng, đôi mắt lại gắt

gao nhìn chằm chằm vào Thương Đồng.

*Tàn hoa bại liễu: người bị vùi dập, tàn tạ vì chuyện ấy.

Anh có ý gì?

Anh ta cho rằng mình đã sớm rách nát không chịu nổi, anh ta xem mình giống

như một kỹ nữ đưa đến cửa, chạm vào cũng cảm thấy bẩn! Nhục nhã khôn

xiết làm cô nhanh chóng chạy đến góc tường, tay chân luống cuống mặc

quần áo vào, giờ phút này so với vừa rồi càng làm cô cảm thấy khó chịu

hơn, hành động và lời nói của anh giống như cái tát vang dội rơi vào

trên mặt cô.

Có lẽ anh căn bản không có ý muốn cô, nhưng lại trơ

mắt nhìn cô khổ sở và rối loạn như vậy, cô giống như đang diễn một vai

hề vụng về, lúc này anh chắc chắn rất coi thường mình? Tay cô run rẩy

cài cúc áo cuối cùng, mới quay người lại, đã thấy Sở Ngự Tây đưa lưng về phía cô nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Rốt cuộc anh muốn thế nào?"

"Văn kiện ở trên bàn, xem rõ ràng, ký nó."

Giọng nói của Sở Ngự Tây vô cùng lạnh lẽo, anh nhìn những cành cây đã thưa

thớt ngoài cửa sổ, rõ ràng đã qua Trung Thu, nhưng vẫn cảm thấy hơi

nóng.

Thương Đồng nhẹ nhàng đi qua, nhặt văn kiện vừa mới rớt

xuống đất lên, mấy chữ phía trên làm cho lòng cô giống như bị đâm một

nhát tàn nhẫn.

Hợp đồng?

cô cho rằng loại chuyện này chỉ

có trong tiểu thuyết, cái gọi là hợp đồng căn bản không có bất kỳ hiệu

lực pháp lý nào, bị ép ký, không phù hợp với điều khoản pháp luật, giam

giữ tự do của người khác, gây tổn hại đến thân thể của người khác, đều

không hợp lệ.

Nhưng cô có thể đi tố cáo sao?

Nếu cô làm ra bất kỳ điều gì trái với hợp đồng, anh sẽ đi tố giác La Hằng Viễn, sẽ tổn thương những người bên cạnh cô.

Điều khoản phía trên không nhiều lắm, nhưng mỗi một điều, đều rất tàn nhẫn.

Kể từ ngày ký hợp đồng, bên B phải thực hiện theo các quy ước sau đây Thứ nhất: Thân thể hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của bên A, mặc cho bên A chi phối.

Thứ hai: Hành động phục tùng vô điều kiện bên A.

Thứ ba: không thể tiết lộ mối quan hệ với bên A.

Thứ tư:...

.....

Bên A có quyền thay đổi điều khoản bất cứ lúc nào, hợp đồng kéo dài vô thời hạn.

Phía dưới là chữ ký và ngày tháng.

Sở Ngự Tây đã ký tên của anh, rồng bay phượng múa, trước sau như phong

cách của anh, ngông cuồng nóng nảy, anh đã chắc chắn cô không có bất kỳ

đường sống nào để cò kè mặc cả.

"Phải ký sao? Tôi biết, dù không

ký tôi cũng sẽ không..." Thương Đồng nắm chặt phần hợp đồng, sắc mặt tái nhợt, anh biết rõ, không cần hình thức như vậy, cô cũng nhất định sẽ

nghe theo, tại sao phải như thế? Là hình thức anh làm nhục cô sao?

Sở Ngự Tây xoay người lại, sắc mặt đã trở lại bình thường, nhưng cả người

nhìn qua, vẫn lạnh nhạt như cũ, anh hơi chau mày: "Vùng vẫy giãy chết

sao?"

Thương Đồng cn m** d**, bị ánh mắt của anh nhìn tới nên cúi đầu, tìm bút trên bàn, lặng lẽ ký tên của mình.

Lúc cô cúi đầu, hai tay của Sở Ngự Tây đan cùng một chỗ, giờ phút này anh

hận không thể bp cht cô, cô càng hy sinh cho người đàn ông khác, anh

càng cảm thấy không thể chịu đựng nỗi.

"đã ký xong, bây giờ có thể xóa những tấm ảnh kia không?" Thương Đồng mang phần hợp đồng đưa đến trước mặt anh.

Sở Ngự Tây không nhận lấy, cô lúng túng duỗi tay, chậm rãi hạ xuống, mang phần hợp đồng đặt ở trên bàn.

"Đối phó với kẻ phạm tội nhiều lần như em, sao tôi có thể mang hình đưa cho

em? Có lẽ chờ tôi chán, mở lòng từ bi, sẽ đưa hình cho em cũng không

chừng." Sở Ngự Tây lạnh nhạt cắt đứt ảo tưởng của cô.

"Sao anh có thể lật lọng như vậy." Thương Đồng rất tức giận, vội vàng di chuyển

chuột, hy vọng có thể tự tay xóa bỏ những tấm hình đó.

Sở Ngự Tây cũng không cản cô, lâu như vậy, máy vi tính đã sớm tự động khóa màn

hình, cô di chuyển con chuột, màn hình xuất hiện cửa sổ để nhập mật

khẩu, cô tức giận bỏ lại con chuột, chuyển sang Sở Ngự Tây: "Anh...anh

phải nói được làm được, chỉ cần tôi không làm trái với hợp đồng, anh

không thể mang những tấm hình này công bố ra ngoài!"

Sở Ngự Tây

nhìn ngực cô lên xuống bất định, con ngươi ngưng lại, không chuyển tầm

mắt, lạnh lùng nói: "Chuyện thứ nhất tôi muốn em làm là..."

Tim

của cô giống như sắp nhảy ra cổ họng, chỉ sợ anh đề xuất yêu cầu đáng

sợ, ngón tay cô tiếp tục men theo mép bàn, các đốt ngón tay có chút

trắng bệch.

"Gọi điện cho Sở Vân Hề, nói với nó, đứa bé không phải của Nhiễm Đông Khải."

Nghe xong những lời này, lòng cô mới khẽ buông xuống, nhưng nửa câu sau của anh lại khiến cô sợ hãi.

"nói đứa bé là..." Anh cau mày: "Của bất cứ người đàn ông nào cũng được."

Lúc này Thương Đồng mới cúi đầu, nhẹ nhàng nói một câu: "Được, tôi trở về sẽ gọi."

"Gọi ở đây!" Sở Ngự Tây lạnh lùng nhìn cô chằm chằm.

Thương Đồng biết anh không tin mình, cô im lặng lấy điện thoại từ trong túi ra, đưa cho anh: "Tôi không biết số của cô ấy."

Sở Ngự Tây nhận lấy điện thoại, đầu ngón tay đụng phải tay cô, giống như

là đụng phải vi khuẩn gây bệnh, mày lập tức cau lại, anh cầm điện thoại

lên, rút pin ra, ba một tiếng ném vào trong thùng rác.

"Anh..."

Thương Đồng hoàn toàn bị hành động không giải thích được làm cho ngớ

người, lại thấy anh từ trong ngăn kéo lấy ra một cái khác, bấm mấy số

mới đưa cho cô: "Ngoài tôi ra, không cho phép liên lạc với bất cứ ai."

cô im lặng nhận lấy, ấn loa ngoài.

âm thanh kết nối bên kia điện thoại truyền đến.

Lòng bàn tay của cô đã ướt đẫm mồ hôi, không dám đối diện với ánh mắt giống

như trông coi tội phạm của Sở Ngự Tây, đành phải xoay người sang chỗ

khác, đột nhiên nghe một câu nhẹ nhàng bên kia truyền đến: "Alô, ai

vậy?"

Mặc dù giọng nói nhẹ nhàng ôn hoà, không nghe ra tuổi,

nhưng toàn thân cô lại lập tức căng thẳng, giọng nói này cô nghe ra

được, là Tân Mộng Lan.

cô chỉ cảm thấy máu trong đầu chảy rất nhanh, cô không cách nào khống chế được, đầu có cảm giác choáng váng.

không cần quay đầu lại, cũng có thể biết Sở Ngự Tây đang "Giám sát", mà bên

kia lại truyền đến giọng nói hơi mệt mỏi nhưng không mất đi sự nhẹ nhàng của Tân Mộng Lan: "Alô?"

Lòng bàn tay của Thương Đồng siết chặt

đau đớn, cô hắng giọng, khàn tiếng nói: "Xin hỏi, có phải là số điện

thoại của Sở Vân Hề tiểu thư?"

Bên kia hình như cũng có chút sững sốt, hơi chần chừ nói: "cô...cô là Thương tiểu thư?"

Thương Đồng có chút cảm giác khác thường, lại kiên trì nói: "Chắc là Sở phu

nhân, tôi có việc muốn tìm Sở Vân Hề tiểu thư, ngài có thể đưa điện

thoại cho cô ấy được không?"

Tân Mộng Lan bên kia im lặng một chút, không biết bà đang nghĩ gì, Thương Đồng bên này cũng rất căng thẳng.

"Thương tiểu thư, thân thể của Vân Hề chưa hoàn toàn khôi phục, không thể chịu

kch thch được, nếu cô có việc, chúng ta có thể gặp mặt, được không?"

Thương Đồng muốn từ chối, Sở Ngự Tây đã đứng ở bên cạnh cô, gật đầu ra hiệu cho cô.

Thương Đồng cắn răng, rốt cuộc dưới ánh mắt lạnh băng của Sở Ngự Tây mở miệng nói: "Được."

"Vậy thì bây giờ đi, Thương tiểu thư ở đâu, tôi kêu tài xế đến đón cô?"

"không cần, ngài nói thời gian, địa điểm là được rồi." Thương Đồng lạnh lùng từ chối bà.

Sở phu nhân chậm rãi nói một địa điểm, thời gian là một giờ sau.

Để điện thoại xuống, Thương Đồng có cảm giác bất lực, cô muốn một mình gặp mặt người phụ nữ kia.

cô quay đầu lại, nhìn Sở Ngự Tây, khẽ nói: "Anh có thể để tôi đi đón con bé về không?"

Mắt của Sở Ngự Tây nheo lại, không phải vừa rồi anh không thấy hình ảnh bọn họ "một nhà ba người" dây dưa ấm áp, nếu bây giờ nói đứa bé không phải

là của Nhiễm Đông Khải, cũng nhất định không thể để đứa bé ở lại bên

cạnh anh ta, nếu không hai người họ sẽ vương vấn không dứt được.

Nhưng Nhiễm Đông Khải sẽ từ bỏ sao?

Đàn ông có thể từ bỏ người phụ nữ của mình, nhưng làm sao có thể hy sinh con ruột của mình?

Nhưng nếu không giải quyết xong chuyện đứa bé, không cách nào cắt đứt quan hệ của hai người bọn họ.

Thương Đồng không biết anh đang nghĩ suy cái gì, chỉ nhìn thấy trên mặt anh tâm tình bất định.

"Xuống lầu, tài xế đưa em đi." Sở Ngự Tây lạnh lùng nói: "Mang theo điện thoại bên mình, nếu không tìm được em, em biết hậu quả rồi đó."

Thương Đồng cúi đầu, từ từ đi về phía cửa, đến cửa, cô nhịn không được dừng

bước lại, nhìn Sở Ngự Tây một cái, cô không biết bản thân muốn thế nào,

chỉ cảm thấy có chút đau xót, cuối cùng hai người lại đến bước đường

này.

Nếu lúc trước anh không đối xử tốt với cô như vậy, có lẽ cô sẽ không đau khổ thế này.

Hành động và việc làm của anh đối với cô hôm nay, cô đều có thể hiểu được, nhưng trong lòng vẫn sẽ đau đớn.

Ngự Tây, anh có chút nào không đành lòng không?

Đáy lòng giống như bị kéo căng ra, từ đầu đến cuối vẫn run rẩy, nếu anh

thật sự vô tình, có lẽ đã thẳng tay, có lẽ căn bản không cần quan tâm

đến cảm nhận của cô, mà bức La Hằng Viễn đến đường cùng, dù sao trên tay anh có nhiều con át chủ bài như vậy, bao gồm cả con của cô, mảnh đất

Bắc Giao kia.

Nhưng, cô không yên tâm nhất vẫn là Niệm Niệm, cô chưa bao giờ rời xa con bé, cho dù là một đêm.

Sở Ngự Tây mang phần hợp đồng kia đặt ở ngăn kéo dưới cùng, lúc đóng lại,

ngón tay chạm đến một hộp trang sức màu lam, ánh mắt của anh hơi u ám,

dừng lại trong nháy mắt.

Khi anh lấy hộp trang sức kia ra, lúc

muốn mở ra, bỗng dưng nhìn thấy Thương Đồng còn đứng ở cửa, tay anh

ngừng lại một chút, ba một tiếng đem cái hộp ném vào ngăn kéo dưới cùng, răng rắc khóa lại.

"Sao còn chưa đi?"

Thương Đồng ngập ngừng một chút, im lặng quay đầu, đi ra cửa.

Sở Ngự Tây nhìn bóng lưng của cô, quả đấm nặng nề nện lên bàn, phát ra một tiếng trầm đục.

Anh lập tức bấm một số điện thoại, cũng cầm Âu phục ở bên cạnh đứng lên, đi ra ngoài.

------- Vũ Quy Lai --------

Quán cà phê, giữa trưa, ánh sáng cũng không nhiều, màn cửa sổ tối tăm, màu

nâu đậm kết hợp với màu vàng, làm cho người ta có cảm giác cổ xưa, trong không khí dày đặc mùi cà phê.

Mỗi một chỗ ngăn cách đều tương đối vắng vẻ, lúc này, người cũng coi như nhiều.

Thương Đồng đến cửa, có người đẩy cửa ra, cô chậm rãi nhìn thoáng qua bên

trong, vị trí góc khuất gần cửa sổ, có một bức rèm che, mơ hồ có thể

nhìn thấy một bóng dáng, cô hít một hơi thật sâu, từ từ đi tới bên đó.

Cách bức rèm che, cô hơi dừng chân lại, muốn điều chỉnh lại hô hấp một chút, thì nhìn thấy người phụ nữ bên trong từ từ quay đầu lại.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.