Chương 97: Làm sao có thể không thương? (2)

Tâm tình không tốt

thì uống rượu giải sầu không có ích lợi gì, thích hợp nhất là phải “vận

động” để có thể đem buồn bực phát tiết ra ngoài! Nếu không thể dùng phụ

nữ để phát tiết, cũng không thể giống như con gái mặc kệ vui mừng hay

đau khổ khóc xong liền thông suốt mọi chuyện, vậy thì đánh một trận nhất định là có dùng.

"Trầm Ngôn, cậu mà dám nói thêm một câu nữa,

thử nhìn một chút." Lời nói vừa thét ra, quả đấm của Mộ Dung Trần cũng

theo đó dâng lên, "Cô ấy có đáng yêu hay không mắc mớ gì tới cậu? Chỉ

cần có tôi ở đây, Tiết Tình Tình chỉ là của một mình tôi." Một quyền

kia, thẳng tắp rơi vào phía má phải của Trầm Ngôn, bởi vì sức lực quá

nặng, khóe miệng anh bị rách da, chảy một ít máu.

Chọc cho Trầm

Ngôn phải cau mày, mẹ nó!, tên khốn Mộ Dung Trần này thế nhưng dùng

không ít hơi sức? Có phải là đang muốn ra tay thật không?! Mẹ nó!

Bắt đầu từ bảy tuổi Trầm Ngôn đã tự cao rồi, cũng chỉ có anh mới được phép

khi dễ người khác, chưa từng bị người khác đánh chật vật như vậy. Dù đối phương là bạn tốt của mình!

Động tác vừa rồi của hai người khiến hai người đàn ông ngồi một bên gấp đến độ vội vàng ngồi dậy, muốn làm hòa.

"A Trần, Trầm Ngôn, có chuyện gì từ từ nói, chuyện gì cũng có thể giải quyết. Chớ đánh nhau!"

Bọn họ mới đến gần, Mộ Dung Trần giơ tay lên đánh thêm một quyền nữa, lúc

này là đánh ở trên bụng của Trầm Ngôn, hại anh lui lại liên tiếp mấy

bước.

"Mộ Dung Trần, cậu cho rằng tôi sẽ không động thủ sao?"

"Tôi không muốn suy nghĩ nhiều như vậy!" Hôm nay vốn là đủ phiền phức rồi,

chỉ là, nếu như đánh một trận có thể khiến cho tâm tình của mình tốt

lên, anh không ngại. Mộ Dung Trần căn bản không để ý tới lời Âu Thánh

Nguyên khuyên can "A Nguyên, Kỳ Nam, chuyện ngày hôm nay các ngươi đừng

động tới, tôi sẽ phải xử cái người này."

"Ta nói Tứ thiếu gia, nếu

tối nay cậu thua, ngày mai Lão gia nhà cậu mà đến tìm tôi thì rất phiền

toái à nha!" Trầm Ngôn đem vết máu ở khóe miệng lau đi.

Thấy vậy

chứ cuộc chiến này không thể phân thắng bại! Nhìn gia thế của Mộ Dung

Trần, chẳng thể vì muốn câu kia mà có thể khiêu khích được! Đoán chừng

là lần trước anh bồi vợ anh ta uống rượu, hôm nay cũng phải trả nợ rồi.

Lần trước hình như không phải chỉ mình anh kia mà? Âu Thánh Nguyên cũng có

phần. Trầm Ngôn sử dụng ánh mắt ý bảo Âu Thánh Nguyên cũng ra chịu đòn,

không nghĩ tới luôn giáo sư Âu – người luôn có lương tâm hướng thiện,

vốn còn muốn khuyên can, chứng kiến tới ánh mắt của Trầm Ngôn thi lập

tức lui về sau!

Âu Thánh Nguyên, anh được lắm!

"A Trần, chuyện gì cũng từ từ, các ngươi trước đừng đánh nhau được không." Kỳ Nam vẫn tiếp tục ngăn cản.

"Tránh ra!"

Đánh thì đánh, ai sợ ai! Hai người đàn ông đã ba mươi tuổi lúc này lại như hai đứa bé ngây thơ rống to.

Được rồi! Để cho hai người đánh!

Hai người kia sau khi khuyên can không thành công, định để cho họ đánh nhau thật, nhưng chẳng ngờ người đánh chỉ có Mộ Dung Trần, Trầm Ngôn còn lại là không đánh trả liên tục nhận quyền.

Trầm Ngôn không biết nói

mấy câu gì, chỉ thấy Mộ Dung Trần giống như nổi điên, nặng nề hướng về

anh giáng xuống một quyền bằng tất cả sức lực của mình.

Khi bọn

họ vẫn còn kinh ngạc lại nghe được Mộ Dung Trần lớn quát: "Trầm Ngôn,

cậu dám nói cô ấy đáng yêu nữa, cậu sẽ liền xuống Diêm Vương gặp ông

bà!" Thì ra là Mộ Dung thiếu gia ghen, ghen thật là kinh người! Hai

người vật lộn thành một đoàn, bọn họ cũng không quản, quyết định để cho

hai người đánh cho thoải mái.

Nhìn hai người kia không ngừng ra

quyền, chỉ sợ nhất thời sẽ không dừng lại được, bọn họ đứng bên cầm ly

rượu của mình lên vừa nhâm nhi vừa xem trò vui? Khó được thấy bộ dạng

Quý công tử ưu nhã đánh nhau, thật làm cho người mở rộng tầm mắt đấy!

Cả phòng cũng chỉ nghe được tiếng đánh nhau thừa sống thiếu chết, vừa đánh vừa gây gổ. Khi hai người kia rốt cuộc đánh xong, thì cũng ngã xuống

đất nằm thở hổn hển, trên người không nhiều vết bầm tím, xem không thê

thảm lắm.

"Đánh xong rồi à?" Âu Thánh Nguyên đứng ở bên cạnh hai

người, nhìn một trái, nhìn một phải, bất đắc dĩ nói: "Đánh xong cần tôi

tiễn hai người vào bệnh viên không?"

Mặc dù anh cũng là bác sĩ, nhưng hôm nay anh không muốn xem chẩn bệnh!

"Như thế nào, có nặng lắm không?" Kỳ Nam cầm ly rượu đứng ở một bên lạnh giọng nói.

Uống rượu rồi, đánh nhau xong, toàn thân hai người đàn ông đây vết bầm, nơi

nào còn nhìn ra họ là những người đàn ông ưu nhã? Chỉ là, bọn họ cự

tuyệt đi đến bệnh viện. Lúc này bọn họ ngồi ở một căn phòng khác, mắt

lạnh nhìn Âu Thánh Nguyên đem bọn họ sơ cứu, cô y tá đứng bên ngoài cũng nở một nụ cười vui vẻ.

Phải nói Âu Thánh Nguyên mặc dù thích xem trò vui, nhưng cứu sống người vẫn là trách nhiệm của bác sĩ, huống chi

hai người đàn ông này coi như bạn bè thân thiết của anh. Cho nên, anh

gọi cô y tá thích đi ngủ sớm từ trên giường thức dậy, bảo cô đem dụng cụ sơ cứu đến đây.

Cũng chỉ bị thương ngoài da mà thôi, hai người đàn ông đứng bên nãy giờ, tùy tiện xử lý vết thương.

Nhìn hai người bọn họ cũng bình tĩnh lại, vết thương cũng xử lý tốt, Kỳ Nam

nhanh chóng rời đi. Dù thế nào đi nữa anh có ở lại cũng vô ích, chuyện

tình cảm nên tự mình xử lý mới đúng. Sáng sớm ngày mai anh còn có hội

nghị quan trọng, không bằng về sớm một chút.

Kỳ Nam đi không lâu, tài xế của Trầm Ngôn cũng tới. Hai người kia im lặng, chẳng ai thèm nói với ai một cậu, có một khoảng cách nhất định, duy trì sự trầm mặc.

Thật là làm cho người ta đau đầu mà! Thế nào cũng giống như đứa bé giận dỗi? Âu Thánh Nguyên nhìn Trầm Ngôn đi về, ngồi xuống bên cạnh Mộ Dung Trần

đang muốn mở miệng nói đưa anh ta về nhà, thế nhưng Mộ Dung Trần lại

trước lên tiếng, "A nguyên, đem điện thoại di động của tôi ra giúp đi."

Mộ Dung Trần giương cằm lên, mới vừa rồi vì để phải đi xử lý vết thương

nên đã đem áo khoác anh quăng qua một bên! Điện thoại di động của anh ở

trong túi áo khoác, không biết mới vừa rồi đánh nhau có bị đụng hư

không?

"Cậu đang đợi Tình Tình gọi điện thoại cho cậu sao?" Vừa

đưa điện thoại di động qua, Âu Thánh Nguyên cẩn thận hỏi, anh cũng không dám chọc anh ta nữa. Tối nay số lần Mộ Dung Trần nhìn điện thoại di

động, chẳng thể đếm được, không có hơn trăm lần, nói ít cũng tới năm

mươi lần.

"A Nguyên, chuyện tôi ép buộc cô ấy kết hôn có phải là

sai rồi không?" Nhìn trên màn hình điện thoại di động trừ một cuộc điện

thoại của Cổ quản gia báo về tình hình ở nhà thì không có ai gọi cho anh nữa, lòng Mộ Dung Trần của lần nữa chìm vào tuyệt vọng.

"Tại sao nói như vậy?" Không phải cũng đã kết hôn? Hiện tại mới đến nói cái này có phải là quá muộn rồi không?

"Tôi không thể có được trái tim của cô! Tôi không biết phải làm thế nào cho

cô ấy vui vẻ. Cô mở miệng, ngậm miệng đều nói hận tôi, trong lòng tôi

rất phiền." Nghĩ đến những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay, anh còn trễ như vậy chưa có về nhà, thế mà cô vẫn không gọi cho anh một cuộc điện

thoại nào, mới vừa rồi đánh Trâm Ngôn một trận làm tâm tình trở nên nhẹ

nhõm hơn, trong lòng vẫn có một cỗ khí không thể bày trừ.

Nghe

được những điều Mộ Dung Trần nói, Âu Thánh Nguyên rất là kinh ngạc, "Tại sao cô ấy lại hận cậu như vậy? Chẳng lẽ chỉ bởi vì cậu chia rẻ tình yêu của cô ấy?"

Mộ Dung Trần không có trả lời, đưa tay đem ly rượu đang đặt ở trên bàn lên tiếp tục uống, lại bị Âu Thánh Nguyên ngăn lại.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.