Chương 144: Đại kết cục (3.1)

Bọn họ đi vào căn phòng quen thuộc, Mộ Dung Trần dịu dàng đặt Tình Tình lên trên giường lớn mềm mại, sau khi xác định cô nằm thoải mái mới đứng

lên.

"Mới vừa rồi bác sĩ nói vết thương không nên dính vào nước, có muốn lau người một chút hay không?"

"Không cần đâu, ngày mai tôi sẽ về nhà của mình."Tình Tình nghiêng đầu không

muốn nhìn anh, người đàn ông này thật là quá đáng, bọn họ cũng đã ly

hôn, tại sao cứ nhất định phải mang cô trở về nơi này?

Chẳng lẽ

anh cho rằng nhất định cô sẽ lên giường cùng anh hay sao? Chuyện tối nay anh làm thật sự là rất quá đáng, chẳng những ngăn trở tất cả đường lui

của cô mà còn làm cho cô bị thương, thậm chí không thèm để ý xem cô có

tình nguyện hay không đã dẫn cô trở về nhà Mộ Dung.

Tại sao anh lại không hỏi xem ý kiến của cô như thế nào? Hỏi một chút xem rốt cuộc cô có nguyện ý hay không?

Vừa nghĩ tới việc còn có hai ngày nữa là phải có câu trả lời cho Hội Đồng

Quản Trị rồi, mà hiện tại cô lại bị thương, chuyện này một chút tiến

triển cũng không có, đến lúc đó bọn họ nên làm cái gì đây?

Chẳng lẽ cô phải ở cùng người đàn ông này một buổi tối sao?

Nhưng nếu như một buổi tối có thể đổi về hai tỷ thì người được lợi ở đây phải là cô mới phải chứ? Ở cùng anh một buổi tối mà có thể có hai tỷ, trên

đời này kiếm đâu được vụ làm ăn nào tốt như vậy ?

Mà cô vẫn còn ở đây giả vờ thanh cao, có phải đã quá tự kiêu hay không?

Dù sao trước kia cô và anh cũng đã làm nhiều lần như vậy, cũng không phải

là lần này đầu tiên? Nếu như anh thật sự muốn thân thể cô như vậy thì cô sẽ cho anh.

Làm lần một lần so với làm một trăm lần cũng không có gì khác nhau.

"Không cần phải lúc nào cũng nhắc đến hai chữ về nhà này, nhà của em là ở chỗ

này, có nghe hay không?". Cô gái này, luôn miệng nói phải về nhà, thật

sự khiến cho người nghe thấy phiền lòng.

"Chúng ta đã ly hôn!"Tình Tình không nhịn được lên tiếng phản bác.

"Ai nói đã ly hôn thì nơi này thì không phải là nhà của em?"Mộ Dung Trần

lần này ngược lại lại không hề tức giận, anh ngồi ở bên giường đưa tay

lên chơi đùa với mái tóc của cô.

Thấy cô rốt cuộc đã yên tĩnh nằm trên chiếc giường này, tim của anh từ trước nay chưa bao giờ thấy thỏa

mãn như thế. Vừa nghĩ tới sau này mỗi buổi tối đều có thể ôm cô ngủ, thì liền cảm thấy đó là một chuyện tuyệt diệu đến cỡ nào, anh đã chờ đợi

ngày này rất lâu, rất lâu rồi.

Người đàn ông này! ? Dám nói ra những lời như vậy? Thật là phục anh luôn rồi.

" Mộ Dung Trần. . . . . ."Tình Tình quyết định không tranh cãi với anh về vấn đề này nữa, có nói thêm nữa cũng chỉ là uổng công mà thôi. Nên trực tiếp đi vào chủ đề chính rồi.

"Hả?"Anh nghiêng người nằm ở bên cạnh cô nhẹ giọng nói.

"Có phải chỉ cần tôi ở cùng anh một buổi tối là được phải không?"Suy nghĩ một lát, Tình Tình vẫn không kìm được hỏi thẳng.

"Cái gì?" Tay của Mộ Dung Trần đang v**t v* tóc của cô đột nhiên ngừng lại,

gương mặt tuấn tú nhìn thẳng vào cô gái đang nằm trên giường, trong mắt

của anh lóe lên một ngọn lửa nho nhỏ, chẳng lẽ là đang tức giận hay sao?

"Lần trước chẳng phải anh đã nói ở cùng anh một buổi tối, thì anh liền cho

tôi mượn hai tỷ, có phải thật vậy hay không?" Khi nói ra những lời này,

Tình Tình phải xoay mặt sang chỗ khác không dám nhìn anh.

Nói như vậy, giống như cô thật sự đem mình ra trao đổi để kiếm lấy lợi ích rồi, hơn nữa lại còn là bán cho chồng trước của mình nữa chứ. Cô cũng không

muốn như vậy, nhưng mà cô cũng không có cách nào khác không phải sao?

Tại sao những lời này lúc nói ra khỏi miệng thì trong lòng lại buồn bực khó chịu như vậy?

" Tình Tình, vì này hai tỷ này nếu có người đồng ý cho em thì em sẽ

nguyện ý cho họ hay sao?"Mộ Dung Trần quay mặt của cô sang, ép cô phải

đối mặt với mình. Sắc mặt của anh giận đến tái xanh, giọng điệu mặc dù

rất nhẹ, nhưng khi nhìn vào mắt anh thì cũng đủ biết, nếu như cô thật

dám gật đầu, thì anh nhất định sẽ bp cht cô!

Cô gái này, rất biết cách...làm thế nào khiến cho phải anh tức giận.

"Nếu như mà tôi thật sự đáng tiền như vậy thì tại sao lại không chứ?" Anh

cho rằng chỉ có anh mới có thể nói ra lời uy h**p như vậy hay sao? Mặc

dù lời của anh hiện tại cũng nhắc nhở cô một điều, nếu như có người đàn

ông khác nói rằng muốn cô ở cùng hắn một buổi tối rồi sẽ cô hai tỷ thì

cô có nguyện ý hay không?

Vì người đàn ông đó là Mộ Dung Trần,

cho nên mặc dù rất không cam tâm, nhưng bởi vì người đó là anh cho nên

cô mới nguyện ý làm vậy. Tình Tình, không cần phải lừa gạt bản thân mình thêm nữa, thật ra thì cô vẫn rất thích người đàn ông này .

Chỉ là, cô sẽ không để cho anh hài lòng như vậy đâu, phải làm chô anh tức chết mới được!

Bởi vì, thật ra hai năm qua, cô sống cũng không thấy vui vẻ gì.

"Em dám!" Những lời này của cô đã hung hăng khiêu khích Mộ Dung Trần, tuy

đã cố gắng đè nén lửa giận của mình nhưng vẫn bị cô khơi lên, nắm lấy

đầu vai thanh mảnh của cô để cô nhìn thẳng vào mình:" Em có dám tìm đàn

ông đến đây để tôi thử nhìn một chút xem sao!"

Động tác của anh

khiến cho hông của Tình Tình bị vặn một cái, khiến cho cô thật là khó

chịu, đau đớn và uất ức cùng xông lên đầu.

Nước mắt không kìm

được nữa liền tràn mi, sau đó là tiếng nức nở nghẹn ngào. Cô đột nhiên

khóc như vậy làm Mộ Dung Trần hoảng hốt hỏi: " Tình Tình? Thế nào? Tại

sao lại khóc? Có phải hông lại đau rồi hay không? Để anh xem một chút. . . . . ."

Nào ngờ, cô chẳng những không ngừng khóc mà ngược lại

càng khóc to hơn! Đã vậy cô lại đẩy anh ra không cho anh nhìn vết thương của mình. Hông của cô hiện tại rất đau, nhưng cảm thấy trong lòng còn

đau hơn! Vừa đau lại vừa uất ức.

Anh lại hung dữ với cô như vậy!

Hung dữ như vậy chẳng khác gì giọng điệu của các đại cổ đông ngày đó trong

cuộc họp đại hội cổ đông đặc biệt gây khó khăn cho bọn họ. Cô cũng không muốn như vậy! Ai ngờ được công ty lại xảy ra chuyện như thế chứ? Cô lại chưa từng có nửa điểm kinh nghiệm trong quản lý kinh doanh, nên đối với những câu hỏi kia của đều không trả lời trôi chảy được.

Nếu như

không phải Tiết Thiệu Trạch còn phải chăm sóc mẹ cô, nếu không phải hiện tại trên danh nghĩa công ty đứng tên của cô và con traithì sao cô phải

chịu uất ức làm khó mình như thế.

Cô vẫn cho rằng cuộc sống của

mình từ ngày đó về sau sẽ không liên quan đến anh nữa! Ai biết được bởi

vì nguyên nhân này mà bọn họ lại lần nữa quấn quít ở cùng một chỗ như

thế này?

" Này, đừng khóc nữa có được hay không? Nếu quả như thật chỗ kia bị đau thì uống thuốc giảm đau vào có được hay không?"Thấy cô

khóc thành ra như vậy, tim của anh cũng như muốn vỡ ra, chỉ hy vọng cô

sẽ không khóc nữa.

" Anh khi dễ tôi, tại sao anh lại khi dễ tôi như vậy?"Cô vừa nói vừa khóc.

" Anh có khi dễ em bao giờ đâu ?"

" Có, anh đang khi dễ rồi đấy thôi, rõ ràng là đã có người khác, tại sao

còn phải khi dễ tôi như vậy?"Vừa nghĩ tới cú điện thoại kia, Tình Tình

càng thấy đau lòng.

Mỗi lần nghĩ đến sự kiện đó, trong lòng cô liền đặc biệt, đặc biệt khó chịu!

" Tình Tình, anh không có người khác, thật sự không có. Anh chỉ muốn em ..."

Vừa dụ dỗ vừa hôn lên những giọt nước mắt kia của cô, trong giọng nói lộ rõ vẻ cưng chiều hết mực.

Kể từ khi ở cùng cô, những phụ nữ khác căn bản không lọt được vào mắt của

anh, cho dù có xinh đẹp đến mấy, có yêu anh bao nhiêu đi nữa thì tất cả

đều không có tác dụng. Trong mắt của anh trừ cô ra đã không chứa nổi

những người khác nữa rồi.

Nhưng phải làm sao cô mới có thể tin

tưởng đây? Tại sao cô lại cho rằng anh có người khác? Đây đã là lần thứ

hai cô nói ra điều này, xem ra, ngày mai phải điều tra một phen mới

được.

Nếu để cho hiểu lầm này kéo dài nữa thì con đường hòa hợp của bọn họ cũng sẽ bị kéo dài theo!

" Anh gạt người!" Cô liếc nhìn anh, trong hốc mắt còn đọng nước mắt.

"Anh chưa bao giờ gạt người." Anh hôn lên những giọt nước mắt kia của cô. Dù là có chút lừa gạt nhưng đều xuất phát từ ý tốt, không thể gọi là lừa

gạt được.

" Em không muốn đi mở đại hội cổ đông đâu."

"Không sao, giao cho anh là được rồi."

"Em không muốn với ngủ với anh."

"Anh ngủ với em là được!"

Mệt mỏi cả một ngày, cộng thêm lưng bị đau, lại vừa khóc lóc một hối,

chuyện của công ty cũng coi như được giải quyết hết, Tình Tình liền rì

rầm vài tiếng rồi từ từ ngủ thiếp đi. Nhưng trong lúc ngủ lại mơ hồ đem

chuyện để ý nhất cất giấu trong đáy lòng cứ thế nói ra.

"Em không muốn anh ở chung một chỗ với người khác."

"Đồ ngốc, không có phụ nữ khác, chỉ có em thôi. Ngủ đi!"

Cả người Tình Tình xụi lơ tựa vào trên người Mộ Dung Trần ngủ thiếp đi, mà tay của anh vẫn đang mn trn ở sau lưng cô, dịu dàng an ủi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.