Chương 102: Tin tưởng lực lượng (4)

Biết rõ cô đối với anh thế nào. . . . . . anh như vậy để cho hốc mắt cô trong phút chốc đỏ lên.

Khăn bông chạm vào mặt cô, anh đứng lên đang chuẩn bị rời đi, Tình Tình còn

không có ý thức được hành động của mình, trước đã đưa tay kéo vạt áo của anh lại.

Nhưng không chụp lại được, bị anh tránh ra. Thật là muốn giữ anh lại bên cạnh cô.

Anh thích vậy, thích cảm giác mềm mại và quen thuộc này, nụ cười thản nhiên nổi lên khuôn mặt, "Anh trước sẽ đi tắm sau đó về ngủ cùng em có được

không?"

Mùi rượu của anh khiến anh không chịu nổi, làm sao có thể cứ như vậy mà ôm cô ngủ đây? Nhưng đây là lần đâu tiên cô tỏ ra vẻ mặt

luyến tiếc khi xa anh.

"Vậy anh phải nhanh lên một chút!" Để ý

đến câu nói mình vừa nói ra, mặt Tình Tình liền phiếm hồng! Nhanh chóng

quay đầu, vùi mặt vào gối.

Trời ạ, a, thần ơi! Làm sao cô lại

nói ra như thế? Mộ Dung Trần nhất định sẽ giễu cợt cô đến chết! Mộ Dung

Trần là người đàn ông xấu xa nhất thế giới!

Nhưng Mộ Dung Trần lại ngoài dự đoán, cảm nhận được sự thẹn thùng của cô nên ở bên tai cô thì thầm một chữ “được”..

Cái này, có muốn hay là nhanh quá?

Tình Tình còn chôn tức giận và nước mắt ở trong lòng, thế mà người đàn ông

kia lại bỏ cô lại đi vào phòng tắm, một bên giường thiếu anh nên trở nên nhẹ bâng, mà thân thể của cô như có thói quen cứ rót vào cơ thể của

anh.

"Ngủ rồi à?" Bỗng dưng anh từ phía sau lưng ôm cô vào ngực, kh* cn vnh t** khéo léo của cô.

"Anh. . . . . ." Thế nào tắm được nhanh như vậy? Lời đến khóe miệng, chính là hỏi không ra, loại vấn đề này không phải là chuyện cô có thể hỏi.

"Hả?" Cười nhẹ, anh đem khuôn mặt nhẹ nhàng hướng đến cô.

"Tôi mệt mỏi, ngủ có được hay không?" Vẫn không có thói quen cùng anh thân mât quấn quýt. Cảm giác giống như một đôi tình nhân.

Mặc dù bọn họ là vợ chồng, hình như là thân mật hơn tình nhân mới đúng. Nhưng cô vẫn không có thói quen ấy.

"Được, chúng ta ngủ!"

Nhắm mắt lại không dám nhìn anh, đem cả thân thể quay tới nằm ở trên ngực anh, chu mỏ một cái, không nói gì thêm.

Nằm ở trong ngực của anh, lắng nghe hơi thở phái nam quen thuộc mà lại xa lạ; nhẹ nhàng lại khoan khoái, không còn điều gì khác.

Tối nay, cô tạm thời quen đi mọi chuyện không vui, chỉ là đơn thuần hưởng thụ không khí này.

Từ từ nhắm mắt lại, khóe miệng nâng lên nụ cười nhàn nhạt, có lẽ, thời

điểm người ta đang yếu ớt, luôn dễ dàng làm ra một chút hành động khác

thường.

Gương mặt của cô nhẹ nhàng cọ xát trên ngực anh, hưởng thụ thân thể ấm áp và dịu dàng của anh

Đem cô vùi sâu trong ngực anh, để đêm đông thôi còn rét lạnh, giống như có

một điều gì đó đang dần thay đổi! Anh đem toàn bộ ấm áp truyền vào đáy

mắt, khẽ ngắm nhìn cô.

Tối nay, thân thể bọn họ không quấn quít

cùng nhau phóng túng, tuy nhiên nó khiến cho anh cảm nhận được một loại

an tâm và vui vẻ chưa từng có, chỉ đơn giản là cùng người mình yêu

thương ôm ấp, cho dù là rất đơn giản, cũng sẽ tốt đẹp đến say lòng

người.

Thật may là chỉ có một nhóm tin tức linh tinh, đối với bọn họ mà nói không gây nhiều tổn thương.

Thật may là, anh tin tưởng cô. Anh không có như lần trước, hướng lên người

cô tức giận sau đó bỏ mặt cô. Bằng không, cô sẽ không có cảm giác ấm áp

như bây giờ.

Có lẽ, anh nên cảm ơn Tiết Tinh Tinh mới đúng! Là

nhờ chuyện của cô ta gây ra nên giờ đây anh mới được đón nhận tâm tình

của Tình Tình! Đón nhận cô tràn đầy nhu tình với anh.

Anh cảm

thấy, tối nay cô đối với anh dường như buông lỏng lòng hơn rất nhiều, có lẽ ở tương lai một ngày nào đó cô hoàn toàn tiếp nhận anh, anh sẽ lần

nữa cố gắng, để cho cô quên mình đã từng yêu người kia, để cho cô chỉ

nhìn một mình anh, để cho lòng của cô chỉ có một mình anh.

Có lẽ, cũng không phải thật khó khăn như anh nghĩ? Tình Tình? Yêu anh có khó khăn lắm không?

Tối nay là một bắt đầu tốt, giữa bọn họ hình như có hi vọng, để cho anh có thể kiên trì hi vọng.

Đây tất cả, niềm vui giống như trong mơ.

Chỉ mong không chỉ là mơ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.