Chương 18: Đánh nhau

-Cậu gọi tôi ra đây làm gì?- Nhi

khoanh tay trước ngực, nhìn Bảo đang nằm nói.

-Chuyện hôm đó là do cô làm?- Ngữ

khí khẳng định hơn là hỏi.

-Cậu nói chuyện gì?

-Đừng giả bộ, cả cô và tôi đều biết

chúng ta đang nói đến chuyện gì.

-Cậu dựa vào đâu mà nói là tôi

làm?

-Vì tôi rất hiểu cậu.- Bảo mở mắt

ngồi thẳng dậy.

-Cậu nói thế là có ý gì?

-Tôi biết cậu sẽ không để yên cho

bất kì cô gái nào gần Minh, tôi nói đúng chứ và lần này cũng không ngoại lệ?

-Cậu không có bằng chứng thì chớ

có nói bừa.- Nhi vẫn bình thản.

-Dù cô có nhận hay không thì tôi

vẫn muốn nói cho cô biết, đừng có động đến cô bé đó nữa.

-Chuyện này thì có liên quan gì đến

cậu.- Nhi tức giận.

-Chỉ cần có liên quan đến Minh

thì sẽ liên quan đến tôi.- Bảo nói có chút bí ẩn.

-Chuyện đó cũng liên quan đến

tôi, không phải sao?

-Tôi đã nói rồi, tôi chính thức cảnh

cáo cô đấy. Chỉ có tôi mới được quyền làm gì cô bé ấy.

-Cậu muốn làm gì?

-Đó là việc của tôi. Cô đi đi.

-Cậu...

Nhi ấm ức quay đi, trong trường

này, có thể nói Bảo là người vô cùng nguy hiểm, Nhi cũng chẳng dám làm liều. Giữa

Bảo và Minh từ lâu đã có xích mích, việc Bảo quan tâm đến Mai như vậy không biết

là có ý gì. Chắc chắn có điều gì đó sẽ xảy ra.

Sau khi Nhi đã đi khuất, Bảo lười

nhác đứng dậy đi về lớp, hôm nay Minh đã náo động cả trường một phen, phải xem

bây giờ cậu ta nổi tiếng như thế nào chứ.

Chưa đi được mấy bước đã thấy

Minh đứng ngay hành lang nơi khuất người, hình như đợi ai đó. Từ khoảng cách

này, chắc anh cũng đã nghe hết mọi chuyện.

-Sao thế, đợi tôi à?- Bảo cười mỉm.

-Cậu muốn gì?

-Tôi không hiểu cậu đang nói gì.

-Dừng giở giọng đó với tôi, cậu

là người như thế nào, tôi hiểu rất rõ.

-Vậy sao, thế cậu hiểu tôi như thế

nào?

-Tôi không cho phép cậu có hành động

gì làm tổn thương đến Mai.

-Ồ, tôi đã làm gì đâu mà cậu gấp

gáp đến thế, càng như thế tôi càng muốn xem cô bé ấy như thế nào rồi.

-Cậu là cố tình chống đối tôi?

-Chúng ta vốn lúc nào chẳng thế.-Ánh

mắt Bảo nhìn Minh chẳng còn vẻ trêu đùa mà hoàn toàn giống như kẻ thù.

-Rốt cuộc cậu muốn làm gì?

-Đó là việc của tôi.

-Việc giữa chúng ta đừng nên kéo

người khác vào.

-Chỉ cần có liên quan đến cậu thì

sẽ có liên quan đến tôi.

-Cậu còn định như thế đến bao giờ?-

Minh tức giận.

-Đến bao giờ tôi cảm thấy hài

lòng là được.

-Cậu thật hết thuốc chữa.

-Là do ai mà ra?- Lời Bảo nói như

châm chọc.

“Bốp”.

Minh quá tức giận đã ra tay đánh

Bảo một cái. Bảo lau đi vết máu trên miệng, khẽ nhếch môi rồi đánh trả Minh một

cái. Cứ như thế, hai người cứ liên tục đánh qua đánh lại đến bầm tím cả mặt. Mọi

chuyện tưởng chừng sẽ không kết thúc nếu không có sự xuất hiện của nó.

-Hai anh đang làm gì thế?

Nó hoảng hốt chạy lại can ngăn.

Thấy nó tiến lại, cả hai lập tức ngừng tay, Mai lo lắng nhìn gương mặt bầm tím

của Minh rồi lại nhìn sang Bảo, hai người này không biết là đang làm trò gì đây

nữa.

-Hai anh rốt cuộc là đang làm gì

thế?

-Không có gì đâu. Em sao lại ở

đây?- Minh lên tiếng trước, anh không muốn Mai phải lo lắng.

-À, em... em định xuống đây đi dạo.

Hai anh thực sự không có chuyện gì chứ.

-Không sao đâu, em về lớp đi.-

Minh hầu như không để Bảo nói.

Nó ái ngại nhìn về phía Bảo, ánh

mắt tràn đầy lo lắng. Nhìn vết thương của cả hai có vẻ rất nghiêm trọng nhưng

không ai chịu cho nó biết chuyện gì xảy ra, nó rất muốn ở lại chăm sóc nhưng

không được. Trước nay nó chưa bao giờ cãi lại lời anh Minh, vì vậy nó đành quay

lưng bước đi, trong lòng cứ thấp thỏm không yên.

Nhìn thấy bóng lưng của Mai đã đi

khuất, Minh mới quay lại phía Bảo thì bất ngờ bị lãnh một cú đấm vào mặt.

-Cậu...

-Trả lại cho cậu thôi.

-Tôi cảnh cáo cậu không được lại

gần Mai.

-Tôi chẳng việc gì phải nghe cậu.

Bảo

buông lại một câu rồi lạnh lùng bước đi. Cái dáng vẻ cô độc ấy đã theo anh suốt

một thời gian dài...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.