Chương 77: Đại kết cục.
Chương 77
Edit: Mina
Hôm nay là một ngày đặc biệt.
Ngày 15 tháng 8, Tuế Hòa và Cừ Chiêu đăng ký kết hôn.
Tuế Hòa vuốt ve quyển sổ màu đỏ trong tay, nhìn Cừ Chiêu cười không xác định hỏi: "Chúng ta trở thành vợ chồng rồi sao?"
"Ừ." Cừ Chiêu gật đầu, bóp bóp tai cô, "Mấy ngày nữa, chúng ta sẽ đi chơi."
Tuế Hòa từng nói không muốn tổ chức hôn lễ, muốn đi chơi, coi như là chuyến du lịch tuần trăng mật, hắn đã đồng ý.
Dù sao hắn cũng không thích mấy cái lễ nghi phức tạp này.
Tuế Hòa đặt giấy hôn thú vào túi, năm ngón tay cắm vào kẽ tay Cừ Chiêu, mười ngón tay đan vào nhau, cô ngẩng đầu, bị ánh nắng chói chang chiếu vào híp mắt lại, "Vậy trước khi đi du lịch, chúng ta đến công viên giải trí được không?"
Cừ Chiêu nắm chặt tay cô, dùng một tay khác để trên trán che nắng cho cô.
"Được."
Công viên giải trí tấp nập người đi, nhưng vừa nhìn thấy, lòng bàn tay Tuế Hòa lại bắt đầu đổ mồ hôi, Cừ Chiêu không ngại ướt dính, nắm rồi chưa từng buông ra, hắn dịu dàng nói: "Đừng sợ."
Tuế Hòa dùng cây quạt mới mua phe phẩy gió, cô không chịu thừa nhận, phản bác: "Em không sợ."
Nhưng nghe Cừ Chiêu an ủi, cô quả thực yên tâm hơn.
Cừ Chiêu cười cười, không vạch trần cô, giơ tay chỉ về phía đĩa bay không ngừng vang lên tiếng la hét, hỏi cô: "Muốn chơi trò này không?"
Tuế Hòa lắc đầu không chút suy nghĩ: "Không muốn, trò này rất đáng sợ."
Cừ Chiêu đột nhiên nhớ tới hình ảnh lần đầu tiên hắn và Tuế Hòa đến công viên giải trí.
Khi đó hắn nói cái gì Tuế Hòa cũng nghe theo vì sợ hắn không vui, nhưng lúc ấy hắn cũng không vui. Bây giờ Tuế Hòa trực tiếp từ chối câu hỏi của hắn, lắc đầu như trống bỏi, hắn lại vui vẻ.
Nhiều năm qua đi, hắn và Tuế Hòa vẫn cùng tới đây.
Người vẫn là người đó, nhưng tâm tình quan hệ đã thay đổi.
Cừ Chiêu chọc mũi cô, "Chúng ta tới đây để chơi trò gì?"
Tuế Hòa nhìn quanh bốn phía, chu môi về phía vòng xoay ngựa, "Ừm, chơi trò kia."
Cừ Chiêu giả bộ bị làm khó đỡ trán thở dài, cố gật đầu: "Được rồi."
"Anh chê ấu trĩ sao?" Tuế Hòa liếc xéo hắn, "Trước kia anh chỉ thích chơi trò kích thích, bây giờ nên đổi khẩu vị chơi trò nhẹ nhàng chút."
Cô nói có lý, Cừ Chiêu cũng nghiêm túc lắng nghe, cuối cùng hắn ôm bả vai Tuế Hòa, "Đi thôi, đi mua phiếu nào."
Cầm vé vào cửa mới cứng, Tuế Hòa chốc lát lại mở miệng hỏi hắn: "Năm đó anh nói muốn giữ lại vé vào cửa làm kỷ niệm, giờ còn giữ không? Hay là..." Cô nhe răng nhếch miệng, "Anh gạt em, sau đó vứt đi rồi?"
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
