Chương 52: Thịt / Ngọt ngào. [ H ]
Chương 52
Edit: Mina
Váy ngủ mỏng gần như trong suốt treo trước ngực, Cừ Chiêu vừa ăn miên nhũ, vừa dùng ngón tay tách ra khe thịt khép chặt.
Váy ngủ là hắn mua cho Tuế Hòa mặc.
Quả nhiên không ngoài dự tính của hắn, chỉ cần nhìn Tuế Hòa mặc vào, hắn liền cứng.
"Ưm... Cừ Chiêu..." Tuế Hòa bị bịt mắt bởi chiếc cravat màu đen, cảm giác bí bách làm cô mặc cho người ta sai khiến, vầng trán bị mái tóc rối bời che khuất, chóp mũi xinh xắn, đôi môi sưng đỏ cùng với chiếc cằm bị cắn hiện ra dấu răng, cô đang thở dốc, đầu lưỡi chọc vào hàm trên, miệng đắng lưỡi khô.
Không nhìn thấy bất cứ thứ gì, cảm giác kích thích và cảm thấy thẹn thùng lan tràn khắp người cô.
Đầu vú bị mút, bị kéo dài, lại bị xoa thành đủ hình dạng, cảm giác thật giống như có hàng ngàn con kiến chui vào trong từng khớp xương của cô, khiến cô ngứa ngáy toàn thân đổ đầy mồ hôi; đôi chân bị tách ra, ngón tay vân vê âm đế còn chưa đủ, đẩy ra trai thịt thọc vào bên trong, nhất quyết phải quấy nhiễu nhục huyệt phun nước mới bỏ qua.
Hoa huyệt đỏ, ngón tay trắng, hình ảnh sắc tình nhục dục, mị thịt ướt dầm dề. Cừ Chiêu ma sát lung tung cửa hang một phen, nhắm ngay côn thịt cương cứng đi vào khe hở nhỏ bị thọc ra.
Đường đi bị lấp đầy, mọi nếp uốn bị dãn căng, Tuế Hòa theo bản năng siết chặt nhục huyệt, bám lấy dương vật nóng bỏng, cô sảng khoái nói không nên lời, đôi tay vung loạn muốn tìm được Cừ Chiêu trong tình trạng không nhìn thấy.
Cô muốn hôn môi.
Vừa vào trong cơ thể cô Cừ Chiêu liền hôn môi.
Ngay từ đầu, chính Cừ Chiêu làm cô biết hôn môi vô cùng tuyệt vời.
Cừ Chiêu chống hai bên người Tuế Hòa, thẳng lưng cử động, cơ bụng hiện rõ, rậm rạp trong rừng cây, côn thịt cắm vào mật huyệt phát ra tiếng nước biển đập vào đá ngầm. Hắn nhìn vẻ mặt Tuế Hòa bị dục vọng điều khiển đến ngay cả miệng cũng không khép lại được, như đang thưởng thức một đóa hoa kiều diễm, vừa mới nở rộ, đẹp không sao tả xiết.
Đóa hoa này, chỉ mình hắn có thể ngắt, người khác không được phép.
Như có tia chớp lóe qua, Cừ Chiêu vậy mà sinh ra một ý niệm hoang đường... Vốn dĩ Tuế Hòa sinh ra là vì hắn.
Cừ Chiêu bỗng nhiên cường thế hôn Tuế Hòa.
Hai người như những người du mục cùng đồng hành đi trong sa mạc, nước bọt của họ chính là nguồn nước duy nhất, ai uống được nhiều hơn, người đó sẽ sống lâu hơn.
Nhưng bọn họ chưa nhận ra, dâm thủy cuồn cuộn không ngừng từ chỗ giao hợp kia, so với mồ hôi, nước bọt... Còn dồi dào hơn cả.
Tuế Hòa lại tiết ra lần nữa, lần này cô lại bại bởi Cừ Chiêu. Cừ Chiêu nhân lúc cô đang hưởng thụ khoái cảm cao trào mang đến dần mất đi, hắn bỗng nâng cô lên, ôm cô, vừa đi vừa làm.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
