Chương 42: Phế vật. ( Hai chương gộp làm một. )

Chương 42

Edit: Mina

Chuyện phái người theo dõi Tuế Hòa là do Thẩm Oái sai khiến.

Thẩm Oái chỉ muốn người nọ giở trò cảnh cáo Tuế Hòa một phen, nào ngờ rằng người nọ sau khi nhìn thấy Tuế Hòa liền nảy ra ý đồ xấu.

Làm loại chuyện này, đối với Thẩm Oái mà nói, là chuyện rất bình thường. Từ nhỏ đến lớn, cô ta quen thói kiêu ngạo, luôn cảm thấy tất cả mọi người hẳn nên vây quanh cô ta. Sau khi ăn quả đắng bên Cừ Chiêu, lại bị té ngã bên Tuế Hòa, đây là việc mà cô ta chưa từng trải qua.

Nếu Thẩm Oái dám phái người theo dõi Tuế Hòa, vậy thì đã làm tốt chuẩn bị bị người tìm tới cửa.

Nhưng khiến cô ta trăm triệu lần không nghĩ tới là thái độ của Cừ Chiêu.

Ngày đó Cừ Chiêu gọi một cuộc điện thoại cho Thẩm Oái, hẹn cô ta ra gặp mặt.

Địa điểm gặp mặt là chung cư của Cừ Chiêu.

Thẩm Oái vốn bởi vì phái người đi mãi không trở về mà trong lòng có chút hốt hoảng, nhưng Cừ Chiêu chủ động liên hệ khiến cô ta mê man tâm trí trong nháy mắt, sau khi cao hứng trang điểm xong liền ra cửa, nào còn nhớ đến người và chuyện không quan trọng?

Hai người vừa thấy mặt, đầu tiên Cừ Chiêu dẫn Thẩm Oái vào phòng, rồi lại rót cho cô ta một ly nước, "Uống chút nước đi."

Thẩm Oái cố gắng để bản thân thùy mị hơn chút, "Cảm ơn."

Chờ cô ta uống hết ly nước, Cừ Chiêu bày ra vẻ mất tự nhiên cười cười với cô ta, "Trong nước có bỏ thêm vài thứ, có lẽ có vị hơi ngọt."

Khóe miệng Thẩm Oái còn chưa kịp nhếch lên hoàn toàn đã vội vã há to miệng.

Cừ Chiêu nhân lúc cô ta chưa kịp chuẩn bị, duỗi tay bóp chặt cổ cô ta, xốc cô ta lên lùi về sau đụng vào tường!

"Cừ... Cừ Chiêu..."

Như là có một sợi dây thừng dùng sức treo cô ta lên, cánh mũi phập phồng, nước mắt chảy ra, cô ta cầu xin tha thứ, nhưng vẫn không đổi được nửa điểm bố thí của Cừ Chiêu.

Thời gian một ly nước, trời đất xoay chuyển.

"Thẩm Oái, cô biết vì sao tôi phải làm vậy với cô không?"

Cừ Chiêu gần như cắn răng gằn từng chữ. Khóe mắt hắn ửng đỏ, chứa đầy lửa giận, nhìn chằm chằm vào Thẩm Oái, dường như muốn thiêu cháy cô ta thành tro bụi.

Không dùng mặt nạ che đậy nữa.

Mà Thẩm Oái không thể nghe thấy Cừ Chiêu nói gì, tiếng khóc bị dồn nén trong cổ họng, cả khuôn mặt bị nghẹn đỏ bừng, cô ta dùng ngón tay mềm oặt vô lực moi móc, định tháo gông cùm xiềng xích của Cừ Chiêu ra, "Buông tay... Buông..."

Nước mắt tràn lan.

Cừ Chiêu ghét bỏ liếc nhìn Thẩm Oái một cái, bỗng nhiên thả lỏng tay, "Phế vật."

Thẩm Oái thuận thế ngã xuống sàn, không rảnh lo lắng đầu gối bị đập phát đau, cô ta liều mạng hô hấp, ho khan liên tục, sắc mặt còn khó coi hơn cả lúc bị bóp cổ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.