Chương 38: Ha ha.
Chương 38
Edit: Mina
Trước khi trở về thành phố B cùng Tuế Hòa, Cừ Chiêu và Tuế Sơ hẹn gặp một lần.
Tuế Sơ châm một điếu thuốc, kẹp trên đầu ngón tay, không hút, mặc cho khói thuốc lượn lờ, anh hỏi: “Ở bên nhau từ khi nào?”
“Hôm kia."
Cừ Chiêu vẫn luôn nhìn Tuế Hòa đang ở cách đó không xa, lá rụng đầy mặt đất, cô chọn chọn lựa lựa, muốn tìm một chiếc lá đẹp nhất để chụp ảnh rồi sau đó làm thẻ kẹp sách, khom lưng đứng dậy vài lần, thu hoạch tương đối khá.
Tuế Sơ nhíu mày, “Hôm kia?” Anh bảo Tuế Hòa tới thành phố G, nguyên nhân chủ yếu là muốn để cô giải sầu, tiếp theo mới là muốn dụ Cừ Chiêu ra.
Lương Dục chỉ là người để Tuế Hòa gật đầu ra cửa.
Dựa theo cách nói của Cừ Chiêu, chẳng lẽ chính anh là người tác hợp cho hai bọn họ sao?
Tuế Sơ đen mặt, anh hạ giọng: “Cừ Chiêu, cậu là người thông minh, không thể không nhìn ra tôi không thích cậu. Nhưng cậu có nghĩ tới không, tại sao tôi lại như vậy?”
Cừ Chiêu thu hồi tầm mắt nhìn Tuế Hòa, mặt không biểu cảm, hiển nhiên Tuế Sơ chán ghét hắn không chỉ đơn giản bởi vì muội khống dẫn đến dục vọng chiếm hữu.
Tuế Sơ thấy dáng vẻ này của hắn, đột nhiên sung sướng bật cười thành tiếng, “Quả nhiên cậu không biết. Thật tò mò một năm kia Tuế Hòa đi đâu phải không?”
Anh vỗ vỗ bả vai Cừ Chiêu, ngữ khí nhàn nhạt: “Cậu cho rằng vì sao cậu mãi không điều tra ra được?”
Cừ Chiêu liếc mắt nhìn bả vai bị vỗ, lui về phía sau nửa bước tránh đi, “Là anh?”
“Không, không hoàn toàn là tôi, còn có Hòa Hòa. Hòa Hòa cũng không muốn để người khác biết, nhất là cậu.”
Cừ Chiêu dời tầm mắt, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Tuế Sơ đút tay vào túi quần, vốn ý cười còn vương trên mặt bỗng chốc trở nên lạnh lùng nghiêm túc, “Cừ Chiêu, tôi nói những lời này với cậu, không vì điều gì khác, chỉ là muốn cảnh cáo cậu, hiện tại cậu ở chỗ này của tôi không xin được thứ ngon ngọt gì. Thế nên tôi mặc kệ cậu có suy nghĩ hiểm ác gì, thu hồi toàn bộ cho tôi. Nếu Hòa Hòa ở bên cậu không vui vẻ, tin chắc cậu có thể tưởng tượng kết cục của bản thân.”
Cừ Chiêu tôn trọng anh là anh trai Tuế Hòa, cũng khâm phục anh nhìn thấu suốt mọi chuyện, nhưng vẫn không chịu nổi tâm tư bảo vệ Tuế Hòa hết mực của anh.
Hắn chậc một tiếng, “Sau này tôi và Tuế Hòa ở bên nhau, có phải tôi còn thường xuyên đối mặt với anh không?”
Tuế Sơ nhướng mày, khinh miệt xem thường, “Xem cậu có thể cùng Hòa Hòa đi đến cuối cùng hay không rồi nói sau.”
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
