Chương 79: Yêu nhau vốn dĩ ý trời
Chương 79: Yêu nhau vốn dĩ ý trời
Giản Tùng Ý cảm thấy mỗi lần mình sắp hôn Bách Hoài đều có khả năng triệu hồi thần thú Bành Minh Hồng một cách thần kì.
Ba lần rồi nha. Một lần trêи sân thượng ép bán hoa hồng, một lần bên ngoài thư viện cưỡng hôn senpai, một lần ở trong rừng cây nhỏ dỗ bạn trai đang ghen.
Tất cả đều là cơ hội tuyệt vời, bức tranh tuyệt mĩ, chỉ cần thêm một chút nữa, một-chút-nữa-thôi!
Nhưng phá bĩnh ở chỗ, mỗi lần sắp hôn nhau, Bành Minh Hồng đều như quái vật phun lửa xuất hiện, kèm theo ba chữ gầm rú.
‘’Giản! Tùng! Ý!’’
Chuyện gặp một lần là lạ, còn hai lần là quen.
Giản Tùng Ý bình tĩnh thả cổ áo Bách Hoài ra, vỗ vỗ vai anh: ‘’Không phải anh đây không muốn thương em đâu, đây là thiên thời địa lợi nhân bất hòa.’’
Cả hai chỉnh lại quần áo, đồng loạt quay người, chỉn chu nhìn về phía Bành Minh Hồng đang hùng hổ xông tới.
Rất rõ ràng, lần này Bành Minh Hồng so với hai lần trước thì máu lên não còn dữ dội hơn một trăm lần.
‘’Giản Tùng Ý! Cậu buông Bách Hoài ra! AO thụ thụ bất thân, hai người hiểu không! Mau tách ra! Tách ra! Cách tám trăm mét cho tôi!’’
Tránh xa một chút nhưng không thể tránh xa một chút, cả đời này cũng không thể.
Giản Tùng Ý nhướng mày, giọng điệu thật ngứa đòn: ‘’Thầy à, thầy quên mất lần trước thầy nói chúng tôi phải tay nắm tay tình thương mến thương sao?’’
‘’Do lúc đó tôi nghĩ cậu là Alpha!’’ Bành Minh Hồng chạy tới ở giữa hai người, tách cả hai ra, ‘’Bây giờ cậu là Omega, giữ khoảng cách một chút giùm tôi cái!’’
‘’Tôi biết chứ, thế nhưng thầy cũng nói rồi, tôi và Bách Hoài nên tình cảm gắn bó, giúp đỡ lẫn nhau, không học hành thì bồi đắp tình cảm, tạo nên một tấm gương đôi bạn cùng tiến chuẩn mực cho mọi người, xóa tan khoảng cách tình cảm.’’
Bành Minh Hồng cảm thấy lời này hơi quen tai: ‘’Tôi từng nói rồi sao?’’
‘’Thầy nói rồi.’’
Hình như đúng là nói thật đấy.
Thế nhưng dù gì thì ông vẫn là một người giáo viên có trách nhiệm, ‘’Đó là dựa trêи cơ sở hai người là đồng phái. Bây giờ hai người khác phái, cứ thân mật như thế thì biết gọi là gì không? Nhìn chẳng khác gì yêu sớm cả! Đây là trái với quy định trường học của chúng ta!’’
Bành Minh Hồng nói xong, đột nhiên phát hiện ra điều gì đó, cau mày, dạo quanh người cả hai một vòng. Ông nhìn từ trêи xuống dưới, từ trái qua phải, tỉ mỉ cẩn thận, sau đó tức giận lên tiếng: ‘’Hai người các cậu sao mà từ quần áo đến cặp sách đều là một loại thế này?”
‘’Đồ đẹp cho nên mặc cùng nhau thôi.’’
‘’Có quỷ mới tin cậu! Đừng cho rằng tôi lớn tuổi cho nên không hiểu chuyện, cái kiểu giống hai người cậu gọi là, gọi là cái gì ấy nhỉ, cái, cái…’’
Bành Minh Hồng nói một nửa bỗng kẹt lại, gãi đầu, nghĩ cả buổi vẫn không nghĩ ra được.
Giản Tùng Ý gợi ý hữu tình: ‘’Đồ đôi.’’
‘’À, đúng, đồ đôi.’’ Bành Minh Hồng gật gù, đột nhiên trợn mắt, ‘’Cậu còn dám thẳng thắn thừa nhận đây là đồ đôi sao? Cậu có ý gì? Có phải hai cậu yêu sớm hay không?!’’
Giản Tùng Ý suy nghĩ trong chốc lát, đáp lại: ‘’Chắc là vậy đó.’’
Bành Minh Hồng tăng xông: ‘’Chắc là là cái gì? Chính là như vậy, không phải cũng phải phải!’’
‘’Yêu thì đúng là yêu, thế nhưng sớm hay không thì không biết.’’ Giản Tùng Ý hết sức kiên nhẫn giải thích, tiện mồm bổ sung một câu, ‘’Thật ra tôi còn thấy như vậy là hơi muộn.’’
Bành Minh Hồng tức giận đến mức suýt chút nữa thăng thiên tại chỗ: ‘’Giản! Tùng! Ý! Cậu có biết trường này nghiêm cấm yêu sớm hay không?! Cậu đây là không coi kỉ luật trường học ra cái gì! Dám cả gan làm loạn, muốn làm gì thì làm! Ngang ngược càn rỡ! Ngày mai cậu và Bách Hoài đi cạo trọc ngay cho tôi! Cả hai đứng dưới quốc kì đọc diễn văn! Đừng tưởng rằng tôi không có biện pháp bắt hai người!’’
Giản Tùng Ý cực kì ngoan hiền: ‘’Thế nhưng chúng tôi được sự dẫn dắt của thầy mà yêu sớm đấy chứ.’’
‘’?’’
Mắng người mà mắng đến nước miếng tung bay, bỗng chốc Bành Minh Hồng cũng ngớ người trong giây lát.
Giản Tùng Ý cảm thấy hôm nay mình kiên nhẫn ghê gớm.
‘’Chính thầy nói, chỉ cần tôi và Bách Hoài không phải là kẻ thù của nhau, đường đường mật mật, thầy sẽ A Di Đà Phật, trước đài chủ tịch đốt ba nén hương dài, hơn nữa không bao giờ bắt yêu sớm nữa. Thầy đã nói thế thì chúng tôi chắc hẳn không nên phụ sự kì vọng của thầy rồi.’’
‘’?’’
Bành Minh Hồng thiếu chút nữa phun ra hai chữ ‘’Thối lắm!’’, thế nhưng nghĩ đến mình là người thầy cao quý, cắn răng nhịn xuống, tìm cách đặt câu phù hợp.
‘’Làm sao tôi có thể nói lời như vậy được?!’’
Giản Tùng Ý nghiêng đầu nhìn Bách Hoài.
Bách Hoài bình tĩnh lấy từ trong cặp ra một cái điện thoại màn hình tan nát, cơ miệng của Bành Minh Hồng đang muốn mắng thêm một trận tội dám ở trước mặt thầy cô mà chơi điện thoại.
Bỗng một âm thanh quen thuộc vang lên.
“#&#&…”
‘’Hai người bọn họ nếu có thể đường đường mật mật, tôi sẽ quỳ gối trước đài chủ tịch thắp ba nén hương dài. Không làm kẻ thù đã tốt lắm rồi, hi vọng gì chúng nó tình thương mến thương với nhau đâu.’’
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
