Chương 9

Phàn Ngưỡng Cực sau khi

được an bài tại một phủ đệ trong thành Tế Châu, liền lập tức đổi mới toàn bộ

tôi tớ trong phủ. Một thời gian ngắn kế tiếp, hắn sắm vai vương gia rãnh rỗi

không có việc, cả ngày phe phẩy chiết phiến, ngẫu nhiên mới đến thị sát đoạn đê

đang thi công.

Hơn phân nửa thời gian,

hắn đều ở trong thành uống rượu, nghe kịch, tiêu xài hoang phí, làm cho người

ta có ấn tượng rất sâu. Mấy tin tức này truyền đến tai Lí Đốc Minh, làm cho ông

ta càng yên tâm hơn. Xem ra thái hậu đã đánh giá cao năng lực vị Bình quận

vương này, hắn mà làm được chuyện quan trọng, cũng chỉ là đến phương nam này

nghỉ ngơi ngoạn nhạc mà thôi.

Thêm một thời gian trôi

qua, Lí Đốc Minh động tác càng lúc càng lớn mật, càng ngày càng lười che giấu.

Ngày hôm đó, Phàn Ngưỡng

Cực đổi sang một thân bố y, bên cạnh là ông lão do Tiểu Tiểu giả trang, cùng

một ông lão tóc màu tro là Ba Cách phẫn thành. Ba người ngồi trong góc khuất

quán trà, vừa nghe xong một đoạn kể chuyện.

Tiểu Tiểu từ từng bàn trở

về, sau đó ngồi bên người Phàn Ngưỡng Cực. Phàn Ngưỡng Cực đưa cho nàng một ly

trà, nàng thực tự nhiên khò khè uống một ngụm.

“Oa a, mệt chết ta.” Tiểu

Tiểu thở hổn hển. “Ta vừa mới theo người kia nói chuyện phiếm, lần này là quản

đốc công nhân đắp đê, hắn phun bí mật khổ tâm khá đáng giá. Thành Tế Châu này

mấy năm lũ lụt liên tục, đã đủ nghèo. Nghe nói thời điểm Lí Đốc Minh khoán

trắng công trình thì tiền hoa hồng thu rất cao, các thương nhân vì duy trì phí

tổn, đành phải tận lực giảm thấp phẩm chất vật liệu. Nhưng mà trong thương nhân

không ít người là dân bản xứ, trong lòng cũng e sợ đắp đê loạn thế này sẽ rất

nhanh bị vỡ đê, cho nên sắc mặt mỗi người đều không tốt.”

Phàn Ngưỡng Cực mặt mày

tràn ngập không vui. “Lí Đốc Minh này càng ngày càng không được, nếu hắn có thể

đem chuyện đắp đê này làm tốt, lợi nhuận đó ta có thể miễn cưỡng buông tha hắn.

Nhưng kiếm chác từ sự đau khổ của dân chúng, thật khiến người ta cảm thấy xấu

xa bỉ ổi.”

“Không phải gia chờ Lí

Đốc Minh lộ ra dấu vết sao? Trước mắt đã thấy các loại chứng cớ đều điều tra

được không ít rồi, giờ mà không ngăn cản hắn, lũ lụt còn chưa có đến, chỉ sợ

dân chúng thành Tế Châu không sống nổi nữa.” Ba Cách cũng cảm thấy tức giận.

“Đêm nay ta liền lập danh

sách báo cho hoàng thượng. Ngày mai ta bắt đầu tiến hành đến hiện trường công

trình giám sát, bất luận hoàng thượng phái ai tới tiếp nhận, đều chờ tân tiền

nhiệm quan viên báo lại. Còn có, Ba Cách, ngươi cẩn thận động tác Lí Đốc Minh

bên kia, ngày mai ta muốn lén triệu kiến quan viên địa phương.” Phàn Ngưỡng Cực

chỉ thị đơn giản.

“Vâng, gia. Việc này ta

sẽ làm thỏa đáng. Như vậy chúng ta có phải sắp trở lại kinh thành hay không?”

Ba Cách hỏi.

“Thật vậy chăng?!” Tiểu

Tiểu hưng phấn mà nói.“Ta có thể trở lại kinh thành sao? Ta rất nhớ cha ta nha,

không biết cha có hảo hảo ăn cơm hay không, thân mình khỏe không, chúng ta rời

đi kinh thành gần một tháng rồi đây!”

Tuy rằng trước khi nàng

rời đi có nhờ đại thẩm cách vách chiếu cố cho cha nàng thật nhiều, cũng cho cha

nàng cũng đủ ngân lượng, cho dù không đến quán trà kể chuyện, cũng đủ cho ông

trong sinh hoạt hơn nửa năm, nhưng dù sao nàng vẫn không yên lòng!

“Nhớ cha nàng như vậy,

chờ sau khi chúng ta thành thân, đem cha nàng đến vương phủ, được không?” Phàn

Ngưỡng thật hào phóng đề nghị.

“Thật có thể chứ?” Tiểu

Tiểu kinh hỉ nói.

“Có gì không thể? Trong

vương phủ người cũng không nhiều, trong nhà nàng cũng chỉ có hai người nàng

cùng cha nàng, không bằng mọi người đều ở cùng nhau, càng náo nhiệt.” Phàn

Ngưỡng Cực càng nói càng cảm thấy đấy là chủ ý tốt.

“Cám ơn chàng.” Tiểu Tiểu

ôm chặt cánh tay hắn.

“Khụ khụ!” Ba Cách nhanh

chóng ho hai tiếng cảnh cáo.“Tiểu Tiểu cô nương, đừng quên ngươi còn mặc nam

trang.”

Một ông lão cùng một đại

nam nhân ôm nhau thân thiết, nhìn thế nào đều chẳng ra cái gì cả. Ba Cách có

nghĩa vụ duy trì danh dự chủ tử nha!

“Hắc hắc, ta thiếu chút

đã quên.” Tiểu Tiểu lấy tay gãi đầu, cười ngây ngô.

Ngay sau đó thực như Phàn

Ngưỡng Cực dự đoán, hoàng thượng hạ chỉ bỏ cũ thay mới Lí Đốc Minh, hơn nữa còn

cho người áp giải hồi kinh. Ngày ấy thánh chỉ vừa đến, người của Lí Đốc Minh

quả nhiên có phản kháng, cũng may Phàn Ngưỡng Cực đã đoán trước điều đó, sớm

bảo quan viên địa phương điều binh đến dự phòng, thế mà cũng có công dụng.

Lí Đốc Minh không tình

nguyện mà nguyền rủa hắn, nhưng Phàn Ngưỡng Cực sắc mặt không chút thay đổi.

Hắn tiếp nhận cục diện rối rắm kia, một lần nữa chỉnh đốn công trình trị thủy.

Cứ như vậy ép buộc, đợi hoàng thượng phái quan viên tới tiếp nhận chức trách

đó, lại phải ở thành Tế Châu thêm nửa tháng.

Đến lúc sự tình xử lý

thỏa đáng, Phàn Ngưỡng Cực khẩn cấp mang theo Tiểu Tiểu hồi kinh. Trên đường

vài lần được tao ngộ mà nói cách khác là bị công kích bởi người thái hậu, khi

đó Dạ Kiêu đều phát huy công dụng, cho người xử lý toàn bộ.

Cuối cùng bọn họ cũng về

đến kinh thành, Tiểu Tiểu cũng thoáng nghe nói Lí Úy Khang cũng bởi vì chuyện

khác mà bị hoàng thượng thu hồi chức quan, Lí gia người người bị điều tra, lúc

này thế lực nhà mẹ đẻ thái hậu xem như chính thức tan rã.

Phàn Ngưỡng Cực cơ bản

đối với sự tăng hay giảm các thế lực này không có hứng thú gì, nhưng mà chuyện

này cũng mất một khoảng thời gian, mối nguy cơ lo lắng nhất của hắn cũng đã

được giải trừ, hắn đã có thể có động tác khác là mau mau cưới Tiểu Tiểu vào

cửa.

Sau một ngày trở lại kinh

thành, Tiểu Tiểu từ nhà sang vương phủ, bồi Phàn Ngưỡng Cực dùng đồ ăn sáng.

Nhưng Phàn Ngưỡng Cực hiển nhiên không mấy hài lòng việc nàng kiên trì về nhà

ở, sắc mặt có chút trầm trọng.

“Ăn no rồi sao? Sao lại

ăn ít thế này? Không có khẩu vị sao?” Tiểu Tiểu vừa thấy hắn buông đũa, nhịn

không được quan tâm hỏi.

“Hôm qua ngủ không tốt,

cho nên không có khẩu vị gì.” Hắn ai oán nhìn nàng. Về phần nguyên nhân ngủ

không tốt, đương nhiên là bởi vì tiểu nha đầu này không ở bên người, ngược lại

làm hại hắn không quen.

Tiểu Tiểu không đành lòng

vỗ vỗ mặt hắn. “Không cần như vậy, người ta rời nhà gần hai tháng, ta lớn như

vậy còn chưa có rời đi khỏi cha ta lâu như thế! Hơn nữa, ta đây sáng sớm không

phải đến bồi chàng ăn cơm sao?”

“Ta phải nhanh chóng đem

nàng cưới vào cửa.” Phàn Ngưỡng Cực một chút cũng không muốn để cho nàng rời

đi, cho dù nàng mỗi ngày đều đến đây cũng thế, hắn hy vọng mỗi ngày khi mở mắt

liền có thể nhìn thấy nàng.

Tiểu Tiểu đỏ mặt. “Nhưng

chàng là vương gia nha.”

Nàng chần chờ, dù sao

thân phận lẫn địa vị thực sự cách nhau quá xa, mặc dù hắn không để ý, nhưng

những người khác thì sao? Thân là hoàng thân quốc thích, chẳng lẽ hoàng thất

không có một ít quy định bất thành văn sao?

“Thì tính sao? Vương gia

sẽ không cần cưới vợ sao?” Phàn Ngưỡng nói cười vô cùng vui vẻ.

“Chẳng lẽ không có người

phản đối sao? Tỷ như…… Hoàng thượng ah?” Nàng dè dặt hỏi cẩn trọng.

“Hoàng thượng theo vai vế

mà nói là cháu của ta, có nghe qua cháu can thiệp vào hôn sự thúc thúc bao giờ

đâu? Hơn nữa hiện nay hoàng thượng còn thiếu ta một chuyện, nếu ta muốn hắn tứ

hôn, tin tưởng hắn cũng sẽ không cự tuyệt.” Phàn Ngưỡng Cực nói.

Kỳ thực không phải sẽ

không cự tuyệt, chính xác mà nói là không thể cự tuyệt, nếu không phải hắn đến

thành Tế Châu trấn giữ, hoàng thượng muốn thuận lợi diệt trừ thế lực Lí gia,

nào có dễ dàng vậy?

“Tứ hôn?! Ngàn vạn lần

không nên.” Tiểu Tiểu hoảng sợ nói. “Chàng sợ thiên hạ còn không biết sao? Ta

cũng không muốn biến thành đề tài câu chuyện, sau này bị người ta chỉ trỏ trên

đường đâu.”

“Đề tài câu chuyện, ân

hừ?” Hắn nheo lại mắt nhìn nàng. Nghe ngữ khí nàng, giống như đối với việc “Đề

tài câu chuyện” rất có ý kiến, nhớ lại ngày đó hắn cũng là người bị hại.

Tiểu Tiểu lập tức phát

hiện chính mình lỡ lời, nhanh chóng ngây ngô cười giả dối.“A, tóm lại chúng ta

nói nhỏ một chút, làm đơn giản thôi, không tổ chức yến tiệc cũng không ngại. Có

được không?”

“Việc này lại tiếp tục

thảo luận sau! Buổi tối đưa cha nàng đến vương phủ, ta mời ông ăn bữa cơm,

thuận tiện cùng lão nhân gia tâm sự về chi tiết thành thân. Chờ ta tiến cung

đã, hoàng thượng muốn nghe ta bẩm báo công việc trị thủy thành Tế Châu, hẳn là

gần ngọ sẽ về.” Phàn Ngưỡng Cực lau lau miệng rồi mới đứng dậy.

Tiểu Tiểu đưa hắn đến cửa

lớn, khi hắn lên xe ngựa còn cùng hắn vẫy vẫy tay, nhìn hắn rời đi. Còn hắn thì

nhìn thân ảnh Tiểu Tiểu dựa cửa mà đứng, đáy mắt đầy ôn nhu.

Một màn này trước kia hắn

chưa bao giờ dám mơ mộng qua, mà từ nay hắn sẽ không cô đơn một mình, hắn có

người nhà.

Không bao lâu, Phàn

Ngưỡng Cực liền vào cung, một đường hướng thẳng đến thư phòng hoàng thượng,

nhưng còn chưa kịp nhìn thấy hoàng thượng, hắn lại bị thái hậu ngăn cản ở hành

lang gấp khúc.

Thái hậu nhìn thấy hắn

cũng không chào hỏi, chỉ trừng đôi mắt đầy nỗi hận nhìn hắn. Phàn Ngưỡng Cực

thở dài, nhìn hoàng tẩu như già đi, giờ phút này lại có chút đồng tình với bà

ta.

“Thái hậu tìm ta có việc?

Chờ bổn vương gặp qua hoàng thượng, lại đến Ninh Quân cung thăm hỏi.” Phàn

Ngưỡng Cực nhàn nhạt nói.

Thái hậu nheo mắt lại.

“Chờ ngươi đi gặp hoàng thượng lĩnh thưởng sao? Ta không cần, hiện tại ta sẽ

cùng ngươi nói, không cần ở Ninh Quân cung, cứ ở trong này thôi, dù sao ai gia

cũng không còn gì để mất!”

Nhìn thần thái điên cuồng

của bà ta, Phàn Ngưỡng Cực nhíu mày. Đây không phải lần đầu tiên hắn nhìn thấy

thần thái này ở trên mặt cung nhân, trước đây phi tử thất sủng cũng thường

xuyên nhìn thân ảnh phụ hoàng hắn mà lộ ra loại ánh mắt này, sau đó lại dùng

ánh mắt ôm nỗi này hận này mà nhìn hắn, phảng phất bất hạnh của các nàng là đều

do hắn làm hại.

Hắn có chút thương hại

với cố chấp như vậy, hiện tại đã có người trong lòng, hắn có thể hiểu được loại

đau khổ không chiếm được vì yêu. Thái hậu bị lạc giữa quyền lực đã lâu, hắn hy

vọng để cho sự phẫn nộ bà ta một lối ra, bằng không vừa khó bảo toàn bà ta lại

có khi hại người hại mình, hắn cũng không muốn vì vị hoàng tẩu này mà không còn

đường về.

“Được rồi, nhưng bổn

vương không thể ở Ninh Quân cung quá lâu.” Phàn Ngưỡng Cực rốt cục cũng nhượng

bộ.

Thái hậu dẫn hắn đến Ninh

Quân cung, nhưng một bước vừa tiến vào cung thái hậu, cảm xúc của bà ta lại

càng không thể khống chế.

“Bình quận vương, ai gia

rốt cuộc khi nào chọc tới ngươi, ngươi cứ đối đãi ai gia như vậy? Huynh trưởng

ta bị giam trong lao, cháu ta bị trừ bỏ chức quan, Lí gia chúng ta thất bại

thảm hại, như vậy ngươi có thỏa mãn chưa? Sau này không người có thể đối địch

với ngươi, tiếp theo là gì? Ngươi muốn làm hoàng đế sao?” Thái hậu lời nói mang

theo châm chọc.

Phàn Ngưỡng Cực lắc đầu.

“Người của Lí gia có rất nhiều cơ hội, nhưng không có hảo hảo biểu hiện. Nếu

không phải như vậy, cho dù hoàng thượng cố ý động vào Lí gia, cũng không thể

nào tìm thấy danh mục. Hoàng tẩu, tuy người là nữ nhi do Lí gia gả ra, nhưng

người cũng là thân nương (mẹ ruột)của

hoàng thượng, hẳn là nền lấy phúc lợi hoàng thượng làm ưu tiên nhất.”

“Hoàng nhi ta đã thay

đổi, hắn hiện tại cũng không nghe mẫu thân ta nói. Đều là ngươi, ngươi mê hoặc

hắn, làm cho hắn nghĩ ngươi là bằng hữu. Kỳ thực hắn nào biết, lòng muông dạ

thú kia!” Thái hậu nói xong còn mang theo oán hận, trong lời nói tràn ngập

khinh thường.

“Nếu ta muốn làm hoàng

đế, mười lăm năm trước thời điểm khi phụ hoàng băng hà là có thể làm, phụ hoàng

đến trước khi chết đều hy vọng ta có thể thay đổi chủ ý. Cho nên hoàng tẩu,

ngươi thật sự là hiểu lầm bổn vương.” Ban đầu việc này Phàn Ngưỡng Cực không

muốn nói, nhưng hiện thời hắn hy vọng có thể hóa giải oán hận thái hậu, bằng

không chỉ là thương tổn lẫn nhau mà thôi.

“Làm sao có thể?! Ngươi

gạt người!” Thái hậu căn bản không tin.“Nếu không phải vì ngươi, hiện nay làm

sao có thể có tình cảnh này? Nếu không phải ngươi, con ta…… Hoàng nhi như thế

nào đối đãi mẫu thân ta như vậy? Ngươi nếu ép ta, ta sẽ tự tay giết ngươi, còn

có người trong lòng ngươi.”

Một câu cuối cùng của

Thái hậu làm cho Phàn Ngưỡng Cực tức giận bừng bừng, hắn có thể dễ dàng tha thứ

bà ta phát tiết cảm xúc, nhưng không thể cho phép bà ta có ý đồ thương tổn

người của hắn. Ai cũng không thể động đến Tiểu Tiểu dù chỉ một cọng tóc!

“Ta vốn vô tình bị cuốn

vào hết thảy này, nếu không phải ngươi uy h**p bổn vương, bổn vương tuyệt không

nguyện cùng ngươi đối địch.” Hắn âm thanh trầm thấp mang theo sức lực, trực

tiếp bức ép thái hậu. “Nếu ngươi cố ý phát tiết hận ý, vậy nhằm vào bổn vương

đi!”

Thái hậu lui về sau hai

bước, ánh mắt ngắm đến cây kéo trên kệ bên cạnh, liền thuận tay quơ kéo hướng

vào hắn.“Đúng, ta không thể không hận ngươi.”

“Ngươi muốn giết ta sao?

Vậy nhằm vào ta đi.” Hắn dự tính làm cho phẫn hận của bà ta có lối thoát, hy

vọng bà ta phát tiết xong có thể bình tĩnh lại. Bằng không hắn vĩnh viễn đều

phải đề phòng bà ta, chỉ sợ bà ta sẽ có bất lợi đối với người nhà hắn.“Đến đây

đi! Hướng nơi này đâm xuống, sau đó ngươi có thể không cần hận, có thể bình

tĩnh, động thủ đi!”

Thái hậu bị hành động của

hắn dọa sợ, nhưng lòng đầy ngập oán hận lại không thể cứ buông như vậy, vì thế

vừa rơi lệ vừa gào thét: “Không cần lại đây, ta thực sự sẽ động thủ!”

“Ta biết hoàng tẩu không

phải cái dạng này. Ta nhớ vị tẩu tử (chị dâu) đại ca

cưới kia, là nữ tử có khí chất lại dịu dàng. Đại ca là người có đức, tẩu tử ôn

lương cung kiệm ( ấm áp + lương thiện + cung kính +

cần kiệm) , dạy dỗ con khẳng định không sai. Cho nên ta mới đề

nghị phụ hoàng đem ngôi vị hoàng đế truyền cho Tử Uẩn. Cái gì đã khiến cho tẩu

tử biến thành bộ dáng hôm nay đây? Như vậy thực sự đáng giá sao?” Phàn Ngưỡng

Cực nói rất rõ ràng.

Vẻ mặt thái hậu thê lương

cầm lấy kéo, đang hồi tưởng lại ký ức đã qua, nhớ lại chính mình gả cho đại

hoàng tử, chỉ là cô nương đơn thuần. Lại nhìn chính mình trong gương đồng, tóc

tai bù xù, ánh mắt cuồng loạn, bộ dáng già nua không thể che giấu, không khỏi

bi thương, lệ rơi đầy áo.

“Để xuống đi, hãy buông

ra thù hận, sống những ngày tháng thật thanh nhàn. Tử Uẩn vẫn rất hiếu thuận

mẫu thân này, ngươi cũng không có mất đi nhiều lắm.” Phàn Ngưỡng Cực khuyên, âm

thanh ôn hòa đi rất nhiều.

Thái hậu ch** n**c mắt,

cảm xúc kích động cũng ổn định đôi chút.

Nhưng từ cửa truyền đến

xôn xao, lại làm cho nàng sợ hoảng lên.

“Thập Tứ thúc, ta nghe

nói mẫu hậu đưa ngươi đến Ninh Quân cung, đã xảy ra chuyện gì?” Hoàng đế lo

lắng đi vào, người hầu căn bản không kịp thông báo, vừa vặn đụng phải một màn

xấu hổ này –

Thái hậu vẫn giơ kéo

hướng vào Bình quận vương như cũ, hai người kinh ngạc nhìn về phía hoàng

thượng.

“Mẫu hậu!” Hoàng thượng

biến sắc, tức giận quát.

“Không!” Thái hậu hoảng

loạn huơ kéo lung tung, không nghĩ bộ dáng chật vật của bản thân bị con thấy.

Trong lúc hỗn loạn, hoàng

thượng muốn tiến lên ngăn cản, Bình quận vương đưa tay giữ chặt bà ta, một trận

ngươi lôi ta kéo, cây kéo kia đầu tiên là làm tay thái hậu bị thương, tiếp theo

lại đâm vào bả vai Phàn Ngưỡng Cực, nhất thời máu tuôn đầm đìa.

“Nha, thiên na (trời

ơi) ! Thật nhiều máu, nhiều máu……” Thái hậu hoảng sợ kêu

khóc.

Hoàng đế nhanh tay đỡ trụ

bả vai Phàn Ngưỡng Cực. “Người đâu, mau truyền thái y! Mau truyền thái y!”

Trong phủ Bình quận

vương, các món ăn phong phú bày đầy bàn, phối hợp với các loại chén sứ tốt

nhất, đũa bằng ngà voi, bày biện hết thảy cũng đủ làm cho các gia đình thông

thường phải trợn to mắt. Nhưng mà dưới ánh nến trong phòng, không khí lại vô

cùng nặng nề.

“Ba Cách, vương gia từ

buổi sáng đã tiến cung, vẫn chưa trở về sao?” Tiểu Tiểu hơi hơi cau mày.

“Đúng vậy, Tiểu Tiểu cô

nương. Gia nói gần ngọ sẽ trở về, không biết có phải hoàng thượng lại phái làm

cái gì tồi tệ hay không, cho nên mới về trễ.” Ba Cách nói xong còn xoay người

hướng Tiêu Sĩ Lãng hành lễ. “Tiêu tiên sinh, thật sự có lỗi, chủ tử chúng ta

chưa bao giờ lỡ hẹn.”

“Không sao, vương gia đã

tiến cung, chắc là có việc quấn thân, lão phu có thể lượng thứ.” Tiêu Sĩ Lãng

thực tin tưởng thái độ làm người Phàn Ngưỡng Cực, hắn nhìn người chưa nhầm bao

giờ.

“Cha, vương gia khẳng

định là có việc. Chúng ta trước hết dùng cơm đi!” Tiểu Tiểu thấy sắc trời đã

muộn, đồ ăn đầy bàn đều đã lạnh, lại tiếp tục chờ cũng không phải là biện pháp.

“Chủ nhân đi vắng, thế

này……” Tiêu Sĩ Lãng chần chờ.

“Tiêu lão tiên sinh, gia

chúng ta tìm ngài tới là vì muốn cùng ngài hảo hảo ăn bữa cơm, thương lượng hôn

sự Tiểu Tiểu cô nương. Nếu hắn biết bởi vì mình không thể vội vã trở về, mà làm

cho ngài đói bụng, trong lòng nhất định sẽ áy náy. Cho nên mời dùng bữa đi,

không cần khách khí, sau này mọi người đều là người một nhà.” Ba Cách nhanh

chóng khuyên bảo.

Kỳ thực Ba Cách cũng rất

lo lắng, vương gia tiến cung đến giờ vẫn chưa về, cũng không phái người đến đưa

tin, loại tình huống này trước giờ chưa từng có, nhưng giờ phút này hắn không

thể đem lo âu này nói ra.

Tiêu Sĩ Lãng nghe vậy do

dự một chút, rốt cục gật đầu. “Được rồi, vì không hao tổn ý tốt chủ nhân gia,

chúng ta dùng bữa đi! Mời vị tráng sĩ này cũng cùng dùng luôn.”

“Ba Cách đại ca, cùng

nhau ăn đi!” Tiểu Tiểu cũng nói tiếp.

“Tiểu Tiểu cô nương, nên

sửa miệng, sau này ngài chính là vương phi, làm sao còn có thể gọi tiểu nhân

'đại ca' đây?” Ba Cách có chút ngượng ngùng.

“Chẳng lẽ gả vào vương

phủ là có thể không có quy củ lớn nhỏ sao? Ba Cách đại ca vẫn hơn Tiểu Tiểu mấy

tuổi, xưng người một tiếng đại ca cũng không quá đáng mà!” Tiểu Tiểu phản đối.

“Ách, vậy Ba Cách thật sự

là không biết nên nói như thế nào.” Hắn gãi đầu, ngây ngô cười cười.

Ba người dùng bữa tối với

món ăn rất phong phú, chỉ là bữa cơm này ai ai cũng tâm sự trùng trùng.

Cuối cùng, Tiểu Tiểu bồi

cha nàng về nhà trước, lại tìm cơ hội kéo Ba Cách sang một bên, nhỏ giọng hỏi.

“Ta hỏi huynh, huynh nên

thành thật nói cho ta.” Tiểu Tiểu thật nghiêm túc nhìn chằm chằm Ba Cách, thấy

hắn gật gật đầu, nàng mới tiếp tục nói: “Vương gia tiến cung chưa về, loại tình

huống này thường phát sinh sao?”

Thần sắc lo lắng của Ba Cách

rốt cục cũng lộ ra. “Không, vương gia chưa bao giờ qua đêm trong cung, đôi khi

nếu có chút trì hoãn, cũng sẽ phái người về nói, nhưng hôm nay đều không có tin

tức, quả thật rất kỳ quái. Hiện tại cửa cung đều đã đóng, muốn tìm người hỏi

thăm cũng tìm không thấy, phải đợi đến sáng sớm ngày mai mới có thể đi hỏi

thăm.”

Tiểu Tiểu nghe xong tâm

tình lại càng trầm trọng.“Huynh nghĩ thử…… Vương gia có thể đã xảy ra chuyện gì

không?” Nàng nhớ tới Phàn Ngưỡng Cực có nói qua trong hoàng cung đủ loại quan

hệ phức tạp, nhất thời cảm thấy địa phương kia nguy hiểm trùng trùng. Giống như

hiện giờ không biết rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể ở bên ngoài chờ đợi đoán

mò, cảm giác thật sự là khó chịu.

“Tiểu Tiểu cô nương không

cần quá lo lắng. Trong cung tuy rằng phức tạp, nhưng những người bất lợi đối

với vương gia thật ra cũng không đến mức dám cả gan động thủ ở trong cung. Dù

sao hoàng cung là nơi dưới mắt Thiên Tử, ai dám xằng bậy?” Ba Cách an ủi nàng.

“Vậy huynh thử nói,

nguyên nhân gì làm cho chàng không thể trở về?” Tiểu Tiểu khó nén loại tình cảm

lo lắng.

“Ách…… Có thể là hoàng

thượng mở tiệc chiêu đãi gia hay không, dù sao gia lần này thay hoàng thượng

làm việc thỏa đáng. Nói không chừng gia uống nhiều, bị say, cho nên hoàng

thượng lưu gia ở trong cung một đêm.” Ba Cách phán đoán.

“Nếu là thế sao không

phái người đến phủ thông báo một tiếng?” Tiểu Tiểu đưa ra nghi vấn.

“Có thể không có người

thu xếp, hoặc là thời gian chậm, cửa cung đã đóng, không có cách nào phái người

thông báo, cái này cũng không phải không có khả năng, có thể ngày mai gia rượu

tỉnh sẽ tự mình đã trở về, nếu không ta sáng sớm ngày mai tìm người đi thám

thính một chút. Tiểu Tiểu cô nương vẫn là về nhà trước đi!”

Tiểu Tiểu bất đắc dĩ gật

gật đầu.“Ngày mai lúc nào cửa cung mở?”

“Giờ Mão.” Ba Cách đáp.

“Vì không để cho cha ta

lo lắng, buổi sáng ngày mai ta lại qua. Vạn nhất có việc gấp, huynh biết tìm ta

chỗ nào rồi.”

Ba Cách gật gật đầu.

Tiểu Tiểu mang theo tâm

trạng bất an theo cha nàng về nhà.

Suốt một đêm này, nàng

căn bản không thể ngủ yên, nghĩ như thế nào cũng đều cảm thấy bất an. Vì thế

trời còn chưa sáng, nàng liền nấu cơm thật sớm, để cho nàng cha lúc rời giường

đã có cơm ăn, sau đó để lại tờ giấy, rồi đi đến vương phủ.

Sáng sớm mùa xuân, thời

tiết vẫn mang theo hàn ý, phối hợp với tâm tình hiện tại nàng, có vẻ càng thêm

thê lãnh.

Ngày mới chưa sáng tỏ,

cửa lớn vương phủ còn khóa, nàng không muốn sáng sớm đã đánh thức người làm,

nàng nghĩ vương gia nhất định còn chưa về nhà, bằng không Ba Cách đã sớm nói

cho nàng.

Ngồi xuống bậc thang tại

cửa lớn của vương phủ, nàng cúi đầu, trong mắt đầy lo lắng.

Hắn khẳng định đã xảy ra

chuyện, chẳng qua là chuyện lớn hay nhỏ mà thôi. Lúc này nàng thực hận chính

mình cái gì cũng đều không biết, không biết nên xử lý như thế nào, nên đi hỏi

thăm chỗ nào. Vạn nhất hắn gặp chuyện không may, thì nên tìm ai cầu cứu đây?

Nàng nhớ tới chuyện mẫu

thân của hắn bị hạ độc, tuổi còn trẻ liền qua đời. Nàng biết nương của vương

gia rất được tiên hoàng yêu sủng, nếu một phi tử còn bị hạ độc mà chết như vậy,

thế thì lại có sự tình gì không có khả năng phát sinh đây? Bọn họ có thể dùng

lại chiêu cũ hay không? Năm đó là ai độc chết nương hắn, lần trước sao nàng lại

quên hỏi chứ?

Trời ơi, nàng cũng không

biện pháp thừa nhận hắn mất đi.

Càng nghe nhiều về cuộc

sống trước đây của hắn, đôi lúc cũng làm nàng hoen đỏ mắt. Nguyên bản cho rằng

hiện tại hai người ở cùng nhau, nàng sẽ luôn luôn cùng hắn, làm cho hắn vui vẻ,

về sau sẽ không cô đơn…… Chẳng lẽ cái này cũng là mơ tưởng xa vời sao?

Hắn hiện tại rốt cuộc ở

chỗ nào? Có phải đang cần người đi cứu hắn hay không? Mà nàng cũng chỉ có thể

ngồi chờ ở nơi này sao?

Mới nghĩ đến thế, lòng

của nàng cũng sắp bị lo lắng nghiền nát.

Lau đi nước mắt trên mặt,

nàng hít hít cái mũi, cấm chính mình lại sa vào trong cảm xúc sợ hãi. Nhìn trời

sắc đã sáng hơn, nàng chần chờ muốn gõ cửa, muốn kêu Ba Cách dậy, tìm người vào

cung hỏi thăm một chút.

Nàng mới đứng dậy, cửa

lớn vương phủ liền mở ra, Ba Cách đi ra, thấy nàng, rất kinh ngạc.

“Tiểu Tiểu cô nương, sao

lại sớm như vậy?” Ba Cách ánh mắt dừng ở trên mặt tái nhợt kia của nàng, đồng

tình mà nhìn nàng, sau đó thở dài. “Ta đêm qua đã an bày người xong, chờ trời

vừa sáng, liền đi hỏi thăm, tin tưởng rất nhanh sẽ có tin tức.”

“Có thể là thái hậu hay

không? Một đường trở lại kinh thành cũng không an bình, không phải từng có vài

thích khách sao? Vương gia có phải khi tiến cung gặp phải thái hậu hay không……”

Tiểu Tiểu lo lắng mà đoán.

“Tiểu Tiểu cô nương, đừng

đoán mò, như vậy chỉ là tra tấn chính mình thôi.” Ba Cách cũng là một đêm không

ngủ, nhưng vẫn an ủi chủ tử tương lai này.“Vương gia cát nhân tự hữu thiên

tướng.” (chắc ý là người có tướng may mắn

– người hiền thì sẽ gặp lành =---_=,, )

“Đúng vậy, hiện tại chỉ

có thể cầu nguyện như vậy.” Nàng đáp lại một cách máy móc.

“Đi vào chờ thôi. Đã dùng

cơm sáng sao?” Ba Cách hỏi quan tâm.

Tiểu Tiểu lắc lắc đầu.“Ta

ăn không nổi, ta muốn ngồi ở chỗ này một lát. Huynh bận cứ đi, ta…… chờ hắn trở

về.”

Nhìn thần thái nàng thống

khổ, Ba Cách đáy lòng cũng một trận chua xót. Hy vọng vương gia không có việc

gì, bằng không rất đáng thương, hai người thật vất vả mới được ở cùng nhau nha!

Hai người đều tự sa vào

trong lo lắng, con đường trước phủ đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa.

Tiểu Tiểu cùng Ba Cách

đồng thời đứng lên.

“Ba Cách, đó là xe ngựa

vương gia sao?” Tiểu Tiểu cầm lấy tay áo Ba Cách hỏi, ánh mắt lại nhìn chằm

chằm xe ngựa kia từ xa đến gần, chậm rãi mà đi.

“Không phải.” Ba Cách

cũng khẩn trương.“Nhưng thời gian này làm sao có thể có xe ngựa đi qua đây?”

Tiểu Tiểu nín thở chờ

đợi, đợi đến khi xe ngựa dừng lại trước vương phủ, nàng rốt cục nhịn không được

nghênh về phía trước.

Mành xe ngựa xốc lên,

Phàn Ngưỡng Cực sắc mặt tái nhợt xuất hiện trước mắt.

“Ô!” Nàng nghẹn ngào một

tiếng đi về phía trước.“Chàng đi đâu?!”

Phàn Ngưỡng Cực cho nàng

nụ cười suy yếu, sau đó nghiêng mình nhỏ giọng thì thầm với nàng:“Ôm ta.”

Tiểu Tiểu sững lại một

chút, lập tức tỉnh táo lại. Nàng nhiệt tình ôm lấy hắn, vừa nói: “Vương gia, ta

rất nhớ chàng.”

Phàn Ngưỡng Cực nhợt nhạt

cười, ôm nàng vào cửa.

Nhưng mà mới bước qua cửa

lớn vương phủ, cửa lớn mới ở sau, chân Phàn Ngưỡng Cực mềm nhũn, thiếu chút té

trên đất.

“Ba Cách, mau tới.” Tiểu

Tiểu lập tức nâng hắn, sau đó thấp giọng nói với Ba Cách: “Vương gia bị

thương.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.