Chương 3

Tiêu Tiểu Tiểu nhận lấy

cây trâm kia trong tay, dè dặt cẩn thận đi theo phía sau Phàn Ngưỡng Cực, giống

như tùy tùng, im lặng, không dám tác quái.

Dọc đường đi, chỉ thấy

Phàn Ngưỡng Cực thỉnh thoảng lại đông dạo dạo, tây lắc lắc. Nàng có muốn mở

miệng cũng không dám hé răng, chỉ sợ chọc cho vị Thập Tứ gia này khó chịu, rồi

tiện đường đem nàng đến nha môn. Tuy rằng hai ngày sau nàng không kể chuyện

Bình quận vương, nhưng Phàn Ngưỡng Cực quyền to thế lớn, tùy thời ném nàng vào

trong lao cũng chỉ là việc nhỏ.

Ở trên đường lớn dạo một

lúc lâu, Phàn Ngưỡng Cực rốt cục mới cam nguyện về vương phủ.

Tiêu Tiểu Tiểu lại bước

vào vương phủ một lần nữa, nhưng lúc này là thanh tỉnh, bởi vậy nhịn không được

hết nhìn đông rồi nhìn tây, nhìn đến tròng mắt cũng muốn rớt xuống đất.

Đi theo một đôi chủ tớ

này rẽ trái lượn phải một hồi, rốt cuộc vào đến đại

sảnh. Phàn

Ngưỡng Cực vừa mới ngồi xuống, Ba Cách liền nhanh chóng bảo người dâng trà

nóng.

Tiêu Tiểu Tiểu trong tay

vẫn giữ cây trâm, tay chân không tự nhiên buông thả bên người.

“Ngươi còn sững sờ cái

gì?” Phàn Ngưỡng Cực uống một ngụm trà, từ mép chén nhìn nàng một cái.

“Ách?” Nàng phản ứng

lại.“Cái này…… là cây trâm của vương gia.” Nàng đi tới nhanh chóng rút cây trâm

trong tay ra.

“Ngươi ngốc sao? Đã nói

cho ngươi, còn đưa lại làm cái gì?” Hắn không kiên nhẫn trừng mắt liếc nàng một

cái.“Tốt lắm, bắt đầu đi! Ngươi kể câu chuyện nghe đặc sắc một chút.”

“Vương gia thật sao muốn

nghe ta kể chuyện? Nhưng mà…… Vừa mới tại quán trà……” Không phải đã nghe rất

nhiều sao? Làm sao còn muốn mang nàng tới nơi này để kể chuyện? Tiêu Tiểu Tiểu hoang

mang nhìn hắn.

“Vừa nãy đi giám sát,

nhưng ta thấy ngươi thiếu khách đến đáng thương, cho nên muốn nghe thử một đoạn

xem có phải thực sự chán như vậy không.” Hắn nhàn nhạt nói.

Kỳ thực là hắn thích nghe

nàng kể chuyện. Âm thanh của nàng cực kỳ có trình tự, khi đang kể chuyện nhân

vật chuyển đổi cũng có thể biến hóa rất cẩn thận, càng quan trọng hơn là, nàng

chỉ dùng tiếng nói chuyện rủ rỉ rù rì mà có thể làm cho cả phòng náo nhiệt hẳn

lên, cho nên đã nhiều ngày nay hắn đều quán trà, lúc đầu là cố ý tạo áp lực cho

nàng, sau là vì thích nghe âm thanh của nàng.

Ở căn phòng lạnh như băng

này, nếu cả ngày đều có thể được nghe nàng kể chuyện, cảm giác hẳn là sẽ rất

khác đi?

“Chính là… Chính là…”

Nàng thật sự muốn về nhà để nấu thuốc cho cha nha, chính là trước mắt người này

vẫn là chủ nợ lớn của nàng, nàng cũng không có thể đắc tội. “Chính là tiểu nhân

trong nhà có việc, nhất định phải trở về. Cái kia… Hôm khác được không?”

Phàn Ngưỡng Cực không có

phản ứng, nhưng mà sắc mặt lạnh đi vài phần. Nàng rốt cuộc có hiểu hay là

không, hắn vô cùng hiếm khi chủ động mời người khác đến phủ. Nha đầu này đúng

là không biết tốt xấu!

Tiêu Tiểu Tiểu cũng không

phải ngu ngốc, biết xem sắc mặt người khác, nàng chạy nhanh đứng ở trước mặt

của hắn, rút ra chiết phiến cùng thước gõ, bắt đầu kể chuyện. Hắn là người mà

sắc mặt biến đổi cũng quá nhanh đi!

“…… Chỉ thấy xuân sắc

phong cảnh tươi đẹp, liễu rủ nhè nhẹ, thầy trò ba người đi tới một chỗ, đã thấy

một đống đất đá chặn đường. Đường Tăng nói: 'Trước có đống đá, e rằng có hổ

lang.' nhưng mà hầu đồ đệ này của hắn một chút cũng không lo lắng, vỗ vỗ ngực

nói: 'Gạt bỏ lòng phiền não, tẩy bụi trần bên tai. Lại chịu khổ trong khổ, làm

người có khó chi. Sư phụ, có Lão Tôn ở đây, bảo vệ ngươi bình an.*'–”

*Nguyên văn:'扫除心上垢,洗净耳边尘。 不受苦中苦,难为人上人。 师 父,有我老孙在,包你平安无事 Tảo trừ tâm thượng cấu, tẩy tịnh nhĩ biên trần. Bất thụ khổ trung khổ, nan vi

nhân thượng nhân. Sư phụ, hữu ngã lão tôn tại, bao nhĩ bình an vô sự – Trích

hồi thứ 32 trong tác phẩm “Tây Du Ký” của Ngô Thừa Ân – có thể đọc thêm ở đây

đại ý là trong lòng không để nhiễm bẩn, rửa sạch bụi ngoài tai, hễ trong lòng

không nghi ngại thì khỏi lo lắng gỉ.

“Đợi chút.” Phàn Ngưỡng

Cực giơ chiết phiến lên cắt đứt lời nàng.“Ngươi quả thực là đang đọc bài, không

phải là kể chuyện? Thay đổi nhân vật, nói chuyện phải đổi giọng nói, đổi cả

động tác, như thế mới tốt.”

Tiêu Tiểu Tiểu nghe vậy

cứng người tại chỗ, thật muốn đem khối thước trong tay ném vào mặt hắn, nếu có

thể còn muốn gõ cái trán hắn, ước chừng cũng sẽ có chút lực sát thương đi?

Người này muốn thế nào? Không biết nàng mệt quá sao? Nàng làm sao có tâm tư ở

trước mặt hắn diễn hầu tử kia a!

“Ha ha, tiểu nhân kể không

được tốt, mong vương gia dạy bảo.” Nàng nhếch miệng giả cười, xoay người che

giấu cười khổ, làm lại một lần.“Chỉ thấy xuân sắc phong cảnh tươi đẹp……”

Cứ như vậy, nàng cố gắng,

ra sức kể chuyện, nhưng cái người nghe duy nhất này chính là không nể tình, đoạn

nào hắn cảm thấy kể không được tốt, sẽ bắt nàng kể lại một lần, chỉ là câu

chuyện này, nàng nói tới nói lui cũng sắp mười lần, tươi cười bên miệng cũng

càng ngày càng cứng ngắc.

Rốt cục, không biết là do

hắn mệt mỏi, hay là cảm thấy không có ý nghĩa, lúc này mới kêu ngừng.“Hôm nay

kể đến chỗ này đi! Ngày mai ngươi mang theo đạo cụ, làm cho đoạn này biến thành

náo nhiệt hơn.”

“Ngày mai?” thanh âm của

nàng nhịn không được cất cao.

“Thế nào, đối với lòng

hảo tâm chỉ đạo của ta, cảm động nói không nên lời?” Hắn cố ý cười cười nói.

Tiêu Tiểu Tiểu mặt như

trái khổ qua cuối cùng cũng lộ ra.“Vương gia thật hứng trí, như thế nào bỗng

nhiên muốn chỉ đạo tiểu nhân đây?”

Kỹ xảo kể chuyện này nàng

cũng không phải không hiểu, người có thể kể chuyện lại còn diễn lại hát, bình

thường xuất thân là từ gánh hát, mới có công lực bực này. Hồi nhỏ cha cũng từng

muốn đưa nàng đi học hát hí khúc, nhưng nàng chịu không hết khổ, không bao lâu

liền khóc nói không chịu đi. Trong nhà mặc dù không phải giàu có như người ta,

nương nàng lại mất sớm, cha nàng đối với đứa nhỏ duy nhất này cực kì thương lại

sủng, cho nên nàng nói không đi sẽ không miễn cưỡng, thế nên nàng hiện tại trừ

bỏ dựa vào tiếng nói kiếm cơm, có muốn nàng hát hí khúc nàng cũng sẽ chẳng làm

được.

“Ngươi không kiếm tiền

làm thế nào có bạc trả cho ta? Không lẽ ngươi cho rằng một trăm lượng kia không

cần trả sao?” Phàn Ngưỡng Cực lại uống ngụm trà nói.

Khi nói chuyện, người hầu

bưng điểm tâm lên.“Thập Tứ gia, đây là cháo long nhãn đậu đỏ.**”

Cháo long nhãn đậu đỏ –

Hình ta mò trên baidu – hic, trông không hấp dẫn gì hết

Phàn Ngưỡng Cực múc thìa

cháo ngọt, sau đó ngắm nàng liếc mắt một cái.“Muốn ăn không?” Mùi hương long

nhãn kia lập tức tỏa ra, phiêu đãng ở trong phòng. Lực chú ý của Tiêu Tiểu Tiểu

lập tức bị hấp dẫn qua đó, ngay cả những gì đang cùng hắn “tán gẫu” cũng đều

quên, mắt nhìn chằm chằm cái chén bốc lên hơi nóng kia.

“Ách…… Tiểu nhân không

dám.” Tiêu Tiểu Tiểu phi thường dùng sức đem ánh mắt quay lại, vừa chuyển lại

chuyển tới trên mặt hắn. Khoảng cách gần như vậy nhìn hắn, nàng mới phát hiện

vị vương gia này diện mạo thật đúng là tuấn mỹ. Mặt hắn gầy, thon dài, thoạt

nhìn chính là tao nhã, mũi thẳng mà không vểnh, hình dáng môi mỏng lại càng hấp

dẫn người. Vừa thấy đã khiến nàng choáng váng, ít nhất nàng kể chuyện khi nói

đến hắn “tuấn mỹ vô trù” cũng không phải là nói dối.

Xem trên mặt nàng biểu lộ

vẻ tham ăn còn phải gắng nhịn xuống, hắn thiếu chút nữa bật cười, không ngờ

hiện tại nàng phát ngốc, có thể bởi vì khuôn mặt hắn xem tốt lắm. Hắn cầm một

chén cháo ngọt, hướng vị trí bên cạnh.“Ngồi xuống.”

“Nha.” Nàng chỉ ngây ngốc

ngồi xuống, động cũng không dám động.

Phàn Ngưỡng Cực ăn hai

miếng, phát hiện nàng không nhúc nhích, rốt cục lại mở miệng.“Ăn.”

“Nha.” Nàng ngơ ngác đáp,

sau đó mới tỉnh lại, nhanh chóng nói:“Tạ vương gia.”

Nàng cúi đầu múc cháo

ngọt cho vào miệng, khuôn mặt hơi hơi nóng lên, mặc dù là ở phố phường lớn lên,

nhưng trắng trợn nhìn chằm chằm vào một nam tử như, nàng vẫn cảm thấy mất mặt.

Chẳng qua là cháo đậu đỏ ở trong miệng nàng tan ra, suy nghĩ của nàng lập tức

bị dời đi, ánh mắt thỏa mãn dâng lên.

Vừa mới ngẩng đầu hắn đã

gặp bộ dáng cảm động nàng, tò mò hỏi: “Có ăn ngon như vậy sao? Xem ngươi ăn

miệng dính đầy.”

Hắn nói xong còn muốn đưa

tay lau khóe miệng nàng, nhưng lập tức đã bị cảm xúc không hiểu được của bản

thân làm khựng lại. Hắn thế nào lại xúc động muốn chiếu cố nàng như vậy? Giống

như thương nàng, chăm sóc nàng là chuyện thật tự nhiên. Hắn rốt cuộc là làm sao

vậy?

Nhưng mà Tiểu Tiểu cũng

không biết đáy lòng hắn đang rối bời, lực chú ý vẫn như cũ đặt lên trên đồ ăn.

“Ân, ăn thật ngon nha!”

Nàng gật đầu liên tục.“Vị thật tốt, khoảnh khắc nuốt vào, mùi long nhãn ở cổ

họng thật ngọt, khen thực đấy. Không tin ngươi thử xem, múc một ngụm, chậm rãi

ăn, sau đó chậm rãi nuốt vào……” Nàng nói xong liền nắm thìa của hắn lên, múc

một ngụm đưa vào trong miệng hắn.

Hắn vậy mà cũng há mồm,

để nàng đút ăn. Hắn cứ để nàng

làm theo cách này một hồi, quả thật cháo ngọt này nấu rất tốt, chỉ là cũng

không ăn ngon như nàng nói khoa trương vậy, nhưng vẫn lộ ra biểu cảm hạnh phúc

vô cùng. Bởi vì sinh ra trong hoàng cung, trước khi tiên hoàng qua đời hắn đều

luôn luôn ở trong đấy, sơn hào hải vị gì chưa nếm qua? Nhưng mà, hắn chưa từng

được hưởng niềm lạc thú từ trong cái ăn, ít nhất sẽ không giống nàng như vậy,

còn thỏa mãn đến thật vui vẻ.

Nhìn nàng ăn so với tự

mình nếm mỹ vị, lại cho hắn cảm giác đang hưởng thụ hơn.

“Ăn ngon chứ?” Nàng hỏi

với vẻ mặt chờ mong.

Hắn nhún vai.“ Tạm được.”

“Nha, vương gia nhất định

là bình thường ăn nhiều món ngon lắm mới có thể không cảm thấy có gì lạc thú.

Ăn cái gì đó ngon mà thấy cảm động, như vậy mới là kính trọng đối với người

nấu.” Nàng nói xong, vừa cười meo meo vừa múc một ngụm ăn, trên mặt biểu cảm

thực mê người.

Hắn cười cười, không biết

nàng là rất vui vẻ, hay là rất dễ bị cảm động, một chén cháo ngọt cũng có thể

ăn với vẻ mặt thật thỏa mãn.

“Ngươi có phải là kể

chuyện mãi quen thói rồi không, cho nên chuyện gì cũng khoa trương lên?” Hắn

hỏi.

“Vậy sao?” Tiêu Tiểu Tiểu

nghiêng đầu nghĩ nghĩ.“Ta cũng không biết. Lúc nương ta chết, người khác nghe

xong đều nói ta thật đáng thương, nhưng mà ta một chút cũng không cảm thấy đáng

thương! Cha đối ta tốt lắm! Nói lại, còn sống vẫn là có rất nhiều chuyện tốt,

ta thấy cũng không khoa trương chút nào!”

“Còn sống vẫn là có rất

nhiều chuyện tốt…… Là như thế này sao?” Ánh mắt của hắn có chút hoảng hốt. Như

việc hắn quen biết được nàng, cũng coi như là một chuyện tốt sao? Nàng thức

tỉnh rất nhiều tri giác của hắn, đây là chuyện tốt sao?

Hắn nhớ tới mẫu thân của

hắn, năm ấy khi hắn mười hai tuổi, người liền qua đời, thời điểm chết vừa vặn

ba mươi. Mà nay hắn cũng đã ba mươi, có đôi khi nhớ tới mẫu thân mất sớm, vẫn

không nén được tiếng thở dài. Hắn không biết còn sống tột cùng có gì tốt? Hắn

thấy đời này chẳng có gì thú vị, cảm giác như nếu năm kia mình bị độc chết theo

mẫu thân, có lẽ cũng là một chuyện tốt……

Nhìn hắn lộ ra vẻ mặt cô

độc, Tiểu Tiểu lại cảm thấy trong lòng hơi thắt. Hắn thoạt nhìn thật u buồn,

thật tịch mịch, vẻ mặt đó giống như đứa trẻ bị vứt bỏ, làm cho nàng rất muốn

vươn tay ôm hắn. Vẻ tịch mịch của hắn làm cho mũi nàng hơi ê ẩm, xem ra hắn

đang nhớ tới chuyện cũ không thoải mái.

Tuy rằng thời gian này

nàng sưu tập được không ít lời đồn đãi trên phố, nói về không ít chuyện của

hắn, nhưng mà đối với tình huống thực tế của hắn trong triều đình, cuộc sống

hắn trải qua, có thể nói nàng chẳng biết gì. Lần đầu tiên gặp mặt, nàng liền

cảm thấy người này sống không vui vẻ, nhưng vì vội giữ mạng nhỏ, bởi vậy nàng

cũng không nghĩ nhiều. Nhưng sau vài lần gặp, khó tránh khỏi lúc thấy được vẻ

mặt đạm mạc kia của hắn, khiến nàng đối với hắn càng cảm thấy tò mò.

Một người bộ dạng thật

tốt như vậy, lại sinh trong một gia đình thiên hạ quyền quý như vậy, trong nhà

ngân lượng nhiều đến nỗi có thể cho một trăm lượng để cha nàng xem bệnh cũng

dùng không hết, vì sao hắn vẫn không vui vẻ?

Ở trong vương phủ to như

vậy, vì sao lại cảm thấy tịch mịch?

“Ngươi…… Một mình ở trong

phòng lớn như vậy sao?” Nàng nhẹ giọng hỏi, tiếng nói không tự giác mà mềm mại.

Hắn thu mắt ngẩng đầu,

thần sắc biến đổi, vẻ mặt cẩn thận lúc trước đã biến mất. “Ngươi không nhìn

thấy trong nhà này có rất nhiều nô bộc sao?”

“Ta nói là người thân.”

Nàng nói rõ.

“Người thân?” Hắn cười

nhạt.“ Phụ hoàng ta đã tạ thế, ngươi biết mà. Mẫu thân ta cũng mất năm ta mười

hai tuổi. Về phần huynh đệ tỷ muội này…… Ngẫu nhiên sẽ gặp ở trong cung. Cho

nên cùng người thân ở một chỗ này sao?”

“Vậy ngươi hẳn nên cưới

thê tử, sinh một đống tiểu hài nhi, đến lúc đó khẳng định rất náo nhiệt……” Nàng

đang nói nói lại nhanh chóng ngưng lại. A, nàng thế nào luôn học không ngoan,

còn dám nói đến chuyện cưới vợ sinh con! Bất quá nàng thật muốn biết, hắn có

phải thực sự thích nam nhân hơn nữ nhân không.“A, sắc trời không còn sớm, vương

gia nếu không có chuyện khác, Tiểu Tiểu có thể trở về sao?”

“Ngươi vội vã trở về làm

cái gì?” Hắn không phải không biết nàng vừa mới đến vương phủ đã muốn đi, hắn

chỉ là không muốn để cho nàng như nguyện thôi, tuyệt đối không phải quyến luyến

nàng làm bạn.

Tiểu Tiểu chần chờ nói “Là cha ta tới giờ uống thuốc rồi, trở về còn phải nhóm lửa nấu thuốc, ta sợ

qua canh giờ……”

“Một khi đã như vậy,

ngươi đi về trước đi! Ngày mai lại đến.” Hắn phất phất chiết phiến trong tay

nói.

“Ngày mai còn phải đến?”

Nàng kinh ngạc hỏi.

“Chẳng lẽ ngươi cảm thấy

hôm nay đoạn kia kể được tốt lắm sao? Ngày mai mang đạo cụ đến, nếu không kể

tốt một chút, ta cũng không buông tha ngươi!” Hắn lấy chiết phiến gõ cái trán

của nàng một cái.

Đạo cụ? Nàng cầm kim còn

không xong? Tiểu Tiểu lắc lắc bả vai, bất đắc dĩ gật gật đầu.“Tiểu Tiểu cáo

lui.”

Ai ngờ nàng mới bước ra

thiên thính không bao lâu, Phàn Ngưỡng Cực nhất thời cảm thấy trong phòng có

chút an tĩnh quá. Nhưng ý tưởng này vừa mới xuất hiện, tiếng nói của nàng vang

lên ngay tại trong sân –

“Oa a, thật nhiều cây

mận***, thật nhiều nha! Ba Cách đại ca, làm sao chưa người hái, rụng đầy đất

kia?”

Trong bản convert để là

quả lê, theo mình tra từ bản tiếng Trung là “Lý tử” , một loại mận, tương tự

mận Hà Nội nước mình ấy

Tiểu Tiểu tiếng nói trong

vắt, đặc biệt khi hưng phấn lại là càng mang chút giọng trẻ con, rất là dễ

nghe.

Phàn Ngưỡng Cực một bước

đi ra ngoài, liền chứng kiến một kẻ mặc xiêm y lão nhân, nhưng động tác một

chút cũng không giống lão nhân là nha đầu đang loanh quanh một gốc cây, nét mặt

biểu cảm hưng phấn.

“Vương gia!” Trong tay

nàng đang cầm mấy quả mận mới nhặt trên mặt đất, mặt mày vui vẻ gọi hắn. “Này……

Ta có thể nhặt về nhà không đây?”

Phàn Ngưỡng Cực nhíu mày,

hắn chưa từng chú ý tới cây mận này đã kết nhiều trái như vậy, cây mận này cũng

không có người đi hái, chỉ có người phụ trách quét dọn sẽ đem trái rơi trên mặt

đất quét sạch mà thôi.

“Làm sao nhặt trên đất?

Thích cứ hái mới.” Hắn rộng rãi nói, không hiểu chỉ là mấy trái mận thôi, thế

mà làm cho nàng giống như nhặt được bảo vật? Khả vừa nghe đến tiếng nói hưng

phấn kia của nàng, hắn thực tự động cứ như vậy mở miệng.

“Thật vậy chăng? Cám ơn

ngươi, vương gia!” Nàng vui vẻ đưa tay hái quả mận.“Cha ta thích nhất ăn mận

ngâm, trộn đường và gừng cắt nhỏ lại với nhau, rồi ngâm cùng mận, có vị vừa

chua chua lại ngọt ngọt, vương gia nếm thử chưa?”

“Ách, hẳn là…… có đi?”

Phàn Ngưỡng Cực trả lời có chút không xác định, quay đầu nhìn nhìn Ba Cách đứng

ở bên cạnh.

Ba Cách tuy rằng miệng

không cười, nhưng ánh mắt đã tràn ngập ý cười.

Gia của hắn đại khái lần

đầu tiên bị hỏi loại vấn đề này, cho nên hoàn toàn không biết nên trả lời thế

nào. Trên thực tế, chủ tử đối với ăn uống không quan trọng lắm, khẩu vị không

đòi hỏi, khi ăn cũng không soi mói. Đã không để bụng, ăn qua cái gì, chưa ăn

qua cái gì, đều nhớ không rõ ràng.

“Thập Tứ gia gần đây cũng

chưa từng nếm qua mận ngâm, đây là phương thức dân gian thường dùng khi quả mận

được mùa. Để dành dùng dần lúc thời tiết nóng bức, ăn thứ này chua chua ngọt

ngọt, có thể kch thch ăn uống.” Ba Cách nhanh chóng nhỏ giọng giải thích.

Phàn Ngưỡng Cực loạn xạ

gật đầu, tỏ vẻ đã biết.

Nhưng mà, Tiểu Tiểu căn

bản không có nghe thấy đôi chủ tớ nói chuyện này, bởi vì nàng đã leo đến trên

cây rồi. “Oa a, trên này còn có thật nhiều nha! Đều chín, lại hồng hồng lại

nhiều nước, khẳng định ngọt!”

Phàn Ngưỡng Cực nghe được

âm thanh, ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện nàng đã đem trường bào vắt lên trên,

chân đạp nhánh cây, một tay hái quả mận, một tay còn vội vàng vịn cây mận,

thoạt nhìn bận rộn không chịu nổi.“Ngươi cẩn thận một chút ấy!”

Cho dù hành vi của nàng

l* m*ng như thế, động tác có chút thô lỗ, nhưng ánh mặt trời xuyên thấu qua

nhánh cây chiếu vào trên khuôn mặt tươi cười sáng lạn của nàng, trong nháy mắt,

hắn cảm thấy nha đầu kia rất đẹp. Hắn nhìn nhìn, nhìn thân ảnh nho nhỏ kia ở

đầu cành bận rộn, khuôn mặt phấn nộn kia dưới ánh mặt trời lộ ra sắc màu tươi

đẹp, làm cho hắn muốn đưa tay sờ sờ, hoặc là đem lúm đồng tiền kia bên môi nàng

cũng nuốt vào bụng.

“Không có việc gì, ta hồi

nhỏ thường trèo cây. Nhưng mà…… Không trong trang phục thế này nha! Cái kia……

Ngươi đem áo choàng cho mượn một chút, giúp ta tiếp đi!” Nàng nói xong, bắt đầu

nhanh nhẹn tay chân hái quả mận.

Nghe mệnh lệnh nàng không

chút khách khí, Phàn Ngưỡng Cực suy nghĩ rồi hồi tinh thần lại, cắn chặt răng,

nhưng vẫn là đem áo choàng cấp kéo đến, mà cô gái nhỏ kia thực sự đem quả mận

ném xuống, toàn bột ném vào trong lòng hắn.

“Bên trái một chút, ngươi

đứng quá xa, như vậy sẽ ra ngoài, rớt thực đáng tiếc.” Tiểu ngồi một lát ở trên

thân cây, một bên chỉ huy.

Ba Cách thiếu chút nữa

bật cười, hắn nhanh chóng thi lễ liền xoay người, sau đó đi phòng bếp tìm cái

rổ đến. Cũng không thể để chủ tử giúp nàng xách quả mận trở về đi? Bất quá nhìn

biểu cảm vừa mới nãy của gia, hắn thực sự muốn cười nha!

Có lẽ việc biết Tiểu Tiểu

cô nương là chuyện tốt, bởi vì biểu cảm gần đây của Thập Tứ gia phong phú hơn,

cũng có khí lực chỉnh người.

Tiểu Tiểu bận hơn nửa

ngày, rốt cục cam nguyện trèo xuống cây.“Phía trên còn có thật nhiều đây! Nhiều

thế này ăn không hết, ngươi hẳn là nên hái tặng người khác ăn. Ngươi xem, này

cây mận bộ dạng thật tốt, khẳng định ăn rất ngon!”

Hắn trừng mắt nhìn nàng,

nha đầu kia lại thực tự nhiên sai khiến hắn, vừa mới nãy cũng không gọi hắn là

vương gia, liền “Ngươi ngươi ngươi” kêu đến kêu đi, thật sự là lớn mật!

“Nha, thực sự ăn ngon

nha, chua chua ngọt ngọt. Đến, cái này thoạt nhìn rất tốt, cho ngươi!” Tay trái

nàng cầm quả mận, chính mình cắn một ngụm, khóe miệng còn chất lỏng màu đỏ, làm

cho hắn xem một trận hoảng loạn. Sau đó tay phải nàng lại chọn chọn, ở trên

người tùy tiện lau lau, liền thân thủ đưa tới trước mặt hắn.

Hai tay hắn còn giữ áo

choàng, trên áo choàng tràn đầy quả mận. Chần chờ một chút, dưới ánh mắt thúc

giục của nàng, hắn cắn xuống trái mận kia.

Bởi vì nước nhiều lắm,

hắn một ngụm cắn xuống này, bên môi chảy xuống một vệt. Nàng cười khanh khách,

thân thủ thay hắn lau đi.“Ăn ngon không?”

Hắn nhìn nàng cười meo

meo, trên mặt của nàng vẫn còn dán râu, trên đầu còn đội cái mũ xấu xấu kia,

nhưng tròng mắt tròn vo, chói lọi dị thường, ngay cả miệng nhỏ kia bởi vì chất

lỏng quả mận mà có vẻ đỏ au. Thấy nàng lại cắn một ngụm quả mận, hắn cảm giác

một ngụm kia cắn ở đáy lòng hắn, dường như là bị cái gì va chạm một chút.

“Lại đến một ngụm?” tay

phải nàng lại đem quả mận giơ lên trước mặt hắn.

Hắn không cắn quả mận

kia, ngược lại tránh đi tay đang giơ cao của nàng, cúi đầu m*t cái miệng hồng

hồng của nàng.

“Ngô……”

Tiểu Tiểu trừng lớn tròng

mắt, hai tay đều cầm quả mận, một tay còn giơ thật cao, toàn thân đều không thể

nhúc nhích. Cái miệng của hắn đầu tiên là nhẹ nhàng m*t, sau đó thây nàng cứ

ngốc lăng lăng ánh mắt dưới, hắn lại lần nữa há mồm cắn miệng của nàng.

Hắn m*t nhẹ nhàng, mềm

mại, ngọt ngào, lại có chút ê ẩm. Nàng cảm thấy có cổ nhiệt từ đôi má lan tỏa

đến, nhịn không được hai mắt nhắm nghiền, không nghĩ tới việc nhắm mắt lại, hơi

thở của hắn lại phả đầy trên người. Hắn thăm dò làm nàng căng thẳng, thâm tâm

kinh hoàng không thôi, như muốn ngã ra.

Không biết qua bao lâu

nàng mới bị buông ra, sau đó nàng hô nhỏ một tiếng, đem quả mận trong tay nhét

vào miệng hắn.

“Tiểu –” Hắn bị quả mận

chặn lại trong miệng, còn chưa kịp lên tiếng, nàng liền hổn hển xoay người rời

khỏi.

“Tiểu Tiểu cô nương, rổ

này cho ngươi mang quả mận.” Ba Cách không biết quay lại khi nào, trong tay cầm

cái rổ.

Tiểu Tiểu trong đầu đại

loạn, nghe được Ba Cách âm thanh, bị động tiếp nhận rổ trong tay hắn, đem quả

mận trong lòng Phàn Ngưỡng Cực đổ hết vào trong rổ, sau đó một tiếng chào cũng

không nói, liền cầm rổ lung lay đi ra ngoài, bước chân còn có chút hỗn độn.

“Thập Tứ gia, để tiểu

nhân hộ tống Tiểu Tiểu cô nương trở về?” Ba Cách thấp giọng hỏi.

Phàn Ngưỡng Cực đỡ lấy

trán của mình, nhìn chằm chằm quả mận mới bị nhét vào miệng trong tay kia,

khoát tay, sau đó thở dài.

Nha đầu kia thật sự là……

Làm cho hắn tức giận.

Phàn Ngưỡng Cực ngồi ở

đại sảnh, trên bàn bày một chén cháo ngọt, mới ăn hai miếng liền muốn dẹp đi,

hiện tại đã nguội. Hắn đứng dậy mở toàn bộ cửa sổ, nhìn bên ngoài cây mận kia

vẫn như cũ kết đầy trái, mày hơi hơi khép lại.

Đã hai ngày.

Từ ngày đó hắn xúc động

hôn môi nàng, nàng bước chân loạng choạng rời đi nơi này, đã qua hai ngày.

Nàng mai danh ẩn tích hai

ngày.

Nguyên bản nghĩ đến ngày

đó nàng có chút bộ dáng ngây ngốc, thì khóe miệng của hắn còn thoáng cười, cười

biểu cảm nàng ngày đó thực chọc người. Hắn nghĩ chính mình khẳng định đã dọa

đến nàng, nhưng mà hắn cũng không hối hận việc càn rỡ của mình.

Lần đầu tiên bắt đầu chạm

mặt, hắn đã bị nha đầu kia hấp dẫn. Không phải bởi vì dung mạo xinh đẹp đến cỡ

nào của nàng, mà là tính tình hoạt bát của nàng, thiên tính lạc quan, còn có

khí chất ấm áp kia trên người nàng. Hắn muốn đem nàng giữ tại bên người, cho

nên dưới ánh mắt kinh ngạc của nàng cho nàng mượn ngân lượng.

Một trăm lượng với hắn mà

nói tuy chẳng là gì, nhưng kỳ thực hắn rất có tâm tình này, bởi cho mượn nàng

bạc vì còn muốn gặp lại nàng. Nghe được nàng nói chuyện, hắn đều cảm thấy thú

vị.

Ngày đó xúc động kỳ thực

cũng là ngoài dự kiến, tuy rằng trên phố có lưu truyền hắn đoạn tụ chi phích,

đối nữ sắc cũng không có gì đặc biệt yêu thích hoặc nhu cầu. Cùng hắn tiếp xúc

một chút mọi người cảm thấy hắn là người lãnh đạm, đối người đối vật đều ít có

dc vng, cho nên trong triều đình muốn kết giao hắn, dựa vào quyền thế hắn, mà

không rõ yêu ghét của hắn. Kỳ thực nói trắng ra, hắn đối với việc đó đều không

có dc vng.

Hắn không cần quyền,

không cần lợi, trên đời này cũng ít chuyện có thể làm cho hắn vui vẻ, cho nên

nhìn thấy nàng luôn vì việc nhỏ cười híp mắt, hắn cũng rất suy nghĩ muốn biết

đó là cảm giác gì? Vì một chén cháo ngọt cười híp mắt, đó là mùi vị gì?

Hiện tại hắn thật muốn

thấy thân ảnh hoạt bát kia đến, nhưng mà người đâu? Vì sao không xuất hiện?

Trong lúc suy tư, thân

ảnh Ba Cách xuất hiện, xuyên qua sân đến thiên thính.

“Gia, Tiểu Tiểu cô nương

hôm nay cũng không đến quán trà. Ngày hôm qua nghe nói có đi, nhưng nói là phải

trả sách trở về nhà. Mà hôm nay ngay cả quán trà cũng chưa đi, lão bản cũng rất

tức giận. Xem ra chủ quán cũng không biết nàng bị làm sao vậy, muốn thủ hạ đi

nhà nàng nhìn xem hay không?” Ba Cách thấp giọng nói.

Phàn Ngưỡng Cực nhíu mày.

Nha đầu kia bây giờ hoàn toàn không sợ hắn, phải không?

Hôm qua nàng không nghe

lời của hắn nói đến vương phủ, hắn nghĩ là nàng bị cái hôn thân mật kia dọa sợ,

cho nên đè nén xúc động muốn gặp nàng. Nhưng hôm nay lại đợi không được người,

hắn liền tức giận lên, sai Ba Cách đến quán trà nhìn xem, khi cần muốn Ba Cách

đem người mang trở về. Tốt xấu hắn vẫn là chủ nợ của nàng, nàng cũng phải trở

về bên hắn!

Hắn khó để ý đối với một

cái nha đầu như thế, nhưng xem nha đầu kia, là đem hắn thành mãnh thú hồng thủy (thú

dữ với hồng thủy = tai vạ ghê gớm) sao? Trong lòng hắn không

thoải mái, ngay cả sắc mặt đều lạnh đi vài phần.

“Nha đầu kia càng lúc

càng lớn mật!” Bàn tay to vỗ một chút ở trên bàn.

“Gia?” Ba Cách hoang mang

ngẩng đầu.“Gia muốn đích thân đi?”

“Ân hừ!” Phàn Ngưỡng Cực

thần sắc chợt tắt, sắc mặt lại trầm vài phần.

Ba Cách âm thầm thay Tiểu

Tiểu đổ mồ hôi lạnh, xem ra chủ tử tức giận.

“Ba Cách, dẫn đường!”

Xuyên qua vài ngõ nhỏ hẹp

hẹp, một đôi chủ tớ này thậm chí còn không nhận ra đường trong đấy, may được

người ta gián tiếp chỉ mới tìm ra nhà họ Tiêu.

Gian phòng ở chỗ đầu m*t

một ngõ nhỏ, đẩy cửa gỗ ra đi vào có sân vườn nhỏ, phòng ở thực cũ, lại thực

sạch sẽ. Liếc mắt một cái nhìn lại, chính giữa là phòng lớn, hai bên là từng

gian phòng, phòng bếp ngay tại kế bên một gian phòng nhỏ, lúc này còn có khói

bếp bốc lên.

“Hẳn là chính là nhà này

không sai, có thế nào không gặp người nhỉ? Gia, ta đi hỏi một chút.” Ba Cách

đang muốn đi gõ cửa, liền nhìn thấy Tiểu Tiểu mặc một thân xiêm y vải thô,

trong tay nâng một chậu nước, từ một gian phòng đi ra.

“Tiểu Tiểu cô nương!” Ba

Cách nhanh chóng gọi đến.

Tiểu Tiểu vừa ngẩng đầu,

liền chứng kiến thân ảnh thiển sắc Phàn Ngưỡng Cực kia, đáy mắt đầu tiên là

thoáng một chút mừng rỡ, sau đó dường như là nghĩ đến cái gì, lại khốn quẫn cúi

đầu xuống.“Các ngươi…… Làm sao có thể đến?”

“Ta không phải bảo ngươi

đến vương phủ sao? Ngươi không tuân thủ hứa hẹn như vậy, rốt cuộc vẫn là do

thói quen nuốt lời, hay là không đem ta để vào mắt?” Phàn Ngưỡng Cực sắc mặt

không vui nói.

Sắc mặt hắn ác ý, còn có

lời nói lạnh như băng kia, làm nàng ủy khuất mở miệng. “Tiểu nhân sao dám?”

Biết nhau tới nay, đây là

lần đầu tiên hắn nổi giận với nàng, nhưng nàng lại cảm thấy có chút khó chịu.

Còn nữa, hắn nói cái gì hứa hẹn kia? Căn bản chính là hắn đơn phương “mệnh

lệnh” thôi! Hai ngày này nàng vừa bận lại vội, bởi vì cha nguyên bản thân mình

có khởi sắc lại chuyển biến xấu, liên tục hai ngày, cho tới buổi sáng hôm nay

nhiệt độ mới lui chút, nàng đã hai hôm ngủ không tốt lắm.

Vốn nhìn thấy hắn là rất

vui vẻ, nhưng hắn mở miệng liền mắng chửi người, làm cho nàng giống bị hắt chậu

nước lạnh, nhất thời càng cảm thấy thê thảm.

Phàn Ngưỡng Cực vừa thấy

nàng động tác mếu máo, lại nhìn đến tơ máu đáy mắt nàng, không khỏi có chút hối

hận. Nhưng lập tức lại cảm thấy nha đầu kia rất không sợ hắn cũng là chuyện

không tốt, bởi vậy vẫn là quyết định tiếp tục nghiêm mặt. Chính là, khí sắc của

nàng thoạt nhìn thực kém nha!

“Miệng là nói không dám,

nhưng hành vi lại là như vậy.” Hắn hừ lạnh.

“Ta…… Ta có chút việc……”

Nàng muốn giải thích, lại sợ hắn cảm thấy mình đang tìm cớ. “Vương gia có thể

đi về trước hay không, ta sẽ mau chóng đến vương phủ, không dám làm phiền gia

đến địa phương này.”

“Ngươi nghĩ rằng ta muốn

tới sao? Ngươi thật sao cho rằng ta muốn ở nhà chờ ngươi đại giá quang lâm

sao?” Hắn chính mình cảm thấy nỗi lòng xa lạ mạnh mẽ, thốt ra những lời cũng có

vẻ có chút xúc động. Hắn vội vã muốn gặp nàng, nhưng nàng vừa thấy hắn liền

đuổi người, có thể có chút quá đáng hay không? Điều này làm cho phần vội vàng

muốn gặp nàng kia của hắn trở nên có chút khó chịu.

Tiểu Tiểu thấy hắn càng

nói càng mất hứng, không khỏi rụt lui bả vai, nhưng vẫn không hiểu rõ vì sao

hôm nay hắn sẽ chạy đến nhà nàng. “Kia vương gia hôm nay tới là…… Đến đòi nợ

sao? Ta…… cái kia…… còn lại một chút bạc, bằng không trước trả lại ngươi cũng

được.”

“Ngươi –” Phàn Ngưỡng Cực

tức giận đến cắn răng, thật muốn lấy tay gõ đầu nàng, đáng tiếc quên mang chiết

phiến xuất môn.

Đang lúc này, trong phòng

một tiếng nói trầm thấp vang lên, cắt đứt đối thoại càng ngày càng kỳ quái giữa

bọn họ –

“Tiểu Tiểu a! Là ai đến

đây?”

Âm thanh kia nghe qua có

chút suy yếu, xác nhận lên tuổi nam tử.

“A, cha!” Tiểu có chút ít

bối rối nhìn Phàn Ngưỡng Cực một cái.“Vương gia vẫn là về trước đi –”

Nàng nói còn chưa xong,

Phàn Ngưỡng Cực liền vòng qua nàng, đẩy cửa ra đi vào trong gian phòng nhỏ kia.

“Đợi chút! Ngươi……” Tiểu

Tiểu nhanh chóng đuổi kịp, không hiểu hắn muốn làm cái gì.

Phàn Ngưỡng Cực một bước

vừa vào trong phòng, Tiểu Tiểu hai tay liền bám víu cánh tay của hắn, nhưng

Tiêu Sĩ Lãng đã nhìn thấy bọn họ, nghi hoặc từ trên giường ngồi dậy.

“Tiểu Tiểu, là khách nhân

nơi nào?” Tiêu Sĩ Lãng sắc mặt có chút tái nhợt, hữu lễ hướng Phàn Ngưỡng Cực

gật đầu.

“Cha, không có, hắn là –”

Tiểu Tiểu bỗng nhiên dừng lại, không biết nên giới thiệu hắn thế nào.

Nàng cũng không muốn cha

biết nàng vì chữa bệnh cho hắn, mượn một trăm lượng của vương gia. Đột nhiên,

nàng bất lực ngẩng đầu nhìn hắn.

Phàn Ngưỡng Cực thấy được

vẻ mặt kia nàng có chút đáng thương, vừa mới đầy ngập khó chịu đột nhiên liền

biến mất.

“Tiêu tiên sinh, người

khỏe không, tại hạ họ Phàn, là Tiểu Tiểu cô nương –”

“Bằng hữu!” Tiểu Tiểu

nhanh chóng tiếp lời, còn cười gượng ha ha hai tiếng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.