Chương 17

Hà Mộ Sanh từ trước đến nay không phải là người không

phân biệt được công và tư, tựa như giờ phút này, anh sẽ không vì chuyện Bảo

Bối, không đến công ty đại thần làm nữa.

Anh tới “Trí Nhất” vừa đến hôm qua.

Đi tìm Tiêu Nại, lại không có người. Bỗng nhiên nhớ

tới ngày hôm qua Vũ Tiếu đã nói, ba mẹ anh phải về nhà bà

ngoại.

Vũ Tiếu, ha ha, ngày hôm qua đã ra sân bay, Vũ Tiếu

phải đi công tác.

Trong nhà, chỉ có mình Bảo Bối. Vốn định tốn chút tâm

tư, thừa cơ hội này “Bồi dưỡng bồi dưỡng” Cảm tình với Bảo Bối, hiện nay xem

ra, cũng không cần nữa.

Đi tới đi lui, đụng phải Ngu Công anh quen.

Ngu Công cười gian: “Nè!~ thằng nhóc, hôm nay ta mới

biết được, cậu là con rể của lão Tam nhớ! Tốc độ này, liều mạng hơn cả lão Tam

và tam tẩu năm đó nhỉ.”

Mộ Sanh nắm chặt quyền, hít sâu một hơi, cười cười “Chú Vu, nói đùa, không phải cháu, cháu nào có cái may mắn này?!”

Ngu Công lại ngẩn ra, cũng nhận thấy không thích hợp,

thay đổi biểu tình: “Sao lại không phải ? Tuy ta không tham gia “Hôn lễ” của

các cô cậu, nhưng mỹ nhân đã nói với tôi, cậu ta và K dù đi công tác bên ngoài,

cũng đến tham gia mờ.”

Mộ Sanh cười lạnh như trước: “Kết hôn , sẽ không có

thể ly hôn sao?” Nói xong, khẽ khom người chào Ngu Công, rồi đi vào văn phòng.

“A ~ Aha!” Chỉ còn lại có Ngu Công đứng một mình ở chỗ

đó gãi đầu chẳng hiểu.[......]

Đi vào văn phòng, chào hỏi đồng nghiệp, an vị ngồi làm

việc.

Vừa mở máy tính ra, liền nhảy ra một cái cửa sổ, mặt

trên viết: Lên phòng kế hoạch. Kí tên là --KO.

Mộ Sanh đóng máy tính, ấn nút thang máy, rồi đi vào.

Trong thang máy, không chỉ mình anh, còn có một cô gái

nữa.

Khí chất mỹ nữ -- đây là cảm giác đầu tiên của Mộ

Sanh. Nhưng giờ phút này, anh cũng không có tâm tình tiếp tục “Xem xét”, anh

chỉ hy vọng thang máy có thể “Đi” nhanh chút.

Anh nghe nói qua KO, trước kia khi anh cảm thấy hứng

thú với máy tính, cũng rất thích KO, lần này KO tìm anh, dù là chuyện gì, anh

cũng muốn đi gặp một lần .

Vị “mỹ nữ khí chất” kia lại mở miệng trước: “Vị tiên

sinh này, như là mới tới, có thể hỏi một chút, lên tầng cao nhất có chuyện gì

sao? Tầng cao nhất là phòng kế hoạch và phòng giám đốc mà.”

Không nghĩ cô quan tâm quá mức, nhưng lịch sự cơ bản

nhất, Mộ Sanh vẫn biết : “Tôi đi tìm người.” Dựa vào lịch sự lại nói, trên mặt

viết “Xin chớ hỏi” rất rõ ràng .

Vị mỹ nữ kia không để ý khí thế lạnh băng, mỉm cười “Ha ha, phía sau, tầng cao nhất chắc là không có người đâu, phu nhân Tiêu tổng

không có, Tiêu thái tử không có, KO và Hách My đi công tác, Ngu Công còn ở tầng

dưới, trên lầu, chắc chỉ có mình tôi?”

Mộ Sanh nâng mắt lên, lúc này mới nhìn cô cẩn thận, áo

phông tím, váy dài đến gối, giày da không cao lắm, nâng đôi chân dài của cô,

trang phục vô cùng đơn giản, nhưng lại tôn lên dáng vẻ của cô. Lại nhìn gương

mặt cô, chỉ thấy một cách đơn thuần cũng không xuất sắc, để cùng một chỗ, thật

là một ngũ quan hoàn mỹ.

Nhưng, không hơn Bảo Bối. Đây là đánh giá cuối cùng của

Mộ Sanh về cô.

“Tôi tìm KO, ông ấy ở công ty.” Giọng điệu vẫn cứng

ngắc .

Mỹ nữ nghe thế, sửng sốt lại sửng sốt, sắc mặt thay

đổi không ít, nhưng thất thố cũng chỉ là trong nháy mắt, cô khôi phục trấn tĩnh

rất nhanh. “Tôi nghĩ, chắc tôi nên tự giới thiệu một chút, tôi là Bạch Tuyết,

một trong năm nhân viên chủ quản bộ kế hoạch, 27 tuổi, xem như là đồng nghiệp

kiêm thủ trưởng của cậu.”

Nếu không phải hoàn cảnh tâm tình và người không hợp,

Mộ Sanh hẳn là thực thưởng thức cô gái như thế, thật sự không có tâm tình, thản

nhiên nói: “Hà Mộ Sanh, thực tập cố vấn pháp luật, lệ thuộc Tiêu tổng.”

Mỹ nữ kia vừa nghe, cười càng lớn: “Tôi biết, tôi chỉ

là đã gặp cậu từ sớm, Sanh Li.”

Mộ Sanh không khỏi ngạc nhiên: “Xin hỏi ngài là?”

“Bộ Sơ Khinh Mi. Người giang hồ xưng -- mỹ nhân ánh

trăng.”

Mộ Sanh kinh ngạc, lại không biểu hiện ra ngoài, chỉ

nhẹ nhàng mà nói: “Hân hạnh, Bạch tiểu thư, xem ra ngay cả điện thoại tôi cũng

không cần gọi nữa, tôi nói một tiếng xin lỗi trước ở đây, chỗ hàng kia, tôi

không cần.”

Bạch Tuyết như dự đoán được, nói: “Không sao, vật liệu

kia, cũng không lo bán không được. Nhưng, không phải cậu làm tiên khí cho vợ

hả?”

Ánh mắt Mộ Sanh thoáng buồn bã: “Bạch tiểu thư, tôi đã

ly hôn, dùng chúng làm gì đây?”

“Tại sao có thể như vậy?” Giọng điệu Bạch Tuyết thực

kinh ngạc.

Mộ Sanh nở nụ cười: “Bạch tiểu thư sao lại quan tâm

việc này thế? Đến rồi, tạm biệt”

Cửa thang máy mở, Mộ Sanh đi thẳng ra ngoài.

Bạch Tuyết nhìn bóng dáng anh, cười ngọt ngào, cũng đi

ra ngoài.

Mộ Sanh vừa đi vào phòng, người nào đó liền lạnh lùng

ra hiệu. Nói đến cái ra hiệu này, thật ra cũng chỉ là ánh mắt, mọi người đều là

người thông minh phải không?

“Các cháu ly hôn?” Ngắn gọn, sáng tỏ.

Mộ Sanh gật gật đầu.

KO ngẩng đầu: “Lý do?”

Mộ Sanh quay mặt, hừ lạnh một tiếng nói: “Ai biết

được!”

Trên mặt KO hiện lên một tia cảm xúc không hiểu, sau

đó, đi ra ngoài.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.