Chương6: Thi Vĩnh Đạo trong ký ức - hai mươi mốt tuổi

Năm thứ nhất đại học của Phổ Hoa ngoài chuyện tình yêu

sôi nổi rầm rộ thì cái gì cũng có một chút, nhưnglại không viên

mãn như người khác,

thi thoảng hai chị em

cùng phòng Mạch Mạch và

Đường Đường hỏi cô thường bận cái gì,

hàng ngày xoay vòng

giống con quay, cô thực sự quay

một vòng sau đó cố cười một

cái.

Đến nửa năm thứ

nhất, bố cô nghỉ hưu,

lương chỉ cònlại một nửa,

một nửa tiền sinh

hoạt phí để Phổ Hoa

tựmình xoay xở. Thời gian

ngoài giờ, cô gần như không

có một khắc rảnh

rỗi, làm thêm, gia sư,

phụ đạo, làmviệc cho giáo viên, thỉnh

thoảng bận tới nỗi tối nằm

trên giường cần phải

ngủ rồi mà trong đầu vẫn lảng

vảng những việc chưa

làm xong, cô bắt đầu mất ngủ ở

mức độ nhẹ từ khi đó, cô uống sữa,

vitamin B như sáchnói, hiệu quả

cũng chỉ được một hai

tối.

Cuộc sống như vậy

khác với điều cô

tưởng tượng, không chấp

nhận hồi tưởng quá khứ hoặc

nghĩ về tương lai,

chỉ có thể ngày nào

biết ngày đó. Học kỳ

đầu tiên Phổ Hoa đã biết Kỷ

An Vĩnh học ở trườngBưu chính viễn thông ngay

sát vách, nửa năm sau lại

nhìn thấy ảnh của Ngu

Thế Nam trên tập san câu

lạcbộ. Nhưng ngoài Quyên Quyên

và Mộc Hải Anh, cô chưa từng

gặp bạn học cũ nào,

càng chưa trở lại

trường trung học trước

đây.

Cô học cách nhìn

rộng ra, ví dụ ba chữ

Thi Vĩnh Đạo,cô chưa từng nhắc,

không nhắc với bản

thân, cũng không nói với người

khác. Còn giao tiếp, với ai

côcũng đều lãnh đạm, tốt thì tốt,

không tốt thì không

miễn cưỡng, cô không

có sức đâu đi tiếp đãi ngườikhác.

Thi xong kỳ một năm thứ nhất,

Phong Thanh tổ chức

họp mặt các thành

viên lớp 12 (6),cũng

nghĩ đến người được phân đến ban xã hội, gọi

điện thoại mời cô vài

lần, vì nghĩ tới việc

giáo viên chủ nhiệm

cũng có mặt, Quyên

Quyên lại khuyên nên

cuối cùng Phổ Hoa

đành đồng ý.

Hôm họp lớp, Phổ Hoa

phải làm gia sư hai

nơi, xongviệc vội đến địa điểm gặp mặt đã hơi

muộn rồi. Cô tìm chỗ

để xe đạp gần đó, đứng trước tủ kính của cửa hàng

ven đường ngắm mình một

chút. Quần áo không

đẹplắm, cô đặc biệt buộc cao mái tóc

dài thành đuôi ngựa,

cột lại bằng dây

buộc tóc Quyên Quyên

tặng cô hôm sinh nhật,

luyện tập mỉm cười trước tủ kính vài

lần.

Phổ Hoa theo sự chỉ dẫn của cô

tiếp viên lên phòng

ăntầng hai, Phong Thanh là

người đầu tiên nhận ra cô,kéo tới ngồi

bên cạnh thầy giáo.

Hai năm không cùng

lớp, có vài người đã quên tên cô,

vài người nhầm cô

thành người khác, Phổ Hoa

cũng không có ý đặc biệt

muốn tự giới thiệu,

cô hỏi thăm thầy

giáo rồi chọn ch* k*n

đáo ngồi xuống nói chuyện

với mọi người.

Phổ Hoa ngồi được một lát,

tìm kiếm trong đám người,không ngờ đụng

phải một đôi mắt

cũng đang tìm kiếm như vậy.

Hai người không hẹn mà

cùng mỉm cười, đều có chút xa

lạ, nếu những người

ngồi bên không phải

ngườiquen, cô còn cho rằng cậu ấy sẽ vẫy vẫy tay

nói “hi” giống như hồi cấp ba.

Cười xong cô lại cụp mi

xuống,trong đầu Phổ Hoa đang nhớ lại Kỷ An

Vĩnh khi nãy.

Một năm qua, cậu ấy thay đổi rất nhiều,

trở nên điềm đạm hơn, thận

trọng hơn, ngồi trong

đám nam sinh nhưng không

hề tỏ ra nổi trội,

khiến người ta muốn

lạigần. Cậu ấy béo hơn một chút,

tóc vẫn cắt ngắn

cẩnthận, mắt kính nhỏ, không

còn là cậu bé non

nớt, chưa trưởng thành hồi cấp ba

nữa.

Tuy từng rất thất

vọng và không hiểu

cậu ấy, nhưnglần này gặp lại Phổ Hoa

không hề oán hận gì.

Ngượclại vì nụ cười nhẹ nhàng

của cậu ấy đã rũ bỏ những

lưutâm trong lòng vài năm gần

đây. Tới khi tốt nghiệp, họ cũng không

có cơ hội ngồi nói chuyện, mất

liên lạc điện thoại

nên hoàn toàn không

có tin tức, từ lúc

Quyên Quyên nói cậu ấy thi đỗ

trường ngay cạnh, Phổ Hoa

ít nhiều hy vọng

gặp lại cậu ấy một lần

nữa, cho dù chỉ để chắc chắn

cậu ấy sống tốt, cô cũng

cảm thấy không phụ

tình bạn một thời.

Phổ Hoa thờ ơ uống

nước, nói chuyện phiếm

với bạn ngồi bên

cạnh, vì thời gian

cùng lớp không nhiều

nênchuyện có thể nói cũng

rất ít. Quyên Quyên đến muộn,

nhưng may mà vẫn đến, để Phổ Hoa

có bạn. Giữachừng Kỷ An Vĩnh tới nói

chuyện, còn mượn cớ

chúcmột tuần rượu, Phổ Hoa

không biết uống, lấy

nước hoa quả thay rượu,

chạm “keng” một tiếng với cậu

ấy rồilại nhìn nhau cười, trong

lòng cô biết rõ, chỉ còn lại sự

thoải mái và thẳng thắn.

Bình tĩnh vui mừng như khi

thấy những người bạn cũ

Quyên Quyên và Mộc Hải

Anh vậy.

Quyên Quyên rót thêm

nước hoa quả cho cô, Hải

Anh đang kể tình hình

gần đây của cô ấy và Doãn

Trình,một đôi bước vào, tuy

không thân mật nhưng

dáng vẻ nữ sinh cười

nói khiến Phổ Hoa lập

tức nghĩ tới một

người.

Người bước tới quả

nhiên là Cầu Nhân, khiến

cô bất ngờ, người

cùng đi với cô ấy là Thi

Vĩnh Đạo!

Cầu Nhân thời cấp ba

chỉ có thể coi là xinh

xắn, bây giờ có thể

nói rằng rất đẹp. Thấy Cầu

Nhân trang điểmkỹ càng tinh tế

còn mặc một chiếc

váy màu hồng, tự đáy lòng

Phổ Hoa cảm thấy rất

hợp, ngược lại lộ rõ

bản thân mình xấu xí.

Thay đổi lớn nhất là Thi

Vĩnh Đạo, chia tay ở tầng

thượng của trường, hơn ba

trăm ngày không gặp,

cậu ấy gần như thay đổi đến mức cô

không thể nhận ra.

Cậu ấy mặc áo vest cách điệu cử chỉ nhẹ nhàng

thoảimái, không còn tìm thấy bóng

dáng trước kia. Sự

nóngrực nồng nhiệt trước đây được thu lại

sau đôi mắt, có chút kiêu ngạo,

lạnh lùng, dùng ánh mắt phán

đoán của đàn ông trưởng thành

chăm chú đánh giá cô,

ánh mắt lướt qua,

giống như cố ý không

thèm chú ý đến sự

tồntại của cô, rồi chuyển

đến chỗ khác nói

chuyện với cácbạn nam sinh, gọi

theo Cầu Nhân.

Thời gian thật đáng sợ, chỉ vẻn vẹn một năm,

cái gì cũng đều thay

đổi. Cầu Nhân trở nên

đẹp hơn, Thi Vĩnh Đạo thay

đổi đến mức nhìn mà coi như

khôngthấy cô.

Khi ra khỏi cửa, Phổ Hoa

vẫn chuẩn bị nói câu

“xinlỗi”, không ngờ bây giờ gặp lời nói cất

giấu trong lònglại không thốt ra

nổi, tim cô đột nhiên

như bị tắc nghẹn

đến hoảng hốt.

Lấy cớ điều hòa quá

lạnh, Phổ Hoa tới phòng

rửa tay. Bước qua bàn

nam sinh, nghe thấy

Cầu Nhân nóichuyện về trường

học, trò chơi, diễn

đàn, spam và blog? Blog là

cái gì? Cô chưa từng

nghe đến.

Khóa cửa phòng vệ

sinh, Phổ Hoa ngồi im lặng

mộtchút. Bên ngoài có người

bước vào, nghe giọng

nói là mấy bạn nữ lớp

12 (6).

“Cô ấy và Kỷ An Vĩnh...”. A nói.

“Ối dào, đã qua rồi

mà, cô ấy không nhắc

đến, mình cũng không

tiện hỏi”. B nói.

“Vậy không lúng túng

à?”. A hỏi.

“Chuyện quá khứ không

nhắc thì coi như chưa

từngxảy ra đi, cũng chẳng phải

chỉ có hai bọn họ, rất bình

thường”. B trả lời.

“Hoàn cảnh khác chắc

chắn như vậy, ban đầu nếu

nhưCầu Nhân không học Đại học Bắc

Kinh cũng sẽ không

thân với Phong Thanh

và Thi Vĩnh Đạo đến vậy, đến một môi

trường mới con người đều sẽ thay

đổi, đặc biệt là Đại học Bắc Kinh,

không chia tay cũng phải

chia tay”, C chen vào.

“Đúng rồi, chẳng phải cô

ấy đăng ký Học viện Ngoại

ngữ ư? Sao lại đi Đại học Bắc Kinh?”.

A lại hỏi.

“Còn nói nữa, nhà

người ta cơ mạnh chứ

sao!”, C nói xong cười

châm chọc.

Sau khi mấy bạn nữ đi

ra, Phổ Hoa vẫn ngồi

ngơ ngẩn. Trong một năm qua cô

cũng tưởng Cầu Nhân ở

Họcviện Ngoại ngữ, sau khi cô

ta trở thành bạn gái của Kỷ

An Vĩnh, cô hiếm khi

quan tâm đến Cầu Nhân, mỗi lần

nghĩ tới đều có cảm

giác khó nói... không

phải ghen tỵ,có thể chỉ còn lại tự ti.

Còn bây giờ, cô ta

lại trở thành bạn gái của Thi

Vĩnh Đạo ư? Phổ Hoa nhìn vào

gương trên bồn rửa

tay,hứng nước rửa tay, tâm tư

có phần hốt hoảng.

Ra khỏi nhà vệ

sinh, không may lại gặp Cầu

Nhân ở hành lang, cô muốn cúi đầu

đi qua, Cầu Nhân lại nhìn

thấy cô, đặc biệt

tới chào hỏi, tay đặt trên

vai cô làm ra vẻ thân

mật.

“Này, Diệp Phổ Hoa!

Thế nào?”.

“Vẫn tốt...” Cô

thoáng cười muốn đi, lại bị cô

ta giữ lại.

“Ừ... cậu thon thả hơn

đấy!”, Cầu Nhân giúp cô

chỉnhlại dây buộc tóc trên

đỉnh đầu, thắt chặt hơn, “Lát nữanói

chuyện nhé!”.

Cô ta bước vào

phòng rửa tay, trong

không khí thoángmùi thơm nhàn

nhạt trên cơ thể cô ta

bay ra, nhất thời

chưa tan ra, Phổ Hoa ra

sức kéo dây cột tóc

xuống, đút vào trong túi, trở về bàn lấy cốc tự rót đầy cho

mình.

Sau đó, Cầu Nhân còn tới góc bọn cô

ngồi hỏi thăm,ngồi giữa mọi

người, cô ta kể rất

nhiều chuyện từ lớp

bảy, lớp tám cho đến lớp

mười hai, nói tới nhiều

nhấtvẫn là Đại học Bắc Kinh,

việc mới người mới,

vật mới. Phổ Hoa

cũng giả vờ lắng nghe,

cô biết rõ Thi Vĩnh Đạo đang ngồi ở chiếc

bàn xa nhất, nói

chuyện cùng Kỷ An Vĩnh. Có thể

nhìn thấy cậu ấy cởi mở

khôngcòn u ám nữa, vốn là

chuyện đáng vui, nhưng cô làm thế nào

cũng không thể phấn

chấn tinh thần hơn.

“Này, Diệp Phổ Hoa,

nói đi, làm thế nào để giảm

béo,mình béo lên hai cân rưỡi

cân rồi!”, Cầu

Nhân chen đến cạnh

cô, bóp bóp cánh tay cô,

lại giơ cổ tay mình

lên, “Thật ngưỡng mộ cậu vẫn gầy như vậy!”.

Cầu Nhân đúng là béo

hơn một chút, nhưng

vừa đẹp, không coi là mũm mĩm,

ngón tay mảnh mai phù

hợpvới nước sơn móng tay màu

nhạt, lộ rõ làn da

trắngtrẻo, Phổ Hoa không biết

làm thế nào để miêu tả cô

ta,gượng cười không nói, may mà

Quyên Quyên giúp cô giải vây.

Cầu Nhân ngồi một

lát, không phải Thi

Vĩnh Đạo gọi, cô ta vẫn

còn truy hỏi chuyện

gia sư và làm thêm

củaPhổ Hoa. Cậu ấy nâng

chén rượu lên đứng cạnh bàn các

cô không biết từ lúc

nào, bóng cậu ấy hắt lên

gương mặt cô. Cô vô

thức ngẩng đầu tưởng

cậu ấy muốn nói gì, nhưng cậu ấy chỉ

thấp giọng nói bên tai

Cầu Nhân: “Qua đó đi, Phong

Thanh muốn hỏi cậu

vềchuyện trên diễn đàn”. Sau đó

cùng Cầu Nhân trở

vềbàn nam sinh, đến lời chào hỏi tối

thiểu cũng không có.

Nửa sau bữa tiệc, cho dù người khác nói gì, Phổ Hoa cũng đều chăm chỉ gắp đầy

đồ vào khay ngồi ăn.Quyên Quyên khuyên vài lần, cô vẫn muốn ăn, bị Hải Anh lấy

mất thìa, cô giật thìa của Quyên Quyên tiếp tục uống canh.

Không ăn thì làm gì chứ?

Họ có cuộc sống của họ, có thể hưởng thụ cuộc sống, có thể phung phí, có diễn

đàn, có câu lạc bộ, hội nhóm của bọn họ. Nhưng

cô không thể, đến ăn món xào trong nhà ăn cô cũng phải tính toán. Nghe bọn họ

nói những chuyện xa xôi đó, không bằng theo ý bố ăn vào bụng tiền làm thêm ba

tiếng đồng hồ đó. Năm mươi tệ, tự Phổ Hoa nâng chén kính mình và bố, ai đang kể

truyện cười khiến mọi người cười vang, cô cũng cười khan hai tiếng.

Tan tiệc cùng Quyên Quyên xuống tầng, Phổ Hoa đi sau cùng, lén hỏi Quyên Quyên “Mình... có phải nhìn rất gầy

không?”.


Rời nhà hàng tiệc đứng, sau khi tiễn thầy giáo về trước, có vài bạn học gọi xe

đi rồi, Phổ Hoa đưa Quyên Quyên đi bộ ra bến xe. Hai đứa đứng đợi xe nói chuyện

trước kia, chủ đề không thể thiếu được chuyện chia tay của Kỷ An Vĩnh và Cầu

Nhân. Phổ Hoa không muốn nhắc nhiều, có những thứ nghĩ nhiều ngược lại chỉ

khiến bản thân thêm phiền não, nhưng biết rõ đạo lý mà vẫn không khỏi nghĩ đến.

Quyên Quyên nhìn ra tâm trạng của cô, nói: “Được rồi, hiện thực là vậy, cậu

đừng nghĩ nhiều thế. Như vậy cũng không tồi,

chia tay rồi thì tốt, chia tay được thì tốt”.

Trải qua ba năm cấp ba cùng Phổ Hoa, có che giấu nữa, Quyên Quyên vẫn biết rõ

tình cảm cô dành cho Kỷ An Vĩnh, hiếm khi cô kiên trì bền bỉ ba năm, đáng tiếc

cuối cùng cũng không được đáp lại một chút nào.

“Đừng để ý cậu ta biết hay không, cho dù thế nào, bây giờ đã không liên quan

đến cậu rồi!”.

“Mình biết”. Phổ Hoa gật đầu, thở dài

sườn sượt, “Chuyện đã qua không nghĩ đến nữa từ lâu rồi. Xe đến

rồi, cậu lên đi!”.

“Được, vậy mình đi nhé! Bye! Đừng nghĩ linh tinh!”.“Được”.

Hai người vẫy tay, Quyên Quyên chạy đuổi theo xe bus. Phổ Hoa tiễn Quyên Quyên

lên xe cho tới khi xe chạy.

Cô quay trở lại phía nhà hàng, trên đường nghĩ kỹ lại lời Hải Anh nói.

“Thực ra tình cảm hồi cấp ba rất khó có kết quả, vừa vào đại học cái gì cũng sẽ

thay đổi, lớn lên chính là như vậy. Tình

cảm là thứ không qua nổi thử thách, có thể một hai câu quan tâm mới đã khiến

cậu một nét bút xóa sạch quá khứ, con người mà, ôi...”.

Thật sự cực kỳ mỏng manh như vậy ư? Sự kiên định ba năm cấp ba chẳng qua chỉ là

một câu trả lời, hôm nay gặp Kỷ An Vĩnh, cô lại có chút ngạc nhiên thái độ bình

tĩnh của chính mình, đây nên coi là... trở nên

kiên cường rồi chăng?

Phổ Hoa dừng ở giao lộ đợi đèn giao thông cho người đi bộ chuyển sang màu xanh.

Một người đang đứng bên kia đường, cũng đang đợi đèn xanh, giơ tay ấn vào nút

đợi sớm hơn cô. Họ lại nhìn nhau cười, đôi mắt bình lặng sau cặp kính ấm áp nhẹ

nhàng.

Đèn xanh, Phổ Hoa đứng im, nhìn Kỷ An Vĩnh qua đường, tay đút túi áo bước tới

trước mặt cô.

“Hi”. Cậu ấy nói.

Cô cười, cũng học cậu ấy đút tay túi áo.

“Hi”. Cô không học được giọng nói của cậu

ấy, nói xong tự mình lại cười.

“Sao lại ở đây?”.

“Mình tiễn Quyên Quyên lên xe bus”.

“À, vậy cũng tiễn mình nhé”. Cậu ấy hiếm khi đùa với cô, cô liền vui vẻ đồng ý

tiễn cậu ấy ra trạm xe.

“Gần đây thế nào?”. Cậu ấy tìm tuyến đường

trên biển báo, quay lưng lại với cô, lại không giống như câu hỏi xã giao đơn

thuần.

“Rất bận”.

“Cậu bận gì thế?”.

“Ừm...”. Cô suy nghĩ nghiêm túc

một chút, “Học hành... cuộc sống... còn

có...”.

Cậu ấy quay đầu, rất tò mò với từ phía sau.

“Còn có... công việc...”. Cô kéo dài âm cuối, có

chút tinh nghịch.

Cậu nhún nhún vai, trở lại tìm kiếm tuyến xe bus.

“Vậy còn cậu?”. Phổ Hoa hỏi.

“Mình?”. Kỷ An Vĩnh quay người

lại, đẩy đẩy kính, “Mình đang... điều

chỉnh...”.

“Điều chỉnh cái gì?”.

Cậu dựa vào cột quảng cáo, ôm cánh tay xoa xoa cằm, “Nói thế nào nhỉ... hồi vừa

có kết quả phải mất một quá trình tiếp nhận. Tư

tưởng, quan điểm phải thay đổi, cách xử lý mọi việc phải thay đổi, mục tiêu

nguyên tắc làm người phải thay đổi!”.

Trong suy nghĩ ban đầu của cô không muốn nói mấy chủ để khiến cậu suy nghĩ.

“Không sao, bây giờ mình không để ý chuyện thi đại học nữa, thi không tốt thì

thi không tốt!”. Kỷ An Vĩnh thẳng thắn

nhắc lại chuyện cũ, nhẹ nhõm hơn Phổ Hoa nghĩ nhiều, “Cũng tốt, trải qua chút

lận đận, nói không chừng sẽ tự mở ra một con đường ấy chứ?”.

“Nguyện vọng đầu tiên bị rớt, vốn mình định thi lại, gia đình lại không muốn

liều lĩnh như vậy, nên đành học Công nghệ thông tin, trường sát cạnh chỗ cậu

ấy”. Kỷ An Vĩnh giải đáp nghi ngờ trong lòng Phổ Hoa, “Không cần tiếc cho mình,

bây giờ xem ra cũng rất tốt, rất phong phú, rất bận rộn, mỗi ngày đều bận...”. Cậu ấy

làm ra vẻ suy nghĩ, “tháo máy và lắp máy!”.

Thấy cậu ấy lạc quan hướng về phía trước như vậy, Phổ Hoa vui vẻ gật đầu, vui

mừng cho Kỷ An Vĩnh tự đáy lòng.

“Như vậy thực sự rất tốt”.

“ừ”.

Xe mãi không đến, Kỷ An Vĩnh nhìn đồng hồ, đề nghị: “Mình đưa cậu về nhé?”.

“Không cần, không xa mà”. Phổ Hoa khéo léo từ chối,

yên tâm về Kỷ An Vĩnh trước mặt này, cô cảm thấy bản thân cũng có phần phấn

chấn theo, “Tự mình về được”.

“Vậy cậu đi nhé, lúc nữa trời tối mất”.

“Được”.

Cậu ấy đưa cô trở lại giao lộ, giúp cô ấn đèn, mắt nhìn cô an toàn qua đường,

đứng ở nơi cậu ấy vừa đứng.

Họ vẫy tay từ biệt, không nói lời chào tạm biệt.

Phổ Hoa đi xa rồi, quay đầu nhìn về phía trạm xe. Kỷ An

Vĩnh đứng ở đó, vẫy tay với cô. Cô không nhìn rõ biểu hiện của cậu ấy, nhưng

tưởng tượng vẫn cảm thấy ấm áp như gió xuân.

Không thể quay lại quá khứ cũng tốt, nếu quay lại, cô không thể thẳng thắn đối

diện với cậu ấy, đối diện với đoạn tình cảm đó như thế này.

Đèn đường dần dần sáng, Phổ Hoa men theo con đường ngắm nhìn tủ kính của từng

cửa hiệu, bước thật chậm. Nhiều nhất đường này là các ảnh viện áo cưới, vài cặp

vợ chồng sắp cưới đang thể hiện tư thế ngắm cảnh đêm dưới sự sắp xếp của thợ

chụp ảnh, Phổ Hoa cũng đứng sau những người đi đường vây quanh để xem.

Cô chưa từng có một bộ quần áo đẹp, cũng chưa từng mặc lễ phục dạ tiệc. Thời

trung học, cô và Quyên Quyên, Hải Anh chạy qua con đường này chiêm ngưỡng ma nơ

canh mặc bộ váy cô dâu, tạo dáng trước tủ kính của cửa hàng nào đó, để bóng

mình hợp thành một với chiếc váy cô dâu trong tủ kính, giống như hồi nhỏ chơi

trò mặc lễ phục giấy các tông cho Hoa Tiên Tử, rất nhiều lần làm cô dâu trong

tưởng tượng, thỏa mãn tâm nguyện trẻ con. Trước

khi bố mẹ chia tay, cô giống như những đứa trẻ bình thường, thích tưởng tượng,

thích đùa nghịch, vô âu vô lo. Bây giờ lớn rồi, nhiều việc phải suy nghĩ, trái

lại không dám dang rộng cánh tay mình, tạo tư thế giống như cô dâu trước ống

kính nữa. Cô biết rõ con đường vắng

vẻ dưới ánh tà dương đằng sau mình khác xa tưởng tượng khát

khao đối với tình yêu hồi còn bé.

Cặp vợ chồng sắp cưới đó đổi sang cảnh khác, Phổ Hoa cũng tản đi theo đám

người, đi bộ men theo đường, không ngờ lại trở về cửa hàng thời trang đã từng

dừng lại lúc trước. Ma nơ canh đã thay áo

mới, cùng với trang sức, boot, hoàn mỹ giống Cầu Nhân trong buổi họp mặt.

Phổ Hoa đứng trước cửa kính, có chút choáng váng, chớp chớp mắt, trong gương có

một mình mình, mặc bộ quần áo trên người của ma nơ canh, vút cái lại trở thành

Cầu Nhân.

“Diệp Phổ Hoa!”.

Trong gương có người gọi cô, còn vỗ vỗ vai cô.

“Diệp Phổ Hoa!”.

Căng thẳng, cô bước lên trước, “binh” một tiếng, đầu cô đập lên tấm kính.

Va không mạnh, nhưng rất choáng, Phổ Hoa xoa trán, bối rối chào hỏi anh em nhà

họ Khổng ở phía sau. Trong lúc hoảng hốt, cô lại nhìn Khổng Khiêm thành người

khác.

“Sao vẫn chưa đi?”. Trong mắt Khổng Khiêm có sự quan tâm.

“Mình...”.

“Hay là ngồi xe bọn mình nhé?”.

“Không cần... không cần...”. Đầu Phổ Hoa vẫn đang ong

ong, lời nói vào tai này lại ra tai kia, gió nóng khiến cô khó chịu, khát nước,

lại có chút buồn nôn.

“Vậy có cơ hội...”. Khổng Khiêm còn chưa nói

xong, mặt cô đột nhiên biến sắc, không nhịn được bịt miệng chạy tới gốc cây ven

đường, cúi người moi ruột móc gan ra nôn, toàn là đồ ăn trong bữa tiệc gặp mặt.

Hai anh em không kịp trở tay, Khổng Khiêm qua vỗ lưng cô, Khổng Nhượng mua giấy

ăn và nước.

Phổ Hoa nôn một trận kịch liệt mới ngừng lại, Khổng Khiêm dìu cô tới phòng rửa

tay công cộng gột sạch. Khi ra, cô mềm nhũn, trong lòng rất áy náy.

Hai anh em nhà họ Khổng kiên quyết đưa cô về nhà, trên xe cô xin lỗi, vò gấu áo

bị bẩn trong tay.

“Thật đấy, xin lỗi nhé”.

“Không sao”. Khổng Khiêm rộng lượng an ủi cô, Khổng Nhượng quay đầu lại nói “Đừng nói nữa, dựa vào ghế nghỉ ngơi đi”.

Thực ra Phổ Hoa không hề mệt, đặc biệt sau khi nói chuyện với Kỷ An Vĩnh. Nhưng

cô thấy khó chịu, cũng không nói ra được chỗ nào khó chịu.

Xe tới khu nhà, Khổng Khiêm dìu cô xuống, Phổ Hoa kiên quyết muốn trả tiền xe,

bị Khổng Nhượng từ chối.

“Nhanh về nhà đi, đầu hơi sưng rồi”. Xe khởi

động, Khổng Khiêm thò đầu ra khỏi cửa xe, vẫn có phần không yên tâm.

Phổ Hoa đè lồng ngực xuống, mắt tiễn xe rời xa, một lát sau mới nhớ ra mình

quên nói “cảm ơn” rồi.

Cô không đi thẳng về nhà, người mất hết sức lực, đành bước tới bàn cờ chỗ ngã

ba, ngồi vào vị trí bố thường ngồi. Cô không muốn bố nhìn thấy bộ dạng này của

mình.

Con ngõ nhỏ tĩnh lặng, không một âm thanh, những người hóng mát đều đã về nhà,

cửa sắt cổng khu nhà đóng một cánh. Cô

nhoài lên bàn gối lên cặp sách, trong đầu không còn thấy ong ong nữa, mà thay

thế vào đó là cảm giác mệt mỏi muốn ngủ. Gió dần dần mát lạnh, tiếng người, còi

xe trên đường hòa với tiếng ma sát của bánh xe trên mặt đất, giống như khúc hát

ru dịu dàng.

Cô nhớ tới một việc nhỏ xảy ra một năm trước. Khi Thi

Vĩnh Đạo đi đã dùng khóa dây khóa hai xe lại với nhau, vài ngày sau cô tới

trường lấy xe, giáo viên ở phòng tiếp khách đưa cô chìa khóa. Khóa

dây vẫn còn, xe của cậu ta đã được lấy đi rồi. Thế là chiếc khóa dây đó đến giờ

vẫn theo cô, khóa trước xe.

Đi sáu, bảy năm, xe cũng đã cũ, bị cô để ở trong ngõ. Trên ghế xe che túi

nilon, chỗ da có một đường rách sâu. Trong

trái tim cô cũng vậy, có thể không sâu như vậy, nhưng cũng cất giấu rất nhiều

thứ.

Việc sai, việc ngốc, việc điên rồ, việc đáng tiếc, sáu năm qua điều khiến cô

khó có thể thanh thản nhất chính là khi đó không nói thật với cậu ấy.

Nếu kết cục sớm đã được định trước, cô vốn tưởng quá trình thế nào đều như

nhau, bây giờ nghĩ lại, cô đã sai rồi.


Phổ Hoa ngủ một giấc rất ngắn, dường như vừa nhắm mắt đã bị người ta nâng dậy.

“Diệp Phổ Hoa!”.

Có người vén tóc trên mặt cô ra, hai cánh tay mạnh mẽ khép lại sau lưng cô, để

cô dựa vào.

“Diệp Phổ Hoa...”.

Cô nhớ tới tư thế

dựa dẫm mà mình tạo ra

trước cửa hàng váy

cưới, chân tay xòe ra mỏi

nhừ, cảm thấy rất an

toàn, rất ấm áp.

“Diệp Phổ Hoa, đừng ngủ ở đây, tỉnh

dậy đi”.

“ừ...”.

“Tỉnh dậy nào, là

mình!”.

“ừ...”. Cô đáp, cảm

thấy như đang ở trong vòng

tay bố.

“Là mình!”.

Đôi tay siết chặt

hơn, cô cũng chòng chành

theo, trán chạm vào cằm cậu ta,

râu cậu ta châm châm

vào da cô, chạm vào chỗ cô bị

cụng đầu.

Cơn đau chạm vào dây thần kinh

nào đó, cô thầm ý thức được đó không

phải bố, không giống

bố thường gọi cô “Hoa Hoa”.

“Là mình... mình là Thi

Vĩnh Đạo!”.

Giọng nói của cậu ấy thành

công trong việc phá vỡ

cơn buồn ngủ của cô. Cô động

đậy lông mi, thoắt cái mở

to hai mắt, ngồi

thẳng người. Trước mắt

thật sự là cậu ta!

“Tỉnh chưa?”.

Cậu ấy ngồi xổm xuống nhìn

thẳng vào cô, nhẹ nhàng

vỗ má cô, không hề bỏ

qua bất cứ dấu vết nào lưu

lạitrên người cô trong mười hai

tháng qua.

Cô vô thức ôm cặp sách

lùi lại, người vẫn

chưa ngồi vững, trượt

một cái ngả lên

người cậu ấy. Chất

vải lạnh ở ngực

cậu ấy dán lên mặt cô,

chiếc áo sơ mi đen trơn,trên đó có mùi thuốc lá và

rượu, mùi của cậu ấy, cũng có

mùi khó chịu cô vừa

nôn.

Cô có chút không dám

tin, trong phút chốc cậu

ấybước ra khỏi giấc mộng

xuất hiện sinh động trước mắt cô. Cô ngồi

đó, thuyết phục bản thân

cậu không cóthật, nhưng khi giơ

tay chạm lên cằm

cậu, hàng râucứng châm vào đầu ngón

tay.

Âm thanh ong ong trong

đầu lại trở về,

đánh vào lý trícủa cô. Tất cả những

chuyện xảy ra trong cuộc

gặpmặt lại hiện lên trong

đầu cô, khiến cô bụm

miệng gập xuống, thử

lắng lại cơn khó

chịu không ngừng dâng

lên.

“Sao vậy?”. Cô tựa

vào vai cậu, cậu nhẹ nhàng

vuốtlưng cô, nhưng cảm nhận

được cô đang run cầm

cập,cô cố kiềm chế, không lâu sau

cơn run lại bắt đầu.

Cậu nhặt áo khoác

dưới đất lên choàng lên người

cô,bị cô đẩy ra. Cô chống lên bàn

chơi cờ đứng vững,

lạicúi xuống chống lên tường.

Cậu nghe thấy âm thanhnôn khan dữ dội, vỗ lưng

cô, cô nôn tới mức

toàn thân run rẩy, còn giơ

một tay đẩy cậu ra

xa, dường nhưkhông muốn cậu

nhìn thấy bộ dạng

thảm hại của mình.

Thực ra cậu đã thấy từ lâu

rồi. Cô mơ hồ va lung

tungtrước cửa hàng thời trang,

gặp anh em nhà họ Khổng,nói vài câu rồi bất ngờ

nôn. Cô chống lên cây

đứngvững xin lỗi người ta, ánh

đèn chiếu lên sắc mặt trắng

bệch của cô, khóe

miệng run run đáng thương.

“Đỡ hơn chút nào

chưa?”. Đợi cô nôn

xong, cậu dìucô rời xa chỗ đó,

để cô dựa lên người

mình, dùng tay áo lau mồ

hôi trên trán cô,

“Mình đưa cậu đi dạo, đi một lúc sẽ đỡ”.

Cô lắc đầu đẩy cậu, nhưng

lực đẩy không mạnh.

Tính cách của cô

chính là như vậy, vừa có

điểm đáng hận nhưng lại vừa

khiến người ta nảy

sinh thương mến.Cô gầy, cũng

đen hơn, có thể còn gầy hơn cả

một năm trước, xương

bả vai nhọn nhọn

trên lưng. Các nữ sinh

trong buổi họp mặt đều trở nên xinh

đẹp hơn, cô thìkhông, ngoài mái tóc

dài ra, khí sắc không

hề tốt, vẫngiống như khi vừa

trải qua lớp mười hai,

gầy yếu mệtmỏi, cười cũng uể oải.

“Thi...”. Cô yếu ớt gọi tên cậu,

“Thi Vĩnh Đạo...”.

“ừ”. Cậu trả lời,

vén tóc trước mắt cô

ra sau tai, lộ ra cái

trán bị đụng, một

mảng đỏ to bằng ngón tay cái,chỗ giữa hơi

sưng lên. Cậu thở

dài, khẽ thổi lên

chỗsưng đỏ đó.

Cô co rúm lại tránh

hơi thở của cậu,

ngước mặt thấtthần nhìn cậu,

không nhịn được hỏi “Cậu làm gì...”.

Cậu cười đau khổ.

“Dạ dày còn khó chịu

không?”. Cậu không trả

lờithẳng câu hỏi của cô, nắm chặt

tay cô cùng ép xuống

chỗ dạ dày, nhẹ

nhàng chậm rãi xoa

xoa. Mặc dù xa cách một

năm, cùng với mùi lạ

trên người cô sau khi

nôn nhưng cậu vẫn

không ngăn được khát

vọng muốn lại gần cô.

Cô nhíu mày trốn

tránh cậu, nhưng không

vùng ra. Cậu nắm chặt

quá, siết chặt tới nỗi lòng

bàn tay ra đầy mồ hôi. Tay cô

nằm trong tay cậu, lạnh

lẽo.

Cậu dắt cô ra khỏi

ngõ, đưa cô qua đường, chầm

chậm đi dạo trên lề đường còn

sáng đèn, qua cửa hàng ăn nhanh cậu mua

chai nước nóng cho cô.

“Một năm qua cậu sống

tốt không?”. Cậu nói chuyện

với cô cứ như đang độc thoại,

“Mình cũng ổn, chỉ là

rất mệt. Khoa Sinh

Hóa trường Đại học Bắc Kinh rất tốt nhưng

học vô cùng vất vả,

hoàn toàn không giống

hồi cấp ba”.

Cô nhìn cậu, vẫn

không nói năng gì.

“Những người tỉnh ngoài

thi vào đều rất

giỏi, muốn đứng đầu không dễ dàng như

trước. Hơn nữa, có vài

tiết... mình cũng bỏ”.

Cô nghe rồi nhíu

chặt mày hơn.

Cậu cười, không còn

lạnh lùng hờ hững

như trong cuộcgặp mặt nữa,

ngược lại còn có chút

ngây ngô, “Mấycái như tu dưỡng

lý tưởng lớn, đại cương tư

tưởngMao Trạch Đông, cậu cũng biết, mình

căm ghét nhất là

chính trị!”.

Cô đương nhiên biết, cậu từng

nhắc đến, nếu không vìchính trị, cậu đã muốn

chạy theo cô học ban xã

hội rồi. Cậu từng

nói rất nhiều lời

ngốc nghếch, làm nhiều

chuyện ngốc nghếch.

Bước tới cuối đường, họ lại quay

lại. Cô thật không

thểcử động được nữa, đứng dưới mái hiên một

hiệu thuốc không thể đi

nổi nửa bước. Cô rút

tay lau khóe miệng, đặt chai nước

rồi ngồi xổm xuống,

cuộn mình lại, cúi

đầu.

Cậu cũng ngồi yên

lặng chờ đợi, vỗ vỗ

đầu cô. Mườihai tháng không

gặp, thực ra cậu cũng

không biết nênnói gì với cô.

“Chắc do ăn nhiều quá,

nôn rồi sẽ ổn thôi, không

sao”.

Cô cúi đầu thật

thấp, giống như đứa trẻ ăn mày, chai

nước trong lòng đã nguội lạnh,

cũng không nhìn cậu một cái.

Cậu không đành lòng

bèn kéo cô ngồi lên

bậcthềm của hiệu thuốc.

“Mình vào mua chút đồ, cậu đợi mình nhé”.

Cậu nhìn vào mắt cô

yêu cầu, cô khẽ

chớp mắt, như đồng ý mà cũng

như không đồng ý.

Cậu nhảy lên bậc

thềm, định bước vào lại quay

đầuxác nhận lần nữa: “Cậu không được

đi đâu đấy”.

Cậu chạy đi mua

thuốc tiêu hóa và xin

một cốc nướcnóng cho cô. Khi ra

cô vẫn còn ở đấy, vẽ trên hoa văn

gốm sứ của bậc

thềm, không lên tiếng.

Cậu quen với sự im

lặng của cô, bóc vỉ

thuốc lấy ra một viên,

nắm trong tay đưa tới

miệng cô. Cuối cùng cô

vẫn hơi động đậy, quay mặt

trốn tránh.

Cậu theo cô, cô lại

trốn, cậu vẫn theo,

theo đến khi cô không còn nơi

để trốn nữa, tự cô

lấy thuốc ngậm trong

miệng, nhai kỹ, khẽ nói với

cậu: “Cảm ơn”.

Đây là câu thứ hai cô

nói với cậu, cậu còn tưởng

tốinay cô sẽ không thèm để ý đến cậu

nữa.

“Trước đây cũng sống như vậy

à?”. Cậu ngồi xuống

cùng cô, mở xem tờ

hướng dẫn sử dụng

trong hộp thuốc dưới

ánh đèn yếu ớt, liếc trộm cô.

Cô dựa lên cánh

cửa kéo, cuối cùng

cũng ngẩng đầu,nhìn lên bầu

trời tối đen như

mực, “Không...”.

“Bây giờ đỡ hơn

chưa?”. Cậu hỏi.

Cô nghiêng đầu, bên má

ngậm viên thuốc phồng

lên,hơi bĩu môi gật đầu.

Do dự một lúc,

cậu hỏi: “Cậu... sống

không tốt lắm à?”.

Cô vô thức xoa

mặt, khẽ nói: “Không”.

“Thế ư?”. Cậu kéo cánh tay cô

đặt trên đầu gối,

mởtay ra để tự cô nhìn, “Cậu gầy hơn lớp mười

hai”.

Cô giơ bàn tay kia lên

không trung, ánh sáng

nhưxuyên qua đó, rồi lại thu thành nắm

đấm, đặt lại trong túi áo, sau đó nói với cậu “Không”.

“Sao không?”.

Cậu đấu mắt với cô, cô trốn tránh

ánh mắt của cậu

rồilại nhìn lên bầu trời,

trên trời chẳng có cái

gì, ánh sao mờ mờ, mặt trăng

cũng trốn sau đám mây, đây là một

buổi tối âm u ngột

ngạt.

“Diệp Phổ Hoa! Cậu

nhìn mình đi!”.

Cô rõ ràng nghe thấy

nhưng lại cố ý không nhìn.

Cậu đứng dậy bước tới trước

mặt cô, bóng cậu bao

phủ trên mặt cô. Thế là cô

cúi đầu, trốn vào thế giới

của mình. Cậu nâng

cằm cô lên, bắt cô phải nhìn

mình.

“Hôm nay có phải cậu

không vui không?”. Cậu

hỏithăm dò.

Cô không trả lời.

“Bây giờ có phải cậu vẫn khó

chịu không?”. Cậu

lạihỏi.

Cô vẫn ngồi im như

vậy.

“Nói chuyện với mình!”. Cậu yêu cầu.

Cô cố ý mím chặt

môi, trong mắt hiện

lên vẻ bướngbỉnh thường thấy.

Cậu tức giận, thực ra

cô cũng đang tức

giận, giận bữatiệc gặp mặt,

giận cậu và Cầu Nhân,

giận chính bảnthân mình.

“Hôm nay có phải cậu

không vui không?”.

“Không...”.

“Cậu hôm nay có phải

vẫn khó chịu không?”.

“Không...”.

“Cậu có phải từng

dối gạt mình không?”.

“Không...”.

Câu trả lời của cô

khiến cậu sụp đổ.

“Có phải cậu bị bệnh không?”.

“Không...”.

“Cậu có muốn gặp

mình không?”.

“Không...”.

“Có phải cậu không

thích mình không?”.

“Không...”.

Cô chợt bừng tỉnh, ý thức

được cậu hỏi gì, mím

môi,không ngờ đã nói ra một từ.

Sự kích động cuồng

nhiệt lóe lên trong mắt

cậu, bàn tay nơi cằm cô

buông lỏng, nâng mặt cô, lại hỏi một lần nữa.

“Cậu... có thích mình

không?”.

“…”

“Có phải cậu không

thích mình?”.

“…”

Cô lại trở nên im

lặng, không trả lời,

cậu vẫn hỏi, hỏi hết lần này

đến lần khác, hỏi tới mức cô cực

kỳ mệt, cực kỳ nhàm chán,

cực kỳ phiền não,

cuối cùng cậumới dừng lại,

nản lòng ngồi trên

bậc thềm, kéo cô lại

gần.

Nắm tay cô, vò vò cái

đầu vô cùng bướng bỉnh

của cô, cậu không

còn cách nào đành hỏi: “Đưa cậu về nhà

nhé?”.

Cô cúi đầu nhìn

chăm chú đôi tay đan

vào nhau củahọ, nghĩ một lúc lâu mới gật

đầu, khẽ nói “ừ”.

Nhớ đến việc cô bị nôn, cậu

quyết định tha cho cô. Mười hai

tháng ở giữa họ, cậu muốn

vượt qua, khôngthể thực hiện

trong chốc lát.


Hôm sau Phổ Hoa đi đến nhà

hàng lấy xe, tới cổng

khunhà, nhìn thấy bác bảo vệ từ

phòng tiếp khách đưa chocô một hộp nhỏ.

Trong đó là một hộp thuốc tiêu

hóa,còn thêm mảnh giấy nhỏ.

Một ngày hai lần, mỗi lần trước

và sau bữa ăn. Ngoài

ra, vấn đề kia,

lần sau gặp mặt nói cho

mình biết! Vĩnh Đạo.

Cô nghiêm túc làm theo mảnh giấy của cậu, uống một tuần thuốc, nhưng cô vẫn cự

tuyệt nghĩ về lời đáp cho câu hỏi đó. Cô không hề chờ đợi “lần sau gặp mặt” của

Vĩnh Đạo sẽ nhanh tới, sau cuộc họp lớp, cậu biến mất không chút dấu vết, giống

như mười hai tháng trước, hoàn toàn không có bất cứ liên lạc nào.

Không lâu sau khai giảng, do Quyên Quyên nên Phổ Hoa gặp được Kỷ An Vĩnh.

Chiếc máy vi tính Quyên Quyên lắp giúp cho ký túc xá Phổ Hoa dùng chưa tới một

tháng thì màn hình bị xanh. Trường Quyên Quyên xa, chạy một chuyến cũng vẫn

chưa sửa xong, gọi người tới sửa lại chính là Kỷ An Vĩnh.

Cậu ấy vội đến lúc giữa trưa nóng nực nhất, trước khi lên tầng lầu nữ sinh, Kỷ

An Vĩnh gọi điện tới. Phổ Hoa vừa nằm xuống,

Đường Đường đưa cô ống nghe, cô còn tưởng là bố mình.

“A lô?”.

“Hi!”. Giọng cậu ấy, cô mãi mãi

có thể nhận ra ngay từ giây đầu tiên.

“Sao lại là cậu?”.

“Mình tới sửa vi tính”.

“Hả?”.

“Xuống đi, xuống rồi nói chuyện”. Cậu ấy

nói xong liền cúp máy.

Phổ Hoa mặc chỉnh tề xuống lầu đón cậu ấy, Kỷ An Vĩnh đợi ngoài cổng, trong tay

là hộp đồ nghề.

“Sao lại là cậu?”.

“Doãn Trình nói với mình, nên mình tới”. Cậu ấy

lắc lắc hộp đồ nghề trong tay, “Có thể lên chưa? Chiều mình còn có tiết”.

“À, được chứ”.

Phổ Hoa đưa Kỷ An Vĩnh lên ký túc, trước khi vào phòng kêu Mạch Mạch thu dọn

đống đồ lót hong sau cửa. Ký túc vẫn chưa dọn dẹp,

sáu cô gái sống hơi bừa bộn, cô kéo rèm trên giường mình xuống, chuyển ghế cho

Kỷ An Vĩnh ngồi.

Cậu ấy không nói nhiều, chào hỏi mọi người xong liền khiêng cây máy tính ra,

tay chân nhanh nhẹn sửa lại đường dây bị đứt. Giữa chừng, ngoài để Phổ Hoa mang

dụng cụ giúp, đến nước cậu ấy cũng không uống.

Cậu ấy trước nay không phải người ba hoa khoác lác, lắp máy xong ấn lên màn

hình, điều chỉnh một chút, cuối cùng lên mạng cập nhật phần mềm diệt vi rút,

rồi dặn dò cô: “Phần mềm thường phải cập nhật, dùng một thời gian, mình giúp

các cậu cài đặt lại, hệ thống hơi cũ, rất nhiều phần mềm đều là phiên bản cũ,

hôm nay không mang ổ cứng di động, lần sau nhé”.

“Không sao, ngoài bình thường viết luận văn, mình hiếm khi dùng”. Phổ Hoa

ngại làm phiền cậu ấy lần nữa.

“Cuối năm các cậu thi bậc một à?”. Cậu ấy chú ý đến mấy tài liệu hướng dẫn thi

vi tính bày trên giá sách, “Vần còn phải cài một chút dùng mới tiện, cũng không

phiền gì”.

“Thật sự không cần đâu”.

“Không sao”.

Xử lý xong máy tính, cậu ấy thu dọn đồ nghề chuẩn bị cáo từ, chiếc áo T-shirt

ướt đẫm một khoảng trên lưng, Đường Đường lấy ra lon nước từ trong rèm, đưa mắt

ra hiệu với cô.

Cô tiễn Kỷ An Vĩnh xuống tầng dưới, nhất định nhét lon nước đưa cậu ấy, cậu ấy

không từ chối nữa, mở nắp ngửa cổ uống một ngụm lớn.

“Sau này có vấn đề về máy tính thì tìm mình, mình đã để điện thoại ký túc trên

bàn ấy”. Cậu ấy ra lán lấy xe, ném

hộp đồ nghề vào giỏ xe, “Đừng khách sáo, vài bước chân thôi mà”.

“Cậu nhanh về đi, chẳng phải có tiết còn gì”. Cậu ấy càng nói vậy, cô càng cảm

thấy ngại.

“ừ, đi nhé”.

“Tạm biệt”.

“Bye”.

Cậu ấy lên xe đạp mạnh vài cái, xe nhẹ nhàng lướt như bay, rất nhanh đã chìm

vào dòng xe trên đường lớn.

Phổ Hoa trở về ký túc nằm xuống, cầm tờ giấy trên bàn lên, trên đó là dãy số và

tên của Kỷ An Vĩnh.

Cách lần cuối nhận được đôi câu vài lời của cậu ấy, tròn chẵn bốn năm.

Sau khi sửa máy tính, Phổ Hoa vốn tưởng rằng sẽ không gặp lại, nhưng Kỷ An Vĩnh

thi thoảng chủ động gọi điện hỏi thăm tình hình sử dụng máy tính. Quen

nếp, dần dần cậu ấy đã trở nên thân quen với cả ký túc. Mạch

Mạch và Đường Đường gặp phải vấn đề thi cử cũng trực tiếp gọi điện tìm cậu ấy,

lâu dần, hai bên ký túc trở thành thân nhau.

Nữ sinh khoa văn và nam sinh khoa kỹ thuật, nhìn thế nào cũng thấy đó là tổ hợp

xứng đôi.

Khi tám chuyện trong đêm, mọi người không chỉ một lần từng hỏi Phổ Hoa và Kỷ An

Vĩnh có quan hệ gì, là “từng mờ ám” hay “đang mờ ám”.

Câu trả lời của Phổ Hoa là lật người vùi vào trong chăn giả vờ ngủ. Thời

gian có thể thay đổi tất cả mọi thử, cô không còn là bản thân mình bốn năm

trước, Kỷ An Vĩnh cũng không còn là Kỷ An Vĩnh của bốn năm trước.

Ngày xưa, họ chỉ là bạn học trung học, duy trì khoảng cách vừa phải. Sự nhã

nhặn lịch sự của Kỷ An Vĩnh và kỹ thuật chuyên ngành thành thạo rất được các nữ

sinh trong ký túc xem trọng, thậm chí Phổ Hoa từng nghĩ, nếu cậu ấy có cùng bất

cứ cô gái nào trong ký túc phát triển thành quan hệ yêu đương, cô cũng vẫn có

thể coi là một việc tốt. Cô trước nay luôn hy vọng

cậu ấy sống thật tốt, thể hiện được tài năng của cậu ấy. Đối với kết quả cuối

cùng trong chuyện tình cảm của cậu ấy, cô không muốn hỏi nhiều, đã không phải

là Cầu Nhân, không phải cô, tự nhiên cũng có một ngày sẽ là một cô gái may mắn

nào đó.

Có lẽ Kỷ An Vĩnh sống không hề vui vẻ, có lẽ sự nhiệt tình liên lạc của cậu ấy

là để tìm kiếm sự thấu hiểu và kết nối với mọi người, rảnh rỗi không có việc cô

mở Tập thơ Tagore cậu ấy tặng, Phổ Hoa tìm thấy bài thơ Khoảng cách xa nhất

trên thế giới.

Thời gian lâu, hiểu sâu câu thơ, cô mới phát hiện rằng giữa họ không thể coi là

khoảng cách giữa cá và chim, chẳng phải một con trên trời, một con lặn sâu dưới

đáy biển, mà càng giống như những ngôi sao nhìn nhau, nhưng không có quỹ đạo

gặp gỡ.

Mạch Mạch, Đường Đường thông qua Kỷ An Vĩnh đã quen rất nhiều nam sinh khoa

công nghệ thông tin, tiếp đó là giao lưu giữa hai bên ký túc, cuối tuần tụ tập

ở quán ăn Tân Cương gần trường. Phổ Hoa vẫn bận rộn với

cuộc sống của mình, những hoạt động này đa phần cô thiếu mặt. Mấy lần cùng đi,

cô rất tự nhiên ngồi cùng Kỷ An Vĩnh. Họ đều

không nói chuyện trước kia, điều cậu ấy hỏi nhiều nhất là máy tính trong ký túc

dùng có được không, cô quan tâm đến việc học của cậu ấy thế nào, nói mãi, lại

có chút xa lạ khách sáo.Sau bữa cơm, cậu ấy đưa cô về trường, ngồi trên chiếc

ghế dài bên sân thể thao, nói chuyện linh tinh. Giữa họ luôn có một khoảng cách,

đại diện cho bốn năm quá khứ, cũng đại diện cho tình bạn họ định nghĩa về nhau

trong suy nghĩ.

Đêm khuya thanh tĩnh, Phổ Hoa lấy tờ giấy ra đọc.Chẳng phải số điện thoại của

Kỷ An Vĩnh mà là câu nói Thi Vĩnh Đạo để lại. “Câu hỏi đó, lần sau gặp mặt cậu

hãy nói cho mình”.

Cô lặng lẽ chờ đợi “lần sau” đó đến. Cho dù

xin lỗi hay cảm ơn cậu ấy, cô đều hy vọng có thể gặp lại lần nữa.

Cô im lặng ngồi trên giường, nghiêm túc lắng nghe Kỷ An Vĩnh giảng đề thi cho

Mạch Mạch và Đường Đường, cô im lặng ngồi trong phòng học, nghiêm túc lắng nghe

thầy giáo giảng về lịch sử phát triển của chữ Hán, cô im lặng ngồi trong phòng

khách, nghiêm túc lắng nghe học sinh mà cô làm gia sư đưa ra các câu hỏi...

Thời gian từ từ trôi qua, từ cuối hạ đến đầu thu, rồi lại qua trung thu.

Tiết đoàn viên tối đó, hai bên ký túc ra ngoài giao lưu, Phổ Hoa đạp xe về nhà

thăm bố, hai bố con vừa ăn bánh trung thu trên ban công vừa thưởng thức ánh

trăng và đánh cờ. Ánh trăng rất đẹp, cô bị

bố ăn hết cờ đến nỗi chỉ còn lại quân tướng và hai ba quân cờ, xị mặt nghiên

cứu nước cờ tiếp theo.

Bố đặt ấm trà xuống, thay đổi vẻ nhẹ nhõm trước đó, nghĩ rất lâu mới nói: “Hoa

Hoa...”.

“Dạ?”. Cô ngẩng đầu, cười nũng

nịu: “Bố đừng chiếu tướng! Để con nghĩ thêm đã”.

“Không chiếu tướng! Không chiếu tướng! Bố muốn nói với con một chuyện”.

“Dạ... cái gì ạ...”. Cô cúi

đầu, loay hoay không chuyên tâm tính toán với mấy quân cờ.

“Hoa Hoa... mẹ con... sắp kết hôn rồi...”.

Cô đang bày cờ, nghe lời bố nói, tiếng “quân” rơi xuống đất lộp bộp, xoay vài

vòng lăn tới chân cô.

Bố đứng lên bước tới bên cô, vỗ đầu cô nói: “Không sao... bố vẫn là bố, mẹ vẫn

là mẹ con...”.

Đêm đó Phổ Hoa mất ngủ, sự tuyệt vọng của buối tối ba năm trước lại lần nữa

quay về, cô lặng lẽ chịu đựng, vùi mặt sâu vào gối, không muốn khóc, cũng không

muốn nghĩ.

Mẹ tìm một cán bộ về hưu có điều kiện kinh tế mạnh hơn bố nhiều, trước khi

chuyển khỏi sạp thuốc lá nhỏ của ông ngoại, mẹ đưa Phổ Hoa ra ngoài ăn cơm mua

quần áo, hỏi cô có muốn tới sống cùng không.

Giống như ba năm trước, Phổ Hoa từ chối. Đột

nhiên cô thấy mất niềm tin với tình yêu, hôn nhân, gia đình, lại càng đau lòng

vì bố.

Cô càng ra sức làm thêm kiếm tiền sinh hoạt phí, cuối tuần cố gắng về nhà sớm,

giúp bố gói bánh sủi cảo.Ngày mẹ tái hôn càng gần, tâm trạng cô lên lên xuống xuống,

nhưng không còn lén khóc một mình, hàng ngày gọi điện về nhà, không ngừng hỏi

bố nào là bố đánh cờ có thắng không, bố có đi bộ không, bố có ăn cơm đầy đủ

không, bố có ho nữa không.

Những ngày này, cũng may Kỷ An Vĩnh cũng luôn xuất hiện, họ đều không có việc

gì làm, cậu ấy cùng cô đi từ Đại học Sư Phạm sang Bưu chính viễn thông, từ Bưu

chính viễn thông về Đại học Sư phạm, cùng cô nói chuyện văn học, âm nhạc, lịch

sử, nói những thứ có thể giúp cô trốn tránh hiện thực.

Cậu ấy nói với cô bằng quan điểm và thái độ rộng lượng, “Thất bại cũng chả là

gì, từ Thanh Hoa tới Bưu chính viễn thông, mình từng trải qua một lần, đứng lên

rồi bước tiếp, con người luôn có thể bước ra khỏi thung lũng cuộc đời. Cho dù

xảy ra chuyện gì, cậu phải học cách nhìn rộng ra, sống cho tốt”.

Cô không nói gì, cậu ấy dường như có thể biết rõ cô đang nghĩ gì.

Khi lá trên cây gần rụng hết, ngồi ở cổng thư viện, Phổ Hoa cuối cùng cũng lấy

hết dũng khí hỏi Kỷ An Vĩnh bên cạnh, “Cậu từng yêu người nào chưa?”.

Cậu ấy cúi đầu trầm tư một lúc, đẩy đẩy gọng kính, nhặt chiếc lá khô héo bên

chân kẹp vào trong sách, nói: “Có lẽ từng yêu, có lẽ căn bản chưa từng yêu. Thế nào

là yêu, mình không hiểu, còn cậu?”.

Phổ Hoa suy nghĩ, cuối cùng chỉ lắc lắc đầu.

Hôm đó tiễn cô về ký túc, khi chia tay Kỷ An Vĩnh nắm tay cô. Bóng họ đứng dưới

tầng giống như một cặp tình nhân bình thường, nhưng trong lòng Phổ Hoa họ lại

giống như hai người không hiểu tình yêu, tìm thấy tri kỷ kết thành đồng minh.

Thực sự họ đều không hiểu tình yêu, đối với người nhà, bạn bè và đối với người

yêu.

Hoặc đúng như Kỷ An Vĩnh nói, thế nào là yêu, chưa từng trải qua thì mãi mãi

không thể hiểu được.


Dù gian khổ thế nào, ngã xuống cũng phải đứng lên.Thời gian sẽ không ngừng lại,

cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Những điều Kỷ An Vĩnh

từng nói, Phổ Hoa đã nhớrõ.

Phổ Hoa dường như

hình thành thói quen,

khi chia tay với Kỷ An Vĩnh, hai

người sẽ nắm tay

giống như đồngchí, lần sau gặp

mặt sẽ nói một tiếng

“hi”. Sau này trong ký ức

của cô, tình bạn với Kỷ An

Vĩnh giống nhưdòng nước tưới

tắm lên mảnh đất trái tim cô.

Cô cũng chấp nhận sự lựa

chọn của mẹ, thử

không oán hận, không

can thiệp. Bố mẹ có

cuộc sống riêng của họ, ban đầu

đã lựa chọn chia tay,

buộc họ sống cô đơn

tiếp quả thật không

có lý chút nào.

Vì vậy mẹ Phổ Hoa

xây dựng gia đình khác khi cô

họcnăm thứ hai đại học. Vì là tái

hôn, mẹ không làm

lớn,gần cuối năm hai nhà ngồi ăn bữa

cơm, bà dọn đồxong, kết hôn coi

như đã xong.

Phổ Hoa dùng tiền làm

thêm mua dây chuyền ngọc

trailàm quà cho mẹ, hạt ngọc

trai rất nhỏ, đó là giới hạn cô

có thể đảm nhiệm,

là tấm lòng hết sức cố gắng của

cô.Cô lén đặt vào trong hành lý

mẹ mang theo, định nóivới mẹ trước

rằng hôm mời cơm

khách cô có tiết dạy gia

sư không thể đi.

Đêm trước khi mẹ kết hôn,

Phổ Hoa và mẹ cùng

nằmtrên chiếc giường ở nhà ông

ngoại, lặng lẽ nghe mẹ

kểchuyện hồi nhỏ, mẹ ngủ

rồi, cô vẫn thức, nắm tay

mẹ,chờ đợi thời khắc chia

tay trong bóng tối.

Sáng sớm mẹ ra khỏi

cửa, trước khi đi mẹ ôm lấy

PhổHoa.

Phổ Hoa đạp xe về

nhà, nghỉ dạy gia sư

ở nhà với bố. Hai

bố con gói một bàn

bánh sủi cảo, cũng

nói tới chuyện hồi

nhỏ. Nhưng vì ai cũng có tâm sự

trong lòng nên không

hào hứng lắm. Sau bữa

cơm, bố về phòng đóng cửa nghe

đài. Phổ Hoa thu dọn bàn

ăn, phòngbếp, đứng bên bồn rửa bát lặng lẽ lau

khóe mắt.

Buổi chiều, cô đạp xe ra

đường đi dạo, không biết lúc nào

lại trở về gần

trường.

Con đường xưa cuối tuần im

lìm lạ thường, trước

cửaquán Kiến Nhất không có

chiếc xe đạp nào. Cô mua

phô mai lạnh ngồi

bên cửa sổ chậm

rãi ăn, đã ăn xong hai cốc mà vẫn không

gặp khách quen, đành lên đường. Lúc

này, không biết tiệc

cưới của mẹ đã xongchưa, có nên gọi

điện thoại qua hỏi thăm không.

Suy nghĩ gọi điện rất nhanh

bị xua tan, cô đạp xe men

theo đường đi rồi dừng lại, tâm

trạng hồi phục, quyết

định về nhà. Con

người đều sự cô đơn, đặc biệt trong

ngày này. Cô rất cô đơn, bố chắc còn cô

đơn hơn.

Phổ Hoa tới nhà đã tối mịt,

đến cổng khu nhà

đangchuẩn bị vào, có người bên

đường gọi cô.

“Diệp Phổ Hoa!”.

Cô quay đầu, hoảng

hốt. Người đó đang đứng dưới

đèn đường, đèn chưa sáng, cậu cũng chìm trong

hoàng hôn mịt mờ,

giống như ảo ảnh trong

sương chiều.

Cô có chút không tin, đã

qua gần nửa năm,

thời gian của lần

sau, lần sau nữa, lần sau

nữa nữa đều có,

cậubặt vô âm tín, nhưng vào lúc

cô không muốn gặp

cậunhất thì cậu lại xuất

hiện trước mặt cô.

Cô lặng lẽ dắt xe

đi về phía trước

coi như không nhìn

thấy cậu ta. Cậu bước

lên theo, cùng cô vào

lán xe, đứng bên

không nói gì.

Cô lấy khóa trong

giỏ xe, tay bị cậu

chặn lại giữakhông trung. Cậu

cũng không đeo găng

tay, tay cậu ấm áp, còn tay cô

thì rất lạnh.

“Cậu muốn làm gì?”.

“Đến cái khóa dây này

cậu cũng chưa vứt

đi?”. Cậu nhìn chăm

chú vào chiếc khóa

dây trong tay cô.

Chính xác là chiếc khóa

dây hồi lớp mười

hai cậu đểlại, đến mặt dây

đeo của chìa khóa cô cũng

chưa đổi.

“Vì sao vẫn giữ?”.

Cô bực mình với câu chất

vấn của cậu, cố ý

nói: “Không có thời gian

vứt!”.

Cậu lấy khóa dây

khóa cho cô, đút chìa

khóa vào trongtúi áo mình, đứng gần hơn,

bóng cậu đổ dài

dưới đất, vừa vặn bao phủ cả cô

trong đó.

Cậu hỏi: “Vậy cậu

muốn vứt à?”.

“Có thời gian thì

vứt”. Cô cố chấp hếch

cằm lên, đưatay ra trước mặt

cậu, “Thực ra bây giờ cũng

được, cậu trả chìa

khóa cho mình, mình đi

vứt”.

Trong đôi mắt sâu thẳm của cậu lóe lên

ánh nghi ngờ,sau đó nghi ngờ dần dần trở thành

phẫn nộ. Cậu không

cạo râu, cả người

hiện rõ vẻ mệt mỏi.

Gần nửa nămkhông gặp, tinh

thần cậu sa sút rất

nhiều, còn cô sốngcũng chẳng hề vui

vẻ hơn cậu. Lúc

này, điều cô nghĩ tới là sự

giải thoát, khóa dây,

chìa khóa, việc tái hôn

của mẹ, sự cô đơn

của bố, cô bị bao

quanh lớp lớp những gánh

nặng kinh khủng, chỉ

muốn thoát khỏi tất cả.

“Cậu đưa mình!”. Cô giơ cao tay cố

đòi. Cậu thực sự lấy ra chìa

khóa, nắm chặt trong

tay đưa tới trước mặt cô, gắt gao

nhìn cô chằm chằm.

“Cậu nghĩ kỹ đi”.

Sau khi nghiến răng

cảnh cáo cô, cậu mở nắm tay ra,

chìa khóa lặng lẽ nằm trong

lòng bàn tay cậu, đè lên đường chỉ

tay. Cô phát hiện, trên

đường tình cảm của cậu có nét

đứt, rẽ nhánh, nhưng

lại rất dài, thậm

chícòn dài hơn cả đường sinh

mệnh. Cô thì khác, đườngchỉ tay nhỏ vụn,

định sẵn một đời lo lắng.

Họ vốn là hai người

khác nhau, qua bao nhiêu

nămchắc cũng là trên trời và dưới

đáy biển, nhưng vẫn cử gặp gỡ.

Cô giơ tay ra dưới

cái nhìn chăm chú của cậu,

dũngcảm, xem nhẹ nỗi sợ

trong tim.

Cô chạm vào chìa

khóa, nhưng đột nhiên

cậu từ nhìnchuyển sang phẫn

nộ, hung hăng túm

chặt tay cô kéovào góc, điên cuồng lắc

người cô.

“Diệp Phổ Hoa! Đồ đã vứt thì không

nhặt lại được đâu, cậu biết

không!”. Cậu rống tên cô,

khàn khàn từlồng ngực, “Sao cậu có thể

nhẫn tâm như vậy! Hả?!

Đây là năm thứ năm

rồi, năm thứ năm!

Cậu dám vứt!Cậu dám!”.

Cậu giơ tay hung hăng

ném chìa khóa vào chỗ tối

nhấttrong lán xe, không quan

tâm mọi thứ kéo cô vào

lòng,siết chặt cơ thể cô, không

cho cô cử động.

“Cậu làm gì...”.

Cô bị ép trước ngực

cậu, nhịp tim đập nhanh hơn

theo sự hít thở phập

phồng của cậu, cô đẩy lồng

ngực nặng nề của cậu ra thử

vùng ra, nhưng cậu lại

ép cô trở lại, chặt tới nỗi hai cơ

thể trẻ gần như

khảm vào nhau.

“Diệp Phổ Hoa! Cậu dám vứt!”.

“Mình vứt đấy!”. Cô gàn

bướng ra sức kháng cự

lạicậu, nắm được mu bàn tay cậu giành

lấy tự do tronggiây lát.

Hai người tách ra, thở

hổn hển trừng mắt

nhìn đối phương, cô do dự muốn

rời đi, trước khi hành động,cậu lại bước

lên tóm lấy cổ tay

cô.

“Không được đi!”. Cậu nhìn ra suy

nghĩ của cô, việc cô cứ vùng vẫy

khiến cậu cuối cùng

mất đi sự kiênnhẫn.

“Cậu buông ra...”. Cô càng

kêu gào, cậu càng

ngoancố thử chế ngự cô, khi

cô vặn vẹo một

cách hoảng loạn, cậu

dùng toàn bộ sức lực cơ thể

giữ chặt cổ tay

mảnh khảnh của cô, mấy ngón

tay siết chặt hết mức

toàn thân run rẩy.

Cô chính là người

mãi mãi không hiểu,

mãi mãi trốnchạy.

Cô đau đến mức răng va vào

nhau lập cập, những

giọtmồ hôi lớn đọng trên trán. Nước mắt

không theo sự khống chế của cô rơi

xuống, hoảng loạn, sợ sệt,

đau khổ, buồn bã, nhưng

chỉ cắn chặt môi

không chịu cầuxin cậu.

“Nói! Nói cậu không

vứt!”.

“Nói! Nói! Nói!...”.

Cơn đau lan từ cổ tay sang cánh

tay, vai và cả cơ

thể,tinh thần và trí tuệ cô trở

nên hỗn loạn, cúi

xuống vai cậu, nghe

cậu ấy gầm gừ như dã thú bên

tai.

“Không được phép vứt! Nghe thấy

không!”.

“Diệp Phổ Hoa! Cậu

không được vứt!”.

Cô không lên tiếng,

cắn nát cả môi, lưỡi

nếm được vịmáu tanh nồng, tầm nhìn bị che

bởi nước mắt, giống

như đặt mình trong bóng tối. Vô số

những đêm tối tăm, cô cũng lặng lẽ rơi

nước mắt như vậy, vì bố, vì

mẹ, vì bản thân, cũng...

vì cậu.

Tâm trạng như vậy,

cậu có thể hiểu, có thể

thông cảm không?

Sự ngấm ngầm chịu

đựng phút chốc thất

vọng mà sụp đổ, những

uất ức, mệt mỏi, nhụt chí nản lòng

tích tụ mấy năm

trút xuống từ kẽ hở

trái tim.

“Buông ra...”. Cô ngước

mặt lên lẩm bẩm cầu xin

cậu, “Mình đau...”.

Cậu tưởng cô vẫn

muốn đi, túm đến nỗi cô khóc rưngrức, đột nhiên

nghe thấy tiếng rắc rắc

ở vị trí khớp xương cổ tay.

Tiếng khóc của cô

ngừng lại, lặng lẽ nói “Thi Vĩnh Đạo... Mình đau...”. Cơ thể

trượt xuống ngồi phịch

trên nền đất.

Cô vẫn mở mắt,

ngoài đôi môi không còn chút

máu, da mặt trắng như tờ

giấy, nén chịu cơn đau

dữ dội truyền đến từ cổ tay,

lẩm bẩm nói: “Thi Vĩnh Đạo... Mình

đau...”.

Cuối cùng cậu cũng

buông lỏng vòng kìm hãm

đối với cô, gạt mái tóc ướt

đẫm nước mắt, ôm cô vào

lòng, thì thầm đủ hai người

nghe thấy: “Diệp Phổ

Hoa, mình nhớ cậu.

Cậu biết không?”.

Cô ngẩng mặt lên

nhìn cậu, lắc đầu khóc thành

tiếng.

“Mình đau...”. Cô nói.

“Mình nhớ cậu!”. Cậu

nói.

“Mình đau...”.

“Mình cũng đau, cậu

biết không?”. Cậu hỏi cô.

Cô lắc đầu, cô thực sự

không biết.

Mười hai tháng xa cách

tróc ra từng mảng từng

mảng,giọng nói cậu khàn khàn,

kề sát đôi má ướt

đẫm củacô.

“Mình nhớ cậu, cậu

biết không?”.

“Mình đợi cậu ở đây từ lâu rồi, cậu

biết không?”.

“Đã hơn năm năm rồi,

cậu biết không?”.

Cô không biết, rất

nhiều chuyện cô thà giả vờ hồ

đồchứ không muốn sống một

cách tỉnh táo như

thế, vì tỉnh táo có

nghĩa là càng mệt mỏi.

“Cậu nhớ mình không?”. Cậu lắc lắc cô.

Cô khóc, nước mắt

giống như những hạt

trân châu bịvỡ.

“Có phải cậu không

thích mình không?”.

Cậu ôm cô, nghe tiếng nức nở như

đửa trẻ bị mắng

oancủa cô, đau lòng như cắt.

“Vậy có phải cậu

thích mình không?”.

Cô vẫn không nói,

chỉ cúi đầu khóc,

khóc tới khi tráitim cậu mềm nhũn.

“Vậy bây giờ mình đi!”.

Cậu vờ định đi, cô không lên

tiếng, đứng lên vòng tay quanh cổ cậu, vùi mặt lên vai

cậu.

Cậu đẩy cô ra, lắc cô, lắc ra

càng nhiều nước mắt.

“Vậy nói cậu thích

mình đi!”. Cậu ra lệnh, “Nói cậuthích

mình!”.

Cô lắc đầu, bị cậu

ôm lại, chóp mũi chạm chóp mũi,

trán tựa vào trán.

“Nói...”.

Cô không nói, túm lấy cậu xoa

dịu đi nỗi đau khổkhông cách nào đè nén trong

tim. Cô mệt rồi, không

kiên cường nổi nữa.

“Vậy cậu nói cho

mình biết, để mình thích cậu nhé? Có

cho không?”. Cậu vẫn khư khư

cố chấp, tranh thủ lúc cô yếu đuối.

“Có cho không!”.

“Có cho không!”.

Cô nghẹn ngào, lắc đầu, lẩm bẩm nói: “Không cho...”, giây tiếp theo bị cậu bịt

miệng bằng nụ hôn.

Thi Vĩnh Đạo của tuổi mười sáu năm năm trước và Thi Vĩnh Đạo của tuổi hai mươi

mốt vào năm năm sau đều kiên trì đạt được thứ mình muốn. Cho dù cô nói gì, cô

nói thế nào, cậu đều tiếp tục tình cảm này, cho tới khi cô rung động mới thôi.

Chà lên hai cánh môi ngày đêm vẫn hằng mong nhớ, nghĩ tới câu “Không cho” của

cô, cậu không cam lòng, hung hăng hôn tiếp.


Tối đó, Thi Vĩnh Đạo ngồi mấy tiếng đồng hồ trên bậc thềm đầy bụi trong lán xe,

bậc thềm rất lạnh, ngồi đến nỗi chân tê rần, chỉ còn lại lồng ngực ấm áp. Phổ Hoa

tựa ở đó, cuộn tròn. Trong năm năm, họ chưa bao giờ ở bên nhau lâu như vậy, đắp

cùng tấm áo khoác ngoài, nói chuyện không chút gò ép.

Trước sau cô đều rất buồn, gần như khóc ướt cả vạt áo trước của cậu, cô chưa

bao giờ khóc thảm thiết thế, lấy áo khoác của cậu bịt mũi, miệng, khóc nức nở,

nghẹn ngào.

Cứ qua một lúc cậu lại kéo áo khoác nhìn xem có phải cô vẫn chưa ngừng không,

rầu rĩ, nghe thấy cô vẫn đang nghẹn ngào lại đắp áo lên, thở dài yên tâm. Cậu

không chỉ một lần hỏi cô xảy ra chuyện gì, lại không nhẫn tâm cắt ngang khoảnh

khắc ấm áp ngọt ngào hiếm hoi bên cô, hận không thể để cô dựa vào mình tiếp tục

khóc, vĩnh viễn không cần đối diện với vấn đề của hiện thực. Trong vài giờ, cô

chỉ nói vài lời không hoàn chỉnh, đứt quãng nhắc tới “bố, mẹ, ly hôn, tái hôn”,

đại khái cậu có thể đoán được xảy ra chuyện gì, bắt đầu hối hận vì đã thô lỗ

với cô như thế.

Chỗ cổ tay cô không chỉ đỏ mà còn tím xanh, cậu muốn xoa cho cô, đau đến nỗi cô

không chịu được, lại cảm thấy cực kỳ tủi thân. Cậu không ngăn được bản thân kề

sát khóe mắt cô, đón nhận những giọt nước mắt còn chưa chảy xuống, vị mằn mặn

cả hai người đều nếm được.

Cô ngừng khóc, cùng cậu đứng trong gió lạnh, che đôi mắt sưng vì khóc hỏi “Chìa khóa đâu?”.

Lúc này cậu mới nhớ ra chuyện chìa khóa, tìm xung quanh không thấy, sự cô tức

giận, cậu giống như đứa trẻ bị kìm nén đến phát điên, ngồi xổm ở góc tường nhà

xe đổ cả thùng rác ra tìm, cuối cùng vẫn không thấy.

“Vậy làm thế nào?”. Cậu túm tóc e dè hỏi cô.

Cô thở dài “Ôi” một tiếng, nói: “Bỏ đi”.

Khóa mười hai tháng cũng đủ lâu rồi, mất thì mất vậy.

Dù sao cũng khóc đã đời rồi, cô và cậu cùng vào quán ăn nhanh bên đường.

Cậu mua rất nhiều bánh nhân trứng, hai cốc sữa, trên người chỉ còn lại vài đồng

đủ ngồi xe trở về. Ngồi đối diện với cô, cậu

bưng sữa lên để cô sưởi ấm tay, hỏi cô qua làn khói lãng đãng: “Cậu... thích... mình

không?”.

Cô bẻ đôi cái bánh, đưa cậu một nửa, dài mặt ra nhìn các em nhỏ chơi cầu trượt

trong công viên thiếu nhi. Những cặp bố mẹ đi kèm chăm sóc tỉ mỉ khiến cô rất

xúc động, mỏi mắt cô mới quay đầu nhìn cậu, nói rất nghiêm túc: “Thi Vĩnh

Đạo...”.

“Hả?”.

“Mẹ mình và người khác kết hôn rồi”.

“Mình biết rồi, đừng quá đau lòng”. Cậu úp

tay lên mu bàn tay cô, vuốt nhẹ đầu ngón tay nhỏ nhắn.

“Mình muốn bà có thể hạnh phúc”. Cô

nghiêng đầu, giống như đang thận trọng ra một quyết định.

“Đương nhiên... mẹ cậu cũng không dễ dàng

gì...”.Cậu gật đầu.

“Mình hy vọng bố cũng hạnh phúc, ông quá khổ rồi”.Cô nói, mắt lại đỏ lên.

Cậu đứng dậy tới ngồi cạnh cô, ôm vai cô, kéo cô dựa vào.

“Đều sẽ ổn cả... đừng khóc nữa...”.

“ừ...”. Cô chớp đi ánh lệ mỏng

dưới đáy mắt, ngẩng đầu nhìn vùng râu mới mọc của cậu, không nén được muốn sờ

vào đó “Sau này... đừng hỏi mình cái đó...

được không...”.

“Mình... không ghét cậu....”. Đè nén

cảm giác thôi thúc muốn giơ tay, cô cụp mắt bưng cốc sữa kề sát lên mặt.

Hiểu được mấy từ đó, cậu cũng tạm thời mãn nguyện với tình trạng hiện tại.

“ừ... sau này không hỏi nữa...”. Cậu

trịnh trọng bảo đảm, “Mình thích cậu là được rồi!”.

Những ngày tháng sau đó, hai người cũng không chính thức yêu nhau, nhưng hàng

tuần Thi Vĩnh Đạo vài lần đạp xe từ Đại học Bắc Kinh đến Đại học Sư phạm, cậu

nói có vài vấn đề quan trọng trên phương diện “học thuật” nhất định phải thỉnh

giáo Phổ Hoa.

Cái gọi là nghiên cứu thảo luận “học thuật” của cậu chẳng qua là tu dưỡng tư

tưởng lớn, triết học Mác, đại cương tư tưởng Mao Trạch Đông, những môn học từ

thời trung học cậu đã ghét cay ghét đắng. Cách

thức nghiên cứu thảo luận chính là cậu bỏ tiết bên trường Đại học Bắc Kinh,

chạy tới Đại học Sư phạm cùng cô nghe tiết học cậu còn ghét cay ghét đắng hơn,

ví dụ “chi, hồ, giả, dã” trong tiếng Hán cổ hoặc âm bật, âm sát, âm bật sát

trong tiếng Hán hiện đại. ["Chi, hồ, giả, dã" là

trợ từ thường dùng trong cổ văn.]

Sự chênh lệch chuyên ngành rất lớn, ngoài hai, ba môn học chung, thứ họ học đều

không có bất cứ liên quan gì với nhau. Lên lớp, Phổ Hoa trước nay đều ngồi cùng

bạn trên hàng trước nghiêm túc nghe giảng, Thi Vĩnh Đạo ngồi xa xa ở hàng cuối,

làm bài tập hoặc đọc sách.Gặp phải tiết học cậu đặc biệt không thích, mỗi khi

giáo viên thao thao bất tuyệt trên bục giảng, cậu liền đeo tai nghe nhoài lên

bàn ngủ.

Khi học ở phòng nhỏ, cậu không dám vào lớp học, nghìn nhờ vạn nhờ để lấy được

thẻ thư viện của Đại học Sư phạm, lên mạng, tới phòng đọc đọc sách, làm bài

tập. Sắp tới giờ tan học lại chạy tới cổng khoa văn đợi cô, ít nhiều có thể ì

ra đến khi ăn xong bữa tối mới đi.

Tóm lại, trải qua một thời gian Thi Vĩnh Đạo vẫn dùng cách của cậu thâm nhập

vào cuộc sống của Phổ Hoa.Cô không vạch rõ quan hệ, cậu liền mập mờ theo, “mờ

ám luôn mạnh hơn không mờ ám” đã trở thành phương châm của cậu.

Phổ Hoa vẫn như cũ, xoay quanh học hành, làm gia sư, bận bài vở và bài tập, Thi

Vĩnh Đạo cũng vậy, một tuần xuất hiện vài lần, ăn bữa cơm, xoay quanh cô, cũng

không đưa ra yêu cầu gì bất hợp lý. Họ giống như trở về thời trung học, có điều

khoảng cách lớp học xa hơn một chút.

Sau khi có số điện thoại ở ký túc cô, cậu gọi điện hàng ngày, từ gọi một cuộc,

tới hai cuộc, rồi rất nhiều cuộc. Có lúc cậu bận, ký túc tắt đèn rồi, cậu cũng

vẫn gọi đến, hỏi cả ngày cô ăn gì, mệt không, nói hai câu rồi cúp máy, để cô

ngủ ngon.

Khác nhau ở chỗ Kỷ An Vĩnh để lại ấn tượng tốt đẹp trong ký túc, Đường Đường,

Mạch Mạch và vài bạn cùng phòng lại không thích Thi Vĩnh Đạo. Một là

cậu ta thường gọi điện đến sau khi đã tắt đèn, hai là người khác nhận điện, cậu

ta vĩnh viễn chỉ có một câu “Diệp Phổ Hoa đâu!”, ba là cậu ta quả thật bám quá

chặt như âm hồn không tan.

Thái Hồng gặp qua hai lần cũng nói với Phổ Hoa: “Người đàn ông này muốn làm gì,

dứt khoát nhốt cậu vào lồng luôn đi! Cậu chẳng phải của nhà họ!”.

Thái Hồng đã cường điệu hóa, nhưng cũng là sự thật.Thi Vĩnh Đạo một khi đã

thích ai thì người đó trở thành tài sản thuộc sở hữu của cậu, ai nhìn nhiều hơn

một cái đều là đang ngấp nghé có ý đồ không tốt. Suy

nghĩ này của cậu giống một đửa trẻ, Phổ Hoa biết không tốt, nhưng không tiện

nói cậu, thỉnh thoảng cũng không cách nào.

Cô không cho cậu một danh phận, khi hai người bên nhau hết thảy hành động thân

mật quá mức đều không có. Sau buổi tối đó, đừng nói là hôn, đến ôm, cô cũng từ

chối. Thi Vĩnh Đạo giống con dã thú bị nhốt

sau song sắt, rất nhiều lúc cậu muốn biểu hiện như một con mèo ngoan ngoãn

nhưng nhất định phải được cô khen thưởng, ví dụ cô cho cầm tay, cô đưa cho món

cậu thích ăn nhất, cô đứng trong gió đợi cậu tới đón, trước khi lên giảng

đường, cô giữ cho cậu một chỗ ở hàng sau. Một khi mất cân bằng, cậu liền hung

hăng như một con sư tử bờm dựng đứng, ở dưới ký túc cô đợi cả tối không đi, đạp

xe từ cuối ký túc tới phòng học, hận không thể theo cô vào nhà vệ sinh.

Cậu đã hai mươi mốt tuổi rồi, còn có thể tức giận đến mức ăn không ngon, ngủ

không yên chỉ vì một cái ôm tình mẫu tử của cô và một cậu nam sinh trong vở

kịch nói của trường. Cô hai mươi tuổi rồi, vẫn

tưởng rằng tình cảm là việc xa xỉ, không dám hoàn toàn tiếp nhận cậu, dồn hết

tinh thần và sức lực cho bố và học tập.

Quyên Quyên từng hỏi, “Phổ Hoa, sao mình cảm thấy cậu hơi lạ nhỉ?”.

Hải Anh nhắc, “Gần đây Doãn Trình thường không tìm thấy Thi Vĩnh Đạo, sợ xảy ra

chuyện?”.

Mạch Mạch bàn bạc, “Sau mười hai giờ không cho cậu ta gọi điện đến, có được

không?”.

Đường Đường tò mò, “Kỷ An Vĩnh sao không đến nhỉ?”.

Thái Hồng trêu chọc, “Cái người gì gì Đạo ấy hôm nay đã khẳng định chủ quyền

với cậu chưa?”.

Tiểu Quỷ phẫn nộ, “Đầu mình ngắn chút nữa cũng không sai mà, cậu ta luôn trợn

mắt nhìn mình làm gì?”.

Vài tháng sau, Phổ Hoa gặp Ngu Thế Nam trong tiết âm nhạc của trường. Bốn,

năm năm không gặp, Ngu Thế Nam đã khác xa hồi đó, nhưng vẫn thích đùa. Cậu ta

lùi lại một bước lớn, xoa cằm đánh giá Phổ Hoa một lúc lâu, sau đó chợt như

tỉnh ngộ, chỉ vào cô nói: “Diệp Phổ Hoa, cậu trở nên xinh đẹp rồi!”.


Mùa xuân năm sau, Thi Vĩnh Đạo cùng với giáo viên trong khoa đi tới một trường

đại học anh em ở phía nam, hai đứa trẻ Phổ Hoa phụ đạo sắp tham gia kỳ thi thử

vào cấp ba, không may ông ngoại tái

phát bệnh cũ,việc nhà việc

học đến cùng lúc, mọi người

chỉ có thể aibận việc người

đó, rảnh thì gọi

điện nói vài câu. Thi

Vĩnh Đạo trước khi đi đặc biệt

chạy tới Đại học Sư

phạm, mang theo ít hoa quả

và các đồ dinh

dưỡng, dặn dò Phổ Hoa

mang về nhà biếu người

lớn.

Vội vàng gặp mặt,

cậu xách đồ đưa cô về ký

túc, kéo tay cô ở chỗ vắng

người, cúi đầu cọ cọ

vào Thái Dương của cô.

Cô quay mặt đi, tránh hàm râu

vừa như cố tình vừa như vô ý cọ lên má,

dặn dò cậu: “Ở ngoài chú ý

antoàn nhé”.

“Mình biết rồi”.

Cậu không nỡ nhưng

vẫn phải đi, trước

khi lên tàu còngọi điện đến ký túc chỗ cô. Cậu xuất

phát lúc chiều, cô đi

làm gia sư, đương nhiên

không gặp. Đến nơi cậu gọi lần nữa

nhưng cô lại đi nhà ăn

ăn cơm rồi.

Ngoài những tối phải đi học,

hàng ngày Phổ Hoa đều

đạp xe về nhà ông ngoại,

làm bữa cơm giúp

ông, sắc thuốc bắc cho

ông, mệt thì ngủ lại bên đó, sáng

sớm lại vội đến trường cho kịp

giờ lên lớp. Cuối

tuần về nhà,bố nói cô hơi

gầy, bản thân Phổ Hoa

lại không nhận ra.

Gần một tuần không

có tin của Thi Vĩnh

Đạo, cô muốngọi điện qua đó

hỏi thăm, nhưng cậu lại không

để lại cách thức

liên lạc. Gọi tới ký

túc cậu một lần,

không ai nhấc máy, cô cũng bỏ ý

nghĩ tìm cậu. Chẳng

qua đi vài tuần, có gì đâu.

Vài ngày sau, kết quả thi CET

cuối năm trước đã có,toàn bộ các bạn trong

ký túc Phổ Hoa đều qua, cô

vàThái Hồng còn đạt điểm ưu tú cấp

sáu. Mọi người ra

ngoài chúc mừng, cô lại bị sắp xếp ngồi

bên cạnh Kỷ An Vĩnh, đưa tay gắp

thức ăn, thế nào cũng đụng phảicậu ấy. Cậu ấy không

để bụng, những món để xa còn

gắp vào bát giúp cô. [CET

(Colleage English Test) là một kỳ thi tiếng Anh của Trung

Quốc.]

Những người thi đỗ vô cùng

vui mừng, những người thì

trượt thất vọng vì

không được như ý, nam sinh gọi rấtnhiều bia, Đường

Đường, Mạch Mạch cùng

uống, Phổ Hoa cũng không ngoại lệ.

“Nào, chúc mừng những

người chiến thắng trong

kỳthi CET, các đồng chí tử trận càng

đánh càng hăng!

“Nào, cạn ly!”.

Nam sinh khoa Tin cùng

“cạn ly”, Phổ Hoa

cũng đànhuống cạn, bất đắc dĩ cười với Kỷ

An Vĩnh. Cậu ấy lắc đầu cũng

cạn một chén, rất

nhanh lại bị rót đầy chén

nữa.

Sau vài tuần rượu,

ngoài Tiểu Quỷ, các nữ

sinh khác ít nhiều đều hơi say

say. Chén cuối cùng có một

namsinh đưa cho Phổ Hoa, cô vừa

nói cảm ơn, chén

rượu đã bị Kỷ An Vĩnh cầm

lấy, “Đưa mình, mình uống thay

cậu!”.

Kỷ An Vĩnh khá say, hơi thở của cậu

ấy cũng đầy mùirượu, đôi mắt trước giờ

luôn trầm lắng, minh

mẫn sau cặp kính lộ ra

vẻ nhiệt tình xúc

động không giống cậu ấy chút

nào, hai người giành

nhau chiếc cốc, rượu

sánhra. Phổ Hoa buông tay trước,

mắt nhìn Kỷ An Vĩnh ngửa cổ uống nửa

chén rượu, một chút

rượu chảy từkhóe miệng xuống

quai hàm.

Sau bữa cơm, mọi

người xiêu vẹo trở về ký túc,

trên đường không thể tránh

được nói ra những lời say

rượu.Mạch Mạch ra sức đẩy Phổ Hoa

tới cạnh Kỷ An Vĩnh, Đường Đường tiến

sát lại hỏi cậu ấy “Kỷ An Vĩnh, sao cậu

không đến ký túc bọn mình

nữa?”.

Cậu ấy đang dìu cánh tay Phổ

Hoa, đột nhiên quay ngược lại túm tay cô,

nửa tỉnh nửa say

hỏi: “Cậu chomình đến chứ?”.

Toàn thân Phổ Hoa

nóng ran, đối diện với đôi mắt say

đỏ ngầu của Kỷ An

Vĩnh, nhất thời không

phân biệt nổi cậu ấy

đang đùa hay thật. Cô giật tay ra

đuổi theo Thái Hồng,

trốn trong đám nữ

sinh. Nhìn lướt phía

sau,Kỷ An Vĩnh vẫn đứng ở đó, bàn tay

trống không dường như

đang nắm cái gì đó.

Trở về ký túc mọi

người đều lên giường đi ngủ,

khichuông điện thoại reo Phổ Hoa

đang say giấc nồng,

xoa huyệt Thái Dương

miễn cưỡng ngồi dậy,

đầuchoáng váng vì dư vị của

rượu.

“Alô...”.

“Là mình!”.

“Hả?”. Phổ Hoa nhận ra đó

là Kỷ An Vĩnh.

“Uống nhiều nhỉ?!”.

“Ừ”. Cô cảm thấy Kỷ An

Vĩnh bên kia đầu dây

điệnthoại chưa từng thân mật như vậy bao

giờ, “Còn cậu?”.

“Mình tỉnh rồi”.

“Có chuyện gì à?”.

Cũng không có gì...”.

“Lúc chiều... lời nói của

mình... cậu đừng coi là

thậtnhé...”.

“À...”. Cô nghĩ lại một

chút, nhớ ra cậu ấy đã nói gì.

“Không giận chứ?”.

“Không”.

“Cậu có đau đầu không?”.

“Mình vẫn ổn”.

“Vậy cậu nghỉ ngơi đi

nhé”.

“Ừ”.

Cô nhoài người ra định cúp

máy, bên kia lại nói.

“Diệp Phổ Hoa!”.

Đặt ống nghe trở lại bên

tai, cậu ấy không nói nữa.“Sao vậy?”.

“Ừm... hôm khác nói sau...”.

“Được”.

“Vậy... chúc ngủ ngon”.

“Ngủ ngon”.

Đặt điện thoại xuống, chuông lại

reo. cầm ống nghe

lên, bên trong chỉ

toàn tạp âm lạo xạo,

Phổ Hoa nhoàingười lên gối nắm

ống nghe, cố gắng ngăn

cơn choáng váng đầu óc do âm

thanh đó gây ra.

“A lô?”.

Không ai trả lời.

“A lô?” Cô lờ mờ

nghĩ đến lời Kỷ An Vĩnh vẫn

chưanói xong trước khi cúp máy.

“A lô, Kỷ An Vĩnh?”.

Bên kia vẫn không ai trả lời.

“Kỷ An Vĩnh”.

Giống như đường dây có

vấn đề, cô nói xong, tạp âm

tiếp tục một lúc,

điện thoại liền ngắt.

Hôm sau khi đi học,

dạy gia sư, một bên mí

mắt của Phổ Hoa

nháy liên tục, ăn cơm

xong, vội chạy về ký

túc đợi điện thoại, cứ như vậy

đợi mười lăm ngày,không hề có cuộc

điện thoại nào tìm cô, cô bắt

đầucảm thấy bất an.

Tối thứ sáu, làm

xong bài tập, thu dọn đồ về nhà, cô vừa

ra khỏi ký túc

chuẩn bị lấy xe, nhà

xe phía đốidiện có người

nhảy qua thanh ngang bước

dài về phíacô.

Cô giật nảy mình,

ba tuần không gặp, Thi

Vĩnh Đạomang hai quầng mắt đen đứng trước mặt cô, râu

mọclởm chởm cả nửa gương

mặt, dưới ánh đèn đườngtrông càng giống

hung thần.

“Cậu.... về rồi...”. Cô tiến lên

phía trước.

Cậu không nói một lời kéo cô

về rừng cây phía

sau kýtúc.

“Cậu làm gì...”.

“Hỏi chuyện cậu!”. Cậu nói rành

mạch đâu ra đó xong vẫn trừng

mắt nhìn cô, kéo cô

vào sâu trong rừng

cây đến khi không còn ánh đèn chiếu

đến mới buông tay.

“Cậu...”.

Cậu nắm cổ tay cô

kéo thẳng vào lòng,

nâng mặt cô,bức thiết tìm

kiếm dấu vết khả

nghi trên gương mặt

cô,bừng bừng giận dữ hỏi “Sao không nhận điện thoạicủa mình?”.

“Điện thoại nào?”.

“Cậu nói điện thoại

nào! Sáng sớm gọi

không có mặt,chiều gọi không

có mặt, tối gọi

cũng không có mặt!

Hàng ngày gọi đều không có mặt, cậu đã

đi đâu!”. Cậu hận không

thể cắn cô một cái.

“Không đi đâu cả”. Cô quay

đầu đi lại bị cậu vặn

lại.

“Không đi?”. Cậu nhíu mày nổi cả nếp

nhăn, “Vậy saokhông tìm được cậu?”.

“Mình... phải về nhà ông

ngoại, ông bị bệnh... dạy gia sư

rồi tiết học cũng

nhiều”. Cô nói thật, cậu vẫn không

yên tâm, nheo mắt kề sát mặt cô ngửi ngửi,

cứ như trênngười cô có mùi

đặc biệt có thể

phân biệt được sự

thành thật và dối

trá.

Cô vốn muốn đẩy ra, nhưng

bị cậu ngửi khiến

cô bật cười.

“Làm gì...”.

“Ngửi chút!”. Cậu vô

cùng tức giận, lại

không có cách nào với cô,

“Lâu như vậy không gặp

mình, cũng khônggọi điện, cậu

không lo à?”.

“Đi cùng trường, không

cần quá lo lắng chứ?”. Cô nói

mập mờ như tìm lý do

cho bản thân, cằm vẫn bị

cậuquay trái quay phải nhìn

ngó, “Hơn nữa, mình gọi điện một lần”.

“Thật hay giả?”. Cậu

càng nghi ngờ hơn

nữa.

“Thật”. Cô gật đầu, nhưng

không thể thoát ra khỏi

haicánh tay siết chặt trên lưng.

Cậu nghĩ một chút,

đột nhiên hỏi không

đầu không đuôi: “Thứ tư tuần

trước cậu đã đi đâu?”.

“Thứ tư tuần trước?”. Cô nhớ

kỹ lại, nhớ ra là

tối uống say, “Sao vậy...”.

“Chẳng sao!”. Giọng cậu hơi tức

giận, cậu siết chặt cánh tay,

“Buổi tối gọi đến ký túc

cậu, đường dây không tốt,

mãi mới được, có

người nhận rồi cố ý

khôngnói!”.

“Mình không có”. Cô vội

biện bạch, ngược lại

cậucười xảo quyệt, nhân cơ hội

cắn lên khóe miệng

cô, “Mình nói là cậu à?!”.

Cô nhất thời bối

rối, đồng nghĩa với việc không

đánhmà khai. Không sợ cậu giận vì thế,

chỉ sợ cậu hiểu

nhầm.

“Hôm đó...”.

Trái lại cậu không

hỏi, kề sát miệng cô một

lúc lâu. “Vậy mình

hỏi cậu, nhớ mình

không?”. Cậu hồn nhiên

hỏi xong, cô mới cảm

thấy kỳ cục, hai

người áp sát vàonhau thân mật, động đậy cũng khó.

“Cậu... khỏe không...”. Cô

không còn lời nào để

đáp đành hỏi vậy.

“Không khỏe!”. Cậu giả vờ vẫn còn tức giận,

giữ chặt gương mặt cô, véo véo

má, “Vậy còn cậu...”.

“Mình khỏe”. Cô liên

tục gật đầu.

“Thế ư?”. Cậu nhướng mày, mặt sa

sầm, đôi mắt đen lại sáng rực, tay ôm

eo cô, biếng nhác

thổi tung mái tóc đen tuột ra khỏi

cái kẹp tóc trước

trán, thổi cho cô phải nhắm

mắt, nhột đến nỗi hơi run

run.

“Cậu khỏe không?”. Cậu hỏi rồi kề sát

miệng cô nhẫnnại dụ dỗ, mấy năm qua

cô luôn không chống

lại được sự kiên nhẫn của

cậu, đợi khi cô hơi buông lơi cậu liền

chiếm lấy môi cô.

Toàn bộ quy tắc cấm

đoán mấy tháng đều được vứt qua

một bên, rừng cây tối om và

những đôi tình nhân mờ ám trợ giúp

cho sự dũng cảmcủa cậu. Môi cậu m*t

nhẹ, trượt xuống vành

tai rồi chu du ở cổ, cô

run rẩy say mê.

“Khỏe không?”.

Tay cậu quanh quẩn

bên mép áo, khi cô

không để ý đãlén luồn vào trong. Cô giãy

giụa càng dữ dội,

ngược lại cậu trói

buộc càng thô bạo,

nhớ tới cách cô gọi

“Kỷ An Vĩnh”, trong lòng lửa

cháy càng khủng khiếp.

“Không...”.

Nghe thấy sự kháng

cự của cô, cậu xoa

nhẹ bờ vai gầygò thanh mảnh của cô, quyết

chí luồn tay ra

đằngtrước.

“Thi Vĩnh Đạo! Không

được...”. Cô tức giận đấm cậu,cắn

chặt môi, giọng cũng

đang run rẩy.

Trái lại cậu không

thèm để ý, dừng lại mép

dưới áo lót,nhìn thẳng cô. Giọng nói

khản tiếng mềm mại tối

đó thân mật, nhưng lại gọi người

khác, hơn nữa là Kỷ

AnVĩnh.

“Thi...”. Cô thở hổn hển,

liếc thấy sự kiên

định lộ ra trong ánh mắt cậu.

Nhân lúc cô sơ ý, cậu khống chế cơ thể cô,

đột ngột vén lớp áo lót mỏng manh ra, hạ môi xuống chặn đứng tất cả sự chống

đối của cô, phủ lên phần ngực mềm mại.

“Cậu nói dối!”.

Cậu kề sát tai cô khàn khàn nói ra mấy chữ, con dã thú bị cầm tù trong lòng

cuối cùng cũng thoát khỏi lồng, quyết định sẽ không tiếp tục làm theo cách của

cô nữa.


Phổ Hoa lạnh nhạt với Thi Vĩnh Đạo rất lâu, ngoài một lần nói “Xin lỗi, sau này

mình sẽ chú ý” ra, thời gian rảnh cậu vẫn như cũ, trâng tráo xuất hiện trước

mặt cô, hơn nữa không chỉ không có bất cứ chút nản lòng vì thái độ của cô,

ngược lại lần nào cũng đều rất vui vẻ, giống như trở về thời kỳ đặc biệt nào đó

hồi trung học. Cậu khi đó cũng bướng

bỉnh cố chấp đến mức làm cô đau đầu.

Cô không nhận điện thoại cậu gọi đến ký túc, không đọc thư của cậu, bị cậu chặn

lại trong trường thì mặc kệ, cậu theo cả đoạn đường cũng không có kết quả đành

trở về. Cô tưởng lạnh lùng sẽ

khiến cậu chùn bước nhưng cậu không hề như vậy.

Thi Vĩnh Đạo rất nhiều lần nói “Mình đợi cậu”, lần này không cần cô đồng ý,

cũng không còn nhất nhất dựa vào suy nghĩ của cô nữa. Cuối tuần cậu bám đuôi

theo cô về nhà, đợi mấy tiếng đồng hồ dưới nhà, tới khi gặp người đàn ông trung

tuổi nào liền đi lên hỏi: “Chú ạ, chú có phải là bố của Diệp Phổ Hoa không ạ?”,

cuối cùng quả nhiên đụng phải bố cô ở tầng dưới đánh cờ, toại nguyện gặp được

cô.

Bố cô chắp tay sau lưng lên lầu chưa đầy năm phút, Phổ Hoa đi dép, đến tóc cũng

không kịp buộc chạy xuống, việc đầu tiên là đuổi cậu đi.

“Cậu đi đi!”.

“Vậy thế nào cậu mới không giận?”.

“Thế nào cũng không được!”.

“Vì sao?”.

“Không vì sao, cậu đi đi!”. Cô đầy một bụng tức nói

không ra lý do.

“Vậy tối chủ nhật cùng về trường nhé?”. Cậu

nhượng bộ một bước.

Cô lại từ chối, “Không!”.

Cậu cũng bực, nghiến răng giận dữ, nhấc một túi thuốc bổ trong giỏ xe đặt xuống

đất, “Biếu ông ngoại cậu, không được nói không với mình! Mình về!”.

Cậu đạp xe trong sân nhỏ vài vòng vờ định đi, thấy cô đứng ở dưới lầu thực sự

bực mình, cuối cùng mới chịu đi về.

Đuổi được cậu về, Phổ Hoa vừa vào đến cửa liền bị bố gọi vào phòng, trực tiếp

hỏi cô có phải là đã yêu rồi không, đó có phải là bạn trai cô không. Cho dù

cô thề thốt không chịu nhận, người lớn rốt cuộc vẫn là người từng trải liếc một

cái là có thể nhìn ra bí mật trong đó.

Chủ nhật Phổ Hoa về trường, bố cô lấy ra bức ảnh chụp hồi tốt nghiệp cấp hai,

cấp ba của con gái dưới tấm kính, tìm kiếm gương mặt cậu con trai mới gặp mặt

một lần trong số hàng trăm người. Đeo

kính lão tìm tỉ mỉ trước sau trên dưới, cuối cùng cũng tìm được Thi Vĩnh Đạo

trong hai bức ảnh.

Cách vài hôm, buổi tối hai bố con gọi điện nói chuyện như thường lệ, bố cô thử

thăm dò: “Người đó... Thi Vĩnh Đạo... học

trường nào?”.

Phổ Hoa bặm môi do dự hồi lâu mới nói: “Đại học Bắc Kinh ạ...”.

“Học gì?”.

“Sinh hóa...”.

“Ừ, bao nhiêu tuổi rồi?”.

“Dạ... hơn con một tuổi...”.

“Nhà nó có ai?”.

“Có một anh trai ạ”.

Hỏi bảy tám câu là rõ nội tình, bố nói sang chuyện khác, không còn liên quan

đến Thi Vĩnh Đạo nữa. Từ đó về sau, bố cô không

trực diện nghe ngóng những chuyện của chính Thi Vĩnh Đạo hoặc liên quan đến cậu

từ Phổ Hoa nữa, nhưng hàng tuần khi Phổ Hoa về nhà bước vào cửa, bố đều ngồi

trên ban công hút thuốc, nhìn xuống tầng dưới một lúc.

Hai bố con đều là những người cẩn thận, trong việc này lòng đã hiểu nên lựa

chọn cách đi đường vòng. Phổ Hoa sắp hai mươi mốt tuổi rồi, có thế giới của

riêng mình, sau khi mẹ tái hôn bố không còn đối xử với cô như trẻ con nữa. Mọi

việc đều tôn trọng ý kiến, lựa chọn của bản thân cô.

Tuy bố chưa từng khiến Phổ Hoa quá khó xử vì chuyện của Thi Vĩnh Đạo nhưng giữa

họ đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh. Thái độ

của cô đối với cậu vẫn lạnh nhạt xa cách, thậm chí việc hiến máu cũng không nói

cho cậu biết.

Sau khi kiểm tra sức khỏe đạt tiêu chuẩn, Phổ Hoa đưa toàn bộ ba trăm tệ tiền

trự cấp khoa phát cho bố, bố hỏi, cô chỉ nói là tiền lương dạy gia sư, để bố

giữ lại mua thuốc lá.

Trước khi hiến máu, Kỷ An Vĩnh đến ký túc cài lại máy tính. Sau đó, ký túc lần

lượt có thêm rất nhiều táo đỏ, nhãn và sô cô la, thường bày trên bàn Phổ Hoa,

hỏi ai mua, Mạch Mạch nói là ký túc Kỷ An Vĩnh đưa cho, ai cũng có. Tối hôm

trước, Kỷ An Vĩnh còn đặc biệt gọi điện tới, dặn dò cô cẩn thận sức khỏe, nghỉ

ngơi cho tốt.

Cúp máy nằm xuống, Phổ Hoa trằn trọc không yên, mở quyển Tập thơ Tagore Kỷ An

Vĩnh tặng, tìm tới bài thơ Khoảng cách xa nhất trên thế giới.

Xuất phát từ góc độ lòng tham, cô hy vọng có được tình bạn của cậu ấy, thậm chí

nhiều hơn, nhưng có một giọng nói khác lại quấy nhiễu đến mức cô không thể yên

lòng.

Cậu nhiều lần nói trong điện thoại “Mình sai rồi! Diệp Phổ Hoa!”, “Cậu vẫn tức

giận à? Diệp Phổ Hoa!”, “Mình bị bỏng vì axít rồi! Diệp Phổ Hoa!”, “Cuối tuần

cùng về nhà nhé? Diệp Phổ Hoa!”. Cậu

biến tên cô thành ma chú, đọc tới nỗi cô không thể nào xem nhẹ sự tồn tại của

cậu nữa, thậm chí xuất hiện cả trong mơ, cậu tức giận, cậu bướng bỉnh, ngang

ngạnh, cậu trêu đùa, và cả nụ hôn tối đó của cậu...

Việc hiến máu tiến hành rất thuận lợi, Phổ Hoa đã hiến hai trăm CC máu, hơi

choáng váng, ra khỏi điểm hiến máu tại hội trường cô cảm thấy rã rời. Thái Hồng

đưa cô về ký túc, vốn nên đi ngay lên tầng nghỉ ngơi, nhưng có hai người đang

đợi cô ở cổng ký túc.

“Diệp Phổ Hoa!”.

Nhận ra Cầu Nhân bước tới nở nụ cười toe toét, Phổ Hoa vô cùng bất ngờ.

“Sao lại... là cậu?”.

“Hiếm khi nhỉ!”, Cầu Nhân nhiệt tình kéo tay cô, giới thiệu cho cô, cô mới biết

cô gái đi cùng Cầu Nhân là bạn học khoa Truyền thông trường Đại học Bắc Kinh.

“Có việc à?”.

“Ừ, định nhờ cậu giúp!”, Cầu Nhân kéo Phổ Hoa đến quán cà phê trong trường,

nhất định mời cô uống cà phê mới nói rõ ý định đến đây.

Cà phê vừa đắng vừa chát, thêm bao nhiêu đường cũng vẫn không có vị ngọt, Phổ

Hoa từ bỏ không thử nữa.

“Có chuyện gì thế?”.

“Bọn mình muốn tới thư viện trường Đại học Sư phạm tìm quyển sách, định mượn

thẻ mượn sách”

“Sách gì?”.

“Dần luận phân tích tinh thần - bản tiếng Anh của Sigmund Freud”.

“Đại học Bắc Kinh... không có à?”.

“Ừ... không tìm thấy”. Lời của

Cầu Nhân khiến Phổ Hoa sinh nghi, cô thoáng chạm vào ánh mắt cô gái ngồi bên

Cầu Nhân.

Đưa họ đi mượn sách, tiễn họ về, Phổ Hoa trở lại thư viện tìm trong hệ thống

tìm kiếm. Sách của Sigmund Freud có

rất nhiều, Dần luận phân tích tinh thần - bản tiếng Anh có ba cuốn. Đường

đường thư viện Đại học Bắc Kinh lại không có quyển này, thực không hợp lý.

Trở về ký túc, để nguyên quần áo nằm trên giường, cô cuộn tròn trong chăn, nhớ

lại lời Cầu Nhân nói, còn có cô gái đi cùng cô ta, càng nghĩ trong lòng càng có

cảm giác khó chịu.

Gọi điện cho bố, trong nhà không có ai, bạn cùng ký túc đều đi học, chỉ còn lại

mỗi Phổ Hoa. Cô mệt mỏi nhìn ra bầu

trời ngoài rèm cửa sổ, muốn tìm ai đó nói điều gì đó để dẹp yên những bất an

trong lòng, lại sợ là suy nghĩ nhiều. Đợi mọi người về, đợi đến khi quả thật

mệt tới nỗi không thể mở mắt ra, Phổ Hoa vẫn rất mâu thuẫn, nghĩ có nên nói cho

Thi Vĩnh Đạo biết Cầu Nhân tới tìm không.


Tối hôm hiến máu, Phổ Hoa đã có một giấc mộng dài.

Trong mơ như đang vào xuân, Kỷ An Vĩnh mặc áo sơ mi màu trắng đứng bên ngoài ký

túc, dựa vào xe đạp đọc một cuốn sách. Cô chạy xuống

tầng, ngồi ở ghế

sau, để cậu ấy đưa ra ngoài trường hóng

gió. Họ đi dạoqua sạp sách nhỏ

dưới cầu vượt, xếp

hàng bên đườngmua sô cô la hình

con cá loại một

đồng một cặp, vừa ăn

vừa đi bộ men theo bức tường

thấp ngoài trường...

Nửa đêm, cô tỉnh dậy, ngồi

trong bóng tối, lau mồ

hôitrên trán, bên cạnh không có Kỷ An

Vĩnh. Cô chưa bao giờ mệt mỏi như vậy, cứ như

toàn thân bị rút

sạchsức lực, cô chỉ là một cái xác

không hồn. xắn tay áo

lên xem vết chích lấy

máu, có một vết thâm

tím lại to bằng đầu ngón tay

cái.

Sáng hôm sau vào nhà vệ

sinh cô nhìn thấy vết máutrên

q**n l*t, Phổ Hoa

bỗng choáng váng, cô

chốngtay lên tấm ngăn để giữ

vững đôi chân mềm nhũn, tim đập gấp

gáp. cắn răng thay

rửa xong, lưng áo ướt đẫm một khoảng.

Mới mặc quần áo xong liền bị mọi người

khuyên trở lại giường

nằm.

Cả buổi sáng, Phổ Hoa

mê man ngủ vài lần,

trưa, mọi người trở về, Thái

Hồng đặt cơm trên bàn, Phổ Hoa

không ăn, chỉ nói mệt quá.

Chiều, hành lang yên

tĩnhmột cách khác thường. Cô ôm

bụng đau âm ỉ, ngủ không yên,

vén rèm nhìn điện thoại trên

bàn. Gọi vềnhà, ấn số mấy lần đều

ấn sai. Cuối cùng điện thoạicũng

kết nối thì bố lại không ở nhà, cô

thất vọng nằmxuống.

Sau đó làm thế nào? Gọi cho

ai?

Mẹ?

Hay Quyên Quyên?

Cô cố gắng nhớ lại số điện thoại

trong đầu, ấn một dãysố.

Chuông kêu hơn chục tiếng,

điện thoại đã có

ngườinhận.

“A lô?”.

“Thi Vĩnh Đạo...”. Cô chỉ

muốn khi nói ra tên

cậu, cậu sẽ đến ngay.

“Gọi nhầm rồi!”.

Người đàn ông thiếu kiên nhẫn

nói xong, liền lập

tứccúp máy cái “rụp”.

Cô lại thử một lần nữa,

người nhận điện thoại

là người khác.

“Thi Vĩnh Đạo...”.

“Gọi nhầm rồi, cậu ta

không ở phòng này!”.

Phổ Hoa buông ống nghe nằm

xuống, rút khăn phủ

gốiche lên mắt.

Chạng vạng tối mọi

người tan học trở về, Phổ Hoa lại

uống thuốc giảm đau. Tiểu Quỷ

ngồi bên giường nói

chuyện với cô, lau mồ

hôi cho cô, cô rõ ràng

nhìn thấy Tiểu Quỷ

đang mấp máy môi,

nhưng bên tai ong ong

không nghe thấy gì.

Thái Hồng bóp bóp tay

cô, lau mồ hôi sau

gáy, lập tức đỡ cô lên

choàng thêm quần áo, kêu Tiểu

Quỷ đi gọi điện.

Phổ Hoa khép mắt lặng lẽ chờ

đợi, cô muốn bố

tới,hay cô giáo? Bạn học khác?

Hoặc là bác sĩ. Đợi

người đó đến gần giường, thử

nhiệt độ trên trán cô, cô hé

mắtra nhìn, bất ngờ thấy Kỷ An

Vĩnh ở bên giường.

Cô không dám tin đôi

mắt khó hiểu sau cặp

kính, cậu ấy không

phải người trong mơ đó,

cậu ấy chưa bao giờ thể hiện

điều gì. Cậu ấy không nên là

người đầu tiênxuất hiện khi cô yếu đuối, thực không

nên!

“Cậu...”. Cô không nghe rõ

mình nói gì, cô muốn

hỏi “Vì sao cậu đến? Vì sao

không phải cậu ấy?” thì đã bịKỷ An Vĩnh nâng

người dậy.

Gương mặt cậu ấy phóng to

trước mắt cô, ánh mắtchăm chú khiến

cô không quen. Họ chưa bao giờ

có sự tiếp xúc

thân thể gần gũi đến thế,

cậu ấy đưa cô xuốngtầng, trên bậc

thềm hơi chao đảo, cô bám

vào cánh tay cậu ấy, chạm vào vai

cậu ấy, cơ thể cậu ấy rõ ràng hơi

khựng lại.

Ánh mắt của họ bất ngờ chạm nhau,

cô tìm thấy chínhmình trong đồng

tử cậu ấy, trắng

bệch, mồ hôi ướt đẫm, hơn nữa còn mơ

màng, câu hỏi quấy

rầy cô bao năm đó sắp trào ra

khỏi đáy tim, chính thời khắc

này,một giọng nói khác vang

lên trước.

“Để mình!”.

Cô mở to mắt tìm

kiếm nơi phát ra

giọng nói đó, ảo ảnh trước

mắt dần dần chân

thật rõ nét, là Thi

Vĩnh Đạo thở hổn hển vứt xe đạp

chạy lên bậc thềm,

cậuchạy rất nhanh, đến nỗi cô

tưởng cậu sẽ ngã.

Cô lại qua cơn chao

đảo ngắn ngủi một lần nữa,

rời xa một vòng tay lại

được đón nhận bởi một vòng

tay ấm áp hơn. Không cần bám vào

cậu, Thi Vĩnh Đạo đã đặtcô vững chắc ở vị trí

an toàn nhất trước

ngực, tự nhiên đến mức không

thể tự nhiên hơn nữa cậu lau

mồ hồi bên tóc mai

giúp cô, nơm nớp lo sợ

hỏi cô: “Cậu sao

rồi?”.

Cả buổi chiều, nỗi sợ hãi bất

an gạt không đi đó dầndần được xua tan, cô rất

muốn nói cho cậu ấy biếtkhông sao, muốn

nói cảm ơn Kỷ An Vĩnh, nhưng

cốgắng mấp máy môi vài cái,

một từ cũng không

thốt ra nổi, bóng người

trước mắt dần mơ hồ,

chỉ còn lại một

khoảng trắng.

Khi Phổ Hoa ý thức

được mình đang ở bệnh viện

thì đã là chạng vạng ngày hôm

sau.

Nghiêng đầu trên chiếc gối nhìn

giá truyền treo cạnh

giường. Cô phát hiện một

người đang ngồi trên chiếcghế dài nơi xa,

ôm vai dựa nghiêng vào

tường, kính đặttrên đầu gối,

gương mặt mệt mỏi

tiều tụy, đôi mắt

khéphờ.

Kỷ An Vĩnh tĩnh lặng, xa xôi như

vậy khiến cô không

kiềm chế được muốn

giơ tay ra lay cậu ấy tỉnh để cậu ấy về nghỉ ngơi,

nhưng hơi động một

chút lại chạm vào

người bên cạnh.

Thi Vĩnh Đạo gối lên cánh

tay ngủ một cách nặng

nề,râu mọc đầy má cậu, hơi châm

vào mu bàn tay cô.

Trong chăn, cậu dang

cánh tay ôm eo cô,

giống như cô ngủ bên

cạnh cậu, cũng bị cậu dựa

dẫm. Hưởng thụhơi ấm trên cơ thể

nhau, cô không nỡ đánh thức

cậulúc này, tiếp tục nhắm

mắt nghỉ ngơi.

Khi cô mở mắt lần

nữa, vị trí xa xa kia

đã không cònngười, chỉ còn một túi hoa

quả. Thi Vĩnh Đạo đang lười nhác

dựa bên gối, mân mê

mười ngón tay cô. Ánh mắt cậu có

thứ nhiệt có thể

thiêu đốt tâm hồn ngườikhác, cho dù cô

quay đầu vùi xuống gối giả vờ ngủ.

Cậu nhận ra cô đã tỉnh, dần dần kề sát, hôn dịu dàng

lên trán cô.

“Tỉnh rồi à?”.

Cô sợ sệt nhìn

cậu.

“Đỡ hơn chút nào

không?”.

“ừ”.

“Làm mình lo chết...”. Cậu cắn ngón

tay cô, từng đốttừng đoạn, “Chảy nhiều

máu đến thế!”.

Cô vẫn còn rất

yếu, nói không lên

lời.

“Lần sau không cho

nữa...”.

Môi cậu lại đặt lên trán

cô, trượt một đường ấm áp xuống chóp

mũi. Cô nghe thấy tiếng

thở dài phát ra từ

lồng ngực cậu.

Sau khi hồi phục, Phổ Hoa

không còn gặp lại Kỷ

An Vĩnh nữa. Hỏi mọi người,

mấy người đều nói tự

cônghĩ xem.

Cũng phải, những ngày

đó, cuộc sống của cô

tràn ngập Thi Vĩnh

Đạo, không còn quan

tâm những thứ khác.

Đầu hạ dịch “SARS” cuốn

sạch cả thủ đô, hàng ngày

Thi Vĩnh Đạo mạo hiểm tới thăm

cô, ngoài những việc

liên quan đến họ, cậu hiếm

khi đề cập đến chuyệnkhác. Mỗi lần nhìn nhau

qua hàng rào, cô không thể

quên được cậu đã vì cô trèo tường lén

chạy khỏi Đạihọc Bắc Kinh

đến đây, hơn nửa đêm không

có xe bus nên phải đi bộ từ

Đại học Sư phạm về

trường, cậu không biết

mua đâu ra chiếc đầu đĩa cho cô, tặng cô mấy bộ phim Mỹ

sợ cô buồn rầu vì

bị nhốt trong ký túc,

mỗi lần trước khi rời

đi, cậu đều dặn dò

cô “Đừngbị cảm nhé! Rửa tay

nhiều vào! Uống nước

nhiều!”,cậu còn bắt nam sinh cúp

điện thoại của cô hôm

đó xin lỗi cô...

Thi Vĩnh Đạo bằng

mọi cách thể hiện

tâm ý của mình,mấy tuần tình hình bệnh

dịch trở nên nghiêm

trọng,Phổ Hoa cũng cố gắng hết sức có thể

gửi cho Thi Vĩnh Đạo mấy thứ cần thiết

như khẩu trang, thuốc

tiêu độc, nhưng những thứ đưa cho Kỷ An

Vĩnh như một viên đá chìm

sâu trong đại dương,

không hề có bất cứ hồi

âm nào.

Thi cuối kỳ xong,

qua điện thoại của Quyên

Quyên,Phổ Hoa được biết khoảng thời

gian nghỉ học do dịch

“SARS”, Kỷ An Vĩnh lặng lẽ làm thủ tục,

theo chương trình trao

đổi sinh viên đi Canada. Ngoài

sự chấn động,chỉ còn lại nỗi buồn

sâu sắc trong lòng

cô.

Vào học năm thứ ba,

Phổ Hoa nhận được một thùng

bưu phẩm từ bưu

điện gửi đến, có sách

của Tagore, tự điển vi tính,

một chiếc bút máy đã

dùng, cũng có cảkhẩu trang và

thuốc tiêu độc chưa mở nắp mà

cô mua cho Kỷ An Vĩnh.

Tháng chín năm đó, ra khỏi cổng ký túc, cô

bướcxuống bậc thềm, từng bước đi về phía người

đang đợi trước nhà xe.

Cậu nghiêng người dựa lên xe đạp, trong

tay không có sách, vẫn nụ cười

lười nhác quen thuộc

trên gương mặt, thong

dong dang rộng cánh

tay chờ đợi cô.

Cậu ôm cô, cô dựa vào cậu.

Gió mùa thu ấm áp thổitung tóc cậu. Cô nhắm mắt,

hoàn toàn quên đi giấcmộng đó.

“Gọi mình đi!” Cậu

nói.

“Thi Vĩnh Đạo...”.

“Gọi lại lần nữa!”.

‘Thi Vĩnh Đạo...”.

“Diệp Phổ Hoa!”. Cậu

nghiến răng nói, nhưng

lạikhông thể che giấu được mãn nguyện

vui sướng củamình, cậu hôn cô,

không cần che giấu.

Từ bây giờ, cô là

người yêu của cậu

rồi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.