Chương80: Nói Bóng Nói Gió !

“Hắc, cái con bé chết tiệt kia, sao có thể nói chuyện với mẹ như vậy chứ?”

“Lời này bà đã nói rất nhiều lần rồi. Không có chuyện gì tôi liền cúp máy,

đừng quấy rầy tôi.” Từ Du Mạn nào để cho Viên Hân có cơ hội nói có

chuyện, không đợi Viên Hân nói chuyện, cô liền trực tiếp cúp điện thoại.

Viên Hân gần đây luôn bị người khác không có lễ phép cúp điện thoại, bị

người ta uy h**p, lại bị con gái của chính mình nói như vậy, tức giận

liền muốn phát tiết ra ngoài. Ở trong phòng tìm tới tìm lui, không có

thứ gì khác có thể để cho bà trút giận, không thể làm gì khác hơn là đập đồ. Viên Hân đập đồ cũng có lựa chọn, không đập thứ mình thích, không

đập đồ đắt tiền, chuyên chọn những thứ có thể ném ra tiếng vang nhưng

lại không đắt đỏ.

Trong phòng Viên Hân truyền đến âm thanh đập vỡ đồ, những người giúp việc đều ở bên ngoài, cũng không dám đi vào cũng

không dám làm thế nào, đành phải đứng ở cửa chờ. Hiện tại trong căn nhà

này lớn nhất cũng chỉ có Mộ Trường Phong, cậu chủ của bọn họ. Nhưng cậu

chủ đến bây giờ chưa trở về.

Đến 12 giờ đêm Mộ Trường Phong về

tới, Viên Hân đập đồ cũng đập đủ rồi. Quản gia tiến tới bên tai Mộ

Trường Phong nói gì đó, vẻ mặt của Mộ Trường Phong trở nên có chút âm u. Cũng không để ý Viên Hân đã ngủ chưa, vọt vào phòng ngủ của Viên Hân.

Viên Hân còn chưa ngủ, ở trong phòng loay hoay với mấy món đồ mà bà thu được trong mấy năm nay, Mộ Trường Phong đột nhiên xông vào, bà bị dọa giật

mình, vội vàng dùng chăn phủ lên đống đồ kia, cười gượng nhìn Mộ Trường

Phong “Trường Phong à, sao cậu trễ thế này mới về chứ? Đến phòng dì làm gì?” Cô nam quả nữ, có ý đồ gì?

“Nghe nói bà ở trong phòng đập đồ?” Không cần nghe nói nữa, anh đã thấy rồi.

Cả phòng có thể nói là một đống hỗn độn. Mộ Trường Phong đưa mắt đống

mảnh vụn của bình hoa dưới đất, trong lòng nghĩ ra một kế.

“Ha

ha, cũng không có gì đáng ngại, chính là tùy tiện đập mấy thứ rẻ tiền

thôi mà.” Chứng cứ ở đó, bà ta còn có thể phủ nhận sao, đành phải nhắm

mắt thừa nhận. Bà cũng không nói láo, bà đều chọn đập bể mấy thứ rẻ

tiền, thứ đắt tiền chính bà không nỡ đập.

“Hả? Vậy sao? Tôi thấy

không hẳn đâu.” Mộ Trường Phong ngồi xổm xuống, từ trong đống bừa bãi

nhặt lên một mảnh vụn: “Biết đây là cái gì không?”

“Không phải

chỉ là một cái bình hoa thôi sao, có gì lớn lao đâu.” Nhìn biểu tình của Mộ Trường Phong, chẳng nhẽ không phải cái bình hoa này rất quý chứ?

“Không phải chỉ là một cái bình hoa? Tôi chính là nhớ rõ bình hoa này là bà

nhất định muốn lấy từ phòng của mẹ tôi. Mẹ tôi lúc còn sống thích nhất

sưu tầm, đây là một trong những vật phẩm bà sưu tầm được, là một thứ

trong hoàng cung đời nhà Thanh. Hiện tại giá thị trường cũng đạt tới sáu triệu nhân dân tệ, thế mà đã bị bà đập thành mảnh vụn rồi.”

Mộ Trường Phong trong lòng thầm suy nghĩ : ‘Vỡ cũng tốt, dù sao cũng tốt hơn là nhìn thấy đặt ở phòng bà.’

Viên Hân nghe xong thì ‘biết vậy chẳng làm’, bà nào biết bình hoa này trông

thế nhưng trị giá nhiều tiền như vậy, nếu không cho dù đập chính bà,

cũng không thể đập bể bình hoa này. Vẻ ảo não trên mặt Viên Hân, khiến

trong lòng Mộ Trường Phong rất hả dạ.

“Thật trị giá nhiều tiền

như vậy sao?” Viên Hân không xác định hỏi. Đây không phải là vấn đề mấy

chục ngàn, mà là sáu triệu nhân dân tệ, một con số lớn như vậy. Viên Hân chỉ nghĩ đến giá bao nhiêu tiền, bà ta không nghĩ tới, giá tiền nhiều

hơn nữathì cái bình hoa này cũng đã bị bà đập vỡ rồi, từ nay không còn

đáng giá nữa.

“Bây giờ là cái giá này, đương nhiên nếu thời gian

càng lâu, giá tiền tự nhiên sẽ còn tăng cao hơn nữa.” Mộ Trường Phong

nghiêm túc, tiếc rẻ nói. Đây chính là mục đích của anh, khiến Viên Hân

buồn bực rối rắm, trong lòng khó chịu.

Thật ra cái bình hoa này

chỉ là một bình hoa bình thường, cũng không phải cái bình hoa trong

hoàng cung nhà Thanh gì đó. Dù sao Viên Hân cũng không phân biệt được

hàng thật giả, hiện tại bình hoa đã vỡ vụn, cũng không thể lấy đi làm

giám định, Mộ Trường Phong muốn nói sao thì là như vậy?

Khi Viên

Hân nghe lời khẳng định của Mộ Trường Phong, vẻ mặt cũng bị dọa sợ không còn chút máu. Quả thật cái bình hoa này là bà tình cờ nhìn thấy ở trong phòng của người phụ nữ kia, bà cảm thấy đẹp mắt, liền muốn đòi Mộ Thư

Bàng cho bằng được. Lúc đầu Mộ Thư Bàng không đồng ý, sau không chịu

được bà quấn quýt làm phiền mới đồng ý cho bà. Nhưng trước khi cho bà

còn dặn dò không được làm vỡ.

Lúc ấy bà còn tưởng rằng Mộ Thư

Bàng vẫn nhớ nhung vợ trước của ông, sợ bà làm hỏng. Hiện tại vừa nói,

đây chính là đồ cổ từ đời nhà Thanh không sai! Bởi vì có giá trị, cho

nên Mộ Thư Bàng mới dặn bà đừng làm. Nhưng bà không nên làm sao bây giờ

khi mà chính mình đã vỡ? Đây chính là cả sáu triệu, sáu triệu đó. Viên

Hân thiếu chút nữa thì ngất xỉu. Mộ Trường Phong khóe môi nhếch lên cười lạnh “Cái này chính bà tự dọn dẹp đi, tôi về phòng đây.” Mới

vừa giúp Viên Hân đóng cửa phòng, liền nghe thấy tiếng kêu gào của Viên

Hân. Bây giờ đã là đêm khuya mà không để ý là làm như vậy ảnh hưởng đến

người khác ngủ, không biết tính tình kiểu gì đây. Một người đàn bà như

vậy, Mộ Trường Phong thật không thể tin được Từ Du Mạn là do bà ta sinh

ra. Xem ra sau này anh nhất định phải cùng Tuyết Tuyết dọn ra ngoài ở.

Mặc dù đứa bé không thể nào giao cho bà ta chăm sóc, nhưng nếu chúng

thường nhìn thấy bà ta, mưa dầm thấm đất, chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.

Người đàn bà này nguy hiểm, tốt nhất không nên tới gần.

Từ Du Mạn lại lần nữa làm phù dâu. Sau khi Cố Uyên nhìn thấy Từ Du Mạn đổi lễ

phục, khắc chế không được chính mình, hôn cô đến không biết đến ai mới

bằng lòng buông ra. Cái trán của anh chạm vào trán của cô, nói: “Mạn

Mạn, khi nào em mới bằng lòng gả cho anh chứ? Vì anh mà mặc áo cưới?”

Anh đợi thật vất vả.

“Không phải nói còn sớm mà, anh vội cái gì?

Em mới 19 tuổi.” Từ Du Mạn kiên quyết không gả. Cô còn trẻ tuổi như thế, cũng không thể nhanh như vậy liền nhảy vào phần mộ hôn nhân.

“Nghe nói A Việt và Thẩm Mặc Dư đã lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi, hiện tại 18 tuổi là có thể lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi.”

“Vậy cũng không được, em còn muốn đi học.” Từ Du Mạn nghiêm khắc cự tuyệt,

kiên quyết không bị Cố Uyên dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt.

“Em có thể giống như A Dư, kết hôn xong vẫn có thể đi học, hiện tại cũng

không có quy định nói kết hôn rồi không thể đi học.” Anh nhất định phải

lừa cô đi kết hôn mới được, thật sự là nhịn quá mức khổ cực.

Từ

Du Mạn khinh bỉ nhìn Cố Uyên, cô dĩ nhiên biết trong lòng anh có ý nghĩ

xấu gì, cô mới sẽ không để cho anh được như ý đâu : “Không được, em còn

chưa chơi đủ đâu.”

“Sau khi kết hôn vẫn có thể chơi mà.” Trong

khoảng thời gian này cũng đã tham gia hai hôn lễ rồi, những người này là sao chứ, cố ý có phải không, chính là cố ý làm cho trong lòng anh ngứa

ngáya.

“Không muốn, anh sẽ quản em.”

“Hiện tại anh cũng đang quản em đấy thôi.”

“Vẫn không được. Được rồi, không được nói nữa, em vội đi rồi.” Làm phù dâu

không phải mệt mỏi bình thường, việc gì cũng phải làm. Mà lần này Cố

Uyên lại nhàn rỗi, anh không phải phù rể.

Phù rể là một người

đàn ông bộ dạng xem như được, nhưng so với Mộ Trường Phong thì kém hơn

nhiều, chứ đừng nói là so với Cố Uyên, hay như tên Úc kia, không cần so. Yêu nghiệt là không thể lấy ra để so sánh.

Từ Du Mạn biết người

bạn mà chị Tuyết mời tới, đáng lẽ Từ Du Mạn còn định nói hay là để Cố

Uyên làm phù rể, nhưng chị Tuyết đã sớm chọn được người rồi, cô cũng

không tiện nói thêm gì. Vốn cho rằng phù rể này là nam khuê mật của chị

Tuyết, cho nên chị ấy mới kiên quyết để anh ta làm phù rể. Nhưng sau khi nghe được chị Tuyết nói nguyên nhân để cho người đàn ông kia làm phù

rể, cô nhóc Từ Du Mạn nham hiểm gian xảo như vậy cũng phải vô cùng bội

phục Lâm Thiển Tuyết. Chiêu này của chị Tuyết thật là cao tay, quá cao

tay rồi. Về sau cô kết hôn cũng phải gọi Tả Minh tới làm phù rể. Không

sai, người đàn ông kia chính là bạn trai mối tình đầu của chị Tuyết,

Trang Ngôn Túc.

Theo như Lâm Thiển Tuyết nói chính là lúc trước

tuổi trẻ khinh cuồng, hai người ở bên nhau lên kế hoạch cho tương lai,

hơn nữa đều đồng ý với cam kết, nói tương lai nhất định phải cùng nhau

đi vào cung điện hôn nhân. Cho nên Thiển Tuyết mời anh ta tới làm phù

rể, cũng coi như thực hiện lời hứa hẹn lúc trước, để mình không bị nói

là nuốt lời.

Từ Du Mạn biết nguyên nhân, cũng cảm thấy hay. Nếu

lúc trước cô cũng nói như vậy, nhất định cũng sẽ làm như thế. Nhưng thời điểm cô và Tả Minh ở bên nhau, cũng không nói nhất định phải cùng nhau

đi vào cung điện hôn nhân. Nhiều nhất chính là lúc Tả Minh muốn cùng cô

xảy ra quan hệ, cô cự tuyệt, nguyên nhân cự tuyệt chính là cô không muốn trước khi cưới phát sinh quan hệ, nhất định phải sau khi kết hôn mới

được.

Tả Minh chính là vì nguyên nhân này mà chia tay với cô. Bởi vì Tả Minh đã tìm được một cô gái nguyện ý cùng hắn cho nên mới chia

tay với cô. Đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thn d**.

Mộ Trường Phong cũng không biết Âu Dương Nhất Phàm cùng Từ Du Mạn có quan

hệ, Âu Dương Nhất Phàm là bạn hợp tác trên phương diện làm ăn của anh

ta, cho nên kết hôn đương nhiên sẽ không quên mời Âu Dương Nhất Phàm.

Điều này khiến Từ Du Mạn buồn bực nhất. Gần đây cô liên tục trốn tránh

Âu Dương Nhất Phàm, nhưng lại liên tục đụng phải.

Đang lúc cùng Lâm Thiển Tuyết mời rượu, cô ngoài ý muốn nhìn thấy Âu Dương Nhất Phàm, cô cảm thấy bất ngờ “Chúc chú rể cô dâu trăm năm hòa hợp, vĩnh kết đồng tâm.” Âu Dương Nhất Phàm

sảng khoái uống cạn ly rượu vang, cả quá trình ánh mắt chưa từng rời

khỏi Từ Du Mạn.

Từ Du Mạn hoàn toàn không nhìn Âu Dương Nhất

Phàm, với quan hệ càng thêm lúng túng giữa cô và hắn, cô đành phải xem

Âu Dương Nhất Phàm như không khí, không nhìn thẳng vào hắn.

“Chị.” Từ Du Mạn nghe thanh âm của Tống Lâm Bạch, nhìn chung quanh, nhưng người thật sự hơi nhiều, căn bản cũng không nhìn thấy.

“Chị Mạn.” Thanh âm từ phía sau truyền đến, Từ Du Mạn xoay người liền nhìn thấy Tống Lâm Bạch.

Tống Lâm Bạch so với lúc bình thường ở trường học vẫn có sự khác biệt khá

lớn, ở trường học Tống Lâm Bạch đều mặc quần áo thể thao, hoặc đồng

phục, hôm nay lại mặc vào bộ âu phục, dù sao đây là buổi lễ đặc biệt,

mặc thế này cũng là bình thường.

“Ừ, em cũng ở đây à.” Nhìn thấy

Tống Lâm Bạch, cô lại càng không nhìn tới Âu Dương Nhất Phàm. Tống Lâm

Bạch đáng yêu hơn nhiều so với Âu Dương Nhất Phàm.

“Chị hôm nay thật xinh đẹp, rất đẹp.”

“Ha ha, cám ơn. Em cũng rất đẹp trai.” Tống Lâm Bạch kéo người đàn ông đứng bên cạnh qua, hào hứng giới thiệu : “Đây là anh trai của em.” Sau đó sẽ hướng về phía Tống Sâm Bạch giới thiệu : “Đây chính là chị lớp trên mà

em đã kể với anh, bây giờ đã là chị của em, Từ Du Mạn.”

Lúc Từ Du Mạn đang quan sát Tống Sâm Bạch, thì anh ta cũng đang quan sát cô.

Người đàn ông này là một nhân vật. Cô gái này rất được, thảo nào em trai mình lại thích. Chỉ là nếu cô ấy thích em trai anh, anh nhất định sẽ

đồng ý. Bởi vì cô gái này một khi đã yêu ai, thì vĩnh viễn sẽ không thay đổi, nhưng thật đáng tiếc chính là cô ấy không yêu em trai của mình.

Tống Sâm Bạch không có ý khác, chỉ là cảm thấy có chút đáng tiếc mà

thôi.

“Rất xin lỗi, tôi còn có việc, không thể nói chuyện với mọi người nữa.”

“Không sao.” Tống Sâm Bạch lịch sự nói, sau đó kéo Tống Lâm Bạch trở lại chỗ ngồi.

Từ Du Mạn thật sự rất muốn coi như không nhìn thấy Viên Hân đang đi về

phía cô: “Mạn Mạn, chúng ta có thể đi ra ngoài tâm sự một chút không?”

Lại là câu mở màn này, cô thật hoài nghi trừ những lời mở đầu này, Viên Hân thật sự tìm không ra lời nào để nói: “Tôi nghĩ chúng ta thật sự không

có gì hay để nói chuyện.”

“Mạn Mạn, là mẹ sai rồi, sao con không

thể tha thứ cho mẹ chứ?” Nước mắt cũng đã đảo quanh trong hốc mắt của

Viên Hân rồi, người không biết nhất định có thể cho rằng cô đang ức h**p bà.

Bộ dạng điềm đạm đáng yêu lần này thật là dễ dàng làm người

ta thương tiếc. Viên Hân nhờ có bộ dạng này mà lấy được ba của cô, còn

có sự quan tâm của Mộ Thư Bàng. Kỹ thuật diễn hạng nhất.

“Được

rồi, tôi tha thứ cho bà.” Không muốn dây dưa nên Từ Du Mạn sảng khoái

đồng ý. Thật ra cô cũng không thể nói rõ có tha thứ được hay không, chỉ

là cô không biết phải đối mặt với Viên Hân thế nào. Nếu bảo cô gọi Viên

Hân là mẹ, chắc chắn là không có khả năng. Nói không chừng bảo cô gọi

một con chó là mẹ, cô còn có thể gọi, nhưng đối với Viên Hân, thứ lỗi cô không thể làm được.

“Có thật không?” Dễ dàng như vậy sao? Viên

Hân có chút không tin tưởng. Nhưng nghĩ lại, mình dù gì cũng là mẹ của

con bé, giữa mẹ con sao có thù hận sâu như vậy chứ? Con bé này từ nhỏ đã thiếu tình thương của mẹ, nếu hiện tại cho nó một chút tình thương của

mẹ, chắc chắn chuyện gì nó cũng sẽ đồng ý. Thành công sắp tới rồi.

“Thật.” Nói xong, cô chuẩn bị rời đi, lại bị Viên Hân kéo lại.

“Thật sự là quá tốt. Mạn Mạn, con rốt cuộc đã chịu tha thứ cho mẹ.” Viên Hân

giả vờ như mình rất kích động, rất giống như một người mẹ thất lạc nhiều năm thật vất vả mới tìm được đứa con của mình. Nước mắt trong nháy mắt

liền chảy ra.

“Bà có thể lớn tiếng hơn một chút để cho mọi người

đều biết.” Từ Du Mạn thấy đã có người chú ý tới bọn họ, nhỏ giọng nhắc

nhở. Sau đó cô không hề bất ngờ khi thấy Viên Hân lại giả bộ như không

có chuyện gì xảy ra, vẫn là dáng vẻ phu nhân cao quý. Nước mắt cũng thu

hồi lại hết.

“Vậy mẹ đi trước nhé, một lát nữa mẹ lại tới tìm con.” Viên Hân vội vã rời đi.

Từ Du Mạn nhìn dáng vẻ Viên Hân nhàn nhã vênh váo nói chuyện phiếm cùng

những người phụ nữ khác, trong lòng thở dài. Thì ra thứ mà bà ta cần

chính là cuộc sống như thế. Xem ra cuộc sống của bà ta thật đúng là như

cá gặp nước. Như vậy mình không phải nên tha thứ cho bà ta mà thành toàn cho bà ta sao? Từ Du Mạn nghĩ tới đây, lại cười lạnh. Vứt bỏ con gái

của mình đổi lấy cuộc sống như thế, cũng chỉ có bà ta có thể làm được.

Không thể không thừa nhận vừa rồi cô đúng là có chút dao động. Nhưng Viên Hân cũng không cho cô cơ hội kia. Cô vừa nhắc nhở, Viên Hân liền lập tức

rời đi. Xem ra thật sự rất sợ người khác biết quan hệ của hai người.

Trong lòng cô âm thầm tính toán, cô muốn biết Viên Hân bất chợt làm như

vậy là vì mục đích gì.

Khi khách toàn bộ về hết, Viên Hân quả

nhiên lại tìm tới Từ Du Mạn. Dưới ánh mắt không rõ chân tướng của Mộ

Trường Phong, dưới vẻ mặt kỳ quái của Cố Uyên, Viên Hân tích cực dẫn Từ

Du Mạn tới ngồi vào trong xe của bà ta. Từ Du Mạn cũng không phản đối,

để lại cho Cố Uyên ánh mắt ý bảo tự mình về nhà, rồi lên xe của Viên

Hân.

“Mạn Mạn, người đàn ông vừa rồi đi cùng con là gì của con?” Viên Hân nói bóng nói gió.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.