Chương17: Thành thân

Nhìn thấy bộ dáng đáng thương tội nghiệp của Tô Việt, Lô Uyển Chi cũng giận không được, chỉ

gật gật đầu lắc ngón tay nói, "Chúng ta ngày mai. . . ngày mai. . . "

Kết quả nói một lúc lâu ngày mai, cứ nói như vậy không có lời kế tiếp, Tô

Việt nhìn vẻ mặt rối rắm thẹn thùng của nàng trong lòng cảm khái, nếu

lúc này là ban ngày thì tốt biết bao, như vậy hắn có thể nhìn thấy vẻ

mặt ửng hồng của Lô Uyển Chi rồi.

Tô Việt thật sự không thể

chịu nổi Lô Uyển Chi tự ngược đãi mười ngón tay của nàng, nâng cánh tay

giữ lấy tay nàng, cảm giác thật nhỏ bé và mềm mại giống như trong tưởng

tượng của hắn.

"Ta biết ngày mai chúng ta sẽ thành thân, về

sau có rất nhiều thời gian có thể nhìn thấy nàng, nhưng mà bây giờ ta vô cùng nhớ nàng, muốn được nhìn thấy nàng. Bằng không đêm nay ta sẽ không ngủ được", Tô Việt nhìn đỉnh đầu nàng nói tha thiết, hắn cũng muốn nhìn vào ánh mắt Lô Uyển Chi nói lắm chứ, nhưng ngặt nổi Lô Uyển Chi cứ luôn luôn cúi thấp đầu theo kiểu con dâu rụt rè, hắn cũng không thể trực

tiếp lấy hai tay nâng đầu nàng lên được.

Tô Việt cảm thấy lúc này bản thân hắn có thể nắm được tay nàng đã là rút hết dũng khí trên

người, hắn không phải sợ Lô Uyển Chi làm gì hắn, mà sợ nàng hoảng hốt

lớn tiếng đánh thức cả nhà Lô Dũng thức giấc, đến lúc đó lại nói bản

thân hắn l* m*ng, lại đính thêm cái danh xấu. Vì ban đầu, lịch sử bản

thân hắn trong mắt hai vị trưởng bối không được tốt.

Lô Uyển

Chi nghe lời hắn nói đầu càng thấp hơn, trong lòng cũng rất vui mừng,

không biết nên trả lời thế nào, chỉ yên lặng đứng đó, mặc cho hắn nắm

tay.

Hai người cứ như vậy đứng trong đêm đông lạnh gió, nắm

tay, đột nhiên Lô Uyển Chi hắt hơi một cái, không thể trách nàng, hôm

nay không khí thật sự rất lạnh.

Mà một tiếng hắt xì này

phảng phất như tiếng sấm rền, đánh thức Trương thị trong phòng, bà cao

giọng, "Uyển Chi, sao còn chưa vào nhà sao, bên ngoài lạnh lẽo đừng để

bị đông lạnh!"

Đồng thời thức tỉnh hai người như si như mộng

đang đứng trong sân, Lô Uyển Chi vội vàng tránh thoát bàn tay Tô Việt

như tránh rắn, nhỏ giọng nói, "Trời tối đêm lạnh, ngươi cũng nhanh trở

về đi", nói xong không quay đầu lập tức vào nhà.

Ngay khi bàn tay Lô Uyển Chu rút khỏi tay mình, Tô Việt cảm thấy trong lòng đột

nhiên thiếu vắng cái gì đó, phảng phất như nếu thiếu vật đó, nửa đời sau của hắn sẽ ảm đạm vô sắc.

Lúc này đây, hắn càng thêm khắc

sâu nhận thức tầm quan trọng của Lô Uyển Chi đối với bản thân hắn, nếu

nói trước kia chỉ là một giấc mộng, vậy thì hiện tại nàng chính là thớ

thịt là cả trái tim trên người hắn.

Nhìn Lô Uyển CHi vào nhà, đèn sáng trong nhà tắt đi, đứng ngu ngơ trong sân Lô gia một lúc lâu Tô Việt mới kéo cơ thể cứng ngắc rời khỏi.

Lô Uyển Chi cảm thấy trái tim mình gần như muốn nhảy ra khỏi miệng nàng, cái loại kch thch lại hưng phấn này lấp đầy cả người nàng. Nàng chưa từng có cảm giác

chắc chắn như thế, quyết định gả cho Tô Việt thật sự là đúng.

Hai người trong đêm nay đã có một sự đối lập rõ ràng, Tô Việt về tới nhà

vừa nằm trên giường liền ngủ ngay, buổi sáng mở mắt ra là cười. Lần này

đến lượt Lô Uyển Chi lăn qua lăn lại ngủ không được, lòng tràn đầy suy

nghĩ, một lát là hai mắt sáng lấp lánh của Tô Việt, một lát là vẻ mặt

oán giận của cha nương nàng khi nói về tình hình của bản thân, cuối cùng hai hình ảnh chồng chéo lên nhau làm Lô Uyển Chi không biết ngủ lúc

nào, tận đến ngày hôm sau mới bị Lô Hà Hoa đánh thức.

Trương thị vì chuyện hôn sự của Lô Uyển Chi nên cố ý mời toàn bộ năm phúc nương đến giúp Lô Uyển Chi làm tóc trang điểm.

Sáng sớm chỉ được ăn một chén cháo trắng, nói buổi sáng hôm nay dựa theo quy củ không thể ăn cơm, thế nhưng biết rõ bữa cơm tiếp theo của Lô Uyển

Chi phải chờ đến buổi tối mới có, thế nên người Lô gia làm sao có thể để nàng bị đói được, lập tức ép nàng ăn chén cháo, nhưng mà Lô Uyển Chi

bởi vì nguyên nhân không ngủ ngon đêm qua nên không có chút khẩu vị nào, chỉ ăn được nửa chén rồi đẩy ra.

Ngay lúc này, đúng lúc một

số người hóa trang cho cô dâu vừa đến, Trương thị cũng không ép nàng ăn, vì thế tùng tùng xèng xèng bắt đầu trang điểm, người hóa trang kia thấy Lô Uyển Chi lập tức cảm thán, bà ta đã tới nhiều nhà giúp người ta

trang điểm chưa từng thấy tân nương nào xinh xắn như vậy, đây là lần đầu tiên.

Tuy biết bà mụ này nói lời khách sáo nhưng Trương thị

vẫn nhịn không được khen thưởng một chuỗi đồng tiền vàng. Vui vẻ ra mặt

dặn dò bà ta nhất định phải trang điểm thật đẹp cho Lô Uyển Chi.

Mà sáng sớm, người đến giúp Tô gia nối liền không dứt, dọn bàn dọn ghế,

nhóm lửa chưng bánh bao, lấy pháo lấy lửa thạch không quá nóng. Vương

thị nhìn cũng vui vẻ, mà lúc này rốt cuộc Triệu thị cũng xuất hiện mang

theo Tô Đại Hà lắc lư đến đây, Vương thị thấy có nhiều người ở đây cũng

không vui vẻ nhìn nàng ta, chỉ nói tới là được rồi, đợi nàng ta lát nữa

thu xếp tiếp đãi khách nữ.

Nào ngờ Triệu thị trên mặt tươi

cười, lời nói lộ ra vẻ khinh thường, "Nương, ta nói người làm gì mà

phiền phức như vậy, Lô gia trong thôn cũng có ai thân thích đâu, chỉ có

mấy người hàng xóm thôi, người xem người bày vẽ phô trương thế này, cái

này so với lúc ta thành thân còn phô trương hơn".

Vương thị

lời nói còn chưa ra khỏi miệng, đúng lúc Tô Việt sau khi bị người khác

trêu ghẹo chuẩn bị trở về phòng mặt hỉ phục nghe được, nghe xong hắn

không hài lòng.

"Đại tẩu, tẩu nói có đạo lý, bên nhà vợ ta

quả thật không giống nhà mẹ đẻ của nhiều người, bà bà cô cô, ôi trời,

ây, ồ, ta nhớ ngày đại ca và tẩu thành thân người của bên tẩu tới cửa

chúng ta đều chật ních, có phải thân thích hay không đều chạy tới ăn ké

một bữa cơm, khiến bọn ta mở mang tầm mắt", Tô Việt nói lời châm chọc

nhưng trên mặt thật sự tươi cười sáng rỡ, phảng phất như hắn đang cười

chế nhạo người khác.

Triệu thị nghe xong sắc mặt tối sầm lại, có một đại gia tộc luôn là việc nàng ta vẫn lấy làm hãnh diện, đương

nhiên người trong nhà nhiều hơn thì càng hỗn tạp, dạng người gì cũng có, ngày nàng ta thành thân họ hàng xa tít tận đâu cũng chạy tới uống rượu

mừng, cuối cùng say xỉn rối tinh rối mù còn cãi nhau ầm ĩ một trận, sự

kiện kia luôn là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng Triệu thị, có người nào

mong trong ngày trọng đại của đời mình gặp phải chuyện đó bao giờ.

Bây giờ nghe chú em nhắc tới, trên mặt nàng ta không nhịn được, đang suy

nghĩ gỡ lại danh dự, Vương thị bên cạnh đã lên tiếng, "Ngươi còn không

đi nhanh vào nhà thay quần áo đi? Cũng không xem lúc này là lúc nào nữa, đội ngũ đón dâu sẽ lập tức xuất phát", nói xong kéo Tô Việt đi vào

trong nhà.

Đội ngũ rước dâu kéo thành một dãy dài từ Tô gia

xuất phát, trong thôn người họ Tô cũng chỉ có hơn mười hộ, bọn họ nhìn

đều cảm thán, mấy người Tô gia này huy động tất cả mọi người ra, đội ngũ kéo dài tận tới nửa thôn.

Mà Tô Việt hắn cưỡi trên con ngựa

cao to được mượn từ trấn trên, một thân đỏ thẩm phản chiếu lên khuôn mặt hắn, càng có vẻ anh tuấn, miệng cười, tinh thần sảng khoái chen chúc đi về phía Lô gia.

Một đám người tới cửa Lô gia, Tô Việt xuống

ngựa bị làm khó một phen mới được vào cửa sân không nói, phía sau hắn cổ kiệu còn chờ bên ngoài, dựa theo quy cũ phải để huynh trưởng cõng muội

muội lên kiệu, không có huynh trưởng thì đệ đệ cũng được, còn cơ thể của cậu em vợ Lô Văn Hiên khá nhỏ, Tô Việt cảm thấy lưng hắn cũng có thể

làm cực tốt.

Ai ngờ, Lô Văn Hiên thật sự muốn đưa tỷ tỷ hắn

lên kiệu, có thể là vừa nhìn thấy nương và Nhị tỷ Lô Hà Hoa đều khóc nấc hụt hơi bên cạnh, hắn cũng đau lòng theo, cũng có thể là bản thân từ

nhỏ đã vô cùng thân thiết với Đại tỷ, cũng có thể là lo lắng người Tô

gia thấy người Lô gia, cho rằng bản thân nhà hắn không có người, hắn

muốn nói cho mọi người biết, tương lai Đại tỷ ở Tô gia nếu bị ủy khuất

thì còn có hắn - một đệ đệ ruột vì tỷ tỷ làm chỗ dựa.

Vì thế

một Lô Uyển Chi được che khăn đỏ thật sự được Lô Văn Hiên rung rẩy cõng

đi, kỳ thật bởi vì thức ăn Lô gia luôn luôn tốt hơn người khác nên chỉ

vừa qua sinh nhật mười hai tuổi nhưng Lô Văn Hiên đã cao hơn Lô Uyển Chi nửa đầu, có điều thân thể hơi gầy yếu, nhưng mà hắn ý chí kiên quyết,

cuối cùng đến Lô Dũng cũng gật đầu, vì thế Lô Uyển CHi yên lặng chảy

nước mắt trên lưng đệ đệ nàng.

Một phần tình cảm chân thành

của tỷ đệ Lô gia thật tình làm mọi người có mặt cảm động, Tô Việt càng

cố kìm nén xúc động muốn bước lên giúp đỡ.

Lô Văn Hiên cắn

răng cõng Đại tỷ lên kiệu hoa, vì thế tiếng kèn thổi trống vang bắt đầu

nổi lên, rất nhanh sau đó tiếng nhạc mừng đã hòa tan một phần thương cảm nhàn nhạt kia.

Tiếng nhạc kéo vang không ngừng cùng tiếng

pháo nổ tràn ngập toàn bộ thôn trang, vẻ mặt Tô Việt mĩm cười nhưng

trong lòng không ngừng cuồn cuộn, nghĩ đến người phía sau mình là Lô

Uyển Chi, nhìn thấy số người thưa thớt đưa dâu của Lô gia, giờ phút này

hắn chỉ cảm thấy cuộc đời này nhất định phải đối xử thật tốt với Lô Uyển Chi, bằng không thật có lỗi với nàng, thật có lỗi với cha mẹ vợ của

hắn, càng có lỗi với cậu em vợ đã vất vả vừa rồi.

Rất nhanh,

đội ngũ đã đến cửa sân Tô gia, Tô Việt nhanh chóng xuống ngựa. Nhanh

chân bước đến trước cửa kiệu hoa, nhẹ giọng nói, "Uyển Chi, là ta, ta

đến đây".

Đang đắm chìm trong cảm xúc bi thương rời xa người

thân, Lô Uyển Chi nghe được lời hắn nói, giống như có một dòng suối ngọt rót vào nội tâm. Đúng vậy, sau này người đàn ông đứng bên ngoài sẽ là

người thân của nàng rồi.

Lại liếc nhìn về bàn tay xốc lên

mành kiệu kia, khung xương rõ ràng, bàn tay khỏe mạnh, Lô Uyển Chi ngưng khóc, kiên định đưa bàn tay mình ra, về sau cuộc sống của bản thân mình sẽ cùng với người đàn ông có bàn tay ấm áp này dây dưa cùng một chỗ,

bất kể thế nào bọn họ sẽ kiên cường chịu đựng, tương lai còn có quá

nhiều chuyện chờ nàng làm, nhiều ân nàng phải hồi báo, nhiều kẻ thù nàng cũng muốn trả thù.

Lô Uyển Chi vừa đặt bàn tay lên tay Tô

Việt, Tô Việt liền dùng sức kéo nàng vào lòng ôm lấy, cúi đầu cách mảnh

khăn đỏ thì thầm, "Uyển Chi, chúng ta đến nhà rồi".

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.