Chương74: Coi tiền như rác

Cố Lăng Vi dùng dây thừng cố định cơ thể mình, trong bóng đem

dọc theo bức tường lầu bí mật thả xuống, khu này hình chữ L, bên cạnh

còn có căn nhà khác đã cú, đầy dây trường xuân mọc tươi tốt, vừa lúc che giấu cho Cố Lăng Vi, cô bám lên cửa sổ lầu 4, trốn sau đám lá cây

trường xuân, nếu không nhìn kĩ cũng không thể nào nhận ra.

Ở đây cách chỗ của bọn cướp khoảng 30m Cố Lăng Vi ẩn mình ở nơi bí

mật, có thể nhìn rõ tình huống trong phòng, phòng 20m vuông hỗn độn vô

cùng, quần áo, chăn đệm rồi cả thùng cơm hỗn loạn, có rất nhiều bình

rượu rỗng, giống như thùng rác nhỏ.

Từ góc độ của Cố Lăng Vi nhìn qua chỉ thấy được một tên cướp canh

cạnh cửa, một tay chĩa súng vào một đứa bé hơn mười tuổi ngồi dưới, đứa

nhỏ trên đùi có vết máu loang lổ, chắc là lần đầu nếm phải nguy hiểm,

trên mặt đã trắng bệch không còn máu.

Theo cách tên cướp tìm ra căn phòng này cũng có thể thấy đây là người lành nghề, cho dù bốn phía có thể che giấu được tay súng bắn tỉa thì

chỉ là một bãi đất, từ góc độ này, muốn bắn ở vị trí chí mạng cũng không thể, Cố Lăng Vi đưa súng lên, kéo chốt bảo hiểm, nhắm đối phương, nhưng mà tay lại không khống chế được run lên. Nhắm mắt lại, để cho lòng mình kiên cường lên, đây là tên cướp, giết người, cô đây không phải giết

người, mà là cứu người, bên tai đột nhiên vang lên tiếng Hiểu Vân;" Lăng Vi, chỗ mình có thể thấy được tên cướp mặc áo trắng và hai con tin bên

hành lang, con tin trước mắt an toàn nhưng mà tinh thần của tên cướp

hình như không được, có phần luống cuống rồi".

Cố Lăng Vi lòng trầm xuống, đúng vậy, nếu cô sợ hãi thì hai người đó

cũng không sống nổi, không chừng hai tên cướp chó cùng rứt giậu, cầm

súng mà bắn, có khi còn thương tổn sinh mệnh vô tội, nghĩ đến đây cô

nhắm mắt, đặt tay lên cò, nhắm một lần nữa, thấp giọng: "Hiểu Vân, mình ở đây thấy được tên cướp mặc áo lam, mình đếm đến 5, chúng ta cùng nhau

nổ súng, tránh bắn một người khiến tên kia có cơ hội gây hại cho con

tin, hiểu không?"

Hà Hiểu Vân trầm mặc hồi lâu rồi nói: "Hiểu".

"Năm, bốn, ba, hai..."Giọng cô trầm ổn rõ ràng, Tào Tú Hà nhìn chằm chằm cửa sổ lầu 4, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.

" Một"

"Đoàng....đoàng...

Hai tiếng súng đồng loạt vang lên, tên bắt cóc bên cửa sổ bị bắn

chết, Cố Lăng Vi nhanh chóng nhảy lên đến phòng tên cướp, Hà Hiểu Vân

mặt đã trắng bệch, đứng bên thi thể tên cướp ngẩn người hồi lâu, hai tên đều bị bắn chết, không có thời gian giãy dụa. máu nhuộm đầy, cực kì

khinh khủng.

Cây súng trong tay Hà Hiểu Vân run lên, như choáng váng, Lưu Ngọc

Linh, Tào Tú hà và các đội viên khác cũng nhanh chóng đi vào, Lưu Ngọc

Linh, Tào Tú Hà đã quen phối hợp với cảnh sát sau đó dọn dẹp, chỉ là

những ngươi khác, như mười đội viên đội tập huấn Cố Lăng Vi thì không,

một nam cảnh sát lúc nãy giới thiệu tình huống đến cười nói: “ Tào đội

trưởng, cám ơn các cô giúp chúng tôi".

Nhìn hai tên cướp trên mặt đất, anh có phần bội phục nhìn Cố Lăng Vi

và Hà Hiểu Vân nói :Đúng là thiện xạ, đúng thẳng mi tâm, so với tay súng bắn tỉa còn chuẩn hơn.

Tào Tú Hà hàn huyên với anh vài câu, sau đó đưa đội về căn cứ, lần

đầu tiên giết người, Cố Lăng Vi, Hà Hiểu Vân thậm chí những đội viên

trong đội tập huấn đều trằn trọc cả đêm, nhắm mắt lại đều là hình ảnh

đó, tối ngủ không đủ, ngày còn luyện tập cao độ thì khó mà chịu nổi, một ngày trôi qua, một đám người mặt như màu đất, không còn chút tinh thần.

Tào Tú Hà đẩy cửa ra ban công, cúi đầu thở dài, Lưu Ngọc Linh đưa ly

nước cho cô nói : “Yên tâm đi, các cô gái sẽ hiểu được thôi, cô quên à,

trước kia chúng ta không phải cũng thế sao, tin tưởng các cô gái đó,

cuối cũng cũng sẽ hiểu, các cô chỉ giết người xấu, là phần tử tội phạm,

sau này sớm hay muộn khi làm nhiệm vụ đội đặc công, đa số đều dùng súng

thật với các tên cướp liều chết, giết người cũng thành cơm bữa.

Qua một ngày, các cô mới nghĩ được thông suốt, sắc mặt cũng hồng hào

hơn, tinh thần diện mạo cũng trở lại như thường, toàn bộ các hạng mục

huấn luyện đã hoàn thành, Hàn đội trưởng mang theo đội đặc công về căn

cứ.

Được nghỉ ngơi hai ngày, mười người đội tập huấn lại sắp bắt đầu đợt

khảo hạch cuối cùng, cũng là mục đích trở về của Hàn đội trưởng, tối hôm nay nằm trên giường, Hà Hiểu Vân đột nhiên thởi dài Lăng Vi, cậu thấy

mình có chán không, hai ngày không huấn luyện mình lại thấy người không

thoải mái, giống như sắt vụn ấy.

Cố Lăng Vi còn chưa trả lời những người khác trong kí túc xã đã cười

khanh khách, lọt vào lỗ tai của Tào Tú hà và Lưu Ngọc Linh đang đi tuần

tra, hai người không khỏi lắc đầu cười, cũng không đẩy cửa ra mà quay

người trở về.

Lý Dĩnh tủm tỉm cười : “Hiểu Vân, cậu tự mình hiểu lấy đi, nhưng mà

cậu cũng đừng có phúc mà không biết hưởng, mai không chừng khảo hạch đó, không nhớ kinh nghiệm trước kia à, hạng mục cuối cùng, đương nhiên

không dễ bỏ qua đâu, cậu chờ đi.

Trương Lệ Hồng gật đầu: “ Đúng, mình thấy Hàn đội trưởng đừng thấy

tủm tỉm cười, mình nhìn toàn ra nham hiểm, không dễ đối phó đâu, nhớ

quân diễn lần trước, Lăng Vi và Hiểu Vân cuối cùng cũng chết trong tay

cô ta kìa, với thân thủ của Lăng Vi chỉ hai chiêu cô ta đã bắt được,

thực lực khng b cỡ nào, đúng không Lăng Vi.

Cố Lăng Vi nghĩ nghĩ rồi nói : “Mình thấy đội đặc công tuy mỗi người

đều cần vượt qua mỗi kĩ năng nhưng hạng mục khảo hạch có lẽ sẽ tổng hợp

lại, như vậy mới kiểm tra được thực lực chúng ta, không phải sao?"

Lý Dĩnh lấy bộ dạng thuyền đến cầu tự nhiên thẳng, phất tay : “Coi

như hết, dù sao cứ binh đến tướng chặn đã, nước đến đất đổ, mình chỉ hi

vọng mau qua khảo hạch, chúng ta được nghỉ ngơi, lần này Lăng Vi, Lệ

Hồng ,Hiểu Vân các cậu không được bỏ mình, phải cho mình xem cuộc sống

phóng túng ở thành phố B đó.

Hà Hiểu Vân hắc hắc cười : thành phố B tiêu tiền cũng không ít đâu,

Lý Dĩnh cậu nếu muốn vui sướng phải coi tiền như rác, cam tâm tình

nguyện bỏ ra mới được.

Cô nói đầy gian xảo, người khác nghe được đều bật cười, mấy người bắt đầu nhớ lại, sao có thể như Diệp Bành Đào coi tiền như rác được đây, Cố Lăng Vi khẽ cười.

Qua ba tháng, điện thoại không gọi, từ khi xác định quan hệ với Diệp

Bành Đào đến nay chính là lần đầu tiên, không biến người như anh ba

tháng này sẽ hỗn loạn đến mức nào đây, Cố Lăng Vi bất giác cảm thấy mình có điểm vướng bận, cô như một con diều bay lượn, dù cô đi tới đâu đầu

kia của con diều vẫn nằm trong tay Diệp Bành Đào, dù có xa ngàn dạm, chỉ cần buông lỏng dây sẽ ở ngay trước mặt.

Diệp Bành Đào cũng không hề thoải mái, hằng ngày ngoài việc ở quân

doanh còn chuyện của Mập mạp ở viện, cả chuyện Đường Nhị đáng ghê tởm

nữa, cậu út Lưu Thiếu Quân cũng bất đắc dĩ dùng quan hệ của ba điều tra

về khách sạn nơi anh qua đêm, đây là khách sạn tư năm sao, không dễ xâm

nhập.

Lưu Thiếu Quân âm thầm bội phục Chu Tử Phong, dù cho quan hệ của Diệp gia không nhỏ nhưng đối với các doanh nghiệp nước ngoài vẫn có chút

kiêng dè, người nước ngoài rất chú ý đến chuyện riêng tư, kiên quyết

không tiết lộ, nhưng dù cao cấp tới đâu ở đất nước này cũng phải chú ý

đến người trên, tuy mất chút công sức nhưng vẫn làm xong.

Không lâu sau, băng ghi hình được đưa đến tay Lưu Thiếu Quân, chuyện

trong phòng khách sạn không xem được nhưng ngoài hành lang thì có thể,

Diệp Bành Đào bị Đường Nhị và một người phục vụ đỡ vào, rõ ràng là không phải say rượu, nhìn lực kéo có khác gì tha người chết, chuyện này sao

có năng lực mà mây mưa nữa, ai mà tin được.

Nhìn bộ dạng của Diệp Bành Đào lúc đó như người bị bỏ thuốc ngủ, hơn

nữa phòng bên cạnh còn có một người đàn ông cầm camera đi ra, bước vào

cùng với Đường Nhị và Diêp Bành Đào và Đường Nhị, lâu sau người đàn ông

đó mới đi ra, Lưu Thiếu Quân không khỏi vui mừng, nhìn Diệp Bành Đào mặt đen thui bên cạnh, trêu ghẹo nói : “Đúng là lợi hại, cậu không biết

cháu trong trạng thái đó còn có khẩu vị mà chơi trò đó..."

Diệp Bành Đào thấp giọng quát: “Cậu nói bậy gì đó? "

Lưu Thiếu Quân biết cháu mình bất mãn, âm dương mất cân đối nghiêm

trọng lâu nay, lại gặp chuyện này cho nên chắc sắp điên rồi, khoát tay

nói

"Được rồi, cậu không nói được chưa, nhưng mà lần này tra ra manh mối, vẫn là tiết mục cũ, chụp ảnh hai người, đương nhiên không phải để vơ

vét tài sản mà là chia rẽ cháu và Vi Vi, có thể thấy Chu Tử Phong đối

với Vi Vi rất hiểu, mới cẩn thận tỉ mỉ đến thế, cho dù cháu và Đường Nhị không xảy ra chuyện đó nhưng nếu Vi Vi thấy ảnh chụp này thì cháu có

nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa được... "

Diệp Bành Đào vội đứng lên, gân xanh nổi lên, không nói hai lời lao

ra ngoài, Lưu Thiếu Quân biết, thằng này sẽ đi tìm Chu Tử Phong cho coi, giờ náo lên có khi Vi Vi cũng hiểu được thái độ làm người của Chu Tử

Phong, không phải là thầy tốt bạn hiền gì, nhưng mà Diệp Bành Đào sẽ

chịu chút khổ sở rồi, nhưng còn hơn là không động tới.

Con người Chu Tử Phong kia, tốt nhất là cách xa, trực giác của anh cho thấy, người này cực kì nguy hiểm.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.