Chương53: Cuộc sống hạnh phúc của dì nhỏ

Lò nướng cỡ lớn ở không gian ngoài trời sum suê đầy hoa và cây

cảnh, có vẻ không phù hợp, còn phía sau khu vườn nhỏ này là lưng chừng

núi cao, sát bên vách núi đá đen, xa xa chính là nơi đóng quân của Cố

Lăng Vi, bóng đêm dày đặc, không khí trên núi rất trong lành, còn có thể nhìn cả trời đầy sao, lấp lánh trong đêm là ngọn đèn dầu nơi xa, yên

tĩnh lạ thường.

Cố Lăng Vi thì chả biết gì, Chu Tử Phong lại vô cùng thuần thục, đặt

thịt lên lò nướng, mùi bay ra làm người khác thèm nhỏ dãi, nhìn thì có

vẻ rất đơn giản, nếu không Cố Lăng Vi còn tưởng để thoải mãn nhu cầu ăn

uống cũng là một sự nghiệp nặng nề..Chu Tử Phong cho thịt đã nướng vào

đĩa, lấy dao nĩa cắt thành miếng nhỏ, động tác rất đẹp mắt, Cố Lăng Vi

nhìn mà nuốt nước miếng cái ực, lấy một miếng thịt, ăn thử, oa ngon!Mềm

trơn, hương vị ngon tuyệt, ăn một miếng lại muốn thêm miếng nữa, rất

nhanh một dĩa thịt đã bị cô tiêu diệt sạch sẽ.

Ăn xong mới phát hiện hình như mình ăn nhiều quá thì phải, ngẩng đầu

nhìn Chu Tử Phong một cái, ngại ngùng nói: "Haha, anh, tài nghệ của anh

thật tốt, thật tốt quá!"Chu Tử Phong bật cười, xoa xoa mái tóc ngắn của

cô: "Cho nên sau này em thích thì đều có cơ hội ăn, đừng ăn một lần

nhiều như thế, tiêu hóa không tốt.Nếm thử miếng này đi!"

Nói xong đưa một giỏ trúc sang, mứt hồng đỏ sắc, loại thức quà này Cố Lăng Vi cũng không xa lạ, cũng là một đồ ăn vặt truyền thống của thành

phố B, hạt hồng được sao với đường phèn, thêm ít nước rồi rang khô, cho

nên được gọi là mứt hồng, cũng là món ăn ưa thích của Cố Lăng Vi trước

đây, cho nên bây giờ lúc nào đến năm mới, bà ngoại đều làm một bàn cho

cô.

Nhưng không ngờ ở chỗ Chu Tử Phong cũng có, cô cầm thìa múc một miếng cho vào miệng, hương vị cũng thật tuyệt, cô chợt nghĩ tới một ý nghĩa

kì lạ: "Cái này cũng là anh làm sao?"

Chu Tử Phong gật đầu: "Đương nhiên, buổi chiều tranh thủ làm, ban ngày cho vào tủ lạnh, sao nào, ngon không?"

Cố Lăng Vi gật đầu: "Ngon lắm, anh làm thế nào thế?"

Chu Tử Phong đặt dao nĩa xuống, uống một ngụm rượu, mới nói: "Là mẹ anh dạy làm, mẹ anh cũng là người thành phố B".

Cố Lăng Vi không khỏi ngẩn ra, đây là lần thứ hai Chu Tử Phong nhắc

tới mẹ trước mặt cô, không biết có phải do cô nhạy cảm quá hay không,

tuy chỉ có hai lần nhưng mỗi lần cô đều cảm nhận một vẻ thương cảm mơ hồ nhưng mãnh liệt, sự căm hận này nếu chú ý thì không dễ bỏ qua.

Nói thật, tuy Cố Lăng Vi và Chu Tử Phong rất thân nhau, thân như một

người thân thực sự, cũng vừa là thầy, vừa là bạn, vừa là cha mẹ, vùa là

anh trai, trong cuộc đời Cố Lăng Vi, Chu Tử Phong đã chiếm một vị trí

rất quan trọng, dường như tất cả mọi chuyện của Cố Lăng Vi đều cho anh

biết, từ tình cảm đến huấn luyện, mục tiêu lí tưởng của cô, hơn nữa anh

luôn im lặng nghe cô nói, thời khắc mấu chốt còn có thể cổ vũ cô, Cố

Lăng Vi mới có thể kiên trì đến ngày hôm nay, vai trò của Chu Tử Phong

là rất lớn.

Mà Diệp Bành Đào không thích Chu Tử Phong cũng là có nguyên nhân, đàn ông hầy như đều có tính độc chiếm mạnh, đừng nói tới Diệp Bành Đào bá

đạo thế nào nữa, nhưng cô vẫn hi vọng, tình cảm của mình được người anh

này chúc phúc.

Còn chuyện của Chu Tử Phong, Cố Lăng Vi lại không biết nhiều lắm,

thân chí so với người qua đường còn biết ít hơn, chỉ mơ hồ biết anh rất

giàu, là đại công tử của phó tỉnh trưởng Chu, mà phu nhân hiện tại của

phó tỉnh trưởng Chu không phải là mẹ của Chu Tử Phong, hơn nữa Chu Tử

Phong rât ít khi nói đến ba và mẹ kế.

Mỗi nhà đều có những khó khăn riêng, bên ngoài thì có vẻ Chu Tử Phong luôn ung dung tự tại kiêu kiêu ngạo ngạo nhưng đáy lòng cũng có một

phần kí ức đau thương, những kí ức này là vết sẹo yếu ớt nhất trong lòng anh, chỉ hơi chạm vào sẽ máu chảy đầm đìa đau không chịu nổi, cho nên

Cố Lăng Vi trước nay đều không hỏi, huống chi anh cũng không thích nói

đến, lần trước nhắc tới cũng vội bỏ đi.

Không ngờ hôm nay Chu Tử Phong không biết làm sao lại tiếp tục nói

chuyện đó: "Mẹ anh là một người cực kì xinh đẹp, bởi vì xinh cho nên

cũng làm cho cuộc đời bà khổ cực, bà từ núi xuống vùng nông thôn Vân Nam thì gặp ba anh, sau đó ba anh về thành phố, mẹ anh lại muốn ở quê nhà,

rồi sinh ra anh, chắc trong quá trình mang thai hay buồn bực, lại thiếu

thốn vật chất, cơ thể anh rất yếu ớt, quê nhà gần biên cương, vùng núi

cực kì hẻo lánh, muốn chữa bệnh cũng không được, mẹ anh vì thế phải mang anh về thành phố B..."

Giọng điệu Chu Tử Phong nhẹ nhàng bình thản, nhưng Cố Lăng Vi có thể

cảm nhận ra được, sự bất đắc dĩ và tuyệt vọng bên trong, một người phụ

nữ độc thân mang theo con nhỏ, ở thời đại còn bảo thủ như thế, cuộc sống khó khăn nhường nào chứ, Chu Tử Phong châm một điếu thuốc, khói lượn lờ vây quanh, anh nói tiếp: “Khi đó em cũng biết ,không có hộ khẩu thì

không có cơm ăn, không có gì cả, mà anh còn có bệnh, vì sinh tồn, mẹ anh hầu như việc gì cũng phải làm, thậm chí..."

Nói tới đây anh trầm mặc hồi lâu mới bật ra từng chữ: "thậm chí bán

đứng linh hồn và thân thể". Ánh mắt Cố Lăng Vi ánh lên, trong lòng hỗn

loạn, tuy cô biết quá khứ của anh không vui, nhưng như thế thì làm sao

chịu nổi, cô thật không ngờ đến, cúi đầu nói: "Vậy ba anh đâu?"

Chu Tử Phong châm chọc cười: "Ba anh, phó tỉnh trưởng Chu vĩ đại, khi ấy đang theo đuổi con gái lãnh đạo, để có thể thăng chức nhanh mà tấn

công dồn dập, làm sao rảnh để quan tâm đến nợ phong lưu chứ?"

Cố Lăng Vi thoáng buồn, anh ngẩng đầu nhìn cô một cái, trong ánh mắt

hiện ra vẻ ôn hòa, lại còn mở miệng an ủi: "Không cần buồn cho anh, dù

sao cũng là quá khứ rồi, anh giờ cũng nên buông tha".

Tối Cố Lăng Vi không về ,ở lại đây ngủ tạm, bởi vì mai cũng đã đồng ý với Chu Tử Phong đi mua vài thứ, căn phòng lớn vậy mà đều trống trải,

hầu như không có chút sáng sủa nào, đơn điệu, lại lạnh lẽo.

Có lẽ do lạ chỗ, cũng có lẽ là do quá khứ cảm động mà đau khổ của Chu Tử Phong, cho nên dù giường mềm mại Cố Lăng Vi vẫn mất ngủ như cũ, lăn

qua lăn lại cả buổi cũng không ngủ được, cuối cùng đành đứng lên đi ra

ngoài, ban công màu trắng được chạm khắc khéo léo tinh xảo, nhìn qua góc độ này lại thấy giống căn nhà nhỏ bé của cô và Diệp Bành Đào.

Vừa định đẩy cửa ra thì chợt nghe giọng nói lạnh lùng trầm thấp của

Chu Tử Phong từ phòng bên truyền tới: "Chu Tử Nhạc, mày có tư cách gì mà đòi tiền tao, ha, anh trai, Chu Tử Nhạc mày quên à, năm đó mày còn mắng tao là tạp chủng mà, giờ lại muốn nhận thằng tạp chủng này làm anh

à....công ty của mày có quan hệ gì với tao....không phải mày còn một

người cha thần thông quảng đại và ông ngoại sao..."

"Chu Tử Phong mẹ nó đừng có giả bộ" Chu Tử Nhạc luôn không có kiên

nhẫn, nói mấy câu đã bị Chu Tử Phong làm điên lên: "Công ty tao không

phải mày gian lận thì có thảm như thế không, mày không sợ tao nói với ba sao?"

Chu Tử Phong khẽ cười: “Nói đi, em trai, anh chờ, anh giờ nói cho em

biết, muốn lấy tiền từ anh à, đừng mơ, nhưng mà thực ra anh có thể cho

em một ý kiến hữu dụng, ông ngoại em không phải năm 40% cổ phần Hoa

Khang sao, có thể bán cho anh, anh cho em gấp đôi giá thị trường, khi đó đủ cho em tiêu cả đời, em cứ nghĩ đi".

Nói xong cũng tắt máy, thuận tay ném lên mặt đất.Tuy cô nghe không

hiểu hết nhưng giọng nói lạnh tanh ngoan độc của Chu Tử Phong cũng làm

cho Cố Lăng Vi sợ hãi, Chu Tử Nhạc, cô nghe Diệp Bành Đào nói qua, là

đứa con thứ hai của phó tỉnh trưởng Chu, cùng cha khác mẹ với Chu Tử

Pong, Cố Lăng Vi đang nắm tay cầm cửa ban công lại bỏ xuống, lặng lẽ

quay về giường nằm.

Trong đầu đầy hỗn loạn, chuyện của Chu Tử Phong, tính cách của Chu Tử Phong, anh tuyệt không phải người nén giận, rõ ràng anh muốn chỉnh cho

công ty em mình suy bại, ngay cả nhà mẹ kế cũng không tha, chuyện năm đó như bóng ma trong lòng anh, anh dùng tất cả thủ đoạn để trả thù, nhưng

mà đối phương dù sao cũng có quan hệ huyết thống với anh mà, thế thì tàn khốc quá.

Chỉ là Cố Lăng Vi cũng không có tư cách phê phán hay bình luận, điều

duy nhất cô có thể làm là tiếp tục giả vờ không biết, dù sao cũng là

việc nhà của Chu Tử Phong.

Trằn trọc một đêm đến sáng mới ngủ được một lát.Hôm sau, Cố Lăng Vi

dùng nửa ngày cùng Chu Tử Phong đi xem thị trường đồ gia dụng, đi bộ một vòng lớn, mua một bể nuôi cá lớn, chủ quán còn đề nghị mua thêm hải quỳ rồi san hô, còn mấy chục loại cá cảnh khác, cá thì không quý nhưng bể

nuôi và san hô thì giá cũng làm cho Cố Lăng Vi lắp bắp.

Nhưng mà đồ quý thì luôn đắt tiền, người ta cũng phục vụ tốt, đúng

giờ mang tới cửa, đặt trong phòng khác lớn, nhìn náo nhiệt hơn trước

nhiều, những con cá nhiều màu bơi qua bơi lại, lay động hải quỳ tới lui

trêu chọc, nghịch ngợm đáng yêu, biệt thự này lớn như thế, nhìn cũng có

cảm giác gia đình ấm cúng hơn.

Buổi chiều Cố Lăng Vi về nhà, vừa vào cửa đã thấy dì út Nghiêm Thuận

THuận cực kì không có hình tượng nằm trên sô pha, cầm túi khoai tây

chiên vừa ăn vừa xem TV, nhàn nhã đích thực, thấy Cố Lăng Vi đến cũng

chỉ quét mắt nhìn cô một cái.

Cố Lăng Vi đổi dép trong nhà, nhìn một vòng không thấy ai mới đá đá

chân dì nói: "Sao chỉ có mình dì, Tiểu Kiều Kiều đâu, ba mẹ, bà ngoại

ông ngoại đâu?"Nghiêm Thuận Thuận đẩy cô ra, hàm hồ nói: "Ừ, đều mang

Kiều Kiều ra công viên chơi rồi, đi chỗ khác đừng đụng dì".

Cố Lăng Vi ngồi xuống sô pha, nhìn một bàn toàn đồ ăn vặt, nhíu mi "Nghiêm Thuận Thuận, dì không phải lại mang thai chứ, lần trước dì mang

bầu Kiều Kiều cũng thế, giống như chuột ăn mãi mấy thứ này".

Nghiêm Thuận Thuận thân thể cứng đờ, kinh ngạc nhìn bụng mình.A! một

tiếng rồi nhảy lên như thỏ, lao ra ngoài, Cố Lăng Vi cũng hoảng, cùng

Lưu Thiếu Quân kết hôn xong, dì út hình như có xu hướng phát triển không bình thường nha.

Ngày hôm qua cả đềm không ngủ, cos chút mệt mỏi, Cố Lăng Vi xoay

người về phòng ngủ bù, chỉ là mới mông lung lại bị lay cho tỉnh: "Vi Vi, Vi Vi..."

Cố Lăng Vi mơ màng mở mắt, Nghiêm Thuận Thuận sợ hãi nhìn cô, Cố Lăng Vi hốt hoảng day day huyệt thái dương: "Dì nhỏ ,dì gặp quỷ à?

“Vi Vi, Vi Vi ơi, miệng cháu đúng là quạ đen, dì thật sự có rồi".

Đôi mắt xinh đẹp của Nghiêm Thuận Thuận giờ ánh đầy nước mắt, đáng thương cực kì."Có, có cái gì?"

Cố Lăng Vi còn chưa tỉnh ngủ, hỏi lại một câu.

Nghiêm Thuận Thuận run run đưa que thử thai: "Có con, Vi Vi, Lưu

Thiếu Quân cái tên đáng chết kia, tính toán cả đời, đúng là đê tiện mà,

hạ lưu, không biết xấu hổ..."Liên tiếp những từ ngữ công kích từ miệng

dì út phóng ra, phỉ nhổ Lưu Thiếu Quân, Cố Lăng Vi chớp mắt mấy cái, hơn nửa ngày mới hiểu được, dì lại bị Lưu Thiếu Quân tính kế rồi.

Chắc dì nhỏ náo loạn một trận đòi đi làm cho nên Lưu Thiếu Quân ý

thức được nguy cơ, đừng nói Lưu Thiếu Quân, ngay cả CỐ LĂng Vi cũng

không cách nào yên tâm, dì của cô rất hám làm giàu, ham hư vinh, hễ thấy đẹp là dễ dàng mê mẩn, hơn nữa còn bày ra vẻ mặt chết không đền mạng,

trêu hoa ghẹo nguyệt đều mạnh mẽ hơn người ta, còn trang điểm, ăn mặc,

nếu đi ra ngoài, chắc chắn là tai họa.

Tốt nhất phải đem tai họa này nhốt lại trong nhà mới đúng, hiển nhiên Lưu Thiếu Quân dùng cách hơi ti bỉ, nhưng cũng là cách tốt nhất, cho dì nhỏ lại sinh, xem dì có thời gian mà đòi đi không.Nghĩ đến đây Cố Lăng

Vi không khỏi cúi đầu cười trộm, ngẩng đầu thấy dì đang muốn bp cht

cô, vội đặt tay che miệng ho khan: "Vậy dì ít, thực ra Kiều Kiều một

mình cũng buồn, chuyên gia đã nói, con một thường hay bị thiếu hụt, cần

phải cho Kiều Kiều một đứa em trai hoặc em gái, đúng là lựa chọn không

tồi, cháu tán thành hai tay".

Nghiêm Thuận Thuận khẽ cắn môi: "Cháu ấy, cùng với Diệp Bành Đào sao

không sinh một đứa, Kiều Kiều nhà dì không phải sẽ có chị em sao, cháu

xem dì là heo à, không ngừng sinh".

Cố Lăng Vi nhìn dì mới khôi phục được dáng người, tự nhiên thấy vui

khi người ta gặp họa, ai bảo dì ấu suốt ngày đi bộ giữ dáng, với truyền

thống của Diệp gia, Lưu Thiếu Quân an tâm mới là lạ.Nghiêm Thuận THuận

nắm chặt tay: "Hừ, dì không sinh, dì phải trộm phá thai".

Cố Lăng Vi hoảng sợ, nghĩ tới Lưu Thiếu Quân nham hiểm vội nhắc nhở "Dì đừng nói cháu không cảnh cáo trước ,nếu dì mà lén lút làm gì đứa nhỏ thì trừ khi dì biến mất, còn không hậu quá không cần cháu nói, dì cũng

tự biết đi".

Nghiêm thuận Thuận nghĩ tới tên Lưu Thiếu Quân bỉ ôi dám thủ đoạn với cô kia, tự nhiên lại giật mình, tuy hắn bình thường yêu chiều cô nhưng

mà đụng tới thì sợ bị chỉnh đến chết, cũng phải chuyện đùa, nếu cứ thế

mà sinh Nghiêm Thuận Thuận cũng không cam tâm, cắn móng tay oán hận ngồi cả buổi.

CỐ Lăng Vi lặng lẽ nhìn dì, biết dì sợ, cho nên lén lút xuống giường

đến phòng khách lấy điện thoại báo tin.Một lát sau Lưu Thiếu Quân tươi

cười vì gian kế thực hiện được vào nhà, xoa đầu cô nói: "Vi Vi đúng là

không tồi, dượng sẽ thưởng con".

Nói xong bước vào phòng trong, sau tiếng đóng cửa là một loại âm

thanh bùm bùm bụp bụp vang lên, sau đó lại là tiếng làm người ta mặt đỏ

tim đập, CỐ Lăng Vi thở phào, vào phòng bà ngoại ngủ tiếp, dù sao dì của cô cũng như Tôn Ngộ Không, còn Lưu Thiếu Quân chính là Phật Tổ vậy đó.

Cố Lăng Vi cảm thấy, dì nhỏ thực sự quá hạnh phúc, dù Lưu Thiếu Quân có

cường thế, có năng lực, lại chăm sóc cho gia đình, quan trọng là yêu

thương lẫn nhau, tuy có mâu thuẫn thường xuyên cãi vã nhưng đó không

phải là cuộc sống chân chính sao, CỐ Lăng Vi đột nhiệt phát hiện ít ra

có hai ngày nghỉ, Diệp Bành Đào lại không ở bên mình, đúng là không

quen, cảm giác nhớ nhung lại trào lên mãnh liệt,

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.