Chương15: Động tâm

Ta nhìn trời chắc gần nửa đêm rồi.Ta nhíu mày,ta k ngủ được,ta phân vân

nên nói hay k về Hoàng Ngọc Dung đang ở đâu cho tên bại não vương gia

kia biết hay k?Ta đương nhiên biết Hoàng Ngọc Dung kia ở đâu,rốt cuộc

nói với hắn thì kết cấu chuyện sẽ thay đổi.Thật sự đau đầu vậy sao?Ta

bật dậy đi dạo ở ngự hoa viên,trong lòng rối rắm vô cùng.Ta thở dài

chuyện Phình ma ma rất nhanh sẽ đến tai tên bại não vương gia kia,hắn

làm khó dễ ta k ít đi.Ta đến đình viện thì thấy một bóng nằm sấp xuống

mặt bàn đá,dưới chân vài bình rượu vứt chổng chơ,nhìn thấy màn này ta

bất giác nhói trong tâm mình.Cảm giác đau lòng dâng lên,ta lắc đầu chắc

do phần ý thức của Lãnh Thiên Kim ta mới thế,ta cũng k phủ nhận được la

ta cũng có 1 ít thương tâm khi thấy ĐC Lãnh Hàn như vậy.Ta tiến đến cởi

áo choàng lông đắp cho hắn,im lặng nhìn hắn rồi mở miệng nói:_Đã cầm được thì bỏ được,đừng làm khổ bản thân.

Ta quay lưng bỏ khỏi đình dừng lại bên hồ sen,tâm trạng k tốt nên hát một chút giải tỏa vậy.

Giang hồ tiếu, ân oán kết thúc

Nụ cười thế gian ẩn chứa bao lưỡi đao

Cõi hồng trần cười cô quạnh

Tình cao đến không chạm được

Minh nguyệt soi đường xa xôi vạn dặm

Người có thể già nhưng tình không già

Ái tình không đến, vẫn chưa thể ra đi

Không thể quên đôi ta đã từng thắm thiết thế nào

Nhìn như hoa nhưng chẳng phải mà cũng không phải sương

Trường giang cuồn cuộn không ngừng

Lý tưởng anh hùng, đao thương kiên quyết

Đời anh hùng chỉ là cô độc

Giang hồ tiếu, tình ái tiêu dao

Cầm hòa tiêu, tửu lai đảo

Ngưỡng thiên tiếu toàn vong liễu

Tiêu sái như phong tự tại

Giang hồ tiếu

Giang hồ tiếu, ân oán kết thúc

Nụ cười thế gian ẩn chứa bao lưỡi đao

Cõi hồng trần cười cô quạnh

Tình cao đến không chạm được

Minh nguyệt soi đường xa xôi vạn dặm

Người có thể già nhưng tình không già

Ái tình không đến, vẫn chưa thể ra đi

Không thể quên đôi ta đã từng thắm thiết thế nào

Nhìn như hoa nhưng chẳng phải mà cũng không phải sương

Trường giang cuồn cuộn không ngừng

Lý tưởng anh hùng, đao thương kiên quyết

Đời anh hùng chỉ là cô độc

Giang hồ tiếu, tình ái tiêu dao

Cầm hòa tiêu, tửu lai đảo

Ngưỡng thiên tiếu toàn vong liễu

Tiêu sái như phong tự tại

Giang hồ tiếu, tình ái tiêu dao

tình ái hay thù hận cũng chẳng cần

Ngưỡng thiên tiếu toàn vong liễu

Tiêu sái như phong tự tại.(Giang hồ tiếu).

Ai.....giọng ta trở nên thê lương khi nào vậy?Ta cười nhạt,ánh mắt lãnh đạm về phía

đình,ta nhẹ nhàng đi tới thì thầm vào tai hắn _Ta nói

nhé,ta k phải Lãnh Thiên Kim,nàng ta chết rồi,ta là Các Hồ Điệp tá thi

hoàn xác.Ta biết Hoàng Ngọc Dung ở đâu?Nếu nghe được đến phòng ta vào

sáng mai nha.

Nói xong ta đi khõi đình,2 tiểu xà biết ta k vui nên chúng lẻ lưỡi tay ta,ta cười nhìn 2 tiểu xà,ôn nhu nói _ta k sao mà.

2 tiểu xà quay trở lại làm chiếc vòng,ta thở dài một hơi,ta ở đây lâu như vậy,ít nhiều cũng động tâm với hắn,cứ ở như vậy ta sẽ lún sâu vào những thứ k nên lún.Nên rời khỏi đây rồi.


Bóng Các Hồ Điệp đi xa,ĐC lãnh Hàn mở mắt,ánh mắt phức tạp nhìn theo hướng

Các Hồ Điệp.Tá thi hoàn xác?Các Hồ Điệp?Lãnh Thiên Kim chết?Hắn có chút

mơ hồ trong lời nói của nàng.Nàng biết Hoàng Ngọc Dung ở đâu sao?Hắn

thực sự rất k hiểu rõ về nàng một chút gì?Từng chút một hắn muốn tìm

hiểu về nàng,lâu thành ở với nàng như một thói quen,hắn động tâm sao?Hắn phủ nhận hay k phủ nhận đây?Bản thân hắn chính giờ này cũng mơ hồ k rõ

thì làm sao hắn biết cảm xúc với nàng là gì?Có thể là hận thành yêu

chăng?Hắn k rõ mà bản thân cũng k muốn rõ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.